Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ

 


Chính Biên


Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ, một sinh hoạt của người dân miền Nam gần như một truyền thống Tết để chia sẻ những gian nguy nhọc nhằn với người chiến sĩ cũng là những con em của mình đang phải chống lại với quân cộng sản phương Bắc.


Vào những năm trước năm 1975, sau “Tết Tây” là khắp các tỉnh thị miền Nam những khẩu hiệu “Vui Xuân không quên ơn các chiến sĩ” được dựng lên nhắc nhở mọi người bổn phận của mình. Không cầm súng ra trận để ngăn chặn bọn cộng sản xâm lược miền Nam được thì cùng góp tay nhau ân cần gửi đến những người chiến sĩ đang xông pha ngoài mặt trận để bảo vệ an ninh cho người dân miền Nam được an vui mà hưởng cái Tết vốn là một truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc VN. Tết đến không chỉ là vui chơi hưởng thụ mà còn là dịp để con cháu nhớ đến ông bà tổ tiên, nhớ đến công lao giữ nước (Kỷ niệm Chiến Thắng Ðống Ða) của ông cha.


Người lính VNCH ngoài tiền tuyến “nếu mai (rừng) không nở anh đâu có biết Xuân về hay chưa” (nhạc Trần Thiện Thanh) cảm thấy thật ấm lòng khi từ Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ những tấm lòng người hậu phương gói ghém qua những gói quà nhỏ đã đến tận những tiền đồn hẻo lánh cho người lính được “ăn Tết.”


Bao nhiêu năm đã qua đi, người lính VNCH xưa từng ít khi được hưởng Tết trong không khí đoàn tụ của gia đình, nay cho dù có phải ở ngoài nước, yên ấm với người vợ hiền chung thủy, với những đứa con có đứa đã theo nghiệp binh đao như cha anh, nhưng vẫn không quên được những giây phút giao mùa trong Ðêm Trừ Tịch nơi chiến trường xưa, xúc động trước chiếc bánh còn ấm hơi người hậu phương, trước lá thư kín 4 trang giấy học trò của người em gái hậu phương chưa một lần gặp mặt.


Nên năm nay, anh em trong tờ báo KBC Hải Ngoại đã tổ chức một buổi họp mặt trong chủ đề Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ để có dịp cùng nhau ôn lại chuyện cũ nhân dịp cuối năm. Theo dự trù, Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ do tạp chí KBC Hải Ngoại tổ chức sẽ dành phần tiền thu được trong việc tổ chức này (nghe nói thu được trên ba ngàn sau khi trừ chi phí) để gửi đến anh em cựu chiến sĩ VNCH trong vùng Orange County và phụ cận gọi là chút quà Xuân cho những anh em gặp phải khó khăn. Nhưng rất may là qua các Hội Cựu Quân Nhân trong Liên Hội Cựu Chiến Sĩ thì không có ai gặp phải hoàn cảnh quá khó khăn cần đến sự trợ giúp ngoại trừ một vài anh em đang sống trong các Nhà Dưỡng Lão. Vì thế nên KBC Hải Ngoại đã chuyển sang hình thức đi thăm viếng số anh em này. Vào ngày hôm qua Thứ Ba, 17 tháng 1, phái đoàn hơn 10 anh chị em trong gia đình KBC Hải Ngoại đã đến Nursing Home trên đường Haster thuộc thành phố Garden Grove để thăm hỏi và trao những phần quà gọi là chia sẻ với anh em cựu quân nhân này. Chương trình thăm viếng sẽ còn được kéo dài trong hai ba buổi tiếp nữa.


Chút tình đối với nhau nhân dịp Xuân về Tết đến của gia đình KBC Hải Ngoại quả là điều đáng được ghi nhận.


Ước mong KBC Hải Ngoại sẽ còn tiếp tục tổ chức Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ trong những năm tới.

Tái hiện tin mật về xung đột Trung-Việt trong trận hải chiến Tây Sa năm 1974

 





Lời Tòa Soạn:
Trang CCB/VNCH: Ðây là một bài viết của báo chí Trung Cộng về trận hải chiến Hoàng Sa đã được một bạn đọc của Trang CCB/Người Việt tìm được và dịch sang Việt ngữ gửi về cho Trang CCB/NV.


Ðể chúng ta hiểu thêm về sự tuyên truyền của Trung Cộng trong chính sách bành trướng “cả vú lấp miệng em” của họ, họ đã xuyên tạc lịch sử như thế nào và bóp méo sự thật ra sao, Trang CCB/NV sẽ đăng bài báo này (bản dịch) lần lượt 4 kỳ trên trang CCB/NV kể từ số này.


Cũng xin lưu ý bạn đọc, Trung Cộng gọi Hoàng Sa là Tây Sa và Việt Nam chúng gọi là Nam Việt. Ðiều này lộ rõ tâm địa đế quốc của chúng.





 


Tái hiện tin mật về xung đột Trung-Việt trong trận hải chiến Tây Sa năm 1974


Phần I:


07-11-2011


 


Quốc Trung dịch 


Hải chiến Tây Sa là trận hải chiến xảy ra giữa nước ta với Nam Việt trong tranh chấp quần đảo Tây Sa cách nay đã mấy chục năm, hiện có một số bài viết đưa lên gọi là giải mật về Tây Sa, chẳng thấy có chút gì là “giải mật” mà chỉ là đăng lại, dựa theo những bài viết công khai mà thôi, vì thế khi cho đăng tư liệu mình thu thập được, hy vọng xin được sự chỉ giáo từ chư vị.


 


Chương I: Ôn lại trận chiến 


Tân Hoa Xã ngày 19 tháng 1 năm 1974 đưa tin, từ 11 tháng 1 năm 1974 đến nay, Bộ Ngoại Giao nước ta đã nhiều lần ra tuyên bố và cảnh cáo, nhưng Nam Việt vẫn chưa hề rút lại hành vi xâm lược của mình, mà trái lại còn đưa hải quân và không quân xâm nhập quần đảo Vĩnh Lạc trong quần đảo Tây Sa của ta. Chúng ta không thể chịu đựng thêm được nữa, đã tiến hành đánh trả tự vệ anh dũng, đem lại sự trừng phạt cần có cho quân xâm lược.


Nam Việt: “Hải quân Trung cộng đã điều tàu loại Komar, có trang bị tên lửa Styx. Trận chiến ác liệt chưa từng có…”


Mỹ: Ðệ thất Hạm đội Hải quân Mỹ hoạt động tại vịnh Bắc Bộ đã từ chối các cuộc gọi của hải quân Nam Việt, yêu cầu sự can thiệp của Mỹ, thậm chí còn từ chối cả việc cử tàu đến cứu những người bị chết đuối. 


-Canh bạc lúc tàn hơi


Quần đảo Vĩnh Lạc là một bộ phận của quần đảo Tây Sa, quần đảo này được tạo thành từ các đảo san hô là: San Hô, Cam Tuyền, Kim Ngân, Thâm Hàng, Tấn Khanh và Quảng Kim,… từ xa xưa là lãnh thổ của nước ta, nhưng từ thế kỷ 19, một phần các đảo bị nước Pháp là thực dân Ðông Nam Á chiếm giữ. Năm 1954, Pháp bị đuổi đi, đảo San Hô bị Pháp chiếm giữ rơi vào tay Nam Việt. Tháng 1 năm 1973, Mỹ rút quân khỏi Việt Nam, đồng thời giao một lượng lớn tàu chiến cho Nam Việt.”


Từ tháng 8 năm 1973, Nam Việt liên tiếp đưa tàu quân sự xâm phạm lãnh hải của nước ta. Ngày 11 tháng 1 năm sau, lại càng trắng trợn hơn khi cho công bố bản đồ, quy Tây Sa vào bản đồ của họ. Khi ấy nước ta liên tục nảy sinh các vấn đề nội bộ và bên ngoài, trong nước rơi vào trạng thái hỗn loạn của cuộc “Ðại cách mạng văn hóa,” rồi quan hệ Trung-Xô căng thẳng, không còn sức để ngó ngàng đến phía Nam. Vì thế hành động của Nam Việt mỗi lúc một mạnh, ngày 15 tháng 1, phiên hiệu “Lý Thường Kiệt” (HQ-16) của hải quân Nam Việt xâm nhập đầu tiên, nổ súng uy hiếp vào hai tàu cá 402 và 407 đang tác nghiệp ở gần đảo Cam Tuyền. Trưa ngày 17, quân địch đổ bộ lên đảo Kim Ngân, đến chiều còn cưỡng chiếm cả đảo Cam Tuyền. 


-Cuộc đối đầu trên biển


Ðối mặt trước sự xâm nhập ấy, hạm đội Nam Hải đã theo lệnh đưa hai con tàu 271 và 274 thuộc Ðại đội tàu Chống ngầm 73 ở căn cứ Du Lâm, do Ngụy Minh Sâm, Phó Tư lệnh Quân 38002 và Ðại Ðội trưởng Vương Khắc Cường chỉ huy, hợp thành Biên đội 271, thực thi nhiệm vụ bảo vệ cá và vận chuyển cung cấp cho quân dân trên đảo. Biên đội này tới quần đảo Vĩnh Lạc vào đêm ngày 18, đưa 4 trung đội dân binh có vũ trang thuộc Quân Khu Nam Hải đến 3 đảo Tấn Khanh, Thâm Hàng, Quảng Kim.


Trưa ngày 18, các tàu quân sự Nam Việt phiên hiệu “Trần Khánh Dư” và phiên hiệu “Lý Thường Kiệt” tiến đến gần tàu cá số 407, nhấn chìm, hăm dọa để buộc phải dời đi. Thuyền trưởng tàu 407, Dương Quý Hào không chịu khuất phục, tàu “Lý Thường Kiệt” đột ngột chuyển bánh lái, đâm thủng mạn trái tàu cá. Chính giữa lúc các ngư dân đang cầm xỉa cá giơ lên quyết tử chiến, thì các tàu 271 và 274 của ta lao đến, phát tín hiệu cảnh báo. Khi thấy hải quân ta tới, tàu Việt đã treo cờ tín hiệu “Tàu mất lái,” rồi vội vàng rời khỏi hiện trường.


Tối hôm đó, đại tá quân địch Hà Văn Ngạc đã đưa tàu phiên hiệu “Trần Bình Trọng” (HQ-5) cùng tàu phiên hiệu “Sóng Dữ” (1) (HQ-10) đi kèm tới tận nơi. Dù số lượng tàu của hai bên là 4-4, song xét cả về trọng tải lẫn hỏa lực, quân Việt đều chiếm ưu thế áp đảo. Tổng trọng tải các tàu bên quân ta còn chưa bằng một tàu của bên quân Việt! Hơn nữa, tàu bên quân Việt đều được trang bị hệ thống điều khiển tự động, còn tàu bên quân ta về cơ bản vẫn là thao tác bằng sức người, sự chênh lệch về tương quan thực lực giữa hai bên là quá rõ ràng.


Sáng sớm ngày 19, bên quân Việt phát hiện thấy bên quân ta chỉ có 4 con tàu nhỏ, liền cho rằng có thể tận dụng ưu thế binh lực để tiêu diệt quân ta, tàu Việt bố trận lại từ đầu, chia làm hai cánh chiếm đường ngoài lợi thế, triển khai đội hình chiến đấu, tàu phiên hiệu “Trần Bình Trọng” dẫn tàu phiên hiệu “Trần Khánh Dư” từ ngoài khơi phía Nam đảo Kim Ngân, rạn san hô Linh Dương tiếp cận hai đảo Thâm Hàng, Quảng Kim, các tàu phiên hiệu “Sóng Dữ” và phiên hiệu “Lý Thường Kiệt” từ Tây Bắc đảo Quảng Kim tiếp cận chiến hạm của ta. Ðồng thời, Tổng bộ Hải quân Nam Việt hạ lệnh cho Ðại Tá Hà Văn Ngạc nổ súng. 


-Kịch chiến trên biển


Theo sự dàn trận của Quân khu Quảng Châu, biên đội 396 tiến vào phía Tây Bắc đảo Kim Quảng để đánh chặn các tàu phiên hiệu “Lý Thường Kiệt” và tàu phiên hiệu “Sóng Dữ,” biên đội 271 tiến vào mặt biển Ðông Nam đảo Kim Quảng để giám sát các tàu phiên hiệu “Trần Khánh Dư,” phiên hiệu “Trần Bình Trọng.” Các pháo thủ bên quân ta bám chặt trận địa chờ đợi khi vừa phát hiện thấy nòng pháo bên tàu địch lóe lên, là liền lập tức đạp cò, đạn pháo của chúng ta cũng ra khỏi nòng. Thời khắc ấy là 10 giờ 25 phút trưa ngày 19 tháng 1 năm 1974.


Toàn bộ trận hải chiến là tương quan 2-2. Biên đội 271 và các tàu phiên hiệu “Lý Thường Kiệt,” “Trần Khánh Dư” ở phía Ðông Nam đảo Quảng Kim là chủ lực của hai bên, cho nên không hẹn mà cùng đều áp dụng chiến thuật “Ðánh rắn phải đánh giập đầu.” Thế nhưng cả hai bên đều xuất hiện phán đoán sai lầm. Theo hồ sơ được phía Việt Nam công bố mấy năm gần đây, do khi Hà Văn Ngạc tới, quân Việt đổi tàu đô đốc từ phiên hiệu “Trần Khánh Dư” thành phiên hiệu “Trần Bình Trọng,” bên ta không biết, tất cả hỏa lực đều dồn vào tàu “Trần Khánh Dư; còn bên Việt thì cho rằng tàu 274 đi sau phía ta là tàu chỉ huy, vì thế hỏa pháo của trung đội 1 đã nhằm vào đài chỉ huy trên đó để quét, Chính ủy Phùng Tùng Bá chẳng may trúng đạn hy sinh. Tuy nhiên, bên địch đã phạm phải một sai lầm chiến lược nghiêm trọng: Chúng đã sử dụng đạn xuyên thép với tàu chống ngầm không bọc thép, như vậy ngay cả đạn pháo có bắn trúng thì cũng thường xuyên qua thân tàu mà rơi xuống biển, thậm chí còn có rất nhiều đạn xịt; nếu sử dụng đạn nổ mạnh thì thắng thua là điều khó nói. Còn hai tàu bên quân ta thì đã tận dụng các đặc điểm mục tiêu nhỏ, chạy nhanh để dũng cảm đánh tiếp cận. Pháo bắn nhanh cỡ nhỏ bên quân ta liên tục nhả đạn về phía tàu địch, tàu “Trần Khánh Dư” không bọc thép bị bốc cháy rất nhanh, cự li bắn giữa hai bên từ 1,000m rút lại còn 300m. Lúc này, bánh lái điện của tàu 274 bất ngờ phát sinh sự cố, tận mắt nhìn thấy con tàu nhỏ mất lái đâm vào lưới lửa chằng chịt của tàu “Trần Khánh Dư” và tàu “Trần Bình Trọng.” Trong thế ngàn cân treo sợi tóc, thuyền trưởng tàu Lý Phúc Tường bình tĩnh ra lệnh chuyển sang người lái, đồng thời từ đài chỉ huy nhảy lên sàn tàu, đứng ở cửa cabin lớn tiếng ra lệnh quay đầu thật nhanh, rồi dùng khẩu lệnh và tay chỉ huy tác chiến. Ðồng thời, tiểu đội trưởng chủ pháo Vương Tuấn Dân đã chỉ huy hỏa pháo bắn dữ dội về phía tàu “Trần Khánh Dư” đang lao tới trước mặt, tàu địch chống đỡ không nổi, quay đầu tháo chạy. Tàu 274 lại quay pháo bắn liên tiếp vào tàu “Trần Bình Trọng” đang chạy tới chi viện. Người nạp đạn Lý Như Ý nạp bắn một lèo tới hơn 180 quả đạn pháo, làm câm bặt chủ pháo ở sau tàu “Trần Bình Trọng.” 


-Tử chiến ở hồ đá ngầm


Trận chém giết lẫn nhau bên trong hồ đá ngầm lại còn oanh liệt hơn, tác chiến trong một phạm vi nhỏ hẹp đầy những rạn san hô, không có khoảng chừa cho tác chiến cơ động, ai là kẻ dũng cảm sẽ chiến thắng, thế là hai tàu 396 và 389 dồn hỏa lực công kích vào tàu “Lý Thường Kiệt.” Tại đó, quân Nam Việt ở vào thế bất lợi, tàu “Sóng Dữ” nguyên là một chiếc tàu dò mìn, tốc độ cao nhất cũng chỉ có 14, có lòng mà giữ được hiệp đồng với tàu “Lý Thường Kiệt.” Cho nên, hai bên vừa bắn nhau, tàu “Sóng Dữ” chỉ có thể tạm thời bắn trước về phía đảo Quảng Kim, rồi chỉ còn cách đứng nhìn tàu “Lý Thường Kiệt” bị quân ta tập trung công kích mà chẳng có cách gì đi vào chi viện. Khi ấy, hỏa lực mạn bên lớn nhất của quân Việt là 1 khẩu pháo 127 ly, 3 khẩu pháo 40 ly, một khẩu pháo 20 ly và 2 khẩu súng máy, còn bên quân ta thì vũ khí dùng được là 1 khẩu pháo 85 ly, 6 khẩu pháo 37 ly, 4 khẩu pháo 25 ly và 4 khẩu súng máy. Chỉ cần tiếp cận được hoàn toàn vào tàu địch, không để cho khẩu pháo 127 ly này phát huy uy lực, thì ở chiến trường cục bộ này, bên quân ta vẫn có thể giành được ưu thế hỏa lực tương đối.


Hai tàu 396 và 389 một bên ép sát, một bên nhả đạn pháo lên tàu “Lý Thường Kiệt.” Lúc này, 1 phát đạn pháo 127 ly từ dưới nước vọt trúng tàu “Lý Thường Kiệt,” xuyên thủng khoang máy, nhưng không nổ. Thì ra vì cự ly chiến đấu giữa hai bên quá gần, nên đạn pháo chi viện cho tàu bạn từ tàu “Trần Bình Trọng” đã bắn nhầm phải người mình. Khi đó, tàu “Sóng Dữ” lao tới, bắn thọc đằng sau lưng biên đội của ta. Thế cục thay đổi trong nháy mắt, khiến cho tàu 389 bị quân địch tấn công từ hai phía bốc cháy nhiều chỗ. Mặc dù đã trúng đạn đầy mình, nhưng tàu 389 vẫn ép sát tàu địch, các chiến sĩ trong tình thế nguy cấp đã ôm luôn cả bệ phóng rocket, xách luôn cả súng tiểu liên, tay cầm lựu đạn, đúng là một trận đánh dũng mãnh, đã xảy ra một trận “đấu lưỡi lê trên biển” hiếm thấy trong lịch sử các cuộc hải chiến, quả là một trận xáp mạn tàu khiếp vía kinh hồn! Thuyền trưởng tàu “Sóng Dữ,” Thiếu Tá họ Ngụy [Văn Thà] đã mất mạng trong trận chiến trần trụi bằng lưỡi lê trên biển này.


Lúc này, tàu “Lý Thường Kiệt” quay về hồ đá ngầm, chuẩn bị cầu cứu tàu “Sóng Dữ.” Ðạn pháo trên tàu 389 đã bắn hết sạch, thuyền trưởng tàu Tiêu Ðức Vạn hạ lệnh nạp bom chống tàu ngầm, quyết cùng chết với tàu địch. Còn thượng úy (2) họ Nguyễn (tức Nguyễn Thành Trí: BTV) chỉ huy thay thế tàu “Sóng Dữ” thì muốn cố sức đâm chí mạng vào tàu 389. Chính trong thời khắc nguy cấp ấy, tàu 396 đã chuyển hướng đón chặn trước mặt tàu “Lý Thường Kiệt,” yểm trợ cho tàu 389 thoát hiểm. Tàu “Lý Thường Kiệt” vừa kịp hoàn hồn, không ngờ lại bị một đòn đau, chỉ còn cách rút lui về hướng tây bắc. 


– Thắng lợi và ý nghĩa của nó


11 giờ 49 phút, đại đội 74 tàu chống ngầm sinh lực quân của bên ta lao vào chiến trường. Hạm đội Nam Việt cho là đại quân (trong Hồi ký của trung tá họ Vũ [Hữu San], hạm trưởng tàu “Trần Khánh Dư” cho rằng Trung Quốc đã điều 42 tàu quân sự và 2 tàu ngầm) đã quay đầu rút lui vào lúc 12 giờ. Bản thân tàu “Sóng Dữ” tốc độ chậm, lại bị thương tích, nên đã không thể đuổi theo kịp đồng bọn đang tháo chạy. 12 giờ 12 phút, đại đội 74 vừa tới nơi đã tiếp nhận mệnh lệnh tấn công, tàu 281 lao lên hết tốc lực, bắn dữ dội vào tàu “Sóng Dữ,” làm nó bị đánh chìm ở phía nam bãi đá ngầm Linh Dương vào lúc 14 giờ 52 phút.


Sau khi quân ta đã phải trả giá với 18 người tử trận, 67 người bị thương, trận hải chiến Tây Sa đã kết thúc bằng thắng lợi về phía quân ta. Sau đó quân ta thừa thắng xuất kích, thu hồi hoàn toàn Tây Sa. Chiến thắng này làm cho quân ta hiểu được rằng ở nơi Nam Hải “nước xanh” mênh mông rộng lớn này còn có được chủ quyền và lợi ích không dễ gì xâm phạm chính bởi trận hải chiến này, mà việc thiết lập lòng tin về sự tác chiến của hải quân ta ở nơi cách xa đại lục đã dần dần được điều chỉnh, sau cuộc chiến ấy, căn cứ Du Lâm lập tức được tăng viện 2 tàu hộ tống. Có thể nói, kể từ khi ấy, Nam Hải mới đi vào tầm ngắm của sự phát triển chiến lược của hải quân ta. Cho nên, xét từ ý nghĩa này, trận hải chiến Tây Sa chính là bước khởi đầu cho hải quân ta tiến ra “biển xanh.”


(Còn tiếp)

Nhịp Cầu Yêu Thương

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH
(Disabled Veterans and Widows Relief Association)
A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492
P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799
Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; hanhnhonnguyenỴyahoo.com
Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu trợ TPB&QPVNCH


Trước thềm năm mới 2012 và Nhâm Thìn,
xin kính chúc quý đồng hương, quý ân nhân,
cùng gia đình các thương phế binh và quả phụ VNCH
một năm bình an, may mắn, và mọi điều tốt đẹp.


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ
Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội
(Tính đến ngày 8 tháng 1, 2012):



  • Anh Vũ c/o Chị Thanh Thủy, $50
  • Hoc Văn Phạm & Kieu Thu Trần, Tampa, FL $100
  • Vi Nguyễn, El Sobrante, CA $100
  • An T. Le, San Diego, CA $50
  • Chau V. Ðặng, San Jose, CA $50
  • Michael Lâm, Houston, TX $50
  • Minh Tieu & Que Bưu, Los Angeles, CA $100
  • Mr. & Mrs. Ly Jean Baptiste, Guadeloupe, FR Eur150
  • Huỳnh Long Thành, Westminster, CA $100
  • Ðinh Nguyên Kính, Canoga Park, CA $200
  • Kevin Khổng, Monterey Park, CA $300
  • Minh & Mỹ Châu Trần, Ontario, CAN $200
  • Minh Quach, Diamond Bar, CA $500
  • Chung Lý, San Diego, CA $100
  • Ô. Trần Ðức Chí c/o Trung D. Trần, Oceanside, CA $400
  • Vu T. Kim Chinh, Westminster, CA $600
  • Scottie Trung Ðinh c/o Vivian Lâm, Garden Grove, CA $150
  • Hóa Hoàng, Philadelphia, PA $400 (gồm Hoàn Ðỗ $200, Hoàng Ngọc Lý $100,
  • Hóa Hoàng $50, và Thúy Huỳnh Ðỗ $50)
  • Nhuận Văn Ðặng, Guelph, Ont., CAN $50
  • Han Nguyễn, Westminster, CA $100
  • Anh Lan Trịnh, Cypress, CA $100
  • Bob Snyder (IRA), Minneapolis, MN $100
  • Mr. & Mrs. Clayon & Minachy Harris, San Diego, CA $100
  • Nhật Văn Nguyễn, Kanata, Ont., CAN $100
  • Hung Nguyễn, Los Banos, CA $100
  • Vũ Lê, Oklahoma City, OK $140 (gồm Hiền Ngọc $20, Vũ M. Lê $20, và Vị ẩn danh $100)
  • Thảo Phương Nguyễn, Anaheim, CA $100
  • Tiến Trang Nguyễn c/o Dung Ðặng, Plainfield, NJ $100
  • Anh Duy Vũ, Bothell, WA $100
  • Van K. Nguyễn, San Diego, CA $200
  • Nice Smile Dental Care, Inc., Reno, NV $100
  • Hai Thị Nguyễn, Seatttle, WA $100
  • Jennifer Hoàng, Westminster, CA $100
  • Duc Trần & Hang Ðỗ, Bloomington, IN $100
  • Thieu Lê, Seattle, WA $50
  • Anh Trần, Melville, NY $50
  • Tô Ðàm, Colorado Spring, CO $20
  • Ðàm Quang Hoàng, Salt Lake City, UT $50
  • Stephen Ðặng, Houston, TX $30
  • Thuy Le, Phoenix, AZ $20
  • Hiệp Trần, Gaithersburg, MD $50
  • Kha V. Lê, Chandler, AZ $50
  • Nguyễn Dong, San Jose, CA $50
  • Dinh Nguyễn, Midway City, CA $20
  • Bưu Loc Phuc Nguyễn, Redwood City, CA $20
  • Yên Trần, Hayward, CA $50
  • Tuan Văn Nguyễn, Arlington, VA $10
  • Evy Thuy Lê, San Jose, CA $20

Danh sách ân nhân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ V



  • Sausage (A. Thai Ng), Garden Grove, CA $1,000
  • Conn (Nguyễn D. Thin), $1,400
  • Nguyễn Lâm, S Plainfield, NJ $100
  • Hồ Ngọc Ðiệp, Greenville, SC $50
  • Daniel Nguyễn, Carrollton, TX $500
  • Long Thành Lợi, Winter Haven, FL $100
  • ÔB. Phi & Phụng Phạm, Orlando, FL $100
  • Trần Văn Bông, Springfield, VA $100
  • Trần Lan, Claremore, OK $100
  • Lý Kim Cương, Cleveland, OH $50
  • Thanh Văn Nguyễn, Houston, TX $100
  • Bà Trung T. Trần, Orlando, FL $50
  • Lê Ðình Duyên (Ðỗ Kurt), El Monte, CA $100
  • K. 17 Thủ Ðức, Katy, TX $100
  • Yên Linh Nguyễn, Tampa, FL $200
  • Kristofka, Hudson, FL $100
  • Lê Kim Dung, Fairfax, VA $100
  • Kelly Hà, Fairfax, VA $100
  • Lê Uyên, Olathe, KS $300
  • Ngọc Thị Nguyễn, Jonesboro, GA $100
  • Hương Miller, Aiken, SC $50
  • Bùi Quang Nhân, Upper Darby, PA $100
  • Bover Trần Thị Tam, Lands, SC $100
  • Nguyễn Thông Can, Rockville, MD $200
  • Elizabeth Việt Tâm, Keller, TX $300
  • John Hùng Ðoàn, Grand Prairie, TX $500
  • Giáp Thị Thủy Tiên, Holt, MI $100
  • Lê Hiền, Columbus, OH $200
  • Lê Sinh, Byron Center, MI $800
  • Võ Thanh Sơn, Eustis, FL $50
  • Lê Minh Tâm, Newport Richey, FL $100
  • Trần T. Michael, Anaheim, CA $1,500
  • Trần Thanh Cần, San Jose, CA $50
  • Vina Trần, Orlando, FL $200
  • Thao Trần-Văn Quoc Vũ, Huntington Beach, CA $100
  • Sơn Huỳnh, Orlando, FL $50
  • Bùi T. Kim Oanh, San Jose, CA $100
  • Nghĩa Nguyễn, Edmond, OK $100
  • Phương Thái, Warner Robins, GA $100
  • Nguyễn Anh Tuấn, Syracuse, NY $50
  • Phạm Văn Ðức, Wichita, KS $100
  • Nguyễn Hai, Saint Petersburg, FL $100
  • Lâm V. Huyền, Columbus, OH $50
  • Joanne Nguyễn Phạm, San Jose, CA $100
  • Trần Văn Hòa, Shreveport, LA $100
  • Ninh & Nguyễn Tuấn, Garland, TX $200
  • Lam & Khang, Garland, TX $100
  • Ðỗ Chí Ðức, Rexburg, ID $100
  • Michael Trần, Aliso Viejo, CA $200
  • Bùi Văn, Kissimmee, FL $50
  • Huỳnh Thu, Salt Lake City, UT $500
  • Canh Nguyễn, Falls Church, VA $50
  • Thu Nguyễn, Mobile, AL $100
  • Huỳnh Ðình Bá, Elmhurst, NY $50
  • Nguyễn Hoa, San Diego, CA $120
  • Nguyễn Thị Thư, Memphis, TN $300
  • Nguyễn Thế, Sunrise, FL $100

Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ



  • Nguyễn Văn Tấn, Vĩnh Long, Sq:913.064. Cụt 2 tay. Mù 2 mắt.
  • Trần Văn Thay, Tiền Giang, TS ÐPQ Sq:286.097. Mù mắt trái.
  • Nguyễn Văn Cà, Bến Tre, TS CLQ Sq:190.656. Cụt chân trái.
  • Lê Văn Hài, Tây Ninh, HS CLQ Sq:186.489. Liệt tay phải.
  • Trần Hồng Chiến, Hậu Giang, B2 CLQ Sq:794.467. Cụt chân trái.
  • Nguyễn Thành Thăng, Kiên Giang, BK. Cụt chân phải.
  • Dương Công Thái, Thừa Thiên, BÐQ Sq:205.293. Gãy chân trái. Bị thương ở bụng.
  • Phan Văn Trà, Quảng Trị, TrU Sq:208.312. Cụt tay phải.
  • Nguyễn Văn Bé, Ðà Nẵng, HS ÐPQ Sq:211.340. Cụt chân phải.
  • Huỳnh Ngọc Anh, Kontum, HS Sq:203.912. Mù mắt phải.
  • Trần Văn Nhân, Lâm Ðồng, NQ Sq:226.968. Mù mắt phải.
  • Ðào Tuế, Ðồng Nai, HS1 CLQ Sq:205.612. Cụt 2 tay. Mù mắt trái.
  • Nguyễn Ngọc Hương, Bình Thuận, TU CLQ Sq:401.402. Cụt tay phải. Bị thương ở bụng.
  • Phạm Trọng Thuật, Khánh Hòa, TU Sq:400.321. Cụt 2 chân.
  • Thạch Pon, Vĩnh Long, NQ Sq:823.792. Bị thương ở tay phải.
  • Phan Văn Bé, Trà Vinh, B2 Sq:515.384. Cụt tay trái.
  • Nguyễn Hồng Ðơn, Ðồng Tháp, NQ Sq:416.563. Cụt chân phải.
  • Nguyễn Văn Sợi, Ðồng Nai, TU CLQ Sq:145.739. Cụt chân trái.
  • Nguyễn Văn Hiển, Bình Dương, HS CLQ Sq:183.195. Gãy chân phải.
  • Lê Văn Chánh, Tiền Giang, HS ÐPQ Sq:764.152.
  • Nguyễn Văn Lương, Tiền Giang, B1 CLQ Sq:126.929. Mù mắt trái.
  • Triệu Văn Thời, Tây Ninh, B1 CLQ Sq:104.062. Gãy tay trái.
  • Nguyễn Văn Lập, Kiên Giang, Mù 2 mắt.
  • Trương Hấu, Sóc Trăng, ThS ÐPQ Sq:055.844. Cụt 2 chân.
  • Trần Văn Thừa, Ðồng Tháp, B2 CLQ Sq:523.413. Cụt 2 chân.
  • Ðỗ Thường, Ðồng Nai, TU CLQ Sq:208.247. Gãy tay trái. Liệt bàn tay trái.
  • Nguyễn Văn Rắc, Tiền Giang, HS ÐPQ Sq:492.456. Cụt chân trái.
  • Phạm Văn Hào, Sóc Trăng, BK Sq:101.339. Bị thương ở đầu, cổ.
  • Lê Thành On, Tiền Giang, B1 ÐPQ Sq:528.497. Cụt 2 chân.

Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:



  • Võ Thị Diệp, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả Phụ Cố TS Võ Chang. Tử trận năm 1966.
  • Trần Thị Chánh, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả Phụ Cố HS1 BÐQ Nguyễn Nhơn. Tử trận năm 1973.
  • Lê Thị Chút, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả Phụ Cố TS Nguyễn Vàng. Tử trận năm 1973.
  • Phạm Thị Hòa, Sông Bé, Quả Phụ Cố TS Hoàng Chính, Tử trận năm 1974.
  • Ðinh Thị Kim Hoàn, Ðồng Nai, Quả Phụ Cố B2 Bùi Văn Tòng. Tử trận năm 1972.
  • Lâm Thị Lai, An Giang, Quả Phụ Cố HS Nguyễn Văn Quang. Tử trận năm 1969.
  • Nguyễn Thị Hương, Khánh Hòa, Quả Phụ Cố HS Lê Châu. Tử trận năm 1970.
  • Nguyễn Thị Năm, Long An, Quả Phụ Cố B2 Nguyễn Văn Bu. Tử trận năm 1972.
  • Nguyễn Thị Y, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả Phụ Cố HS Phạm Công Của. Tử trận năm 1969.
  • Nguyễn Thị Thiên, Bình Thuận, Quả Phụ Cố HQ Nguyễn Văn Học. Tử trận năm 1966.
  • Trần Thị Lìn, Ðồng Nai, Quả Phụ Cố TS1 Bùi Văn Hoàn. Tử trận năm 1974.
  • Nguyễn Thị Lùng, Ðồng Nai, Quả Phụ Cố TS1 Phan Văn Mười. Tử trận năm 1973.
  • Lưu Thị Sen, Bình Dương, Quả Phụ Cố B2 TPB Phan Văn Châu. Tử trận năm 19??
  • Nguyễn Thị Hoa, Ðồng Nai, Quả Phụ Cố TS Trần Quang Vinh. Tử trận năm 1972.
  • Phan Thị Ngàn, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả Phụ Cố NQ Lâm Văn Ca. Tử trận năm 1970.
  • Phạm Thị Chi, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả Phụ Cố NQ Phan Văn Bé. Tử trận năm 1967.
  • Lại Thị Hằng, Ðồng Nai, Quả Phụ Cố B2 BÐQ Nguyễn Văn Hết. Tử trận năm 1966.
  • Võ Thị Tân, Saigon, Quả Phụ Cố HS TQLC Hứa Gia Quý. Tử trận năm 1975.
  • Nguyễn Thị Hoa, Saigon, Quả Phụ Cố HS Nhảy Dù Lê Hoàng Minh. Tử trận năm 1972.
  • Bùi Hạnh Mỹ, Ðồng Nai, Quả Phụ Cố TS Huỳnh Thắng Lợi. Tử trận năm 1972.
  • Trần Ngọc Liễu, Saigon, Quả Phụ Cố ThS BÐQ Tăng Giao. Tử trận năm 1966.
  • Nguyễn Thị Phận, Khánh Hòa, Quả Phụ Cố HS1 Ðặng Hữu Cảnh. Tử trận năm 1969.
  • Phạm Thị Tám, Long An, Quả Phụ Cố HS Nguyễn Văn Giàu. Tử trận năm 1972.

American professor passes, ending years of dedication to Viet Nam’s healthcare


Judith Ladinsky. Photo courtesy of University of Wisconsin-Madison Center
for
Southeast Asian Studies

From Wire Reports
 
An American professor and an advocate for increased healthcare services for Viet Nam’s rural communities has died from a stroke at age 74.
   
Before she died, Judith Ladinsky expressed her wish that her ashes be spread in Viet Nam, the country she supported unceasingly since 1980.

   
As a professor at the Department of Preventive Medicine at the University of Wisconsin and national chair of the U.S. Committee for Scientific Cooperation with Viet Nam and Laos, Ladinsky visited Viet Nam at least 106 times, after first accepting an invitation from the late Vietnamese doctor Ton That Tung and most recently in January of last year, according to a Sai Gon newspaper report.

   
During that period, she became one of the best-known Americans in Viet Nam for her dedication to healthcare for rural Vietnamese.

   
The professor inspired many American scientists to support Viet Nam, especially in the healthcare services in rural areas, which are notorious for lacking doctors and equipment.

   
She established programs including community health services, post-natal healthcare, surgeries, nutrition education, HIV/AIDS awareness and oncology. Much medical technology was brought to Viet Nam as part of the projects she spearheaded.

   
And her support was not limited to the field of healthcare. Her contribution involved agriculture, science, social sciences and culture as well.

   
Since 1989, Ladinsky helped more than 300 Vietnamese students and researchers win scholarships at schools in the U.S. and Canada.

   
Her home at Varsity Hill in Madison, Wis. is referred to as “Viet Nam Hotel,” by many Vietnamese students and scientists, as it has hosted many of them. Ladinsky held a Thanksgiving dinner party for all the Vietnamese students at the University of Wisconsin.

   
Ladinsky was a mentor to many Vietnamese students, not only in their studies, but also in dealing with daily life, such as finding apartments to rent and dealing with visas.

  
Last year, the Wisconsin Network of Peace and Justice named her “Peacemaker of the Year” to honor her long and continuing contributions to Viet Nam’s healthcare system.

Tìm ông Tran Van Quang

 


Tìm ông Tran Van Quang, cựu SQ/QLVNCH, trước tháng 4, 1975 ở Gia Ðịnh, định cư ở Orange county/USA từ 1975. Nhận được tin xin gọi Diep van Vi: (714) 548-8639.

Man taken into custody on vehicular homicide, other charges

           

A man has been taken
into custody in Westminster,
Colo., as police investigate his
role in an accident that killed a 21-year-old woman.

           

Police said Viet Quoc
Nguyen, ran a red light on a Westminster
street, instantly killing Jenna Breen when his Porsche Cayenne SUV violently
collided with her car early Saturday morning. He allegedly ran from the scene
of the accident before being tracked down by police.

           

Nguyen, 25, lives in Federal Heights, Colo.
He was being held in the Adams
County jail for
investigation of drunken driving, vehicular homicide, failure to remain at the
scene of an accident, driving with a revoked license, failure to give aid and
running a red light, according to the Denver Post.

           

He already has at least
two other arrests for drunken driving as well as drug and theft convictions.

Tìm bạn Vũ Văn Phú

Trước đóng quân Quang Trung. Nhà ở đường Vĩnh Viễn. Ở VN nhà sản xuất đồ gia dụng nhôm. Nay ở đâu cho Phung (Thanh) biết tin, điện thoại: (714) 305-5350. Rất mong tin.

Vietnamese student’s iPhone app book published by U.S firm


A 22-year-old Vietnamese
student has authored a book on how to build better iPhone applications,
and a U.S.-based publishing house has put it into print.

           

In November, Vo Duy Khang made his debut as a writer with
the book “Pro iOS Apps Performance Optimization,” published by Apress. 

          

Written within four months after Khang signed the
contract with the publisher, the book has been listed on Amazon.com and
received positive reviews.

          

“A must read for any serious iOS (Apple’s mobile
operating system) developer,” a reader commented on the online retailer’s
website. 

           

For many Vietnamese young people, including IT experts,
Khang’s achievement is a significant one, considering that lots of software
engineers and professionals are taking on the challenge of developing “super”
applications that will bring them fortune.

           

However, the young man, who is studying for
a master’s degree in Information Technology at the Australia-based Carnegie Mellon University,
said he won the contract unexpectedly. The American publisher made an offer to
him after coming across his entries on an IT blog. 

           

“What’s amazing here is not the profits from the book’s
sales, but the writing itself. I had never thought that I would write a book
until I received the publisher’s offer,” said the student, who has won
many prizes during his school years in Viet Nam in mathematics contests
and such.

           

Now, besides studying, Khang is also running a company
outsourcing software and developing applications for Apple and Android
phones in Australia.
The company has customers from all over the world, including the United States and France.

           

He said that despite difficulties, he has learned a lot
from the business.

           
“I
hope to develop it into a multinational corporation with software applications
used worldwide,” Khang said.

– From wire
reports

Chú ý một chút, giảm cân được một chút

 


Ngọc Lan


 Có những chuyện rất nhỏ, nhưng nếu mình để ý một chút thì sẽ giảm cân đi được một chút. Mỗi chút cộng lại, cả năm sẽ thành “nhiều chút.”


Các chuyên gia dinh dưỡng cho biết, khi giảm 100 calories mỗi ngày so với mức trung bình thì bạn có thể giảm đi 3 kg trong một năm. Sau đây là vài phương pháp cụ thể đẻ có thể giảm đi 100 calories mỗi ngày 









Hình: ezineofhealth.com


1. Nên ăn sáng một cách khoa học


Nếu uống sữa, chọn sữa không béo. Nếu ăn bánh mì bơ đường thì nên giảm đi một nửa lượng bơ đường trên mặt bánh.


Các loại nước ngọt “diet” thực ra cũng chứa tới 150 calories. Vì vậy tốt nhất là uống nước lạnh, hay cho thêm một lát chanh vào nước.


2. Khi đi ăn ngoài hàng quán


Bạn có thể “ăn gian” giảm calo bằng phương cách thông thường như nếu ăn cơm gà, thì đừng ăn da, rồi chừa lại khoảng 3 muỗng cơm. Ăn phở dặn đừng lấy nước béo, và đừng cố húp hết tô nước súp đó. 


3. Cẩn thận với bánh ngọt


Một chiếc bánh ngọt loại vừa có thể dễ dàng làm tăng 100 calories trong mức khẩu phần hằng ngày, một viên kẹo chocolate nhỏ cũng đủ chứa 100 calories. Cho nên nếu muốn ăn gì nhai vui miệng, hãy chọn ăn táo.








Hình: leitesculinaria.com

 


4. Giảm mức rượu bia


Một ly rượu đỏ 140 ml tương đương với 100 calories. Tùy bạn quyết định uống hay không để giảm đi 100 calories. 


5. Ðạp xe đạp


Nếu bạn có xe đạp, chỉ cần đạp mỗi ngày 10 phút quanh công viên đã có thể tiêu hao 100 calories. Ðạp xe cũng làm đùi bạn săn chắc và giúp tim mạnh khỏe.


6. Ði bộ


Bạn có thể làm việc này mọi lúc mọi nơi. 15 phút đi dạo đốt cháy 100 calories. Nếu bạn xuống xe bus trước 1-2 trạm rồi đi bộ về nhà, đi cầu thang bộ thay vì thang máy, bạn cũng giúp đốt cháy khoảng 100 calo mỗi 15 phút.








Hình: stylishandtrendy.com


Ăn cái Tết đầu tiên ở Mỹ

 


Lê Trấn/Người Việt


 Mới đó, nay đã gần được 36 cái tết ở xứ người.


Khi tôi chống nạng đi bên cạnh người vợ mang bầu sắp đến ngày sanh con đầu lòng ở cuối mùa Hè năm 1975 rời trại tị nạn Indian Town Gap (gần Harrisburg, thủ phủ tiểu bang Pennsylvania), tôi hình dung ra một đời sống hoàn toàn khác với quê nhà ở nửa vòng trái đất bên kia.


Tôi đá banh giết thì giờ trong trại, bị gẫy chân, phải bó bột mất một tháng.









Hình: Ngọc Lan / Người Việt


Bị thời thế đẩy đưa tới đây, sẽ không có các món ăn quen thuộc như bún ốc, bún riêu, phở, bánh cuốn. Sẽ không có rau muống luộc chấm tương, canh cải nấu cá rô trứng. Sẽ không có Tết nhất gì cả.


Hiểu như vậy, tôi đã thấy một số người lo xa từ khi còn ở trong trại nói trên chờ được một gia đình hảo tâm hay một nhà thờ Mỹ bảo lãnh ra ngoài, bắt đầu hội nhập xã hội Mỹ. Một số người sợ không có cơm ăn hàng ngày khi ra trại, đã lấy thêm cơm rồi phơi nắng cho khô. Khi được bảo trợ ra trại, vợ chồng con cái mỗi người đeo một tay nải to tướng cơm khô.


Họ sẽ nấu lại ăn dần tại chỗ ở mới vì không biết có mua được gạo trong chợ Mỹ hay không. Tìm được nước mắm lại càng khó nữa.


Nghĩ lại cảnh đó, hẳn bây giờ ai cũng buồn cười.


Thật ra, không có gạo Nàng Hương Chợ Ðào ở Mỹ nhưng gạo trồng ngay ở Mỹ, hạt tròn hạt dài thì không thiếu trong các siêu thị. Gạo nếp cũng có. Những thành phố nào có khu phố Tầu như New York, San Francisco, Los Angeles, Seattle có thể tìm thấy các loại gia vị Á Ðông dễ dàng. Chỉ những nơi khác là khó kiếm.


Tết Nguyên Ðán 1976 tôi không nhớ tháng mấy. Con gái đầu lòng được gần 5 tháng.


Vợ chồng tôi được một Nhà Thờ Tin Lành bảo trợ về thành phố Atlanta thuê chung nhà với gia đình một người bạn cho đỡ tốn.








Hình: Ngọc Lan / Người Việt


Tôi vốn là một phóng viên báo chí, truyền thanh, nhiều kinh nghiệm lại còn chụp hình bán cho hãng thông tấn AP ở Việt Nam. Nhờ tôi cũng không đến nỗi kém Anh ngữ, đại diện nhà thờ dắt tôi đi xin việc nhiều nơi tại các đài truyền hình, báo giấy. Tới đâu, đọc bản tiểu sử của tôi, họ đều khen tôi có nhiều kinh nghiệm truyền thông quý báu nhưng đều lấy làm tiếc là không có nhu cầu mướn thêm người.


Tôi đành nhận một chân “phụ bồi” (busboy) tại khách sạn nổi tiếng Hyatt Regency.


Bồi (waiter/waitress) là người mang thức ăn ra cho khách, phụ bồi dọn dẹp đĩa bát dơ trên bàn.


Thời gian này, cả nước Mỹ suy thoái kinh tế. Khách sạn sang trọng như Hyatt Regency cũng ế sưng ế sỉa. Nhiều ngày, vừa dẫn xác tới làm, tên quản lý ca hỏi “Mày tới làm gì? Có việc gì đâu?” Tôi tức giận hỏi nếu không có việc sao không gọi điện thoại báo cho biết để tôi khỏi tới. Hắn nín lặng.


Lương phụ bồi theo giá biểu tối thiểu $2.25/giờ nếu được làm 40 giờ thì một tuần được $90, một tháng được $360. Có những tháng tôi không được tới $200, một gia đình hai vợ chồng với một đứa con nhỏ cần đủ thứ sữa, tã chắc chắn không đủ chi phí căn bản. Tháng Tết năm đó là một trong những cái tháng tiền bạc thật thiếu thốn của vợ chồng tôi. Nếu không có sự chia sẻ, nâng đỡ của gia đình bạn, vợ chồng tôi không biết xoay trở ra sao.


Ngày mùng một Tết, gia đình tôi và gia đình người bạn ngậm ngùi nhìn nhau. Ở Việt Nam thì bánh chưng, dưa hấu, bánh mứt ê hề. Mẹ tôi hàng năm đều nấu mấy nồi bánh chưng lớn, đem biếu tất cả họ hàng nội ngoại mỗi nhà một cặp kèm theo mứt và trà. Bấy giờ, ở Việt Nam, tôi hình dung ra là cha mẹ và các em tôi đang khốn đốn lắm trong cái “xã hội chủ nghĩa.”


Còn chúng tôi, gạo nếp thì mua được ở siêu thị tại Atlanta nhưng đào đâu ra lá giong, lá chuối để gói bánh. Mà đâu có ai biết gói, biết nấu! Các loại mứt, hạt dưa thì lại không có.


Bà cụ mẹ bạn tôi nấu một nồi xôi đậu phụng, luộc con gà để cúng. Tết đầu tiên của chúng tôi chỉ có nhiều tiếng thở dài, vừa không biết tương lai ra sao, vừa thấy mình đã bị cắt ra khỏi quá khứ.


Không nhìn thấy tương lai, chúng tôi ngồi kể cho nhau nghe những vui thú với nhau của những ngày Tết cũ.


Ba mươi sáu năm sau, tất cả những cái gì là mơ ước trong vô vọng thời đó, bây giờ có cả. Bánh chưng, bánh tét, mứt đủ kiểu ở các chợ Việt Nam, khắp nước Mỹ. Tuy nhiên, dù tìm đâu cũng có những thứ hương vị quê hương, tôi vẫn luôn luôn thấy mình trong tâm trạng của một kẻ ăn nhờ ở đậu.

Uống trà boba có bị mập?

 


Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt


Nói thật ra, thì món ăn uống nào cũng có thể làm mình mập nếu chỉ ăn calorie vô mà không vận động cho calorie ra.


Vậy uống trà trân châu có bị mập hay không là tùy mình có vận động, tập thể dục, để tiêu bớt số mỡ, số chất bột, số đường, trong trà trân châu.


Trà trân châu, nay đã thịnh hành với tên mới “boba,” có gốc từ Ðài Loan. Món này ăn khách ở đó, rồi bắt đầu lây lan qua các nước láng giềng, rồi lây luôn qua những nơi có đông người gốc Á sinh sống tại Bắc Mỹ.








Cách đây 10 năm, báo Time phải có hẳn một bài giới thiệu và giải thích món trà sữa trân châu. Bài viết đó mở đầu bằng câu này: “Trước đây nếu uống nước mà cắn phải cái gì dẻo dẻo thì mình đã gọi bồi bàn để khiếu nại!”


Ðó là chuyện thời xưa. Chuyện thời nay là ai ai cũng biết boba và hầu như ai ai cũng ít nhất một lần uống thử boba.


Ðã uống rồi, thì phải tập thể dục như nào để tiêu hết số calorie trong trà sữa boba?


Hỏi cách khác, là trong trà sữa boba có bao nhiêu calorie? Bao nhiêu mỡ? Bao nhiêu đường?


Trên trang mạng Livestrong.com, hợp tác với tổ chức bất vụ lợi Lance Armstrong Foundation, Tiến sĩ Anne Helmenstine giải thích vấn đề dinh dưỡng trong một ly trà sữa trân châu là “tùy.” Tùy ly đó làm theo công thức nào. Nhiều sữa hay ít sữa. Có cho thêm đường hay không. Nhiều trân châu hay ít trân châu.


Dinh dưỡng trong một ly trà boba cũng tùy theo hạt boba đó làm bằng chất gì. Chất căn bản trong hạt boba là bột khoai mì. Hạt boba đen thường làm bằng bột khoa mì, khoai lang, và đường nâu. Hạt boba trắng thì làm bằng bột khoa mì, đường thắng, và rễ cây chamomile – một loại hoa cúc dại.


Theo Tiến Sĩ Helmenstine, một ly trà sữa trân châu tiêu biểu ở Mỹ, khổ 16 oz., sẽ có khoảng 440 calories trong đó có 216 calories từ mỡ.


Mỡ đây là mỡ thực vật, nên không có cholesterol, nhưng vẫn là mỡ.


Trong một ly trà sữa trân châu tiêu biểu, có khoảng 24g mỡ. Vậy 3 ly trà sữa trân châu là hết tiêu chuẩn mỡ cho cả một ngày.


Cũng trong một ly trà sữa trân châu tiêu biểu, có khoảng 78g tinh bột. Vậy tiêu chuẩn tinh bột cho nguyên một ngày là khoảng 4 ly.


Trong số 78g này, có khoảng 51.7g là đường.


Ngày nay, chính vì quan tâm tới vấn đề dinh dưỡng, ở Ðài Loan nơi xuất xứ boba nhiều người đang chuyển qua uống boba làm từ nước dừa. Mang tên “nata de coco,” boba này hình sợi thay vì hình hạt, người ta cũng thích hơn vì dễ hút lên hơn.


Nata de coco được ưu điểm là nhiều chất sợi, và ít chất béo hơn là boba.


Còn nếu vẫn cứ muốn uống boba thì sao?


Theo công thức là mỗi 3-4 calorie ăn uống vô thì phải đi bộ 1 phút để tiêu ra, nếu mình uống một ly boba 440 calories, phải đi bộ hơn một tiếng rưỡi mới bù lại được.

Sườn sốt cam

 


Người hướng dẫn: 4ever1nl0ve


 


* Nguyên liệu:


– 2 lbs sườn non: trụng sơ, rửa lại nước lạnh, để ráo


– 2 trái cam to: 1 trái vắt lấy nước, trái còn lại 1/2 trái cắt miếng nhỏ để xào chung với sườn, 1/2 cắt khoanh tròn rồi cắt làm đôi để trình bày lên dĩa.


– 1 miếng gừng nhỏ: xay nhuyễn.


– 8 tép tỏi: bằm nhuyễn (1/2 để ướp sườn, 1/2 để phi).


– Bột bắp, xì dầu, giấm đỏ, rượu vang, bột nêm, đường, dầu ăn.








* Cách làm:


– Ướp sườn với 3 muỗng súp xì dầu + 1/2 phần tỏi bằm + 1 muỗng cà phê rượu vang + 2 muỗng cà phê đường + 1 muỗng cà phê bột nêm + 1/4 muỗng cà phê tiêu, để khoảng 1 giờ cho thấm


– Nước xốt: Vắt 1 trái cam lấy nước + 3 muỗng súp xì dầu + 1 muỗng giấm đỏ + 1 muỗng cà phê bột bắp + 1 muỗng cà phê rượu vang + 2 muỗng cà phê đường, trộn đều.


– Bắc chảo dầu nóng phi tỏi, gừng cho thơm, cho sườn vào ram sơ.


– Kế đến là cho chén nước xốt vào rim với sườn (lửa nhỏ) cho đến khi nước xốt rút vào sườn và sền sệt, nêm nếm lại cho vừa khẩu vị của mỗi người, thấy hơi chua chua ngọt ngọt, mặn mặn thơm mùi cam là được.


– Cuối cùng thì cho cam đã xắt miếng vào xào thêm khoảng 5-10 phút, tắt bếp.








* Trình bày:


– Xếp cam chung quanh dĩa rồi múc sườn vào, rắc thêm chút tiêu và vài cọng ngò. Dùng nóng với cơm nóng.

Phim Norwegian Wood của đạo diễn Trần Anh Hùng

 


HOLLYWOOD (ET)Phim mang tựa đề “Norwegian Wood,” do hai tài tử Nhật, Kenichi Matsuyama và Rinko Kikuchi, đóng vai chính, phim này không xếp hạng vào “R rated” hay “not R rated,” phim dài 2 tiếng 13 phút.










Ðạo diễn Trần Anh Hùng trong buổi họp báo ra mắt phim “Norwegian Wood”
tại Thượng Hải, Trung Quốc. (Hình: ChinaFotoPress/Getty Images)


Câu chuyện được dựng lên tại thành phố Tokyo, Nhật, vào thời điểm của năm 1960, nội dung của chuyện phim là tình yêu trai gái, nhẹ nhàng, lãng mạn.


Phải nói đây là tác phẩm dựa theo cốt truyện của Haruki Murakami nhưng khác nhau ở chỗ câu chuyện được mang sắc thái mới vào năm 1987.


Cắt ngang câu chuyện để đi vào nội dung chính là nói về tình yêu của giới trẻ, sự mất mát hay thậm chí có những cảnh yêu đương cháy bỏng, tất cả được gửi gấm qua mối quan hệ giữa nhân vật Toru (Kenichi Matsuyama thủ diễn), nhân vật này là một sinh viên đại học và bằng những sự tình cờ, ngẫu nhiên hay duyên số thì đúng hơn Toru gặp gỡ Naoko.


Những mắt xích của câu chuyện được quay lại đi từ điểm cảnh tự tử của Naoko lúc còn bé, lúc ấy hai người tức là Toru và Naoko là bạn thân với nhau, tuy nhiên mỗi người đã có cách riêng của mình để thoát khỏi ám ảnh của sự chết.


Trong phim này đạo diễn Trần Anh Hùng (đạo diễn phim The Scene of Green Papaya-Mùi Ðu Ðủ Xanh) đã thêm thắt phần âm nhạc của người dẫn đầu radio: ông Jonny Greenwood, để nhằm tạo cho cuốn phim được hấp dẫn hơn.


Phim được đánh giá B-. (Ð.T.)

Trung Tâm Asia tung ra nhiều sản phẩm mới về Xuân

 


Ðức Tuấn/Người Việt


GARDEN GROVE (NV) Trong không khí mọi người cùng vui Xuân, đón Tết tại hải ngoại, anh Quý Nguyễn, giám đốc tiếp thị của Trung Tâm Asia, vừa gửi đến nhật báo Người Việt một số sản phẩm mới “ra lò” nhằm phục vụ bà con đồng hương trong những ngày đầu năm Nhâm Thìn này.










Ca sĩ Hà Thanh Xuân. (Hình: Ca sĩ cung cấp)


Trước hết cần phải nhắc đến đó là DVD “Xuân Hy Vọng,” thoạt nhìn bên ngoài bìa của album là hình ảnh của hầu hết những ca nghệ sĩ chính của Trung Tâm Asia như Trish Thùy Trang, Ðan Nguyên, Hà Thanh Xuân, Tường Khuê, Hồ Hoàng Yến, Ðặng Thế Luân, Lâm Thúy Vân, Thiên Kim, Ngọc Minh, Ðoàn Phi, Băng Tâm, Y Phương, Quốc Khanh, Ánh Minh, Ngọc Huyền, Diễm Liên, Lâm Nhật Tiến, Mai Thanh Sơn, Phương Hồng Quế, Tâm Ðoan, Lê Anh Quân, Nguyễn Hồng Nhung, Mỹ Huyền, Kristine Sa, Tường Nguyên, Y Phụng.


Gam màu đỏ được chọn là gam màu chính cho nền của hình bìa DVD, với sự chọn lựa màu sắc này đã tạo cho khán giả cảm giác vui, may mắn bắt đầu cho những ngày đầu năm.


Hai mươi bảy ca khúc bao gồm đơn ca, song ca và hợp ca, hầu hết các nhạc phẩm góp mặt đều hát về mùa Xuân, ca ngợi tình yêu nhân loại, và niềm hứng khởi đón Tết như Xuân Ðã Về, Em Còn Nhớ Mùa Xuân, Xuân và Tuổi Trẻ, Hoa Xuân, Ðưa Em Tìm Ðộng Hoa Vàng, Xuân Ca, Nắng Xuân, Mùa Xuân Trong Ðôi Mắt Em,…


Dĩ nhiên trong số 27 bài hát sẽ có những bài tình ca rất được nhiều người yêu thích như Em Còn Nhớ Mùa Xuân (Ngô Thụy Miên) do Y Phương trình bày, hay Thiên Duyên Tiền Ðịnh (nhạc và lời Lê Kim Khánh) được chuyển tải qua hai tiếng hát Quốc Khanh & Hà Thanh Xuân hay Gái Xuân (thơ: Nguyễn Bính, phổ nhạc: Từ Vũ) do Hà Thanh Xuân trình bày…


Sản phẩm số hai mà Trung Tâm Asia gửi tặng đến bà con đồng hương trong dịp lễ Tết này đó là CD “Em Còn Nhớ Mùa Xuân,” đây là tên của một trong hơn 70 ca khúc được giới thưởng ngoạn yêu thích của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên.


Thoạt nhìn bìa CD, ai cũng nghĩ đây là tác phẩm mang tiếng hát của ca sĩ Hồ Hoàng Yến mà thôi, nhưng thật sự đó chỉ là hình bìa minh họa, CD gồm 14 bài hát với sự tham gia của các ca sĩ như Mai Thanh Sơn, Nguyễn Hồng Nhung, Lê Anh Quân, Hồ Hoàng Yến, Y Phương, Ánh Minh, Kristine Sa, Quốc Khanh & Hà Thanh Xuân, Diễm Liên, Thiên Kim, Lâm Thúy Vân, Ðoàn Phi, Trish Thùy Trang, Ánh Minh, Lâm Nhật Tiến.


Các nhạc phẩm gồm có: Xuân Ðã Về, Hoa Cỏ Mùa Xuân, Mùa Xuân Trong Ðôi Mắt Em, Mừng Nàng Xuân Về, Nắng Xuân, Anh Cho Em Mùa Xuân, Em Còn Nhớ Mùa Xuân, Khúc Nhạc Mừng Xuân, Thì Thầm Mùa Xuân, Hoa Xuân, Thiên Duyên Tiền Ðịnh, Xuân và Tuổi Trẻ, Ðưa Em Tìm Ðộng Hoa Vàng, Lạc Mất Mùa Xuân.


Cũng tương tự như CD số 2, sản phẩm số 3 mà Trung Tâm Asia muốn được trân trọng giới thiệu trong dịp Tết Nhâm Nhìn đó là CD “Mùa Xuân Ðó Có Em,” hình bìa là ca sĩ được bình chọn “hot” với sự xếp hạng 2 của top 10 trong số khoảng 500 ca sĩ tại hải ngoại dựa trên số CD và sức hút khách của mỗi chương trình ca nhạc có sự tham dự của tên tuổi Ðan Nguyên.


CD “Mùa Xuân Ðó Có Em” gồm 13 ca khúc như Mùa Xuân Ðó Có Em, Ðón Xuân Này Nhớ Xuân Xưa, Gái Xuân, Mùa Xuân Ðầu Tiên, Ai Lên Xứ Hoa Ðào, Thư Xuân Hải Ngoại, Ngày Ðầu Một Năm, Nhớ Một Chiều Xuân, Thiệp Hồng Anh Viết Tên Em, Cánh Thiệp Ðầu Xuân, Câu Chuyện Ðầu Năm, Xuân Ca, Ðan Áo Mùa Xuân.


Góp mặt trong CD này có các ca sĩ như: Phương Hồng Quế, Ngọc Minh, Ðan Nguyên, Y Phụng, Tường Khuê, Tâm Ðoan, Ðặng Thế Luân, Băng Tâm, Ngọc huyền, Tường Nguyên, Mỹ Huyền.


“Ðây là một vài những sản phẩm mới nhất mà Trung Tâm Asia vừa cho trình làng chỉ một hay hai tuần mà thôi, chúng tôi hy vọng sẽ mang hình ảnh sống động cùng lời ca tiếng hát để gửi tặng đến tất cả đồng hương hải ngoại trong những ngày đầu Xuân này. Nhân dịp tết Nhâm Thìn, Trung Tâm Asia xin được gửi lời chúc khán giả, ủng hộ viên và bà con cô bác một năm mới an khang, thịnh vượng, sức khỏe dồi dào, tài lộc năm nay hơn ngàn lần năm trước và Trung Tâm Asia cũng không quên cảm ơn quý khán giả, giới thưởng ngoạn đã yêu thích và ủng hộ mọi sản phẩm của trung tâm từ nhiều năm nay.” Anh Quý Nguyễn nói với nhật báo Người Việt.

Ðêm nhạc ‘Một Thời Ðể Nhớ’ tại Úc

 


ADELAIDE, Úc (NV) Tin tức mới nhất từ nhạc sĩ Nam Lộc cho nhật báo Người Việt biết, một đêm ca nhạc bất hủ mang chủ đề “Một Thời Ðể Nhớ” sẽ được tổ chức tại ba thành phố của Úc là Sydney, Adelaide, và Melbourne, vào các ngày như 23, 24 và 25 Tháng Ba.










Nhạc sĩ Nam Lộc sẽ tổ chức đêm nhạc “Một Thời Ðể Nhớ” tại Úc. (Hình: Nhạc sĩ cung cấp)


Khi nói về chương trình nhạc này, nhạc sĩ Nam Lộc nói: “Mới đầu tôi chỉ bàn tính cho vui với một người trong ban tổ chức về đề tài của chương trình văn nghệ thôi, rồi không hiểu sao tôi lại đi đến kế hoạch làm đêm nhạc chủ đề ‘Một Thời Ðể Nhớ,’ chủ đề này là nói về sự quy tụ của hầu hết những anh em ca nghệ sĩ trước 1975.”


Anh nói thêm: “Những ca sĩ được mời tham dự đêm này là những ngôi sao Bắc đẩu trong vòm trời âm nhạc, kịch nghệ và điện ảnh của thời Việt Nam Cộng Hòa (trước 1975), dĩ nhiên đây sẽ là một buổi họp mặt rất lý thú với sự thi đua trình diễn cho khán giả Úc Châu chứng kiến những giọng ca bất hủ của một thời xa xưa bây giờ như thế nào?”


Hai ban nhạc Queen Bee và Shotgun-Ngọc Chánh sẽ phối hợp để giúp cho tất cả các ca sĩ trong chương trình đều thăng hoa.


Nói riêng về ban nhạc Shotgun-Ngọc Chánh, tưởng chừng như cũng lâu lắm rồi khán giả mới có cơ hội gặp gỡ lại họ, những thiên tài âm nhạc, một thời làm đảo điên những phòng trà ca nhạc tại Sài Gòn trước 1975.


Ðó là các nhạc sĩ như Ngọc Chánh, Hoàng Liêm, Duy Khiêm, Cao Phi Long và Mạnh Tuấn.


Giá vé: Platinum: $160, VIP: $140, hạng nhất: $120 và hạng nhì: $100.


Vé hiện đang có bán tại: Marrickvile: Thực phẩm Vạn Long 9560 6096. (Ð.T.)


 

Những hình ảnh thích hợp giúp bạn bán được nhà

 


Liệt kê căn nhà của bạn để bán là khởi đầu một cuộc hành trình có thể diễn ra êm thấm, nếu bạn thực hiện vài biện pháp cần thiết để làm cho căn nhà của bạn hấp dẫn đối với người muốn mua. Dĩ nhiên, đó cũng có thể là một kinh nghiệm đầy thất vọng.


Vào thời buổi này, phần lớn công việc tìm mua nhà, cũng như nhiều thứ khác, được thực hiện online. Ðiều đó có nghĩa những hình ảnh (cả những bức hình lẫn video) đang nhanh chóng trở thành những công cụ tiếp thị phổ biến để cám dỗ những người có thể mua nhà.








Có một câu châm ngôn là một bức hình có giá trị như một ngàn lời, và người ta có thể nói thêm rằng một đoạn video được coi như vô giá. Tuy nhiên, thực sự cả hai đều đáng giá. Thực vậy, chúng có thể giúp bạn bán được nhà với giá bạn muốn nhờ những hình ảnh hấp dẫn.


Hãy nghĩ về thị trường quảng cáo. Các quảng cáo trên truyền hình và báo chí luôn luôn đưa ra một ý niệm về cung cách mà người tiêu thụ sẽ cảm nhận, lưu ý, và được lợi từ việc mua một sản phẩm nào đó. Tuy nhiên, khi cần bán một căn nhà, vài người bán không quan tâm đúng mức về chuyện căn nhà của họ được chụp hình như thế nào, và điều đó có thể khiến căn nhà nằm trên thị trường lâu hơn, hoặc, tệ hơn nữa, ít hoặc không gây chú ý.


Với Internet tràn ngập với một biển nhà và người bán ở mọi nơi đang ganh đua thu hút sự chú ý của người mua, điều hợp lý là làm cho những bức hình online gào thét: “Tôi là một căn nhà cần phải tới xem. Tôi sẽ không tồn tại lâu trong thị trường này.”


Nhưng, quá nhiều trường hợp, người ta mắc phải những lỗi lầm chết người. Người ta không có những bức hình và video nhà nghề. Thay vào đó, họ nhanh chóng chộp một máy ảnh chỉ cần nhắm và bấm để thực hiện công việc (mà không có dàn dựng ánh sáng đặc biệt) và, trong khi bạn có thể thu được vài hình ảnh đẹp, bạn biết rằng các tay chuyên môn sử dụng các máy ảnh nhà nghề, đèn, và các công cụ sửa hình không phải là không có lý do. Ðây không phải là về vấn đề “giả mạo” những bức hình để chúng không nói lên sự thật, thay vì làm cho căn nhà của bạn trông đẹp nhất – giống như diện bộ cho buổi hẹn hò đầu tiên.


Thật vậy, nếu nhiếp ảnh viên chuyên nghiệp của bạn đi quá xa và phóng tay tô điểm các bức hình, bạn có thể gặp những người mua bị thất vọng hoặc ngay cả giận dữ về những gì mà họ thấy khi họ tới căn nhà của bạn.


Ðã có vài trường hợp trong đó các khu vực nhỏ được cải thiện với ánh sáng đặc biệt, các ống kính, và các kỹ thuật nhiếp ảnh, để rồi gây thất vọng cho những người có thể mua nhà. Căn phòng trong quảng cáo bán nhà trông rộng rãi hơn nhiều so với trong đời sống thực.


Thực hiện một vụ chụp hình nhà (và video) hoàn hảo có liên quan đến việc trưng bày căn nhà một cách thích hợp, với công việc dàn cảnh căn nhà đã hoàn tất. Ðó là vấn đề chụp hình sử dụng ánh sáng tốt nhất có thể được và làm nổi bật sự sống động của mỗi khu vực. Hãy nghĩ về những bức hình của nhà mẫu. Thường có người trong bức hình hoặc một gợi ý tế nhị về cung cách sử dụng căn phòng này.


Khi ánh sáng tự nhiên không đủ hoặc không có, ánh sáng được lọc hoặc khuếch tán là một giải pháp tốt. Những người không chuyên môn thường phạm lỗi lầm là sử dụng đèn sáng quá. Bức hình bị chói lòa và không tạo cho căn nhà một vẻ ấm cúng, mời mọc.


Hiện nay nhiều người có những máy ảnh kỹ thuật số có phẩm chất cao. Nếu đó là trường hợp của bạn và bạn nhất quyết tự mình chụp hình căn nhà, đây là vài lời mách nước.


– Luôn luôn sử dụng một kiềng ba chân.


– Dùng một bộ phận điều khiển từ xa để chụp và tránh rung và làm hình bị mờ.


– Hãy bảo đảm bạn có một ống kính góc rộng.


– Lưu ý cẩn thận tới bố cục của bức hình.


– Loại bỏ sự bừa bộn, dây nhợ, rác rưởi, các chồng báo. Bạn không nên làm điều này với một chương trình sửa đổi bằng nhu liệu điện toán.


– Hãy chụp một vài bức hình cùng loại – thay đổi ánh sáng, một vài lần sáng hơn hoặc tối hơn.


– Nhớ chụp cả bên ngoài.


– Chụp nhiều hình.


Hãy thưởng thức, những bức hình này có thể là những bức hình đẹp nhất để nhớ lại căn nhà của bạn! (n.n.)

Người thất nghiệp được hoãn trả nợ nhà

 


Fannie Mae sẽ đòi hỏi các cơ sở dịch vụ thu nợ vay tiền mua nhà phải cài đặt một chương trình điện toán mới cung cấp sự trợ giúp hoãn trả nợ cho những người vay tiền bị thất nghiệp bắt đầu vào ngày 1 Tháng Ba, theo sự hướng dẫn được công bố hôm Thứ Tư tuần trước.








Các cơ sở phục vụ sẽ có thể cung cấp tới sáu tháng trợ giúp mà không cần sự chấp thuận từ xí nghiệp được chính phủ bảo trợ (GSE: Government-sponsored enterprise). Sự cứu xét đặc biệt có thể được cung cấp cho những người vay tiền cần hoãn nợ tới 12 tháng.


Theo Fannie Mae, chương trình “giản dị hóa và giảm bớt việc sử dụng các giải pháp hoãn nợ” bằng cách cung cấp các hướng dẫn đặc biệt.


Freddie Mac sẽ bắt đầu cung cấp các kế hoạch hoãn nợ 12 tháng vào ngày 1 Tháng Hai. Các cơ sở phục vụ GSE cung cấp hơn 7,000 kế hoạch hoãn nợ trong tam cá nguyệt thứ ba, giảm từ con số 8,000 trong tam cá nguyệt trước đó, theo Cơ Quan Tài Trợ Ðịa Ốc Liên Bang (FHFA). Những đề nghị hoãn trả nợ lên tới mức cao nhất trong tam cá nguyệt thứ nhì của năm 2010, khoảng 20,000.


Những người vay tiền không trả nợ và những người khác có nguy cơ ngưng trả nợ có thể đủ điều kiện để gia nhập chương trình, tuy nhiên những căn nhà thứ nhì và bất động sản đầu tư sẽ không được cứu xét. Các cơ sở phục vụ phải xác định rằng một người vay dự trữ không đủ 12 tháng thanh toán nợ thế chấp và có những chi phí nhà ở hàng tháng trên 31% lợi tức của họ trước khi được đề nghị kế hoạch hoãn nợ.


Ðối với những món vay đã được gom thành các chứng khoán được bảo đảm bằng thế chấp (MBS: Mortgage-backed securities), Fannie nói kế hoạch hoãn nợ không thể kéo dài quá kỳ thanh toán cuối cùng theo lịch trình. Ðối với những nhóm MBS được phát hành trong khoảng 1 Tháng Sáu, 2007 và 1 Tháng Mười Hai, 2008, các cơ sở phục vụ có thể đề nghị các kế hoạch hoãn nợ lên tới sáu tháng. Các kế hoạch dài hơn có thể được cung cấp cho MBS được phát hành trước ngày 1 Tháng Năm 2007 và sau ngày 1 Tháng Giêng, 2009, theo bản hướng dẫn.


Fannie đòi hỏi các cơ sở phục vụ phải đánh giá những người vay được coi như không đủ điều kiện cho chương trình hoãn nợ để tìm các giải pháp thay thế cho việc xiết nhà.


Các cơ sở phục vụ có thể đưa ra quyết định căn cứ vào các thông tin bằng miệng được người vay tiền cung cấp cho họ, tuy nhiên công ty phải ghi các lý do trong hồ sơ vay tiền. Ðối với một người vay nhận được sự gia hạn, người đó phải đệ nạp một hồ sơ trước khi kế hoạch hoãn nợ thứ nhất hết hạn.


Cơ sở phục vụ phải xác định tình trạng việc làm của người vay trong khoảng thời gian 120 ngày và 135 ngày của kế hoạch hoãn nợ. Xí nghiệp cũng phải liên lạc hàng tháng với người vay trong một kế hoạch hoãn nợ được gia hạn và tái xác định tình trạng đủ điều kiện thụ hưởng của người vay.


Fannie sẽ đòi hỏi những cơ sở phục vụ phải giữ nguyên bất cứ bảo hiểm thế chấp nào trước đó, và phải được sự đồng ý từ công ty bảo hiểm thế chấp trước khi thực hiện hành động nếu chính sách bảo hiểm đòi hỏi chuyện đó.


Ngoài ra, các cơ sở phục vụ không được phép tích lũy các lệ phí trả trễ đối với người vay trong chương trình hoãn nợ. Nếu người vay nhận được một sự điều chỉnh tiền vay qua chương trình HAMP (Home Affordable Modification Program) hoặc một sáng kiến khác của Fannie, mọi lệ phí trả trễ nhưng chưa trả phải được bãi miễn, theo các hướng dẫn. (n.n.)

Châu Long (Kỳ 44)

LGT: Lưu Bình-Dương Lễ là một truyện cổ tích quen thuộc của người Việt Nam, đã được dựng thành những vở chèo, tuồng, và kể lại qua 788 câu thơ lục bát. Nhà văn Mai Khanh đã tiểu thuyết hóa thành truyện Châu Long, mà Người Việt hân hạnh giới thiệu cùng quý vị độc giả trên trang báo và Người Việt Online.


 


Kỳ 44


 


Vì nghèo ốm, không đủ sức nuôi con.


Ông đành gửi đứa con lại cho một gia đình giầu có mà không có con… người ta xin đem cô bé về làm con nuôi, người cha tự tử chết…


Cô bé được cha mẹ nuôi chiều chuộng, yêu thương, nên mười năm sau cô trở thành một cô gái dậy thì rất đẹp. Cô chỉ nhớ mang máng về gia đình thật của mình. Xong không còn ai nhớ đến nhà cửa của vợ chồng người tiều phu bất hạnh ấy nữa, cô còn hơi nhớ lại chuyện vết sẹo ở trên da đầu… là vì người anh bất hạnh đã vô ý gây ra vết thương này… thế thôi, cô yên trí là người anh đã bị cọp ăn mất từ hồi còn bé.


Ðến năm 17 tuổi. Cha mẹ nuôi của nàng cũng theo nhau tạ thế. Nàng kết hôn cùng một người con trai của một gia đình buôn bán ở miền biển xa.


Hai vợ chồng thật là phải đôi vừa lứa, khi có một đứa con trai. Người chồng muốn trở lại nơi chôn rau cắt rốn ở miền núi rừng mà những phong cảnh ấy không bao giờ anh quên, cả hai vợ chồng bồng đứa con nhỏ về quê cha đất tổ của cha nó.


Ðời sống của cái gia đình đầm ấm ấy… thật là hạnh phúc, cả hai người cùng đang tuổi thiếu niên, khỏe mạnh, đứa con trai kháu khỉnh dễ thương, được cha mẹ quý như hòn ngọc, những ngày hạnh phúc ấy họ mong cho không bao giờ hết, hay có điều gì mà phá nổi!


Một buổi nắng chiều trong cơn gió mát thoang thoảng trên thềm, đứa con đang ngủ trên chõng bằng tre, nàng vừa trông con ngủ vừa hưởng gió mát…


Âu yếm, người chồng lại gần nói, em ra đây anh nhổ tóc bạc cho… nàng đã làm gì có tóc trắng! Ngoan ngoãn… nàng cúi xuống xổ mái tóc dài đen lánh, rồi ngồi xuống đất quay lưng trước mặt chồng, để anh bới tóc tìm những sợi tóc bạc mà trên đầu người thiếu phụ ấy đã làm gì mà có tóc bạc!


Chưa trông thấy một sợi tóc trắng nào… anh đã vạch ra một vết sẹo chừng một tấc… Tóc không mọc trên da ở chỗ này, anh hỏi vợ:


– Em bị ngã từ bao giờ? Mà em không nói chuyện này cho anh nghe?


Người thiếu phụ âu yếm nhìn chồng trả lời:


– Chuyện ấy xa lắm rồi… anh ạ! Từ ngày em mới độ ba hay bốn tuổi gì đó, nàng cố tìm trong trí nhớ trong đầu.


Em có một người anh hơn em bảy tuổi, giá anh của em mà còn sống thì năm nay cũng bằng tuổi anh đấy, cha mẹ chúng em đi vắng nhà, anh của em ngồi róc cây mía ở trên thềm… em bò chơi ở dưới đất, anh vót mạnh quá, sẩy tay… con dao chém vào đầu em, em bị mất nhiều máu quá, ngất đi… anh của em tưởng là em chết, bỏ nhà đi đâu mất, cha mẹ em lùng kiếm khắp nơi trong rừng sâu, núi thẳm, không có vết tích gì của anh… người ta đồn rằng: có cậu bé bị cọp vồ, rồi mang vào rừng ăn thịt… mẹ em vì thương nhớ con trai độc nhất, buồn quá, bỏ ăn, bỏ ngủ, mắc bệnh mà từ trần, cha em một mình gà sống nuôi con, thân thể hao mòn. Con còn bé dại. Cha em đành rứt tình phụ tử. Gạt nước mắt, mà đem em cho một gia đình khá giả nuôi em, có lẽ cha em cũng chết rồi anh ạ, may mà trời cho em gặp anh… thay cha mẹ em mà che chở cho em, chứ không thì em cũng buồn mà chết theo cha mẹ.


Khi nàng kể xong câu chuyện, thì người chồng lặng lẽ vuốt tóc vợ… nước mắt chảy dòng dòng…


Người thiếu phụ nhầm tưởng là vì chuyện cũ của nàng, vì thương yêu vợ mà chồng nàng khóc! Nàng lấy vạt áo lau nước mắt cho chồng.


Bắt đầu từ phút ấy… người chồng như người mất hồn, không cười, không nói… cũng không dám nhìn tới mắt đứa con ngộ nghĩnh nữa.


Ôi! Ðau buồn! Anh muốn đập đầu vào tảng đá chết đi cho hết kiếp phong trần…


Xong anh thương vợ… thương con anh quá!


Trời ơi! Trời độc địa làm sao! Khi anh mười tuổi… trời đã cứu vớt anh, khi anh bỏ nhà ra đi, nhảy xuống dòng nước bạc tự tử, lại xui khiến cho anh gặp người từ tâm, đã vớt anh lên chữa chạy, rồi nhận làm con nuôi.


Ngày nay lại bắt gặp người em ruột, mà lại là người vợ yêu quý của anh!!!


Người vợ hiền… anh đã trao đổi cả một mối tình yêu không bờ bến.


Một đứa con vừa đẹp vừa ngoan… người vợ của anh… lại là đứa em gái thân yêu.


Dù cho cả hai anh em đều không biết trước, mà cái tội loạn luân… hôm nay anh biết nàng là em ruột, làm sao mà nhắm mắt… ái ân?


Anh muốn nói thật ra cho vợ biết, tội này, tại anh gây ra. Tại anh mà mẹ anh buồn đến chết! Tại vì anh mà gia đình cửa nát, nhà tan…


Anh cũng không muốn là vì tại anh mà người vợ hiền… người em gái của anh phải mang hận cả một kiếp người…


Ðêm hôm ấy anh đeo một gói quần áo trên vai, anh lại ra đi nữa! Anh đi mãi mãi.


Trong tâm anh chắc rằng ít lâu nữa, vợ anh sẽ quên anh… mà mang con đi lấy chồng khác.


Anh có biết đâu người thiếu phụ trẻ đẹp ngoan ngoãn ấy, chỉ có tên anh… hình bóng của anh ghi khắc trong trái tim non của nàng!


Buổi bình minh đầy hứa hẹn… bên ngoài hơi sương còn lạnh, nàng tưởng là chồng nàng đã dậy sớm ra đồng làm ruộng, nàng trở vào trong bếp đun nồi nước lá vối nóng, lấy chiếc áo ấm, mang ra đồng cho chồng, một tay bế đứa con nhỏ… một tay xách ấm nước… trong lòng vui vẻ đi trên bờ ruộng… không thấy bóng chồng đâu! Nàng đợi mãi… gió lạnh… con đói… lại trở về nhà, nấu cơm, ngồi đợi chồng…


Linh tính đã báo cho nàng là có chuyện chẳng lành đã xảy ra dưới mái nhà đầm ấm của gia đình nàng.


Trời đã tối đen như mực. Mà bóng dáng người chồng thương mến vẫn biệt vô âm tín, nàng khóc mãi… Cứ mỗi buổi sáng, nàng lại bế con đi tìm chồng, cho tới đêm khuya mới trở về nhà. Nằm lăn ra chiếu như vì mệt.


Thân nàng gầy như cây khô mộc, nàng cố bế con trèo lên đỉnh núi cao nhất cả vùng ấy. Trông xuống xung quanh, tứ phía, gào thét tên chồng đến khi khản cả cổ mới nghỉ… nắng mưa… sương gió đã đẩy nàng ngã xuống cỏ… mà vẫn ôm đứa con thơ… yếu quá… nàng không về nhà nữa… cứ ngồi đợi ở trên đỉnh núi này…


Không ai biết là nàng đợi người chồng đã bao nhiêu lâu? Tự bao giờ?


Người đời sau, lên đỉnh núi thấy hai mẹ con nàng đã thành ra đá… mà đôi mắt như vẫn nhìn tận chân trời tìm kiếm ai…


Nên gọi tên hòn núi đó là (Núi Vọng Phu)


Hai người lính gác và Dương Lễ, ngồi nghe chuyện mà rởn cả tóc gáy. Không ai bảo ai… mà cả bốn người cùng đi ra ngoài trời, nhìn về phía người thiếu phụ đợi chồng thành đá mà vẫn đợi…


Cả bốn người cùng lẩm nhẩm chẳng ai hiểu cầu gì, phải chăng đó là những lời cầu nguyện thượng đế mở lượng từ bi cho vong hồn của mẹ con nàng được siêu thoát?


Dương Lễ cho người về làng Kim Dôi, đón rước hai cha mẹ của Lưu Bình lên Lạng Sơn, cùng hưởng phú quý.

Vợ tôi tốt với tất cả mọi người, trừ tôi!

 





LTS: Mục “Biết Tỏ Cùng Ai,” nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai.


Mục “Biết Tỏ Cùng Ai” sẽ do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]



 


Vợ tôi tốt với tất cả mọi người, trừ tôi! 


Ðến ngày hôm nay dù đã sống hơn 60 năm trên cuộc đời tôi vẫn không hiểu phụ nữ nghĩ gì và muốn gì?


Thời trai trẻ ai cũng có những lúc bay bướm, ngoài vợ ngoài chồng, nhưng đó là thời gian tôi xa xứ một mình nơi xứ người cô đơn lạc lõng, đến khi bảo lãnh vợ con qua đoàn tụ, tôi đã toàn tâm toàn ý lo cho vợ con có một cuộc sống ăn no mặc ấm, các con ăn học thành tài. Tôi cứ nghĩ đến khi tuổi già, vợ chồng sẽ bên nhau cùng chung hưởng hạnh phúc, nhưng… vợ tôi hình như không quên những gì tôi đã làm trong thời gian tôi xa bả, bả tốt với tất cả mọi người, họ hàng bà con bạn bè… trừ tôi ra.


Chúng tôi tuy ở chung nhà nhưng đã ly thân hơn chục năm rồi, vợ tôi đối xử với tôi nhiều khi như người xa lạ, nhưng khi chúng tôi bắt buộc phải đi chung khi có tiệc tùng đám cưới thì bà ấy làm ra vẻ chúng tôi hạnh phúc lắm. Có phải vợ tôi không bao giờ tha thứ cho tôi?…


Bây giờ tôi cảm thấy cô đơn lắm, tôi tính ráng chịu đựng vài năm nữa đến khi về hưu tôi sẽ về Việt Nam tìm một người bạn sống chung cho hết quãng đời còn lại như những người bạn tôi đã từng làm, tôi có nên làm như vậy không?


Hai Lúa Cần Thơ.


 


Nguyệt Nga trả lời:


Thưa ông Hai Lúa, sao ông không lựa lời mà hỏi chị nhà, có phải như thế mình chắc ăn hơn là đoán già đoán non không. Thêm nữa khi được hỏi, chị sẽ biết là chị có hờ hững với chồng và điều này làm ông lo buồn. Ông phải hỏi vì nhiều khi, chị không có ý gì mà ông tưởng ra như thế.


Năm nay ông 60, tôi nghĩ rằng chắc chị cũng cỡ tuổi ông, đấy là lứa tuổi người phụ nữ thay đổi rất nhiều về mặt tâm sinh lý. Phần lớn người phụ nữ ở tuổi này sống với chồng nặng phần nghĩa hơn phần tình, đó là chưa kể những phụ nữ cả thẹn và phong kiến. Họ cảm thấy không thoải mái trong việc biểu tỏ tình cảm âu yếm với chồng như thuở thanh xuân. Mặc dù lòng họ yêu thương và luôn muốn giữ thể diện cho chồng. Theo Nguyệt Nga, nhiều phần chị nhà như thế. Ông thử kín đáo chăm sóc chị, mua tặng chị vài món quà nhỏ mà chị yêu thích, làm giúp chị một số công việc nhà, ngày lễ Tết mua tặng chị chậu hoa, gửi giúp ít tiền cho người bà con của chị còn ở VN, nếu ông có thể, đi đâu về ghé quán ăn mua cho chị một món “to go” chị thích… Mọi việc nên kín đáo, im lặng mà làm. Ðàn bà họ tinh lắm, ông không cần nói ra, những chăm sóc đặc biệt đó,… dù rất nhỏ họ đều biết và đều nhớ ơn.


Ý định về Việt Nam kiếm bạn. Thưa ông, chuyện gần trong tầm tay, ông chưa giải quyết xong, lại đi toan tính vướng thêm chuyện xa, có lẽ không nên đâu ông.


Cầu chúc ông bình an.


 


Vân Tiên trả lời:


Ông Cần Thơ thân mến,


Ông nói ông không biết phụ nữ muốn gì, thì tôi, Vân Tiên, chưa đủ hơn 60 năm trên cuộc đời, tôi xin trả lời cho ông biết:


Vợ ông muốn có cái mà người phụ nữ, nếu lớn lên trong môi trường khác, nền văn hóa khác, gọi là “ly dị.” Nhưng vì bà nhà lớn lên trong môi trường Việt Nam, nền văn hóa Khổng Mạnh Trung Hoa, nên bà không ly dị.


Nếu có những người hay đùa cợt là họ “độc thân tại chỗ,” thì tình trạng của hai ông bà, Vân Tiên gọi là “ly dị tại chỗ.”


Ông đặt câu hỏi là “Có phải vợ tôi không bao giờ tha thứ cho tôi?” Có phải “không bao giờ” hay không thì Vân Tiên không biết, nhưng dường như hiện nay thì chưa tha thứ.


Còn vì sao bà chưa tha thứ, thì ông nên hỏi bà. Vợ chồng, dù có đang “ly dị tại chỗ,” cũng nên nói chuyện với nhau, tìm cách vượt qua những chướng ngại.


Có phải bà cảm thấy bị phản bội? Có phải bà thấy bà bị mất tuổi thanh xuân cho một người không xứng đáng? Có phải lúc ông bên này bà bên kia bà cảm thấy bị bỏ rơi và lúc khám phá ra những vụ “bay bướm” thì lại càng thấy bị bỏ rơi hơn? Có những tâm sự dằn vặt uất ức nào của bà mà ông chưa bao giờ cho bà được bày tỏ và giải quyết cho bà? Có những niềm oan nào chưa bao giờ được giải tỏa?


Bây giờ muốn làm lại từ đầu, ông cũng phải nói chuyện thẳng với bà. Ông đã nói chưa? Bà trả lời ra sao? Ông có giải quyết hết những khúc mắc bà nói ra chưa?


Bức thư ông không nói rõ tình hình hiện nay giữa hai người, nên Vân Tiên khó giúp đỡ thêm, nhưng đây là một lời khuyên cho cả ông lẫn bà, một lời khuyên có thể hơi… one size fits all, thôi ráng xài tạm vậy:


Ông bà Cần Thơ ạ, hai ông bà đều cũng lớn tuổi rồi. Nếu có ai bị mất đi tuổi thanh xuân, thì cũng đã mất rồi chứ bây giờ có làm gì nhau, có chì chiết gì ai, cũng không lấy lại được tuổi thanh xuân đó. Bây giờ, chỉ có thể tính tới chuyện hiện tại và tương lai, thì mình có muốn sống “ly dị tại chỗ” úp úp mở mở như này tới già không? Rồi nếu một người bỏ về Việt Nam sống, người kia bầu bạn với ai?


Vậy nên, hãy thử tưởng tượng vầy: Thử tưởng tượng mình đã ly dị xong đâu đấy rồi. Bây giờ mình đi tìm một người bạn già cho quãng đời còn lại. Ông Hai Lúa Cần Thơ có lẽ rất muốn người bạn già đó chính là… Bà Hai Lúa Cần Thơ. Vậy bà có chịu không?


Nếu bà chịu, thì bà nên xí xóa hết chuyện cũ, coi như ông này là “người mới,” làm lại từ đầu.


Nếu bà không chịu, bà cũng nên tìm ai mà bà chịu, rồi tính tới tương lai đi. Ổng sắp về Việt Nam ở hết tuổi già rồi kìa.

Tết xa quê

 





LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm.


Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St. Westminster , CA 92683, hay email: [email protected].





 


Ngọc Lan


Từ những ngày còn ở Việt Nam, chưa bao giờ tôi được ăn một cái Tết ở “nhà quê.”


Ba má tôi là những người tha hương từ nhỏ, phận nghèo lênh đênh từ miền này qua quê khác. Khi đã định cư tại Sài Gòn ba má tôi lại triền miên trong bươn chải kiếm sao cho đủ tiền nuôi bầy con bảy đứa, vừa nheo nhóc vừa đang tuổi ăn tuổi lớn, vừa lo cho chúng đến trường, không dở dang chuyện học hành. Thì, chuyện “về quê ăn tết” là một khái niệm khá mờ nhạt và mông lung, đến gần như chưa bao giờ hiện hữu trong tuổi thơ tôi.








Tết với tôi là những đổi thay trong cảnh sắc và con người trong xóm nhà tôi ở, nơi một huyện ngoại thành Sài Gòn, xóm người lao động nhiều hơn là công chức.


Tết rục rịch đến bắt đầu từ những khúc vải thun hay “ka-tê” má mang về từ chợ cho mỗi đứa may một bộ đồ mới.


Tết hiện dần ra trước mắt khi ba và các anh trai tôi bắt đầu quét mạng nhện, năm “sang hơn” thì tô lại tường vôi.


Tết càng đến gần khi thấy má từ từ tha về nhà ít “thèo lèo cứt chuột,” ít mứt bí mứt dừa. Hay có khi má mang về đống me, rồi chị em tôi xúm lại phụ lột vỏ, chẻ hột, để má làm mứt, cho có cái chua chua ngọt ngọt trong những ngày đầu năm.


Lớn hơn một chút, tôi nhận ra đến Tết khi thấy ba phụ má ngồi dưới bếp xắt lỗ tai heo, đầu heo, để má gói giò thủ. Hay những lúc má “tả xung hữu đột” dưới bếp chuẩn bị đậu, nếp, nhân thịt, để ở nhà trên, ba chỉ huy đám con lóc chóc ngồi vào gói bánh chưng. Mà chuyện gói bánh chưng trong một gia đình người Nam nghe ra vừa buồn cười vừa xót xa. Bởi tuổi thơ ba má có bao giờ được chứng kiến người thân trong gia đình gói bánh tét – Tết người nghèo không có bánh. Nay khi tuổi vào trung niên, mới dư dả ra, có người chỉ gói bánh chưng thì cứ cái bánh chưng mà gói cho con cái còn có được kỷ niệm về hình ảnh nồi bánh chưng nấu trước cửa nhà, đám con bắc ghế ra sân ngồi ngó cái nồi, ngó ngọn lửa đỏ tí tách trong đêm.


Tết trong tôi, còn là chiều 29, xách giỏ theo má ra chợ, nơi người bán bày hàng ê hề, ai cũng muốn lấn thêm một chút mặt bằng để đặt thêm mẹt rau, chất thêm bội gà, kê thêm thúng quýt, dựng thêm nhánh mai… hàng bán tràn từ lề đường vào đến nhà lồng chợ.


Tết trong tôi còn là hình ảnh mấy chị em lo thay đồ mới khi đồng hồ bắt đầu điểm 10 giờ tối Ba Mươi, rồi đứng lẩm nhẩm xem lát nữa chúc Tết ba má, anh chị như thế nào. Rồi lại túa ra sân xem đốt pháo. Nhăn mặt, bịt tai, nheo mắt. Vậy mà mùi thuốc pháo vương hoài trong ký ức.


Giờ sang xứ người.


Lần thứ 7 rồi không được ăn Tết Sài Gòn.


Thơ thẩn ra chợ hoa Phước Lộc Thọ. Tìm mua ít trái cây, ít thèo lèo về cúng ông Táo tối nay. Mân mê những mảnh giấy đỏ dùng treo lên cành mai cành đào. Tần ngần cầm những bao lì xì đủ màu vàng đỏ. Nhìn người du Xuân dừng lại ngắm vài cây mai Việt Nam ít ỏi chen trong muôn sắc của lan, của cúc… Bỗng da diết nhớ Tết Sài Gòn, giờ với tôi, đã là Tết nhà quê, xa lắm.

Tin mới cập nhật