Làm đẹp từ những điều đơn giản nhất


Ngọc Lan


 


Ngay từ thời điểm đầu năm này, hãy bắt đầu chăm sóc nhan sắc cho bản thân, từ những điều đơn giản nhất.


 



 


Ðiều thứ 1:


Hãy mạnh dạn vứt bỏ miếng bọt biển (sponges) dùng để đánh kem nền, đánh phấn sau mỗi lần sử dụng, hay nếu cảm thấy “tiếc của” quá thì cũng nên bỏ đi sau một tuần dùng. Tiền mua một gói 32 miếng bọt biển trang điểm ít hơn là mua một ly cà phê Starbucks đó.


 


Ðiều thứ 2:


Tẩy trang, rửa mặt mỗi tối trước khi đi ngủ. Ðiều này không chỉ có tác dụng để cho da thở mà còn góp phần làm sạch ra trải giường.


 



 


Ðiều thứ 3


Tập dùng tăm chỉ hay chỉ nha khoa (floss) hằng ngày. Nếu chỉ đánh răng không thôi thì răng chỉ sạch khoảng 65%. Do đó, dùng chỉ nha khoa hàng ngày sẽ làm sạch 35% còn lại mà bàn chải đánh răng của bạn không làm sạch trọn vẹn.



Ðiều thứ 4:


Hãy can đảm bỏ đi cây mascara của bạn sau mỗi sáu tháng sử dụng, vì đó chính là nơi sản sinh ra vi khuẩn. Ðặc biệt, một khi thấy có mùi của cây mascara thay đổi thì lại càng phải bỏ đi sớm hơn.


 


Ðiều thứ 5:


Chọn kem dưỡng ẩm (moisturizer) có chứa SPF (Sun Protection Factor). Nhớ sử dụng loại kem có độ dưỡng ẩm cao hơn trong Mùa Ðông.


 


Ðiều thứ 6:


Tẩy tế bào chết (exfoliate) một tuần một lần bằng cách sử dụng xà phòng nhẹ hoặc kem dành riêng cho tẩy tế bào chết, cùng khăn vải hoặc miếng xốp rửa mặt (loofah).


 


Ðiều thứ 7:


Mỗi tháng nhớ chuốc lại chì kẻ mắt và kẻ môi cho chúng được sạch sẽ.



Ðiều thứ 8:


Làm sạch cọ trang điểm hàng tuần, bởi những chiếc cọ này có thể dẫn đến việc sinh mụn hoặc làm nhiễm trùng.


 


Ðiều thứ 9:


Cố gắng đừng tắm bằng nước quá nóng, bởi nước nóng quá có xu hướng làm cho da bạn bị khô đi.


 


Ðiều thứ 10:


Ðể tránh cho tóc gãy, đừng chải tóc ngay lập tức sau khi tắm. Thay vào đó, quấn tóc trong một cái khăn và để cho nó tự khô như vậy chừng 10 phút. Sau đó, dùng chiếc lược răng thưa để chải nhẹ.



Ðiều thứ 11:


Bôi lotion lên da ngay sau khi tắm và vừa lau xong. Khi đó lotion sẽ thẩm thấu trên da của bạn tốt hơn là khi da đã khô hoàn toàn.


 


Ðiều thứ 12:


Ra ngoài vận động ít nhất ba lần một tuần vừa cho một làn da hấp thụ ánh sáng tự nhiên, vừa có một thân hình lý tưởng.


 


Ðiều thứ 13:


Khi thoa kem dưỡng ẩm, nhớ thoa cả phần dưới cổ, chứ đừng nên dừng lại ở cằm mà thôi.


 


Ðiều thứ 14:


Hãy mạnh dạn thay đổi kiểu tóc nha! Nếu bạn không nhớ là lần cuối cùng mình đã đổi kiểu tóc ra làm sao thì bây giờ chính là “thời cơ” để thử xem một mái tóc ngắn hơn, hay một kiểu tóc “layers” đầy nữ tính sẽ mang đến cho bạn một gương mặt mới mẻ như thế nào.


 


Ðiều thứ 15:


Phải dùng kem dưỡng mắt thôi. Không bao giờ là quá sớm hoặc quá muộn để chống lại những đường nhăn ngay dưới mắt.

Sao chuyện gì cũng đổ thừa cho cộng sản?


LTS:
Mục “Biết Tỏ Cùng Ai,” nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai.


Mục “Biết Tỏ Cùng Ai” sẽ do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


 


 


 


Kính gửi cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên,


Tôi thích xem phần trả lời của cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên trong mục Biết Tỏ Cùng Ai. Hôm nay, tôi cũng mạo muội có một vấn đề muốn hỏi để được nghe ý kiến của 2 vị.


Tôi không hỏi về những chuyện có liên quan đến tình cảm, mà điều tôi quan tâm là sao tôi thấy khi đọc báo, tôi cứ hay thấy chuyện gì người ta cũng đổ lỗi cho “cộng sản VN,” từ chuyện lớn tới chuyện nhỏ. Tôi không nói rằng chế độ đó là tốt hoàn toàn, nhưng chuyện gì cũng vin vào đó để nói thì nghe có vẻ ngô nghê đến mắc nản. Rồi ngược lại thì cái gì của VNCH cũng đều tốt hết. Có thiệt vậy không vậy?


Tôi đọc cái bài trên Blog Bolsa, kể chuyện ông bán thuốc nêu vấn đề là có ít người Việt nói “cám ơn” rồi ông cho rằng “Theo nhận xét của tôi, đây có thể là một cách biểu lộ sự khinh thường và phản kháng thầm lặng đối với chính quyền Việt Nam bằng sự bày tỏ thái độ bất hợp tác dù chỉ là một lời tử tế cũng không được nói ra và lâu dần nó trở thành thói quen. Nếu nhận xét này đúng thì nguy quá vì không biết cần phải mất bao nhiêu lâu mới có thể làm cho mọi người Việt Nam trở nên lịch sự với nhau như trước kia.” Ủa, ngày xưa người Việt Nam lịch sự lắm à! Nếu lịch sự như vậy thì làm gì có chuyện mấy ông tướng tá hồi xưa bại trận sang đến đây hễ có chuyện gì lại lên giọng “biết tôi là ai không?” Hay là mấy ông mấy bà hay xuất hiện trong mấy cuộc biểu tình chửi thề bậy bạ là lịch sự à? Ðến ngay cả lúc tôi đưa cháu tôi đi thi vẽ Trung Thu ở báo Người Việt, nơi toàn con nít vậy mà mấy ông bà cũng biểu tình chửi bới thì nói làm sao đây? Họ vẽ lên hình ảnh người VNCH như thế nào trong mắt mấy người trẻ hải ngoại?


Hay khi có tin nào đăng những bài nói đến chuyện bạo hành, đánh đập, đâm chém trong nước thì lại nghe bình luận rằng “Tại CS nó làm cho người ta như vây.” Tôi nghĩ chuyện con người không được tôn trọng ở Việt Nam là chuyện từ hồi xửa hồi xưa đến giờ, chỉ có hồi đó không có nhiều báo chí, không có internet nên chỉ có chòm xóm láng giềng biết, bây giờ 1 chuyện ở tít Cà Mau, ở tận Lào Cai vừa hé ra thì tin bay đầy nhóc, thành ra thấy như nhiều lắm.


Hôm nay trên báo Người Việt cũng có tin thằng khùng nào ở Mỹ chặt đứa bé hàng xóm gửi ra làm nhiều khúc đó, không biết có người Mỹ gốc Việt nào lên tiếng tại chế độ ở Mỹ nó biến người ta thành như vậy không?


Hay khi tôi đọc blog của cô Ngọc Lan, tôi thấy cổ viết rất là vui, rất là có duyên, thế nhưng cũng có nhiều người cứ vô toàn là bắt bẻ chuyện chữ nghĩa, trong khi những chữ họ nêu ra, kêu là cổ viết sai, viết không đúng, chỉ có CS hay “bộ đội” mới nói mới viết như vậy thì tôi thấy quả là mắc cười, ngôn ngữ cứ phát sinh theo thời gian, chữ này thời Nguyễn Ðình Chiểu, Hồ Biểu Chánh chưa có, đến thời nay mới có, mà mấy ông cứ muốn người ta nói năng như mấy ông sao?


Vấn đề tôi muốn nêu ra là như vây. Không biết cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên có thể nào giải thích cho tôi hiểu tại sao lại hay có chuyện đổ thừa như vậy trong cộng đồng Việt Nam tại đây hay không? Cám ơn rất nhiều.


Bất Bình


 


Trả lời của cô Nguyệt Nga:


Cám ơn ý kiến độc giả “Bất Bình”. Thường thì mục này là để gỡ rối thắc mắc liên quan đến chuyện tình cảm, gia đạo; không ngờ hôm nay Nguyệt Nga và Vân Tiên lại phải trả lời về chuyện xã hội đại sự.


Xin kể câu chuyện nhỏ, thay lời giải đáp.


Chuyện thế này: Có một phóng viên hỏi một triết gia, cũng là nhà ngôn ngữ học rất có ảnh hưởng tại Mỹ, là liệu ông có tin vào sự tồn tại của Thượng Ðế không. Triết gia này trả lời: “Tôi không hiểu câu hỏi của ông.”


 


Vân Tiên trả lời:


Xã hội nào, xứ nào cũng vậy: Có người này, có người kia.


Có người thì biết là xã hội có người thế này thế khác, có người thì cứ nằng nặc đổ thừa tại X, Y, Z.


Không riêng gì chuyện đổ thừa cộng sản ở Việt Nam, ngay tại Mỹ này, cũng có những người thấy nước Mỹ có gì xấu là đổ thừa.


Có người đổ thừa “tại đạo Chúa,” có người đổ thừa “tại bọn híp py,” rồi chuyện đổ thừa “tại đảng Dân Chủ” hay “tại đảng Cộng Hòa” thì triền miên.


Nhưng cái khác nhau giữa Mỹ và Việt Nam là như vầy: Ở Mỹ, các luồng ngôn luận, dù vớ vẩn cách mấy, cũng được tôn trọng, và người đọc sau khi nghe hết thì hầu hết đều hiểu đâu là lý do thật và đâu là lý do đổ thừa.

Âu Châu bắt đầu năm mới trong khắc khổ


BERLIN (NYT) –
Các nhà lãnh đạo Âu Châu lên tiếng cảnh báo với dân chúng rằng 2012 sẽ là một năm nhiều chao đảo và nền kinh tế của họ sẽ phải cùng lúc đối phó với hai mối đe dọa: Tình trạng thâm thủng ngân sách ngày càng lớn, trong khi các biện pháp khắc khổ lại làm cho việc tăng trưởng kinh tế khó khăn hơn.










Một phụ nữ Ðức nhìn gian hàng bán giá hạ 50% tại Berlin. Các nhà phân tích kinh tế lo ngại Âu Châu sẽ có một cuộc suy thoái năm nay. (Hình: Sean Gallup/Getty Images)


Cho hay Âu Châu đang gặp phải “thử thách khó khăn nhất từ nhiều thập niên nay,” Thủ Tướng Ðức Angela Merkel cảnh cáo trong thông điệp đầu năm là “năm mới sẽ chắc chắn khó khăn hơn là năm 2011” – một thay đổi rõ rệt về thái độ của bà so với một năm trước đây khi bà ca ngợi dân Ðức là đã “đối phó dễ dàng với cuộc khủng hoảng hơn hẳn các quốc gia khác.”


Lời phát biểu thẳng thắn của bà Merkel cũng tương tự như những gì nghe thấy ở Ý, Pháp và Hy Lạp, nơi tâm điểm của cuộc khủng hoảng nợ công, với Thủ Tướng Lucas Papademos kêu gọi có tinh thần quyết tâm theo đuổi đến cùng các biện pháp cải cách “để những hy sinh chúng ta đang phải có không bị lãng phí”.


Trong khi tình hình kinh tế ở Mỹ có vẻ tươi sáng hơn thời gian gần đây với các con số về việc làm khá khích lệ, Âu Châu tiếp tục chìm đắm trong tình trạng khó khăn. Phần lớn các kinh tế gia Âu Châu tiên đoán sẽ có cuộc suy thoái kinh tế năm 2012, vốn sẽ tạo thêm áp lực lên các chính phủ và các cơ quan tài chánh khắp lục địa.


Dù bị nhiều chỉ trích từ các kinh tế gia, phần lớn các chính phủ Âu Châu cương quyết duy trì các kế hoạch khắc khổ, “thắt lưng buộc bụng” của mình, bác bỏ phương hướng kích thích kinh tế mà Washington đã từng dùng trước đây sau cuộc khủng hoảng tài chánh năm 2008. (V.Giang)

Người mang khối u 90kg ở chân sắp lên bàn mổ


SÀI GÒN (NV) –
Vài hôm nữa, kế hoạch chi tiết về cuộc giải phẫu khối u khổng lồ cho một thanh niên ở tỉnh Lâm đồng sẽ được bệnh viện Pháp Việt ở Sài Gòn chính thức công bố.










Ông Nguyễn Duy Hải và khối u khổng lồ ở chân phải. (Hình: VNExpress)


 Như vậy là sau một thời gian trì hoãn, người mang khối u khổng lồ ở chân có nhiều hy vọng sẽ lên bàn mổ để dứt bỏ khối u nặng 90kg đeo đẳng hàng chục năm nay.


Trước đó, theo VNExpress, có lúc ông Nguyễn Duy Hải, cư dân tỉnh Lâm Ðồng được thông báo sẽ phải mang khối u nặng 90kg, có đường kính rộng hơn 1m suốt đời. Sau đó, ông này lại lóe lên niềm hy vọng khi hay tin việc giải phẫu khối u chỉ bị đình hoãn tạm thời để chờ ông chữa xong bệnh tràn dịch màng phổi. Ðến nay thì người ta lại được tin thêm, Bác Sĩ Hoa Kỳ MacKay McKinnon sẽ cùng với các bác sĩ bệnh viện Pháp Việt thực hiện cuộc phẫu thuật cắt bỏ khối u của ông Hải.


Ông Nguyễn Duy Hải năm nay 31 tuổi đã bị một khối u ở chân từ lúc 4 tuổi. Mặc dù đã cắt bỏ chân phải, khối u này vẫn phát triển và lớn dần từ đó đến nay. Ông đã được đưa về Sài Gòn để theo dõi bệnh tình cách nay hai tháng và khối u lúc này đã nặng hơn 80kg và có chiều ngang lên tới 1m. Chỉ trong vòng hai tháng qua, khối u nặng thêm 10kg.


Ca mổ cắt bỏ khối u cho ông Hải thoạt đầu dự định tiến hành vào ngày 18 tháng 11 năm 2011 tại bệnh viện Ung Thư Sài Gòn đã phải hoãn lại vì tình trạng sức khỏe của bệnh nhân. Có lúc người ta tưởng chừng như ông Hải sẽ phải mang khối u đó suốt đời vì ca mổ có thể phải hoãn vô thời hạn.


Tuy nhiên mới đây thì các tổ chức từ thiện đồng ý tài trợ chi phí phẫu thuật cho ông. Lần này, ca mổ được tiến hành tại bệnh viện Pháp Việt ở quận 7, Sài Gòn thay vì tại bệnh viện ung bướu.


Ông Hải tâm sự: “Tôi mong Tết này sẽ là cái Tết đầu tiên mà tôi cảm thấy nhẹ người sau mấy chục năm.” (P.L.)

Qua cơn mê


LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm.


Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St. Westminster , CA 92683, hay email: [email protected]


 


 


dangghet


 


Cuối cùng thì em cũng đã tìm ra được câu trả lời cho tâm trạng “depressed” mà em phải mang trong lòng hơn 3 năm qua.










Hình minh họa từ ericatwitts.wordpress.com


Có lẽ anh đã không thể ngờ được trong suốt thời gian qua, hơn 3 năm, không ngày nào mà em không dằn vặt bản thân mình. Em cứ tự hỏi: Ðiều gì khiến em trở nên như vậy-chán chường, bi quan.


Em biết, như anh nói trong email, “Anh chỉ muốn điều tốt về sau.” Nhưng anh không hề biết rằng anh đã – cứ cho là hoàn toàn vô tình – đưa em vào một trạng thái mà cho đến bây giờ nhớ lại em cũng chỉ có thể nói bằng hai chữ: Khủng khiếp!


Ðừng nghĩ rằng em khơi gợi lại những điều đã qua như một sự trách móc. Em chỉ muốn, lần cuối cùng, tâm sự cùng anh những tâm trạng mà em đã trải qua.


Thời gian qua, em cứ bị ám ảnh bởi câu hỏi “Chuyện giữa em và anh, cuối cùng là chuyện gì, và vì sao nó cứ làm em phải khổ sở đến như vậy?” Em day dứt đi tìm câu trả lời. Bởi em biết, nếu em không trả lời được thì em mãi không thoát khỏi tình cảnh đáng sợ đó.


Hôm nay thì tất cả đều đã rõ ràng, anh à!


Anh bước vào cuộc sống của em trong một thời điểm quá đặc biệt khi em mới rời SG được hơn 2 năm, mang trong lòng tâm trạng cô độc, không bạn bè, thiếu người chia sẻ, cộng với nhiều biến cố dồn dập xảy ra nơi em làm, đưa đến những thay đổi lớn. Thế nên bao nhiêu tình cảm dồn nén của những nỗi nhớ nhà, nhớ bạn bè, nhớ những gì thân thương nhất cùng một lúc em dành hết cho anh. Anh trong em là tất cả những hình ảnh đó gộp lại, nên nó lớn vô cùng. Chính vì vậy mà em đã tâm sự với anh bằng tất cả những gì chất chứa trong khoảng không gian và thời gian đó góp lại. Ngược lại, em cũng nhận được từ anh những tình cảm không nhỏ, nếu không muốn nói là cũng rất đặc biệt, lần đầu có trong anh, như lời anh nói. Em luôn trân trọng những điều đó, cho đến bây giờ.


Thực sự đã rất nhiều lần em tự chất vấn mình – để tìm ra nguyên nhân khiến em suy sụp hơn 3 năm qua – là có phải I was in love with you? Nhưng câu trả lời vẫn luôn là “No.” Em đối diện với chính mình, nghiền ngẫm chính mình: Cảm giác duy nhất anh mang đến cho em đó là một điểm tựa bình an, điều này em đã nói cùng anh nhiều lần. Anh là người thân, là bạn bè, là những gì em quyến luyến và gắn bó ở Việt Nam, chứ không phải là anh là “người yêu” theo cách hiểu thông thường. Chính vì vậy mà tại sao khi “You gave me a hug” cảm giác trong em là một cái gì đó rất bình an, rất nhẹ lòng, cảm giác của sự sống trong vòng tay của những người yêu thương, chứ không phải là cảm giác muốn có cái gì đó mãnh liệt hơn, như một nụ hôn, chẳng hạn.


Em cảm thấy mình được chia sẻ nhiều hơn nữa bởi những tình cảm anh dành cho em rất đặc biệt.


Ðến một ngày, bằng sự nhạy cảm của mình, em nhận ra anh đang từ từ lấy lại những điều đã có cho em.


Em không trách móc gì hết, bởi em nghĩ cái người ta cho đi được thì cũng có thể lấy lại được. Hiểu là như vậy, nhưng tình cảm con người đôi lúc không hề đi theo cách hiểu của lí trí. Mà như em đã nói, anh đối với em trong thời gian đó là sự hội tụ của tất cả, nên cái anh lấy đi – với em – sự mất mát đó lớn lắm!


Nhưng nếu chỉ đơn giản là như vậy thì cũng không phải là điều khiến em suy sụp, dù rằng em rất buồn. Ðằng này nó không chỉ là buồn mà là sự sụp đổ tinh thần, một cái gì rất đau cứ dày vò trong em. Em không cam lòng.


Em nghĩ anh chưa từng rơi vào trạng thái đó, nên có lẽ anh không thể hình dung hết được điều em nói về tình trạng của mình. Khủng khiếp lắm, anh à!


Ðó là cảm giác về sự tự tôn và niềm kiêu hãnh của mình bị người ta quật ngã. Mà người vô tình giẫm đạp lên điều đó lại chính là tất cả những thương yêu quí mến mà mình đặt vào.


Có thể anh cũng không thể nào ngờ được cú sốc đó với em lại khủng khiếp đến như vậy.


Niềm kiêu hãnh của em sụp đổ. Em không cam lòng. Em sẽ dễ dàng chấp nhận khi anh nói vì hoàn cảnh của anh là như thế này thế này nên anh không thể quan tâm đến em như đã từng quan tâm… Em sẽ buồn, tất nhiên, nhưng không đau.


Ðằng này, anh dựa vào lí lẽ của anh, và làm cho em cảm thấy mình trở nên thật là lố bịch. Mà em lại không có cơ hội và điều kiện để nói với anh rằng anh đã nghĩ sai về em!


Nỗi ấm ức đó cứ dai dẳng, chà xát em trong suốt thời gian qua. Ðã bao lần em cố gắng như gạt hẳn anh ra ngoài suy nghĩ của em, không đáng gì cả, cũng chỉ là một người từng là bạn thôi mà… Nhưng em không làm được, chỉ bởi 1 điều anh là ANH – em đã gom quá nhiều thứ để đặt vào ANH! Cho nên điều ANH nghĩ không đúng về em có tác động nặng nề gấp nhiều lần lắm.


Em quay quắt bởi không nói ra được ẩn ức của mình. Ngày qua ngày…


Mệt mỏi lắm, anh à. Không biết đã bao lần em cứ tưởng rằng: Ồ, hình như mình đã “qua” được rồi, nhưng rồi lại không phải. Không biết đã bao lần em thầm kêu như tuyệt vọng: Ðến khi nào thì mình mới thoát khỏi ám ảnh này đây?


Ðến tối qua, sau hơn 3 năm, tình cờ đọc một bài viết của người bạn, tất cả bỗng trở nên thật nhẹ nhõm trong em: Em biết mình sẽ phải làm gì để “move on”.


Thực sự, tất cả những điều anh đọc được nãy giờ chưa hẳn đã diễn đạt trọn vẹn những điều em muốn nói cùng anh. Và thậm chí khi quyết định viết ra những điều này em không tin rằng anh sẽ đọc, nhưng em cứ viết và sẽ gửi đi. Bởi đó là cách em phải làm để vượt qua chính mình, như một lần trải hết lòng mình ra.


Ðể rồi từ hôm nay, em lại tự tin bước tiếp trong niềm kiêu hãnh của em, cất hết những nhớ nhung của một thời đã qua để nhìn đời bằng con mắt tin yêu trong sáng hơn, dẫu em biết trên bước đường đó có lúc em cũng là một đứa cô độc trong chính em.

Tài tử nổi tiếng nói chuyện dạy con


Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt


 


Trang web Babble.com thu thập phát biểu của 40 người nổi tiếng, khi được báo chí hỏi về kinh nghiệm nuôi dạy con.










Nữ tài tử Brooke Shields và hai cô con gái. (Hình: Jason Merritt/Getty Images)


Một số phát biểu đến từ phỏng vấn với chính trang Babble. Dưới đây là một vài đoạn trích:


 


* Tom Cruise, về bé Suri, năm nay 5 tuổi:


“Tôi cho là bé muốn mặc quần áo gì thì được mặc quần áo đó. Bé tự mặc quần áo đấy. Tôi muốn khuyến khích bé sáng tạo và tự diễn đạt. Tôi thấy điều đó quan trọng cho bản sắc của bé.”


 


*Ewan McGregor, “Obi Wan-Kenobi” trong Star Wars Episodes I-III, cha một bé gái nuôi:


“Quan tâm tới con. Tôi biết là chơi với trẻ em nhiều khi chán lắm – thí dụ như, có mỗi một chuyện cứ phải kể tới kể lui hoài – nhưng bí quyết là có mặt ở đó. Khi đã quyết định chơi với con, thì chỉ chơi với con thôi. Tắt BlackBerry đi. Hòa mình vào thế giới của con. Dù là chỉ được một lúc ngắn thôi, nhưng điều đó rất có ý nghĩa với các con.”


 


* Brooke Shields, mẹ của 2 cô con gái:


“Tôi nói thật, tôi kỷ luật con cái tôi. Và tôi biết là mỗi lần tôi làm vậy, người ngoài nhìn vào sẽ cho là tôi gò bó, giật dây con cái. Nhưng tôi không thấy tôi phải chịu trách nhiệm với ai khác, trừ với các con và với chính tôi.”


 


*Jada Pinkett Smith, tài tử, vợ Will Smith và là mẹ của con trai Jaden (Karate Kid) và con gái Willow Smith (I Am Legend):


“Khi mình không can thiệp vào chuyện riêng của các con, là mình dạy cho các con chịu trách nhiệm cho những quyết định và lỗi lầm của chúng. Phòng của con, có phải là của con không, hay là các con chỉ mượn chỗ trong lúc đang sống trong nhà cha mẹ? Nếu là của các con, thì chúng muốn làm gì trong đó cũng được. Nếu quần áo là của các con thì chúng muốn làm gì với quần áo đó là quyền của chúng. Chúng ta phải cho các con tự do để tự lập.”


 


* Meryl Streep, mẹ của 4 con đã lớn; con út năm nay 20 tuổi:


“Con cái lúc mới vào nhà, chưa chắc đã muốn nói chuyện với mình. Nhưng chúng cần được biết là mình có mặt ở đó, sẵn sàng để nói chuyện.”


 


* Philip Seymour Hoffman, tài tử Mission Impossible III, đoạt giải Oscar cho Capote, cha của một con trai, hai con gái:


“Ðiều quan trọng là nói với con cái rằng mình yêu các con. Ðừng tưởng con cái tự biết. Tôi nghĩ điều quan trọng là phải bày tỏ bằng cử chỉ, cho chúng quen được cha mẹ ôm, được cha mẹ nắm tay. Ðấy là những điều quan trọng – làm cho chúng biết cha mẹ có đó và không bỏ đi đâu cả.”


 


*Amy Wilson, ngôi sao của Law & Order, mẹ của hai bé trai và một bé gái:


“Cuối cùng thì tôi rút ra kinh nghiệm là càng cố làm mẹ ‘tốt nhất’ thì con tôi lại ít có thì giờ với tôi. Thật ra con cái không cần tôi có thân hình như Gwen Stefani, không cần biết trứng có phải của gà đi bộ… Chúng sẵn sàng ăn chicken nugget mỗi tối, để quần áo dơ chất đống tới trần nhà, nhưng được tôi dành toàn tâm trí chơi với các con suốt nửa tiếng đồng hồ.”


 


* Brandy Norwood, ca sĩ, từng thi Dancing With the Stars, nói về cách dạy cô con gái 8 tuổi:


“Nhiều bà mẹ có cảm tưởng mình là mẹ, và mình có quyền. Nhưng với tôi, tôi muốn làm bạn với con mình trước hết. Tôi tin là làm bạn với con, thay vì mang thái độ ‘mẹ là sếp,’ sẽ làm cho con thoải mái, thẳng thắn với mình hơn.”


 


* Bethenny Frankel, đầu bếp, ngôi sao truyền hình, thí sinh The Apprentice: Martha Stewart và là một trong năm người nội trợ nguyên thủy trong chương trình The Real Housewives of New York City, mẹ của bé gái một tuổi rưỡi:


“Nhớ đi ngủ lúc em bé ngủ! Ngủ đủ, quan trọng hơn thể dục rất nhiều; trong lúc này (lúc con còn baby) chỉ cần lo chuyện ngủ cho đủ thôi.”

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


(Disabled Veterans and Widows Relief Association)


A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492


P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799


Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; hanhnhonnguyenỴyahoo.com


Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH


 


Trước thềm Năm Mới 2012 và Nhâm Thìn, xin kính chúc quý đồng hương, quý ân nhân, cùng gia đình các thương phế binh và quả phụ VNCH một năm bình an, may mắn, và mọi điều tốt đẹp.


 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ


Ðống hương nhớ mãi nghĩa thương binh


 


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội (tính đến ngày 25-12-2011):


 


Cúc Thu Thái & Sang Ðình Ngô, San Diego, CA $50


Jessica Lê, La Puente, CA $100


First Pharmacy, Westminster, CA $200


Diễm Trần, Lawrenceville, GA $300


Ngô T. Thanh, San Jose, CA $200


Hank G. Nguyễn, Everett, WA $100


Lý Kiến Trúc, Westminster, CA $100


Tom Thanh Nguyễn, San Jose, CA $600


Tan Văn Nguyễn, Phoenix, AZ $200


Hội Thừa Thiên Huế c/o Tuyết Vân Phạm, San Jose, CA $300


Việt Ðặng (Employee of COM Investments, LLC) c/o Cindy Hegge, Kirkland, WA $1,000


Thảo Hương N. Lê, San Diego, CA $100


Kim Thuy Trần, San Jose, CA $100


Anh Nguyễn, Troutdale, OR $100


Viet T. Ðoàn, Albuquerque, NM $120


Trien Ðặng, Westminster, CA $100


Hang Ðặng, Fremont, CA $100


Phong Nguyễn (Rivermark Nail Spa, Inc.), Milpitas, CA $500


My Van & Thu Kim Võ, Martinez, GA $50


Trung Nguyễn & Anh Ðào, Garden Grove, CA $50


Vinh Van Trần, Westminster, CA $30


Khâu Muội, San Diego, CA $10


Nhi N. Cao, Hawthorne, CA $50


Nam Gia Nguyễn, Des Moines, IA $50


Vinh V. Dương, Levittown, NY $50


Lai Nhu, San Diego, CA $50


Quỳnh Vũ, Sarasota, FL $50


H.B.N.P., Tustin, CA $30


BS Trinh Bùi, Yorba Linda, CA $500


DANH SÁCH ÂN NHÂN ỦNG HỘ ÐNH “CÁM ƠN ANH” KỲ V


OB. Chung Văn Tiết, Kenner, LA $100


GÐ Họ Ðào, San Francisco, CA $100


OB. Lai N. Hiển, Oakland, CA $100


Lại Doanh, Oakland, CA $50


OB. Nguyễn Cẩm, Gainesville, FL $200


Trần Ðại Lương, Garden Grove, CA $100


OB. Trần Văn Hải, Westminster, CA $100


O. Hoàng Ðình Giao, Rosemead, CA $100


O. Trần Phi, San Jose, CA $100


O. Nguyễn Q. Việt, Davenport, IA $120


Nguyễn Phương, Davenport, IA $100


O. Nguyễn K. Long, Milpitas, CA $100


Bà Vương Dũng, Reno, NV $200


Bà QP Nguyễn Văn Hồng, Edmonton, CAN $972.88


OB. Thái Trần Châu, Fremont, CA $100


O. Ðỗ Nam Ðại, San Jose, CA $100


O. Thiệu C. Văn hướng linh cho O. Thiệu Thông, Garden Grove, CA $100


O. Ðào Văn Mận, Midway City, CA $100


O. Nguyễn Văn Thế, San Jose, CA $100


OB. Nguyễn V. Thuyết, Tacoma, WA $100


O. Nguyễn L. Toàn, Westminster, CA $100


O. Nguyễn Minh Nhựt, San Gabriel CA $100


Huỳnh Thạch Stone, Cheeklowaga, NY $100


O. Linh Gia Nguyễn Tam Chi, San Diego, CA $100


O. Nguyễn Tất Ðiền, San Leandro, CA $100


Bà Hồ Ngọc Lan, Santa Clara, CA $200


Trần K. Quyên, Sang, Simone, Los Angeles, CA $200


OB. Bùi Văn Lang, Silver Spring, MD $100


Bà Ðặng Kim Dung, Fountain Valley, CA $50


O. Ðặng Paul, Fountain Valley, CA $50


Văn Hoa, Fountain Valley, CA $50


Lê Sơn Xuân, San Diego, CA $100


Phan Luân, San Diego, CA $100


Chu Quang Anh, San Diego, CA $100


O. Vương Minh Thạnh, San Marcos, CA $100


OB. Hoàng Trọng Thuật, Redlands, CA $200


OB. Lê Hữu Nguyên, Valinda, CA $200


Ngô Thành Diễm (Người lính KQ già), San Diego, CA $100


Lâm Thành Nam (Người Cảnh Sát già), San Diego, CA $100


O. Nguyễn Quốc Tuấn, Palm Bay, FL $100


GÐ Nguyễn D. Trinh, Laguna Hills, CA $50


Rose, Laguna Hills, CA $20


Loan, Laguna Hills, CA $30


Ðặng Thùy Ðinh, Bronx, NY $100


GÐ Ngô Văn Tiệp & Các Con, San Jose, CA $200


GÐ Trần Công Hùng, Hawthorne, CA $650


OB. Nguyễn P. Trung, Lakeside, CA $200


OB. Nguyễn Ðình Trúc, Lubbock, TX $100


O. Nguyễn Huy Tùng, Stockbridge, GA $100


O. Nguyễn Phúc Bảo Sơn, Orlando, FL $100


OB. Phạm Quang Trinh, Kent, WA $100


OB. Phan Văn, Largo, FL, $100


OB. Nguyễn Minh Ðạo, New Holland, PA $100


OB. Võ V. Lập, Gardena, CA $100


O. Nguyễn Hạnh KBC 4897, Portland, OR $100


O. Nguyễn Thành Nhơn, Pomona, CA $100


OB. Mai Thanh Bá, Stanton, CA $100


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Vương Sáu. Bạc Liêu. NQ Sq:127.865. Gãy chân phải.


Lê Văn Bé, Ðồng Tháp, HS ÐPQ Sq:692.182. Cụt chân phải.


Dương Văn Tuấn, Vĩnh Long, HS CLQ Sq:513.218. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Trảm, Hậu Giang, HS1 ÐPQ Sq:559.579. Cụt chân phải.


Phạm Văn Việt, Cà Mau, B2 ÐPQ Sq:683.806. Cụt chân phải.


Bùi Thạnh Phước, Ðồng Tháp, B2 BÐQ Sq:516.741. Gãy tay trái.


Dương Tạo, Cà Mau, HS ÐPQ Sq:258.649. Cụt chân phải.


Nguyễn Ðáng. Bến Tre, TU CLQ Sq:146.843. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Bé, Tiền Giang, B1 ÐPQ Sq:448.045. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Lập, Bến Tre, B2 CLQ Sq:001.961. Cụt chân trái.


Huỳnh Kim Phú, Tiền Giang, TU CLQ Sq:003.710. Mù mắt phải.


Trần Văn Khởi, Long An, NQ Sq:477.572. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Bảy, Tiền Giang, NQ Sq:805.329. Cụt chân phải.


Nguyễn Thanh Trà, Cần Thơ, B2 CLQ Sq:500.305. Cụt tay trái.


Nguyễn Văn Hải, Hậu Giang, NQ Sq:829.284. Cụt chân trái.


Thái Văn Thạnh, Trà Vinh, B2 CLQ Sq:726.879. Cụt chân trái.


Võ Văn Long, Vĩnh Long, B2 ÐPQ Sq:726.879. Cụt chân trái.


Phùng Thái Chương, Ðồng Nai, TS Nhảy Dù Sq:101.806. Bị thương ở bụng.


Nguyễn Hiệp, Khánh Hòa, B1 ÐPQ Sq:405.682. Gãy tay phải.


Ðoàn Úc, Khánh Hòa, TS1 CLQ Sq:420.016. Bị thương ở bụng.


Ðoàn Thể, Khánh Hòa, HS1 CLQ Sq:424.795. Bị thương ở bụng.


Trần Trương, Khánh Hòa, TS1 CLQ Sq:202.338. Cụt các ngón tay trái.


Trịnh Chua, Bình Ðịnh, NQ Sq:249.846. Cụt 1 chân.


Nguyễn Văn Thìn, Bình Ðịnh, B1 ÐPQ Sq:293.150. Mù mắt phải. Bị thương ở đầu.


Phạm Văn Hậu, Thừa Thiên, HS CLQ Sq:201.302. Cụt chân phải.


Bùi Hữu Ðồng, Quảng Trị, HS CB Sq:203.790. Cụt chân trái.


Nguyễn Cang, Thừa Thiên, B2 ÐPQ Sq:203.086. Cụt chân trái.


Nguyễn Viết Ðịnh, Thừa Thiên, B1 PB Sq:205.360. Bị thương ở chân phải.


Nguyễn Tám, Ðà Nẵng, HS1 BÐQ Sq:224.613. Bị thương ở mặt.


Lê Mun, Quảng Ngãi, NQ Sq:129.564. Mù mắt phải. Bị thương ở bụng.


Nguyễn Văn Phán, Quảng Ngãi, NQ Sq:190.697. 40%.


Nguyễn Ngọc, Lâm Ðồng, HS CLQ Sq:206.702. Cụt tay trái.


Phạm Văn Tân, Lâm Ðồng, HS ÐPQ Sq:614.171. Mù mắt phải.


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Ngô Thị Bùi, Tây Ninh, Quả Phụ Cố TS1 Dương Văn Lợi. Tử trận năm 1971.


Phạm Thị Vàng, Saigon, Mẹ Cố B1 Nguyễn Hiếu Ðức, Mất tích năm 1974.


Nguyễn Thị Nân, Long An, Quả Phụ Cố B1 ÐPQ Phạm Văn Khoa. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Ngọc, Saigon, Quả Phụ Cố HS1 Trần Văn Hào. Tử trận năm 1967.


Ðặng Thị Bẩy, Bến Tre, Mẹ Cố Nguyễn Văn Ba. Tử trận năm 1969.


Trần Thị Bưởi, Bạc Liêu, Quả Phụ Cố TS1 TQLC Thạch Sim. Tử trận năm 1968.


Lê Thị Huệ, Khánh Hòa, Quả Phụ Cố TS Nguyễn Xuân Thành. Tử trận năm 1975.


Hoàng Thị Lợi, Saigon, Quả Phụ Cố TrT CLQ Lê Quang Ðịnh. Tử trận năm 1975.


Huỳnh Thị Nghe, Saigon, Quả Phụ Cố Bùi Văn Lết. Tử trận năm 1975.


Nguyễn Thị Kiệm, Saigon, Quả Phụ Cố HS Nguyễn Văn Bình. Tử trận năm 1965.


Nguyễn Thị Huệ, Saigon, Quả Phụ Cố ThS Nguyễn Văn Xứng. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Hương, Saigon, Quả Phụ Cố TS Bùi Tịnh. Tử trận năm 1972.


Trần Thị Út, Long An, Quả Phụ Cố B2 Nguyễn Văn Tài. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Ngộ, Long An, Quả Phụ Cố TS1 CLQ Phùng Văn Lợi. Tử thương năm 1970.


Nguyễn Thị Kiện, Long An, Quả Phụ Cố HS ÐPQ Trần Thông Tâm. Tử trận năm 1972.


Trần Thị Nguyệt, Long An, Quả Phụ Cố HS Lê Tấn Lập. Tử trận năm 1973.


Lê Thị Bảnh, Cần Thơ, Tổ Phụ Cố B1 Nguyễn Văn Hùng. Ki72.


Nguyễn Thị Nguyệt, Thừa Thiên, Quả Phụ Cố HS Trần Cước. Tử trận năm 1967.


Lê Văn Ða, Ðà Nẵng, Tổ phụ Cố ChU Lê Văn Vân. Tử trận năm 1974.


Nguyễn Thị Ðằng, Saigon, Quả Phụ Cố HS Nguyễn Văn Chức. Tử trận năm 1965.


Ðặng Thị Hai, Long An, Quả Phụ Cố B1 ÐPQ Tô Văn Rớt. Tử trận năm 1969.


Trần Thị Biên, Long An, Quả Phụ Cố TS1 CLQ Lê Văn Năm. Tử trận năm 1972.


Vũ Thị Bông, Saigon, Quả Phụ Cố TS Trần Văn Màu. Tử trận năm 1971.


Nguyễn Thị Lang, Long An, Quả Phụ Cố TS Phạm Văn Tình. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Chúc, Saigon, Quả Phụ Cố TS Nguyễn Văn Chu. Tử trận năm 1974.


Lê Thị Diệu, Saigon, Mẹ Cố B2 Nguyễn Văn Kiếm. Mất tích năm 1974.


Hà Thị Kiều, Long An, Quả Phụ Cố HS Nguyễn Văn Phúc. Tử trận năm 1975.


Kiều Thị Mười, Long An, Quả Phụ Cố TS Phạm Văn Hai. Tử trận năm 1968.


Trần Thị Năm, Long An, Quả Phụ Cố HS Nguyễn Văn Bá. Tử trận năm 1969.


Trần Thị Bùi, Long An, Quả Phụ Cố HS1 Trần Văn Ðức. Tử trận năm 1971.


Hà Thị Ứng, Long An, Quả Phụ Cố B1 Lê Văn Thôi. Tử trận năm 1971.


Nguyễn Thị Nhuần, Long An, Quả Phụ Cố B1 Ðoàn Văn The. Tử trận năm 1968.


Phạm Thị Tuyền, Saigon, Quả Phụ Cố HS1 Trần Anh Hoàng. Mất năm 1987.


Nguyễn Thị Ðào, Cần Thơ, Quả Phụ Cố TrU Huỳnh Mên. Mất tích năm 1974.


Lê Thị Nở, Long An, Mẹ Cố B1 Nguyễn Văn Sang. Tử trận năm 1970.


Lê Thị Tiên, Long An, Quả Phụ Cố HS1 Phạm Văn Ơn. Mất năm 1980.


Nguyễn Thị Quảng, Saigon, Quả Phụ Cố B2 La Hồng Thiệt. Tử trận năm 1970.


Lê Thị Mai, Saigon, Quả Phụ Cố TS1 Hoàng Phụng. Tử trận năm 1970.

Mậu Thân tại Quận Nhì Saigon


Trần Minh Công


 


Có lẽ không ai trong chúng ta quên được những bất ngờ đầy kinh hoàng của Tết Mậu Thân 40 năm về trước.


 Bất ngờ vì ít ai nghĩ rằng Cộng Sản Miền Bắc dám ngang nhiên vi phạm lệnh hưu chiến mà chính chúng đã ký kết. Kinh hoàng vì người CS không ngần ngại bắn thẳng vào dân lành vô tội và phóng hỏa thiêu rụi cả một khu phố, gây cảnh màn trời chiếu đất cho biết bao nhiêu người.


Mậu Thân là một bằng chứng cho thấy rằng người Cộng Sản Việt Nam trước sau chỉ có một mục tiêu: đạt cho được quyền lực và thắng lợi bằng bất cứ giá nào, bất kể sinh mạng và tài sản dân chúng. Tha hương đã gần 40 năm qua mà hình ảnh Tết Mậu Thân tại Quận Nhì Saigon đối với tôi như vừa mới xẩy ra hôm qua. Người ta có thể dễ dàng quên đi nhiều chuyện nhỏ trong đời nhưng những thảm cảnh lớn thì khó ai quên được.


Trong năm Mậu Thân 1968, Quận Nhì đã bị Ðặc công Việt Cộng xâm nhập và đánh phá tại bốn địa điểm trong hai đợt Mậu Thân 1 và 2. Trong đợt 1, VC đánh Dinh Ðộc Lập. Trong đợt 2, VC đánh vào các khu đông dân cư như Chợ Cầu Muối, Cầu Rạch Bần, đường Ðề Thám.


Ðể độc giả hiểu rõ các trận đánh trước hết xin được nhắc lại vài chi tiết về Quận Nhì. Ðô Thành Saigon vào năm Mậu Thân (1968) có 8 quận Hành Chánh và Cảnh Sát, trong đó Quận Nhì được coi là trung tâm Saigon. Quận Nhì có những đại lộ lớn như Lê Lợi, Hàm Nghi, Trần Hưng Ðạo, một phần Công Lý, Hồng Thập Tự và nhiều đường buôn bán sầm uất khác như Gia Long, Lê Thánh Tôn, Lê Lai, bến Bạch Ðằng, đường Chương Dương. Quận Nhì cũng là nơi tập trung những cơ sở quan trọng như Dinh Ðộc Lập, Thượng Nghị Viện, chợ Bến Thành, công viên Quách Thị Trang, công viên Tao Ðàn, ngã sáu Lê Văn Duyệt-Gia Long-Võ Tánh-Ngô Tùng Châu, thương xá Tam Ða, bến xe Nguyễn Cư Trinh, v.v…


Bên cạnh những đường được coi là khang trang kể trên, Quận Nhì còn có những khu nhà cửa chen chúc phức tạp như khu Cầu Kho, chợ Cầu Muối, khu Ðề Thám-Bùi Viện hoặc khu Chương Dương dọc bờ sông Cầu Ông Lãnh… Việc kiểm soát an ninh cũng như phòng hỏa tại các khu này rất khó khăn. Tôi phải dài dòng kể như vậy để bạn đọc thấy được tại sao trong cả 2 đợt tấn công Mậu Thân, Việt Cộng lại cố tạo ra vài trận đánh có tính cách phô diễn trong phạm vi Quận Nhì.


Trong đợt đầu, vào những ngày Tết, VC muốn gây tiếng vang trong dư luận, đặc biệt là trong dư luận Hoa Kỳ nơi phong trào phản chiến đang lan rộng. Việt Cộng muốn cho mọi người thấy rằng ngay cả Dinh Ðộc Lập là biểu tượng quyền lực của miền Nam cũng có thể bị chúng uy hiếp. Chính vì vậy mà ngay trong đợt tấn công đầu hai mục tiêu quan trọng nhất của chúng là Dinh Ðộc Lập và Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ.


Không như đợt đầu vào dịp Tết Mậu Thân, đợt hai (được khai diễn vào ngày 5 tháng 5-1968) VC lại tập trung nỗ lực vào các khu lao động đông dân chúng. Ý đồ của chúng là tuyên truyền và khích động dân chúng nổi dậy trong kế hoạch “tổng công kích, tổng khởi nghĩa”.


Mặc dù trong cả 2 đợt tấn công, VC không thành công, nhưng chúng đã khai triển được yếu tố bất ngờ và tạo được dư luận quốc tế có lợi cho mặt tuyên truyền của chúng. Chúng ta bị bất ngờ nhưng cũng phải nói thêm là vì chúng ta khinh địch. Dân chúng và cả các lực lượng hành chánh lẫn quân sự ít ai tin rằng VC dám ngang nhiên vi phạm lệnh hưu chiến trong 3 ngày Tết mà chúng đã công khai cam kết. Rất nhiều đơn vị quân sự đã cho phép số lớn quân nhân về ăn Tết với gia đình. Việc phòng thủ do đó bị lơi là ít nhiều, tạo điều kiện thuận lợi cho việc tấn công của VC.


Riêng Lực Lượng CSQG lúc bấy giờ được Chuẩn Tướng Nguyễn Ngọc Loan (sau này là Thiếu Tướng) ra lệnh cắm trại 100% để đề phòng mọi bất trắc. Những tin tức tình báo mà Cảnh Sát Quốc Gia ghi nhận được đều được Tướng Loan chuyển cho các đơn vị bạn. Nhưng có lẽ các nơi nhận không tin là VC có khả năng tấn công vào các cơ quan đầu não của VNCH ngay tại các đô thị trong thời gian hưu chiến. Vì vậy, hậu quả “bất ngờ” đã xẩy ra như chúng ta thấy.


 


Trận Dinh Ðộc Lập


 


Tại Ðô Thành Saigon, ngay sáng sớm ngày mùng một Tết, VC đồng loạt tấn công dinh Ðộc Lập và Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ. Cả 2 đều nằm trên đường Thống Nhất. Dinh Ðộc Lập trong phạm vi Quận Nhì và Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ cách đó không xa, nằm trong Quận Nhất.


Theo chỉ thị của Tướng Loan, tôi ra lệnh cắm trại 100% và chỉ thị các Chi Cảnh Sát trực thuộc phải đề phòng và gia tăng tuần tiễu trong khu vực trách nhiệm. Ðiều ít ai ngờ tới là mục tiêu hàng đầu của VC trong đợt một lại là Dinh Ðộc Lập. Vào dịp này, Lữ Ðoàn Liên Binh phòng vệ Phủ Tổng Thống cũng như nhiều đơn vị quân đội khác đã cho phần lớn binh sĩ được nghỉ phép về ăn Tết với gia đình. Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cũng về quê vợ tại Mỹ Tho ăn Tết. Khi VC tấn công chỉ còn Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ và Thủ Tướng Nguyễn Văn Lộc có mặt tại Saigon.


Sáng sớm mùng một Tết, tiếng súng khai hỏa của VC được phát đi cùng lúc với tiếng pháo giao thừa khiến nhiều nơi không phát hiện được là VC đang tấn công Saigon. Giao thừa vừa qua chừng 45 phút thì tôi được Trưởng Chi Cảnh Sát Tao Ðàn báo cáo trên máy là nhân viên ghi nhận có một số người mặc áo lính, quần cụt, chạy lăng xăng trên đường Nguyễn Du dọc theo bờ tường phía Nam Dinh Ðộc Lập.


Vừa nhận báo cáo xong thì tôi nghe tiếng súng lớn nhỏ thi nhau nổ. VC khởi đầu tấn công vào cổng gác Nguyễn Du của Dinh Ðộc Lập bằng B-40 và hàng loạt AK-47. Cổng này nằm trên đường Nguyễn Du ngay góc đường Thủ Khoa Huân. Xe tuần tiễu Chi Tao Ðàn dồn dập báo cáo. Tôi không còn nghi ngờ gì nữa: VC đã xé rào vi phạm lệnh hưu chiến, đúng như Tướng Loan đã dự đoán. Tôi chụp máy truyền tin báo cáo cho Trung Tá Nguyễn Văn Luận, Giám Ðốc Cảnh Sát Ðô Thành, và gọi thẳng cho Chuẩn Tướng Loan như ông đã căn dặn.


Trong khi toán Ðặc công VC đang dùng B-40 tính bắn sập vọng gác cổng Nguyễn Du để vượt vào bên trong đặt chất nổ giật sập dinh Ðộc Lập thì toán tuần tiễu Chi Tao Ðàn nhào tới bắn trả. Tôi gọi cho Trung Úy Huỳnh Kim Long, Trưởng Chi Lê Văn Ken trước chợ Bến Thành, đưa quân nhân viên lên tiếp cứu. Toán Ðặc Nhiệm của Quận Nhì cùng tôi nhảy lên xe phóng tới dinh Ðộc Lập.


Bọn Ðặc công VC bị tấn công mạnh cùng lúc từ ba phía, binh sĩ Phòng Vệ tại cổng Nguyễn Du bắn trả, Toán Tuần tiễu Cảnh Sát Chi Tao Ðàn bắn ngang hông từ phía đầu đường Nguyễn Du. Toán tiếp ứng từ Chi Lê Văn Ken và Toán Ðặc Nhiệm của tôi bắn tới từ phía đường Thủ Khoa Huân, giải tỏa áp lực cho cổng Nguyễn Du. Vì bị Cảnh Sát Quận Nhì tấn công bất ngờ từ ngang hông và sau lưng, bọn Ðặc công VC phải lùi lại. Một số VC chạy thoát thân về hướng nhà thờ Ðức Bà tiếp tay với toán Ðặc công đang tấn công Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ. Số còn lại gồm 7 tên chạy dạt vào một cao ốc phía đường Thủ Khoa Huân phía trước cổng Nguyễn Du.


Lực lượng Cảnh Sát Quận Nhì tiếp tục bắn rượt theo đẩy chúng vào hẳn bên trong cao ốc. Ðây là một cao ốc 5 tầng bỏ trống đang xây cất dở trên đường Thủ Khoa Huân. Cao ốc này chỉ cách bờ tường phía Nam Dinh Ðộc Lập chừng 200 thước và cách chợ Bến Thành không quá 800 trăm thước.


Cổng Nguyễn Du được giải tỏa. Bọn Ðặc công VC đã hoàn toàn bị cô lập, không đường thoát thân. Bây giờ chỉ còn anh em Cảnh Sát Quận Nhì bao vây kềm giữ bọn VC trong cao ốc. Tiếng súng trao đổi giữa ta và địch. Màn đêm tiếp tục trong căng thẳng cho cả đôi bên.


Trời vừa hừng sáng, tôi cho lệnh tấn công vào cao ốc. VC bắn trả dữ dội. Cảnh Sát Quận Nhì dùng M-79 và tiểu liên tấn công vào tầng dưới, dồn bọn Ðặc công lên lầu trên. Cảnh Sát từ lầu dưới xông lên, VC từ trên thẩy lựu đạn xuống. Một bên cố thủ, một bên cố vượt lên. Súng và lựu đạn thi nhau nổ. Hai đợt xung phong lên đã làm ba Cảnh Sát Viên bị thương.


Tôi ra lệnh cho nhân viên tạm thời rút ra khỏi tầng dưới để tránh bị sát hại vì lựu đạn từ trên ném xuống. Tôi vào máy báo cáo cho Tướng Loan biết là Dinh Ðộc Lập đã được an toàn trở lại, chỉ còn bán Tiểu đội Ðặc công VC đang bị bao vây và cố thủ tại cao ốc Thủ Khoa Huân.


Tướng Loan cho biết trong đêm giao thừa này VC đồng loạt mở nhiều cuộc tấn công trên toàn quốc. Riêng tại Saigon và các vùng phụ cận: Ngoài Quận Nhì, VC cũng đang tấn công Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ tại Quận Nhất và rải rác tại vài quận khác trong Ðô Thành, tại Bộ Tổng Tham Mưu, Bộ Tư Lệnh Hải Quân, Sân bay Tân Sơn Nhất, Ðài Phát Thanh Quốc Gia, Căn cứ Quân Cụ và Kho Ðạn tại Gò Vấp, khu Hàng Xanh-Thị Nghè, khu Phú Thọ Hòa, khu Bà Quẹo…


Tại cao ốc Thủ Khoa Huân, tình trạng giao tranh ghìm nhau kéo dài tới 9 giờ sáng. Ðược tôi thông báo tình hình, Tướng Loan cùng hai Sĩ quan Tùy viên của ông là Thiếu Tá Nguyễn Thừa Dzu (BÐQ) và Thiếu Tá Nguyễn Mộng Hùng (ND) từ Tổng Nha CSQG đến thị sát.


Ông chỉ thị tái tấn công lên cao ốc. Ta lại bắn lên, địch bắn xuống. Bọn Ðặc công được thành tường rất dầy và kiên cố của cao ốc che chở. Tôi cùng một số anh em Cảnh Sát băng qua đường Thủ Khoa Huân để tiến vào cao ốc nhưng bị VC từ trên lầu 4 bắn xuống xối xả, phải khựng lại, núp bên hông một chiếc xe Peugeot loại vận tải nhỏ do VC để lại giữa đường Nguyễn Du khi chúng bị tấn công phải chạy dạt vào cao ốc. Thiếu Tá Nguyễn Mộng Hùng (sau này là Trung Tá) chạy tiếp theo tôi đến bên hông xe. Khi tiếng súng VC tạm ngưng, chúng tôi nhóm lên nhìn vào trong xe và cả hai đều giật mình. Trong lòng chiếc xe mui trần có khá nhiều lựu đạn và trên trăm bánh thuốc nổ đã gắn sẵn ngòi nổ. Có lẽ bọn VC định dùng số thuốc nổ này giật sập dinh Ðộc Lập khi chúng vào được bên trong.


Tôi và Thiếu Tá Hùng phóng tới cao ốc. Trên lầu bọn VC bắn xuống tới tấp. Vì không thể tiến lên bằng cầu thang, tôi cho một toán Cảnh Sát bắc thang lên cao bên thành tường cao ốc, tính nhảy vào cửa sổ lầu 4 rồi từ trên đánh xuống đầu địch. Thang vừa dựng lên ngang lầu 3 đã bị VC bắn gẫy. Hai Cảnh Sát Viên bị thương rơi xuống, Thiếu Tá Dzu (sau là Trung Tá) cùng leo lên với Cảnh Sát may mắn thoát nạn.


Việc thanh toán bán Tiểu đội Ðặc công này chỉ kết thúc vào chiều ngày mùng 2 Tết. Sau khi đã di tản đồng bào xa cao ốc, Cảnh Sát bắn lựu đạn cay lên lầu 4, cùng lúc xung phong lên cận chiến. Kết quả, Cảnh Sát một người chết và 4 bị thương. Phía Ðặc công VC: 4 chết và 3 bị bắt sống. Ngoài chuyện cao ốc bị hư hại nặng, nhà cửa dân chúng chung quanh cao ốc chỉ hư hao nhẹ.


Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ rất bực bội về vụ VC vi phạm thỏa ước hưu chiến và tấn công dinh Ðộc Lập. Qua Chuẩn Tướng Nguyễn Ngọc Loan, ông ra lệnh cho tôi lập pháp trường cát tại bùng binh chợ Bến Thành Saigon để xử tử 3 tên Ðặc công vừa bị bắt trước báo chí trong và ngoài nước, có lẽ để thị uy và làm gương. Lệnh này trái với quy chế tù binh nên đã không được tôi thi hành. Tướng Loan vì thương tôi nên bỏ qua nhưng sau này ông cho biết PTT Kỳ rất khó chịu vì sự bất tuân “lệnh xử tử” của tôi. Ðây là một trong những cái khổ của những người Cảnh Sát chuyên nghiệp phải thi hành luật pháp. Không theo lệnh trên sẽ gặp rắc rối, nhưng bất chấp luật pháp mà nhắm mắt thi hành lệnh trên thì chính mình có thể gặp rắc rối.


Bây giờ 40 năm sau, tôi tự hỏi nếu phải thi hành lệnh đó hôm nay, tôi sẽ có hành xử như ngày xưa không, khi mà nhiều chiến hữu của mình đã bị CSVN ngược đãi, đầy ải và trả thù dã man bằng nhiều năm trong các trại cải tạo sau 1975. Dù sao quyết định của tôi trong trận Mậu Thân cũng chứng tỏ được một điều là người Cảnh Sát Quốc Gia Miền Nam tôn trọng và hành xử theo luật pháp, khác hẳn với thói quen sử dụng “luật rừng” và theo lệnh đảng của mấy ông công an miền Bắc. Về mặt chuyên môn và trong tư cách con người, chúng ta xứng đáng hơn và trên chân các “đồng nghiệp” miền Bắc. Soi gương trước lịch sử dân tộc, tôi nghĩ rằng chúng ta có quyền hãnh diện về điều này.


 


Mậu Thân, đợt 2


 


Sau khi thất bại qua đợt tấn công đầu vào dịp Tết, VC vẫn không từ bỏ kế hoạch “tổng công kích, tổng nổi dậy” của chúng. VC nghĩ rằng một đợt tấn công thứ hai sẽ có thể lôi kéo dân chúng miền Nam nổi dậy. Họ đã đánh giá sai dân tình miền Nam. Họ vẫn không hiểu được rằng dân miền Nam được sống trong một xã hội tuy chưa hoàn hảo nhưng tương đối tự do và chưa bao giờ thực sự tin theo VC.


Ðợt tấn công Mậu Thân 2, khởi đầu từ ngày 5 tháng 5, 1968. Trong đợt này VC tập trung nỗ lực vào những khu đông dân cư, lựa chọn những địa thế khó xoay trở cho ta. Tại Quận Nhì, chúng đồng loạt xâm nhập và bắn phá tại các khu chợ Cầu Muối, Cầu Kho, khu Ðề Thám-Bùi Viện, là những khu nghèo đông dân cư, nhà cửa chen chúc và đường hẻm chằng chịt khiến cho việc lưu thông hằng ngày và công tác cứu hỏa rất giới hạn và khó khăn.


 


-Trận Chợ Cầu Muối


Trận đầu tiên trong Ðợt 2 xẩy ra tại khu chợ Cầu Muối là nơi dân chúng bình dân buôn bán cả ngày lẫn đêm. Ðây là trung tâm phân phối rau và trái cây lớn nhất tại Saigon. Các vựa trái cây, sạp hàng và nhà cửa san sát lẫn lộn nhau, đường phố chật hẹp tạo một môi trường lý tưởng cho các vụ náo loạn thường xuyên xảy ra. Trong tình trạng bình thường, Quận Nhì cũng đã tốn nhiều nhân viên Cảnh Sát để kiểm soát và duy trì an ninh trật tự tại đây.


Khai thác điểm thuận lợi này cho ý đồ của chúng, ngày 5-5-1968 VC đã xâm nhập một Tiểu đội Ðặc công vào khu này, gần các đường Cô Giang-Cô Bắc. Khoảng 2 giờ sáng, bọn Ðặc công VC xuất hiện rải truyền đơn và tuyên truyền sách động đồng bào. Toán tuần tiễu được báo động chạy tới bị VC xả súng bắn. Nhân viên bắn trả. Phu khuân vác đêm và bạn hàng các vựa cây hoảng hốt chạy tứ phía. Khi trời hừng sáng nhiều gia đình đã lũ lượt bồng bế nhau chạy khỏi khu VC xâm nhập.


Ðược đồng bào chỉ điểm cho biết nơi ẩn nấp của Ðặc công VC, Cảnh Sát Quận Nhì cho loa phóng thanh kêu gọi đồng bào di chuyển khỏi vùng giao tranh. Tôi chỉ thị Thiếu Tá Võ Văn Ðức, Trưởng Phòng Cảnh Sát Ðặc Biệt Q.2 điều động một toán nhân viên tấn công vào mục tiêu lúc 9 giờ sáng ngày 6-5-1968. Khi gần tới mục tiêu trên đường Cô Giang ngang khu chợ Cầu Muối, VC bắn xối xả vào xe của Thiếu Tá Ðức và toán Cảnh Sát do ông điều động. Việc tấn công của Cảnh Sát trở nên khó khăn khi dân chúng nhào ra chạy loạn. Tôi chỉ thị anh em tìm cách cùng lúc đánh bọc sau lưng. Nhưng diều này cũng không dễ vì ngõ hẻm chằng chịt trong khu này tạo cơ hội che giấu tốt cho VC và khó khăn cho việc truy lùng và tiêu diệt của ta.


Tình trạng ghìm nhau kéo dài suốt buổi sáng ngày mùng 6. Cảnh Sát cố tiến vô trong khi VC tiếp tục bắn cầm chân, gây hoang mang lo sợ trong dân chúng. Ðiều làm tôi phải suy nghĩ nhiều là nếu hỏa hoạn do súng đạn giao tranh giữa hai bên gây ra hoặc do chính VC phóng hỏa để tạo thêm hỗn loạn thì việc cứu hỏa không dễ gì điều động. Ðó là chưa kể VC sẽ không ngần ngại xả súng vào các nhân viên cứu hỏa để duy trì tình trạng náo loạn và kinh hoàng này. VC cũng thừa hiểu rằng vì sợ sinh mạng và tài sản của dân chúng bị hư hại nên nhân viên Cảnh Sát sẽ không dám mạnh tay tấn công vào những nơi chúng đang trú ẩn.


Quả thật, VC đã nắm được chỗ yếu của ta. Ðó là lý do tại sao Cảnh Sát không thể nhanh chóng thanh toán bọn Ðặc công trong khi chúng chỉ có trên dưới một Tiểu đội. Tác chiến trong thành phố không phải là một điều đơn giản khi mà kẻ địch xen lẫn trong dân chúng và, trong nhiều trường hợp, cầm giữ dân chúng làm con tin hoặc bia đỡ đạn cho chúng. Trận Cầu Muối vì vậy phải kéo dài sang tới ngày thứ hai. Trong ngày này, Thiếu Tá Ðức đã bị thương và 2 Cảnh Sát Viên tử thương khi tìm cách tiến gần vào mục tiêu, nơi Ðặc công VC đang rải truyền đơn kêu gọi dân chúng xuống đường.


Trong khi đó thì hai mặt trận khác cũng nổ ra trong Quận Nhì. Vì Quận Nhì nằm ngay trung tâm của Saigon nên báo chí và các đài phát thanh thường xuyên bám sát Cảnh Sát trong các trận đánh. Những lời tường thuật của họ đôi khi quá sôi nổi, gây thêm hoang mang và lo sợ trong dân chúng.


 


– Trận Cầu Rạch Bần


Song song với mặt trận thứ nhất tại khu Chợ Cầu Muối, mặt trận thứ nhì xảy ra tại vùng Cầu Kho dọc theo đường Chương Dương và sông Cầu Ông Lãnh. Ðậu dọc bờ sông này là hàng trăm chiếc ghe lớn bé chuyên chở rau trái và các nhu yếu phẩm từ lục tỉnh về Saigon và ngược lại. Họ thường chỉ đậu tạm trú tại bờ sông này trong ít ngày để xuống và nhận hàng, hầu hết không phải là dân cư trú thường xuyên nên việc kiểm soát rất khó khăn. VC đã lợi dụng điểm này để xâm nhập và chuyển vận vũ khí vào Ðô Thành.


Vào giữa tháng 6-1968, trong một cuộc hành quân Cảnh Sát hỗn hợp giữa Quận Nhì và Cảnh Sát Ty Hải Cảng, ta đã khám phá một ghe lớn chuyên chở nhiều ký chất nổ, hàng trăm trái lựu đạn và tiểu liên AK-47 và rất nhiều súng lục K-54 được cất giấu dưới nhiều lớp trái cây trong lòng ghe từ lục tỉnh về. Số thuốc nổ và vũ khí này nếu không được kịp thời phát hiện thì không biết sẽ còn bao nhiêu vụ nổ và bao nhiêu sinh mạng người dân Ðô Thành bị VC sát hại.


Tại mặt trận Cầu Kho. Ðêm mùng 6 tháng 5, một toán VC gồm 9 tên xâm nhập bằng đường ghe từ lục tỉnh về ẩn núp dưới gầm cầu Rạch Bần và xả súng tấn công vào Chi Cảnh Sát Cầu Ông Lãnh dọc theo bờ sông. Bị Trung Úy Trần Hậu điều động nhân viên chống trả dữ dội, bọn đặc công VC phải rút lui về núp dưới cầu Rạch Bần và xả súng bắn loạn xạ dọc theo bờ sông Cầu Ông Lãnh và đường Chương Dương.


Ðai Úy Oanh, một Sĩ quan gốc Thiết Giáp phục vụ tại Quận Nhì được tôi chỉ định đem một Trung Ðội Cảnh Sát đến giải tỏa cầu Rạch Bần. Trục tiến quân dọc theo đường Chương Dương bị VC từ mố cầu dùng B-40 và AK-47 trực chỉ bắn xối xả khiến Ðại Úy Oanh phải khựng lại. VC cứ tiếp tục bắn bừa bãi mà ta thì e dè vì sợ gây tổn thương cho dân chúng. Do đó, dù chỉ một đoạn đường không quá một cây số mà phải mất gần hết một buổi sáng mới tiến được tới gần mục tiêu. Sau cùng thì mục tiêu này cũng được thanh toán. Ta chiếm lại được cầu Rạch Bần với 4 nhân viên Cảnh Sát bị thương. Sáu Ðặc công, trong đó có 2 nữ cán binh VC, tử thương tại chỗ, 3 đầu hàng bị ta bắt giữ.


Trở lại mặt trận chợ Cầu Muối, VC tiếp tục cầm chân một số đồng bào và chống trả dữ dội. Trận chiến đã sang đến ngày thứ hai. Cảnh Sát Quận Nhì đã có hai nhân viên bị thương và hai tử thương, nhưng rất may nhà cửa trong khu này chưa bị cháy. Tôi nghe tiếng Tướng Loan la hét trong máy. Ông tỏ ra sốt ruột và liên tục hối thúc các Trưởng Ty Cảnh Sát trong Ðô Thành phải sớm thanh toán các mục tiêu.


Tiếng súng vẫn tiếp tục nổ tại nhiều nơi. Quận Tư vùng Khánh Hội, Quận 5 khu Trần Nhân Tôn, Quận 3 khu Chùa Bà Lớn gần đường Nguyễn Thiện Thuật, Quận Nhất khu Phan Ðình Phùng-Nguyễn Bỉnh Khiêm gần Ðài phát thanh, Gò Vấp Kho Quân Cụ, khu Phú Thọ Hòa vùng Gia Ðịnh đang đồng loạt bị VC tấn công. Vài nơi tại vùng Khánh Hội và Chợ Lớn đã bắt đầu bốc cháy.


Quận Nhì thì 3 mặt trận đang sôi động cùng một lúc. Không thể để cho trung tâm Ðô Thành tiếp tục rối loạn, Tướng Loan quyết định tăng phái cho tôi một Tiểu Ðoàn Biệt Ðộng Quân do Ðại Úy H. chỉ huy. Tôi bàn với Ð/Úy H. phương cách tiến quân chiếm lại vùng Cô Giang và chợ Cầu Muối. Ð/Úy H. muốn tấn công mạnh bạo và chớp nhoáng vào mục tiêu với súng nặng và lựu đạn. Ông cho biết không chấp nhận tiến quân kiểu từ từ để binh sĩ của ông bị bắn sẻ trong khi không nhìn thấy VC ẩn núp nơi đâu.


Tôi thông cảm nhiệm vụ và lối suy nghĩ của Ðại Úy H. khi phải đối đầu với địch quân ngoài trận địa nhưng không đồng ý với ông về phương thức tác chiến đó vì đây là trong thành phố, VC trộn lẫn với dân, nhà cửa san sát nằm giữa những con hẻm chằng chịt. Không thể dùng hỏa lực mạnh để áp đảo đối phương mà không gây thiệt hại tài sản và sinh mạng của dân chúng đang kẹt trong đó. Tôi cám ơn Ð/Úy H. và quyết định trả Tiểu Ðoàn BÐQ này lại cho Tướng Loan để ông sử dụng cho mặt trận Trần Nhân Tôn trong Chợ Lớn đang có đụng độ lớn.


Cảnh Sát Quận Nhì tiếp tục đánh theo kiểu Biệt Kích, từng toán nhỏ xâm nhập mục tiêu để tiêu diệt Ðặc công VC. Phải mất thêm một ngày nữa mới thanh toán được mục tiêu và vãn hồi an ninh vùng chợ Cầu Muối. Lại thêm 3 Cảnh Sát Viên nữa bị thương. Nhà cửa trong vùng tuy bị hư hại phần nào nhưng không bị hỏa hoạn. Riêng căn nhà lầu bị VC đóng chốt thì hư hại gần như hoàn toàn.


 


– Trận đường Ðề Thám


Mặt trận thứ 3 trong đợt Mậu Thân 2 tại Quận Nhì phát nổ tại một hẻm dài ăn thông ra đường Ðề Thám. Ðây cũng là một khu lao động dân chúng sống chen chúc trong nhiều ngõ ngách đường hẻm quanh co. Tại đây, 4 tên Ðặc công VC chiếm giữ một căn nhà nhỏ nằm ngay đầu hẻm mà lối đi vào duy nhất là đường Ðề Thám. Ðường hẻm rộng không quá 3 thước bề ngang, vì vậy trấn cứ đầu hẻm là VC kiểm soát được suốt con hẻm từ trong ra đến đường Ðề Thám. Bọn VC từ trong đầu hẻm bắn ra gây thương tích cho nhiều người qua lại trên đường Ðề Thám. Giao thông bị tắc nghẽn. Dân chúng dọc con hẻm bồng bế nhau chạy loạn. Cảnh Sát không sao lọt được vào con hẻm độc đạo này.


Vừa thanh toán xong mục tiêu ở cầu Rạch Bần, tôi phóng tới khu Ðề Thám để quan sát. Cũng như tại các nơi khác, VC bắn ra bừa bãi bất kể dân chúng. Từng tràng tiểu liên AK-47 được bắn ra đầu hẻm, lâu lâu kèm theo vài trái B-40. Ðã có vài người dân bị thương. Báo chí săn tin bám theo Cảnh Sát, phóng viên truyền thanh trực tiếp loan tin làm cho tình hình thêm gây cấn và căng thẳng. Tôi điều động một toán Cảnh Sát xung phong vô nhưng phải dội ngược ra. Cánh tay phải tôi bị bắn trúng, máu tuôn xối xả. Vết thương được tạm thời băng bó, tôi vẫn chưa nghĩ ra cách nào để thanh toán được mục tiêu. Tôi có thể cho lệnh dùng súng phóng lựu M-79 bắn vô, nhưng còn dân chúng kẹt trong đó thì sao? Hai bên ghìm nhau nhiều tiếng đồng hồ, trong bắn ra, ngoài không vô nổi.


Trên máy Chuẩn Tướng Loan hối thúc phải thanh toán Tổ Ðặc công địch vì sợ để lâu chúng sẽ phóng hỏa khu lao động này tìm đường tẩu thoát. Lại nữa, nếu hỏa hoạn xẩy ra trong khu nhà ổ chuột này thì ngọn lửa sẽ mau chóng lan rộng, khó mà dập tắt, gây thêm hoang mang náo loạn trong dân chúng. Việc này chắc chắn sẽ bị các cơ quan thông tấn ngoại quốc khai thác và loan đi những tin tức bất lợi.


Bọn VC hiện đang kiểm soát dọc con hẻm trống và tiếp tục bắn phủ đầu. Dù bị Tướng Loan hối thúc, tôi không thể lại đẩy nhân viên vào một địa thế hoàn toàn bất lợi trước họng súng địch mà không có bất cứ một chướng ngại vật nào che chắn. Thật nan giải.


Tôi bất chợt nghĩ tới thùng lựu đạn “simulator” tôi vẫn giữ trong văn phòng. Thùng lựu đạn này do một người bạn Sĩ Quan tại trường Bộ Binh Thủ Ðức cho tôi đã lâu. Ðây là loại lựu đạn thực tập có vỏ bằng cạc tông dày, dùng để huấn luyện sinh viên sĩ quan tại các quân trường. Khi ném ra, trái “simulator” này có tiếng nổ lớn như lựu đạn thật nhưng không có miểng sát hại. Tôi suy luận rằng khi nghe tiếng lựu đạn nổ lớn gần mình thì phản ứng tự nhiên của bất cứ chiến binh nào cũng là nằm xuống để tránh miểng và như vậy là trong vòng vài giây nếu ta có thể tới gần địch tấn công bất thần và tới tấp thì có nhiều hy vọng tiêu diệt được địch trước khi chúng kịp phản ứng.


Tôi quyết định thí nghiệm chiến thuật này. Tôi gọi sáu nhân viên trẻ, lanh lẹ đến và giải thích ý định của tôi. Tôi ném thử một trái lựu đạn thực tập “simulator” ngay cạnh chân không quá 2 thước và đứng im để nhân viên thấy lựu đạn nổ lớn mà không gây thương tích gì cho tôi. Chiến thuật tấn công mới bắt đầu: Tôi cho ném một loạt lựu đạn “simulator”. Tám trái liên tiếp nhau nổ như trời sụp trong khi tôi và 6 Cảnh Sát Viên Quận Nhì tông vào đường hẻm nhắm thẳng mục tiêu nhả đạn. Bốn tên Ðặc công chưa kịp ngóc đầu phản ứng đã bị hỏa lực của anh em Quận Nhì tiêu diệt.


Trận này được một Phóng viên Quân Ðội tường thuật lại trong tập tài liệu “Tổng công kích-Tổng khởi nghĩa của VC-Mậu Thân 1968” do Khối Quân Sự thuộc Bộ Tổng Tham Mưu ấn hành. Sau này, một sĩ quan thuộc Khối Quân Huấn có hỏi tôi chi tiết sự việc để nghiên cứu thêm, coi đó như một trong những chiến thuật tác chiến trong thành phố.


Trong năm Mậu Thân, ngoài những vụ khác như bọn VC nằm vùng rải truyền đơn tại chợ Bến Thành hoặc vụ VC gài lựu đạn tại Thượng Nghị Viện gần Bến Bạch Ðằng mà Quận Nhì đã mau chóng tháo gỡ, Quận Nhì trung tâm thành phố đã phải hứng chịu nhiều hỏa tiễn pháo kích của VC. Cứ mỗi lần có pháo kích là nhân viên Quận Nhì lại vất vả. Gần như lần nào cũng có cháy nhà, người chết, người bị thương. Nhân viên tuần tiễu hối hả ngược xuôi lo giữ an ninh, lo phụ việc cứu hỏa, lo cấp cứu và tải thương đồng bào bị nạn.


Trong suốt năm Mậu Thân, nhân viên Quận Nhì phải cắm trại liên miên. Tôi và các Sĩ Quan trách nhiệm phải ứng trực ngày đêm tại đơn vị. Vừa lo chống VC xâm nhập, vừa lo việc cứu cấp khi có pháo kích. Hai phòng Hoạt Vụ và Cảnh Sát Ðặc Biệt phải phối hợp với Ðặc Khu Quận Nhì tổ chức hành quân Cảnh Sát liên miên mỗi đêm.


Mậu Thân quả là một năm căng thẳng và vất vả cho tôi và tất cả nhân viên Quận Nhì. Phải nói rằng các Sĩ Quan và nhân viên Cảnh Sát Quận Nhì nói chung đã rất can đảm, tháo vát và tận tụy hy sinh, quyết bảo vệ sinh mạng và tài sản của dân chúng. Nhờ sự tận tụy và hy sinh đó mà Quận Nhì đã mau chóng thanh toán được các toán Ðặc công xâm nhập không để chúng có cơ hội gây hỏa hoạn và nhiều thiệt hại cho dân chúng như tại một số nơi khác trong Ðô Thành.


Vào cuối năm 1968, đại diện các phường, khóm tại quận nhì và vài vị dân biểu đã đích thân đến Ty Cảnh Sát Quận Nhì trao tặng Bảng Ghi Ơn và thăm viếng, ủy lạo gia đình các cảnh sát viên tử thương trong 2 đợt tấn công Mậu Thân. Biến cố Tết Mậu Thân đã cho thấy tinh thần “Cảnh Sát là Bạn Dân” và thể hiện rõ tình Quân-Dân gắn bó.


Nhắc lại trận Mậu Thân, chúng ta cũng không thể quên được lòng tận tụy và gương can đảm của vị tướng chỉ huy ngành cảnh sát thời bấy giờ là Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan. Là tổng giám đốc cảnh sát, có dưới tay gần 100,000 sĩ quan và nhân viên trên toàn quốc, Tướng Loan có thể ngồi trong Tổng Nha để chỉ thị và điều động thuộc cấp chống trả VC trong hai đợt tấn công tại các đô, tỉnh, thị trên toàn quốc. Nhưng ông đã đích thân sát cánh cùng anh em cảnh sát chiến đấu trong thành phố nơi hiểm nguy không thể tính trước vì thường thì địch là những toán đặc công quyết tử ẩn nấp kỹ và trộn lẫn trong dân chúng. Ðịch thấy ta mà ta khó thấy địch. Tướng Loan đã bị bắn bị thương ở chân tại khu Nguyễn Bỉnh Khiêm, gần Ðài Phát Thanh Saigon trong khi ông đang điều động cảnh sát chiến đấu.


Sự có mặt của Tướng Loan làm binh sĩ lên tinh thần, nhất là những nhân viên cứu hỏa tại Ðô Thành. Họ bị VC nhắm bắn nhưng vẫn lao vào chữa lửa vì có Tướng Loan bên cạnh. Không có Tướng Loan chỉ thị cảnh sát ứng trực 100% để phản ứng kịp thời trong dịp Tết Mậu Thân, Ðô Thành Saigon chắc khó đứng vững được trong 2 trận tấn công và số thiệt hại, thương vong chắc chắn sẽ còn cao hơn nhiều.


Xin được kính cẩn nghiêng mình trước vong linh Thiếu Tướng Tư Lệnh Nguyễn Ngọc Loan và các sĩ quan cảnh sát: Ðại Tá Ðàm Văn Quý (Tổng Nha CSQG), Trung Tá Lê Ngọc Trụ (Trưởng Ty CSQG Quận 5), Trung Tá Nguyễn Văn Luận (Giám Ðốc Nha Cảnh Sát Ðô Thành), Thiếu Tá Nguyễn Văn Xinh (Nha Cảnh Sát Ðô Thành) và các sĩ quan, nhân viên cảnh sát khác đã tử thương trong 2 trận Mậu Thân 1968.


Hồi tưởng lại biến cố Tết Mậu Thân, tôi cũng xin được đặc biệt cám ơn các sĩ quan và nhân viên Ty Cảnh Sát Quốc Gia Quận Nhì Saigon đã can đảm và tận tụy hy sinh bảo vệ dân chúng. Tôi rất hãnh diện đã được chỉ huy và sát cánh cùng các bạn. Xin được đốt nén hương lòng trước vong linh các chiến hữu Cảnh Sát Quận Nhì đã hy sinh trong Trận Mậu Thân.


Trần Minh Công


Nguyên Trưởng Ty CSQG-Quận Nhì.

Gạo Panda Rice, vừa ngon vừa rẻ…


Hà Giang/Người Việt


 


Vừa đặt chân đến cửa chợ Sài Gòn City, khách hàng đã thấy một chồng gạo cao chất ngất. Bước hẳn vào trong, ngay sau mấy quầy tính tiền, lại là một chồng gạo nữa, cũng gọn gàng và cao không kém.










Anh Quới Phạm, giám đốc chợ Sài Gòn City bên cạnh chồng gạo Panda Rice, một loại gạo thơm hảo hạng của Hoa Kỳ đang được công ty Sài Gòn City Marketplace giới thiệu đến đồng hương.


Trong ngày, chồng gạo này sẽ vơi đi trông thấy, theo tỉ lệ của dòng người đi lại vội vàng hoặc thong thả trong ngôi chợ sạch sẽ, khoảng khoát, và có một vẻ gì rất đặc biệt so với những ngôi chợ khác trong vùng.


Không phải Jasmin Rice của Thái Lan, không phải Nàng Hương của Việt Nam, cũng không phải Ông Ðịa hay Ba Cô Gái, mà là một loại gạo có cái tên rất dễ thương, dù còn hơi lạ với giới tiêu dùng.


Ðó là những bao gạo in hai chữ “Panda Rice” dưới hình một chú gấu mặt bầu bĩnh láu lỉnh, mắt chăm chú, lưỡi liếm môi, chờ được ăn những hạt cơm trắng ngần, đựng trong một bát nghi ngút khói.


Panda Rice, cái tên nghe thật lạ!


Không lạ sao được, vì chỉ cách đây hơn một năm, ngay cả doanh gia Nguyễn Minh Chiêu, chủ nhân của Saigon City Marketplace và Công Ty Tây Hồ, và anh Quới Phạm, con rể ông, người cai quản chợ Sài Gòn City, cũng còn chưa bao giờ nghe đến hai chữ Panda Rice, chứ đừng nói là bận rộn giới thiệu loại gạo rất mới này đến người tiêu thụ qua hệ thống siêu thị của mình.


Theo lời ông Chiêu và anh Quới, thì dù mới trình làng hơn một tháng, mà Sài Gòn City đã tiêu thụ được một số gạo đáng kể: 2,500 bao 40 lbs, hay 50 tấn.


“Wow, 50 tấn trong một tháng?


Sao bán chạy vậy?”


“Vì Panda Rice dẻo, ngon, rẻ, và là gạo thơm sản xuất ở Hoa Kỳ!” Anh Quới trả lời, một cách gọn gàng, như đã nhiều lần phân tích về gạo Panda Rice cho chính mình.


“Có bà cụ tuần trước đến mua về ăn thử, tuần sau lại đến đòi mua thêm 3, 4 bao nữa để về dự trữ kẻo hết.”


Anh kể thêm.


Rồi giải thích là bà cụ này cho anh biết sau khi ăn gạo một tuần, đo chất đường trong máu “thấy thấp hẳn xuống” nên đi “mua thêm để dành”.


Vậy là gạo Panda Rice rất ít đường?


“Gạo nào cũng có đường, không nhiều thì ít. Khách hàng nói ăn giảm đường nhiều thì mình biết vậy, nhưng thật ra cũng khó kiểm chứng.”


Trời ơi, bán hàng mà có cơ hội quảng cáo cho sản phẩm lại không chịu nắm lấy, còn đòi “kiểm chứng” cho chính xác như một khoa học gia thì kể ra cũng lạ.


Hỏi ra mới biết anh Quới, trước khi chuyển qua ngành siêu thị và cai quản Sài Gòn City, là một kỹ sư điện tử, tốt nghiệp tại Oregon State University, từng làm việc cho các hãng Intel, Hewlett Packard và Micron Technology.


Cơ duyên nào đã đưa gia đình doanh gia Nguyễn Minh Chiêu đến với Panda Rice?


Theo lời ông Chiêu, tất cả bắt đầu từ một chuyến đi chơi.


Cách đây hơn một năm, vào dịp Thanksgiving, ông Chiêu cùng gia đình đưa nhau đi cruise đến Caribbean Islands nghỉ ngơi sau những ngày làm việc tất bật. Trong chuyến đi chơi kéo dài 10 ngày đó, chẳng ai nghĩ rằng mình sẽ bận tâm đến công việc. Thế nhưng định mệnh lại có một dự tính khác.


Trong một bữa ăn tối trên du thuyền, họ tình cờ gặp Clark, một nhà nông nghiệp với nhiều ruộng lúa phì nhiêu ở miền Tây Hoa Kỳ. Là một tỷ phú tay trắng tạo nên sự nghiệp trong ngành gạo, từ năm 1980, ông Clark đã thiết lập một nhà máy xay, và tổ hợp lúa, qua đó các nhà nông có thể điều kiện sản xuất được nhiều loại gạo hảo hạng, với mục đích giúp đỡ giới trồng lúa phát triển thị trường, đồng thời nâng cao ngành nông nghiệp của Hoa Kỳ.


Ngoài việc phân phối trong nội địa, ông Clark còn giúp nhà nông Hoa Kỳ xuất cảng một số lượng lớn gạo qua Nhật, Ðài Loan, Ðại Hàn, Mễ Tây Cơ và một số các nước khác ở vùng Trung Ðông.










Ngoài cửa chợ Sài Gòn City, hai ông bà cụ Nguyễn Trinh và Ðỗ Thịnh hớn hở mua bao gạo nội địa “vừa rẻ vừa ngon”.


Khi biết gia đình ông Chiêu có siêu thị, vị tỷ phú nhà nông này bảo họ “nhất định phải thử gạo” của ông, vì gạo dẻo, ngon, “bảo đảm người Á Ðông sẽ thích lắm”.


“Gạo hảo hạng ‘USDA grade #1 Rice’ đó!”


Ông Clark nói đi nói lại.


Gạo Mỹ à? USDA grade #1 Rice thì sao? Nghĩ thế, nhưng ông Chiêu và anh Quới vẫn cam đoan với người bạn mới quen: “Vâng, chúng tôi chắc chắn sẽ thử chứ!”


Chuyến đi chấm dứt, gia đình ông Chiêu trở lại với cụôc sống bận rộn. Bao gạo do nhà tỷ phú Clark gửi đến để họ ăn thử phải nằm chờ… hơi lâu.


“Người mình ăn gạo Thái Lan chứ mấy ai thích ăn gạo Mỹ”, anh Quới nghĩ thầm.


Cho đến một hôm, để dọn cho gọn bếp, vợ anh lôi gạo ra nấu.


“Ngon quá!”


William, cậu con trai lớn 7 tuổi của anh kêu lên.


“Yummi!”


Richard, đứa con nhỏ 3 tuổi phụ họa.


“Ừ, dẻo và ngon thật!”


Một người khác trong gia đình gật gù.


Rồi một ngày sau, anh Quới nghe vợ “báo cáo”:


“Anh à, cái gạo mới này tốt à nha, để qua hôm sau còn dẻo, bữa nay em nấu cơm gà Rôti, tụi nhỏ nó ăn quá trời.”


Ngay sau đó, cả đại gia đình ông Chiêu trở thành những “rice tasters”. Còn vợ anh Quới thì khỏi nói, thử nghiệm đủ món khác nhau với bao gạo Mỹ.


Cơm gà Rôti, Cơm Sườn Nướng, Cơm trắng Mỡ Hành, Cơm đỏ cá Salmon. Món nào cũng được ủng hộ, hết ào ào.


Nhưng đến món cháo thì mới thật là vô địch, khó có gạo nào bì. Những hạt gạo sánh quyện vào nhau trong bát, mềm mà vẫn hơi dẻo, nhai kỹ lại có chất ngọt, chỉ cần ăn cháo trắng cũng thấy ngon.


Thấy gạo có triển vọng, trong khi vợ bận rộn thử nghiệm trong bếp, anh Quới cũng bù đầu nghiên cứu.


Gạo Mỹ khác với gạo Thái Lan như thế nào? Ngành nông nghiệp của Hoa Kỳ khác nông nghiệp của các nước Á Châu như ra sao? Và gạo như thế nào thì mới được Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ cho mang nhãn hiệu “USDA grade #1 Rice”?


Những kết quả nghiên cứu làm anh ngạc nhiên thích thú.


Theo tài liệu Liên Hiệp Quốc, gạo là thực phẩm chính, chiếm 80% khẩu phần, của hơn 50% của dân số 7 tỉ người trên thế giới. Gạo được trồng ở hơn 100 quốc gia, và dù với kỹ nghệ tối tân hiện nay, nông nghiệp tại các nước Á Ðông vẫn bị lệ thuộc vào mực nước và thời tiết. Hơn 100 quốc gia không trồng được phải nhập cảng gạo. Ba phần tư gạo được sản xuất trên thế giới là gạo hạt dài (long grain), số còn lại là hạt vừa (medium grain) và hạt tròn (short grain).


Với kỹ thuật canh tác tối tân, Hoa Kỳ là quốc gia duy nhất xuất cảng được cả 3 loại gạo, và là nước xuất cảng gạo lớn hàng thứ ba trên thế giới sau Thái Lan và Việt Nam. Từ trồng, cấy, gặt đến xay, ngành trồng gạo hoàn toàn được cơ giới hóa, do đó gạo Hoa Kỳ tinh khiết, và có phẩm chất rất tốt.


Ngoài dụng cụ tối tân, để bảo đảm chất lượng, Bộ Nông Nghiệp Hoa Kỳ (USDA) có luật rất rõ ràng trong việc xếp hạng các loại gạo, và thường xuyên đến thanh tra những vựa lúa.


Tài liệu của USDA cho biết, loại gạo muốn đoạt được tước danh “USDA grade #1 Rice”, tức hạng cao nhất của gạo Hoa Kỳ, phải tinh khiết đến độ chỉ được phép có 2 hạt gạo bị sứt mẻ trong mỗi 500 grams, và tuyệt đối không có một hạt bụi, hay trấu.


Vài chuyến thăm nông trại vùng Bắc Cali khiến cha con ông Chiêu được nhìn tận mắt kỹ thuật canh tác “100% automation” hết sức tinh vi của Hoa Kỳ, và kết luận rằng thứ gạo họ đang nghiên cứu là một sản phẩm đáng được đưa vào thị trường Á Ðông.


Dẻo, ngon, rẻ, và phẩm chất tinh khiết, tại sao người mình cứ phải dùng loại gạo nhập cảng nhỉ? Tại sao không tiêu thụ gạo Hoa Kỳ để giúp nông nghiệp và kinh tế Hoa Kỳ? Mình nhất định phải tiếp tay phân phối gạo này cho cộng đồng người Việt. Anh Quới tự nhủ.


Ông Chiêu cho biết ông rất vui khi chợ Sài Gòn City bắt đầu hoạch định chương trình giới thiệu gạo thơm Hoa Kỳ đến với đồng hương.


Ðặc biệt là với ông, niềm vui không thuần túy chỉ vì lý do thương mại.


“Loại gạo này vì trồng trên cao, nhỏ hột, hột lúa chịu lạnh và có độ dẻo cao, ngon cơm, làm tôi nhớ đến gạo Nanh Chồn tỉnh Bà Rịa của Việt Nam!” Ông tâm sự.


Anh Quới cho biết việc chuẩn bị đưa gạo vào thị trường cũng tốn thì giờ không kém.


Nào là phải đặt tên, thiết kế logo, bao bì, và định giá, v.v…


“Tên Panda Rice là do ba em đặt đó!”


Anh Quới khoe.


Ðặt tên cho gạo có lẽ là việc khó nhất. Tên phải đặt làm sao để khi thiết kế logo nhìn vào biết ngay sản phẩm Á Ðông, mà lại không Việt Nam quá, để có thể phân phối đến những thị trường khác.


Panda Rice có giá rất rẻ, chỉ $25 cho một bao gạo 40 lbs, so với $40 cho 50 lbs gạo Thái.


“Chúng tôi quyết định lời rất ít để giới thiệu Panda Rice vào thị trường!” Anh Quới tâm sự.


Ngoài quyết định bán giá thấp, Sài Gòn City còn nấu cơm tại chợ cho khách hàng ăn thử vào mỗi cuối tuần.


“Một bao gạo thường thì hoặc 25 lbs, hoặc 50 lbs, chị biết tại sao mỗi bao gạo Panda Rice chỉ có 40 lbs không?”


Ðưa mắt nhìn một phụ nữ khiêng bao gạo bỏ vào xe một cách nhẹ nhàng, anh Quới hỏi rồi tự trả lời một cách hãnh diện:


“Tại vì em quan sát thấy thường thì phụ nữ đi chợ một mình, và một bao gạo 50 lbs thì với phụ nữ nặng, khó khiêng quá.










Bà Nancy, một phụ nữ nếm gạo Panda Rice tại chợ Sài Gòn City: “Gạo này dẻo quá chắc nấu cơm nắm hay làm sushi thì ngon lắm.”


Bao 40 lbs vừa sức họ hơn”.


Thật đúng là đầu óc tỉ mỉ, chính xác của một kỹ sư.


Nhìn khách hàng bu quanh người nấu để lấy từng chiếc ly giấy nhỏ xíu đựng chút cơm nóng hổi ăn thử, gật gù, rồi khiêng gạo bỏ vào xe, ai cũng thấy sự lôi cuốn của loại gạo thơm Hoa Kỳ được xếp hạng “USDA grade #1 Rice” này.


“Dẻo quá!”


Nancy, một phụ nữ nếm cơm thốt lên.


Tiếp xúc với phóng viên nhật báo Người Việt bà Nancy cho biết nghe người bạn kể về một loại gạo mới ít đường nên muốn nếm thử.


“Gạo này dẻo quá, chắc làm cơm nắm hay sushi thì ngon lắm!” Bà Nancy nói.


Bà Dung đang đẩy một xe đi chợ trong có bao Panda Rice tuần trước đã mua ăn thử, thấy gạo ngon nên hôm nay muốn đến “mua thêm bao nữa để dành”.


Tỏ ra rành về lúa gạo bà Dung nói bà thích Panda Rice vì “khi vo gạo thấy còn cám nhiều, tức còn nhiều chất bổ”.


Một thanh niên tên Duy, 21 tuổi, cho biết hay đi chợ hộ bà ngọai vì bà đã 76 tuổi nói:


Ngoại em thích gạo này lắm, nhất là khi nấu cháo.


Dẻo, ngon, rẻ, tinh khiết, và ủng hộ nền kinh tế Hoa Kỳ, có nhiều lý do để người tiêu dùng quyết định mua Panda Rice.


Ðộc giả nào chưa thử Panda Rice, xin mời đến chợ Sài Gòn City nếm thử vào mỗi cuối tuần, hoặc vào trang mạng www.pandariceusa.com tìm hiểu thêm.

Bà Đoàn Thị Trinh thái

 

Bà Nguyễn Vũ Yến

 

Mùa Xuân trong ký ức

 Vi Cat

 

Trong một khu xóm đạo, tôi đã sống và lớn lên ở đó, một khu xóm yên tĩnh và hiền hòa, với tình xóm giềng rất thân thiện.

Cứ mỗi Mùa Xuân về tôi lại nhớ về thời thơ trẻ, cái không khí đầm ấm bên người thân gia đình cùng với những nao nức của áo quần mới, tiền lì xì… Nhà cửa bố mẹ tôi bắt lau quét dọn dẹp trước cả mấy tuần lễ, đôi khi phải sơn lại nhà, tẩy rửa hết tất cả những gì cũ kỹ, các ly tách trưng trong tủ cũng vậy phải đem ra rửa cho sạch, và vui nhất là cái không khí gia đình ngồi lại quây quần bên nồi bánh chưng củi lửa thay phiên nhau canh thức cả đêm, cái không khí ấy thật là tuyệt vời…!!!

Trong lúc canh thức để nấu bánh, chúng tôi tụ tập lại từng nhóm để đàn ca xướng hát, còn những ông già bà cả thì có dịp để ngồi hàn huyên suốt đêm nói chuyện về những cái cũ đã qua, những công việc đã thành công, con cái… Trẻ em thì tíu ta tíu tít lăng xăng chạy qua lại, thường thì các ông già bà cả cùng các em bé đi ngủ sớm, chỉ có những đám thanh niên thiếu nữ trẻ, mượn cơ hội này để tâm sự hoặc tán hươu tán vượn, nhiều lúc cũng có một vài các anh chị phải lòng nhau. Càng về khuya trong đêm trường vắng lặng vang lên những khúc hát như đang đón chào Mùa Xuân sắp đến, đó là những ngày chuẩn bị cho Tết.

Trước ngày Tết, chúng tôi còn phải đi biếu xén họ hàng, quà cáp, điều này không thể thiếu, theo tục lệ hằng năm của gia đình tôi, tôi được đi xa các nơi như Tam Hiệp, Trung Chánh và cũng tiện dịp này chúng tôi lại được đi đây đi đó để chơi.

Ðêm Giao Thừa là cái đêm linh thiêng và rạo rực nhất. Sau khi đi lễ đêm Giao Thừa về, gia đình và xóm giềng bắt đầu chờ đợi để cung nghinh năm mới. Từng nhà một, nhà nào cũng có một tràng pháo thật dài, và thời điểm đã bắt đầu đến, cả đoàn trẻ con lẫn người lớn ai cũng đứng trước sân nhà, tíu tít đếm từng giây phút thời gian dần dần đi tới năm, bốn, ba, hai, một, rồi tạch… tạch… tạch… đùng! Tiếng pháo giòn tan trong bầu trời đêm hòa lẫn những nhịp reo vang giòn giã.

Tiếng cười lẫn những tiếng la hét của đám trẻ đi nhặt từng viên pháo lép còn xót lại để đốt, như muốn níu kéo cái thời gian nhộn nhịp sau khi những tràng pháo dài đã vơi dần và chấm dứt. Những làn khói trắng bay lên không trung như những mong muốn ước mơ và hy vọng của mọi người và mùi pháo nồng nặc quyện lẫn chút men rượu nồng của ngày Xuân trong cái bầu không khí an lành hạnh phúc của mái ấm gia đình.

Bố mẹ và chúng tôi ngồi quây quần bên nhau, rồi bắt đầu lớn trước nhỏ sau, kính gởi đến bố mẹ những lời chúc tốt đẹp nhất trong năm mới, sau đó được nhận những phong bì đỏ lì xì. Sau giây phút hàn huyên trong gia đình, mỗi người chúng tôi dần vào trong giấc ngủ của đêm Giao Thừa với nhiều mộng mơ của ngày Tết linh thiêng cổ truyền và tâm tình thật háo hức để chuẩn bị cho buổi sáng mồng Một.

Sáng ngày mồng Một Tết, áo quần tề chỉnh, có lẽ vì những tập quán đã quen cho nên sáng mồng Một, chúng tôi không đi chúc tuổi hàng xóm riêng rẽ, vì có một số nhà họ kiêng cữ, lỡ đến mừng tuổi mà cả năm họ làm ăn không được là chúng tôi sẽ bị rủa cả năm, nhưng tôi nhớ có một năm, gia đình tôi có một cậu em trai bị mắc bệnh “Down” cậu ta hí hửng đi qua nhà của một người hàng xóm vào ngày mồng Một, cả năm đó họ làm ăn khá giả, nên năm nào cũng dụ cậu đến xông nhà và được tiền lì xì, nghĩ lại thật là vui.

(Viết tại Camarillo, California)

Nghi can bắn chết cảnh sát công viên Mount Rainier chết vì lạnh

 


MOUNT RAINIER NATIONAL PARK, Washington (AP) – Hôm Thứ Hai, một máy bay tìm kiếm đã nhận thấy xác của Benjamin Colton Barnes, 24 tuổi, cựu chiến binh Iraq, nghi can bắn chết một nữ cảnh sát viên công viên núi Rainier gần Seattle sáng Chủ Nhật.



Cảnh sát chặn xét các xe đi ra cổng phía Tây công viên Mount Rainier và không cho du khách vào công viên trong lúc truy tầm thủ phạm bắn chết một nữ cảnh sát viên. (Hình: AP/Ted S. Warren)


Xác chết ngập nửa người trong tuyết bên sườn núi ở một khu hoang vắng và khi khám nghiệm không có vết thương, do đó có lẽ đương sự đã chết vì giá lạnh.


Thiếu Tá Chris Ophardt, một phát ngôn viên quân đội, cho biết Barnes là binh sĩ truyền tin trước đây đồn trú tại một căn cứ quân sự gần Tacoma và đã bị cho giải ngũ tháng 11 năm 2009 sau 31 tháng trong quân ngũ vì tội say rượu lái xe và mang vũ khí riêng bất hợp pháp.


Ðêm cuối năm sau một vụ nổ súng trong bữa tiệc tại một căn nhà ở Skyway phía Nam Seattle, Barnes bỏ trốn. Cảnh sát cho rằng chính đương sự sau đó đã bắn chết một nữ cảnh sát viên.


Sáng Chủ Nhật nữ cảnh sát viên Margaret Anderson và một đồng sự chặn một chiếc xe vượt khỏi trạm cảnh sát kiểm soát những xe vào công viên xem có xích chạy trên đường tuyết hay không. Một kẻ mang súng đi trên xe trước khi chạy trốn đã bắn trở lại, nhưng chỉ có Anderson bị trúng đạn chết. Cảnh sát tin rằng hung thủ chính là Barnes.


Cảnh sát đã tập trung hơn 100 người trong công viên về trung tâm tiếp du khách vì sợ có thể bị đạn lạc nếu xảy ra chạm súng trong lúc tìm bắt Barnes. Công viên sẽ còn đóng cửa ngày Thứ Ba để cảnh sát tìm kiếm thêm và bảo đảm không còn có gì nguy hiểm.


Mout Rainier là một núi lửa hiện nay đã tắt từ hơn 150 năm nhưng vẫn được coi là có thể hoạt động trở lại tuy không có dấu hiệu gần tới, cao 14,111 feet (4,392 m) quanh năm có tuyết phủ, ở phía Ðông Nam thành phố Seattle. (H.C.)

12 dự án không gian đáng chú ý năm 2012


WAHINGTON (Space.Com) –
Chương trình phi thuyền con thoi đã kết thúc, nhưng năm 2012 vẫn sẽ có không ít những chuyến bay lên không gian.










Một chiếc máy bay WhiteKnightTwo, được dùng để chở phi thuyền SpaceShipTwo. (Hình: Frederic J. Brown/AFP/Getty Images)


1. Phi thuyền thương mại đầu tiên lên Trạm Không Gian Quốc Tế: Phi thuyền Dragon, bộ phận tự động chưa chở theo người, do công ty SpaceX ở Hawthorne, California, phát triển sẽ được phóng lên ngày 7 tháng 2 bằng một hỏa tiễn Falcon 9 của SpaceX.


Một phi thuyền khác, Cygnus, do Orbital Sciences Corp. ở Dulles, Virginia, chế tạo, cũng được dự trù phóng lên trong tháng 5 bằng một hỏa tiễn Taurus 2 của Orbital.


2. Du lịch không gian: Công ty Virgin Galactic tại Mojave, California, của tỷ phú người Anh Sir Richard Branson, sẽ đưa du khách không gian đi bằng máy bay SpaceShipTwo chưa lên tới quỹ đạo, với giá $200,000 một người. Chuyến bay đầu tiên trong năm 2012 chưa được xác định thời điểm nhưng đã có 400 du khách giữ chỗ và trả đủ tiền vé.


3. Trạm không gian của Trung Quốc: Năm 2011 Trung Quốc đã thử nghiệm một trạm không gian tự động chưa có người. Năm 2012 sẽ có hai chuyến bay không gian khác lên trạm, trong đó ít nhất một chuyến có phi hành gia.


4. Phi thuyền GRAIL của NASA đến Mặt Trăng: Ngày 19 tháng 10, 2011, NASA đã phóng phi thuyền Grail, trị giá 496 triệu. Phi thuyền kép này sẽ đến quỹ đạo Mặt Trăng ngày đầu năm 2012 và cả hai phối hợp thực hiện công tác thám sát trong vòng 3 tháng.


5. Phi thuyền sử dụng năng lượng ánh sáng Mặt Trời: Phi thuyền tự động LightSail-1do Planet Society phát triển, dùng các bảng thu năng lượng ánh sáng Mặt Trời để đi xa và nhanh hơn các phi thuyền dùng sức đẩy hóa học cũ, sẽ được thử nghiệm trong năm 2012.


6. Thám sát thiên thạch: Phi huyền Dawn, trị giá $466 triệu, của NASA phóng đi từ năm 2007 đã vào quỹ đạo thiên thạch Vesta – lớn thứ nhì trong vành đai thiên thạch giữa Hỏa Tinh và Mộc Tinh – từ tháng 7 vừa qua. Tới tháng 3, 2012, Dawn sẽ rời Vesta đi tới Ceres, thiên thạch lớn nhất và được coi là một hành tinh nhỏ, thời điểm đến nơi dự trù là tháng 2 năm 2015.


7. Xe lăn Curiosity tới Hỏa Tinh: Ðược phóng đi ngày 26 tháng 11 vùa qua, xe thám hiểm Curiosity trị giá $2.5 tỷ sẽ đáp xuống bề mặt Hỏa Tinh ngày 25 tháng 8, 2012 và khởi đầu cuộc nghiên cứu khoa học đầy đủ nhất từ trước đến nay trên Hành Tinh Ðỏ.


8. Thử nghiệm máy bay không gian Dream Chaser: Do công ty Sierra Nevada Corp. ở Colorado chế tạo, máy bay không gian Dream Chaser sẽ được phóng bằng hỏa tiễn Atlas 5 để đưa các phi hành gia lên Trạm Không Gian Quốc Tế. Việc thử nghiệm bắt đầu trong Mùa Hè 2012, Dream Chaser được máy bay WhiteKnightTwo của Virgin Galactic đưa lên thượng tầng khí quyển thả ra và sẽ trở về để thử nghiệm khả năng đáp xuống mặt đất ở căn cứ không quân Edwards, California, hoặc trường bắn White Sands ở New Mexico.


9. Máy bay bí mật X-37B của Không Quân: Máy bay do thám bí mật X-37B không người lái đã được phóng lên quỹ đạo bằng một hỏa tiễn Atlas 5, từ Cape Canaveral ngày 5 tháng 3, 2011. Máy bay sẽ trở về đáp xuống mặt đất đầu năm 2012. Không quân dự trù thí nghiệm với một kiểu máy bay khác trong năm tới. Chi tiết không được tiết lộ.


10. Tăng cường Trạm Không Gian Quốc Tế: Trạm Không Gian Quốc Tế lớn bằng một sân vận động, trị giá $100 tỷ, do sự hợp tác của Hoa Kỳ, Nga, Âu Châu, Nhật Bản và Canada, sẽ được gắn thêm một phòng nghiên cứu mới do hỏa tiễn Proton của Nga đưa lên vào tháng 5 năm 2012. Hỏa tiễn Proton cũng đem lên một cánh tay tự động của Âu Châu để bổ sung cho trạm.


11. Thám hiểm Liên Hành Tinh: Nhiều phi thuyền tự động của NASA đã ở trong không gian, sẽ đạt tới những thành tích quan trọng, đáng gọi là dấu mốc lịch sử, trong năm 2012 và chuyển về những dữ kiện khoa học thu thập được.


Phi thuyền Cassini phóng đi từ 2004 sẽ bay qua khoảng 9 hộ tinh (Mặt Trăng) của Thổ Tinh. Phi thuyền Messenger đến quỹ đạo quanh Thủy Tinh năm 2011 sẽ tiếp tục nghiên cứu hành tinh gần Mặt Trời nhất trong các hành tinh. Phi thuyền New Horizon phóng năm 2006 sẽ đến gần hành tinh xa nhất, Tử Vương Tinh (Pluto), năm 2015 và trước đó đi gần Thiên Vương Tinh (Uranus) và Hải Vương Tinh (Neptune) năm 2014.


12. Hiện diện thường trực trên không gian: 12 phi hành gia sẽ được đưa lên Trạm Không Gian Quốc Tế trong 4 chuyến bay năm 2012. Các phi hành gia, nam cũng như nữ sẽ làm việc 6 tháng liên tục trên trạm. Hiện nay các chuyến bay đi về đều sử dụng phi thuyền Soyuz của Nga. (H.C.)

Số lính Mỹ tự tử ở Tacoma tiếp tục tăng

 


TACOMA, Washington (Tacoma News Tribune) – Một báo cáo mới nhất của quân đội Mỹ cho hay số binh sĩ tự tử tại Căn Cứ Hỗn Hợp Lewis-McChord tiếp tục gia tăng trong năm 2011, vượt hơn con số của hai năm trước đó.



Một binh sĩ hướng dẫn đưa xe quân sự lên máy bay tại Căn Cứ Hỗn Hợp Lewis-McChord để chở sang chiến trường Afghanistan. (Hình: US Air Force)


Có tất cả 12 binh sĩ tự tử trong căn cứ này năm 2011, so với chín người năm 2010 và chín người năm 2009, theo lời phát ngôn viên Quân Ðoàn 1 Bộ Binh, Trung Tá Gary Dangerfield. Con số này có thể còn lên cao hơn sau khi Lục Quân Mỹ hoàn tất các cuộc điều tra và đưa ra trong bản báo cáo thường niên về tình trạng tự tử vào tháng tới.


Số quân nhân tự tử ở căn cứ Lewis-McChord gia tăng, dù rằng có thêm các nỗ lực nhằm tư vấn những người lính trở về từ chiến trường, kể cả việc lập ra văn phòng ngăn chặn tự tử.


Giới chức chỉ huy căn cứ Lewis-McChord dự trù sẽ ứng dụng những gì học được từ các chương trình này để giúp quân nhân đối phó với các áp lực trong đời sống, kể cả ở nhà cũng như ở nơi làm việc.


“Chúng tôi vô cùng quan tâm đến tình trạng tự tử,” theo Trung Tá Dangerfield. “Chúng tôi sẽ làm mọi cách để bảo đảm rằng người lính có được sự huấn luyện về khả năng thích ứng và phục hồi mà họ cần có.”


Các vụ tự tử ở căn cứ Lewis-McChord tăng lên sau năm bận rộn nhất của họ về các cuộc chuyển quân đi chiến đấu ở ngoại quốc. Có hơn 18,000 quân nhân ở căn cứ này đi phục vụ tại chiến trường Iraq và Afghanistan trong năm 2009 và năm 2010.


Căn cứ này cũng phát triển mạnh mẽ hơn bao giờ hết, với khoảng 34,000 quân nhân đồn trú, so với con số 19,000 trước khi khởi sự cuộc chiến Iraq.


Giới chức dân sự tại thành phố Tacoma cho hay, cùng với việc gia tăng tự tử của quân nhân là làn sóng tội phạm, như giết người, đánh nhau ngoài phố, cướp bóc, hành hung trong gia đình, say rượu lái xe và say ma túy. Họ cho rằng vụ một nhóm năm người võ trang AK-47, trong số có ba lính Biệt Ðộng Quân thiện chiến, vào chi nhánh ngân hàng Bank of America ở Tacoma năm 2004 lấy đi hơn $54,000, là chỉ dấu khởi đầu cho tình trạng tệ hại này.


Vào đầu năm 2011, trung tâm y tế Madigan Army Medical Center của căn cứ cho hay con số các quân nhân và gia đình của họ xin được điều trị về các vấn đề liên quan đến tâm thần cho thấy có thêm sự hiểu biết và cởi mở hơn để tìm kiếm trợ giúp. (V.Giang)

Một ngày trước bầu cử tổng thống Iowa Caucus

 


Chưa biết ai hơn ai


 


Nguyễn Văn Khanh (tường trình từ Des Moines cho Người Việt)


 


DES MOINES (NV) – Hai mươi bốn giờ đồng hồ trước khi cuộc bầu sơ bộ (caucus) đầu tiên của đảng Cộng Hòa diễn ra tại Iowa, cử tri tiểu bang này vẫn chưa quyết định chọn ai là người đại diện đảng dự cuộc đua tiến về Tòa Bạch Ốc cho nhiệm kỳ tới.



Cựu Thượng Nghị Sĩ Rich Santorum (Pennsylvania), ứng cử viên tổng thống đảng Cộng Hòa, tươi cười tại cuộc họp báo ở một nhà hàng tại Boone, Iowa. Cho tới 5 giờ chiều Thứ Hai, thăm dò cho thấy ông dẫn đầu Iowa Caucus. (Hình: Jewel Samad/AFP/Getty Images)


Kết quả cuộc thăm dò được nhật báo The Des Moines Register thực hiện hồi giữa tháng trước cho thấy Dân Biểu Ron Paul đẫn đầu với 21% số phiếu cử tri ủng hộ, về nhì là cựu Thống Ðốc Mitt Romney với 20% số phiếu và ông cựu Chủ Tịch Hạ Viện Newt Gingrich đứng thứ 3 với 19%. Mới sáng nay, dẫn đầu bây giờ là ông Romney, sau đó là ông Ron Paul và ngôi vị thứ 3 – chắc chắn – không còn thuộc về ông Gingrich. Người thay thế ông là cựu Thượng Nghị Sĩ Rich Santorum của tiểu bang Pennsylvania, nhân vật đang tạo nhiều sôi nổi nhất ở những giờ cuối cùng trước khi “caucus” bắt đầu.


Vài ngày trước đây, chính ông Santorum từng than thở với đài phát thanh WHO ở Des Moines là nếu về cuối bảng thì không còn cách nào khác hơn “là tôi khăn gói về nhà,” chấm dứt mộng lãnh đạo đất nước, nhưng bây giờ ông là người cười tươi hơn ai hết, và cũng là người được cánh nhà báo săn đuổi nhiều nhất. Trong cuộc họp báo ngắn vào lúc 5 giờ chiều Thứ Hai, ông bảo “cuối cùng, cử tri Iowa đã biết họ nên chọn ai để tranh cử,” tin tưởng ông sẽ thành công ở cuộc đua tiến về Tòa Bạch Ốc.


Ðây không phải lần đầu tiên chuyện thay vị đổi ngôi xảy ra ở tiểu bang Iowa cho cuộc đua lần này. Sáu tháng trước đây, người được rầm rộ nói tới là bà Dân Biểu Michele Bachman, nhưng chỉ vài ngày sau đó là ông Romney, trước khi mọi người chú ý tới ông Gingrich. Sau ông Gingrich lại là ông Romney và bây giờ là ông Ron Paul. Sáu tháng thay đổi ý kiến tới tám lần – chỉ trong tuần này đã thay đổi tới ba lần – khiến chính ông Chủ Tịch Ðảng Bộ Matt Strawn phải lắc đầu than “chuyện lạ lùng quá, chưa hề thấy ở Iowa”.


Sự kiện không một ứng cử viên nào thật sự là người có được sự ủng hộ cần thiết để bảo đảm sẽ thành công vào ngày bầu cử “caucus” hôm nay, 3 Tháng Giêng, cũng khiến chính ông Thống Ðốc Cộng Hòa Terry Branstad của tiểu bang phải lên tiếng nói rằng chưa bao giờ “thấy số cử tri vẫn còn phân vân chưa biết bầu cho ai lại đông đến thế”. Dù tuyên bố như vậy với báo chí, trong các cuộc gặp gỡ với giới truyền thông, chính ông Branstad cũng nói rằng ngay lúc này, cá nhân ông cũng “chưa thấy vội phải lên tiếng ủng hộ ứng cử viên nào”.


Kết quả nêu trên cũng cho thấy uy thế của ông Gingrich đã giảm rất nhiều và thật nhanh so với hai tuần trước đây khi ông đứng đầu mọi cuộc thăm dò – từ 37% xuống còn 12% trong vòng hai tuần lễ – sau các lời bình phẩm về chuyện đời tư và hạnh phúc gia đình của chính trị gia từng có thời làm chủ tịch Hạ Viện, liên quan đến việc ông này đang sống người vợ thứ ba và đã có lúc chưa ly dị xong với bà vợ đầu tiên đã sống với bà vợ thứ nhì.


Chính chuyện “lăng nhăng” này “là điều chúng tôi không chấp nhận được,” theo lời bà Terry Moss, một nhà hoạt động nòng cốt của nhóm Tea Party nổi tiếng bảo thủ. Bên cạnh chỉ trích của cử tri, ông cựu chủ tịch Hạ Viện Mỹ còn là mũi dùi cho các đối thủ cùng đảng nhắm tới, bằng chứng rõ nhất là những mẫu quảng cáo chính trị liên tục được phổ biến trên các đài truyền hình địa phương, mang nội dung nhắc nhở “Liệu có thể trông đợi vào một người như ông Gingrich hay không?”


Những trở ngại xảy đến với ông Gingrich đã đem lại lợi thế cho hai ứng cử viên Mitt Romney và Ron Paul. Ông Ron Paul được dân chúng ủng hộ sau khi đưa ra những lời phát biểu mang nội dung chống đối chính sách của Tổng Thống Dân Chủ Barack Obama, đồng thời còn đề nghị sửa đổi luật lệ để các vị dân biểu và thượng nghị sĩ liên bang “chỉ làm việc bán thời gian” vì giới dân cử “chỉ giỏi tranh cãi lẫn nhau, không giải quyết được những trở ngại cho quốc gia, cũng chẳng phục vụ dân như họ đã giơ tay tuyên thệ khi nhậm chức”.


Với tỷ lệ chỉ có 11% dân chúng đồng ý với việc làm của Quốc Hội, ý kiến của ông Ron Paul được xem là một trong những ý kiến ăn khách nhất ở cuộc bầu cử năm nay, hay ít nhất đang ăn khách với một số lượng cử tri đáng kể ở Iowa, cho dù rất nhiều nhà báo vẫn tiếp tục tìm cách hỏi ông về những bài viết mang tính kỳ thị và kém thân thiện với Israel được đăng trên một tờ đặc san xuất bản định kỳ do ông làm chủ bút.


Ông Romney được thành phần nữ cử tri cùng đảng ủng hộ vì là người đạo đức – một vợ một chồng – và là người có tư tưởng cấp tiến, có thể thu hút phiếu của cử tri Cộng Hòa, Dân Chủ và thành phần cử tri độc lập. Ngoài ra, các cuộc thăm dò đều cho thấy ông Romney là người có nhiều triển vọng đánh bại được Tổng Thống Obama, hơn hẳn triển vọng thành công của những ứng cử viên Cộng Hòa khác.


Chỉ riêng chuyện gia đình không thôi đã lôi kéo được một lực lượng cử tri không nhỏ sẵn sàng vận động cho ông cựu thống đốc tiểu bang Massachussetts. Ðúng ngày mùng một Tết Dương lịch, ông mời một số người tham gia cuộc thảo luận bàn tròn (Family Table) về “Ðạo đức và vai trò của gia đình,” và có một bà đứng lên nói “Cám ơn ông đã sống chung thủy với bà nhà 42 năm trời.” Bà này vừa nói xong câu đó, mọi người vỗ tay hoan hô nồng nhiệt, một bà khác lại phát biểu với đại ý “Một vợ một chồng, tát bể Ðông cũng cạn chứ đừng nói gì đến việc lấy ghế tổng thống Mỹ.”


“Tôi không xem chuyện đời tư của các chính trị gia quan trọng lắm đâu,” cô sinh viên tên Sue của trường Ðại Học Iowa nói. “Ðiều cần nhất vẫn là làm sao họ vực dậy được kinh tế và tạo công việc cho mọi người, nhất là giới trẻ vừa ra trường, có bằng cấp mà không kiếm được việc.” Cô sinh viên mới 23 tuổi này nói thêm dù học ở trường trong tiểu bang “Tôi và bạn bè đều nợ dăm bảy chục ngàn đô la, không kiếm được việc, thì làm sao trả nợ cho nổi.” Khi hỏi sẽ bầu cho ai, cô trả lời “Sẽ bầu cho người nào có khả năng thắng ông Obama, chứ không chọn người có lập trường đi sát với tôi.”


Chuyện cuối cùng vẫn là ai sẽ thành công ở cuộc bầu cử Iowa Caucus? Tất cả năm ông và một bà của đảng Cộng Hòa đều tin sẽ được đa số cử tri ủng hộ, cho dù kết quả thăm dò cho thấy tỷ lệ khác biệt quá nhỏ để có thể nói ai là người sẽ chiến thắng.


Nhưng cũng đừng quên, Iowa Caucus chỉ thật sự tạo sôi nổi từ năm 1976, khi ông Thống Ðốc Dân Chủ Jimmy Carter của Georgia bất ngờ đắc thắng, dùng đó làm bàn đạp để tạo thanh thế và cuối cùng tiến vào Tòa Bạch Ốc. Cũng đừng quên từ đó đến nay, trong số sáu chính trị gia Cộng Hòa thành công ở Iowa, chỉ có ba người được đảng đề cử tranh chức tổng thống, gần nhất là mới bốn năm trước đây, ông Mike Huckabee thắng lớn, nhưng cuối cùng đảng lại chọn ông John McCain làm ứng cử viên, cho dù ông Huckabee hơn ông McCain tới gần 22% tổng số phiếu ở Iowa.

Saudi Arabia cấm đàn ông bán đồ lót phụ nữ

 


RIYADH, Saudi Arabia (AP) – Saudi Arabia hôm Thứ Hai loan báo bắt đầu áp dụng luật, chỉ cho phép phụ nữ làm việc trong tiệm bán đồ lót và y phục dành riêng cho phụ nữ, mặc dù có sự phản đối của giới tu sĩ cao cấp trong nước.



Một phụ nữ Saudi Arabia bồng con xem đồ tại một tiệm bán đồ lót phụ nữ ở thủ đô Riyadh. Chính phủ vương quốc này bắt đầu áp dụng luật cấm đàn ông bán hàng trong tiệm đồ lót và y phục phụ nữ. (Hình: AP/Hassan Ammar)


Luật của năm 2006 cấm đàn ông không được làm việc trong các tiệm bán đồ y phục và mỹ phẩm của phụ nữ, nhưng chưa bao giờ được đem ra thi hành.


Việc áp dụng nghiêm ngặt luật lệ Hồi Giáo buộc phụ nữ lâm phải tình thế khó khăn, theo đó người phụ nữ phải có một người thân nam giới đi theo khi muốn mua đồ y phục cá nhân ở tiệm có đàn ông đứng bán.


Phụ nữ Saudi Arabia do chán nản phải tiếp xúc với nam giới khi muốn mua đồ lót, đâm ra tẩy chay các tiệm này, để áp lực họ phải mướn phụ nữ vào làm. Quyết định của chính quyền buộc phải thi hành luật, bắt đầu có hiệu lực kể từ ngày Thứ Năm.


Saudi Arabia là nơi có thành phố thánh địa Mecca linh thiêng của Hồi Giáo, và áp dụng một hình thức cực kỳ bảo thủ của Hồi Giáo, gọi là Wahhabism.


Cảnh sát tôn giáo của Saudi Arabia đặt dưới quyền kiểm soát của Ủy Ban Cổ Xúy Gìn Giữ Ðức Hạnh và Ngăn Ngừa Việc Xấu, cưỡng chế việc thi hành luật lệ khắt khe của Hồi Giáo, theo đó tuyệt đối ngăn cấm đàn ông và đàn bà không có quan hệ không được chung đụng gần nhau. (T.P.)

Bắt nghi can đốt xe hàng loạt ở Los Angeles

 


LOS ANGELES, (AP) – Sáng sớm Thứ Hai, cảnh sát đã chặn bắt một người gần ngã tư Fairfax Avenue và Sunset Boulevard, Hollywood, trên xe có những vật dụng có thể được dùng để gây hỏa hoạn, sau 11 vụ đốt xe xảy ra trong 2 giờ trước đó từ lúc 1:30 giờ sáng.



Lính cứu hỏa đang dập tắt lửa cháy nhiều chiếc xe trong một nhà để xe ở khu Sherman Oaks, Los Angeles, sáng sớm Thứ Hai, 2 tháng 1, 2012. (Hình: AP/Dan Steiberg)


Chiếc xe minivan mang bảng số Canada và người lái là dân gốc Ðức. Theo những nguồn tin, đương sự được coi là cùng một người trong băng thu hình video do cảnh sát phổ biến hôm Chủ Nhật. Tuy nhiên sở cứu hỏa nói là hãy còn quá sớm để xác định đây là người có liên can đến vụ 45 đốt xe xảy ra ở Los Abgeles, 9 ở West Hollywood và 1 ở Burbank kể từ hôm Thứ Sáu.


Dường như người bị bắt có chuyện tranh chấp với cơ quan di trú về tình trạng của một thân nhân. Cảnh sát từ chối không cho biết thêm một chi tiết gì khác vì cuộc điều tra còn đang được tiến hành, và người bị bắt mới chỉ được coi là “một đối tượng đáng quan tâm” chứ chưa phải là “nghi can”.


Trong buổi họp báo lúc 12 giờ trưa, chánh sở cứu hỏa cho biết hai người đàn ông 22 và 55 tuổi đã bị truy tố. Ông không cho biết thêm chi tiết gì và hẹn sẽ có thông tin khác trong buổi họp báo lúc 9 giờ tối.


Tin cuối cùng cho biết cảnh sát Los Angeles đã truy tố nghi can trên chiếc xe minivan bị bắt sáng sớm Thứ Hai. Ðương sự tên Harry Burkhart, 24 tuổi, bị giữ tại Inmate Reception Center với tiền bail được ấn định là $250,000.


Cảnh sát trưởng Charlie Beck nói rằng kể từ lúc nghi can Burkhart bị bắt không có thêm vụ đốt phá nào xảy ra nữa và cuộc điều tra còn đang tiếp tục. Những vụ cháy đã gây thiệt hại vật chất khoảng $2 triệu. (H.C.)

Vàng bạc lên giá vì Iran có nhiên liệu nguyên tử

 


LONDON, Anh – Sau khi Iran loan báo vừa sản xuất thanh nhiên liệu nguyên tử lần đầu tiên do họ chế tạo, giới đầu tư nhảy qua mua quí kim, khiến vàng bạc trở nên đắt giá, theo tin của Bloomberg.



Ðồng tiền Iran mất giá kỷ lục so với đồng đô-la, hai ngày sau khi Tổng Thống Bacrack Obama ký luật trừng phạt đối với Ngân Hàng Trung Ương Iran. Tuy nhiên vàng bạc lên giá sau khi Iran loan báo chế tạo thành công thanh nhiên liệu nguyên tử. (Hình: AP/Vahid Salemi)


Vàng tăng 0.2%, lên tới trên $1,500 mỗi ounce tại thị trường London, trong khi bạc tăng 0.1% với giá mỗi ounce gần $28. Trong năm vừa qua, giá vàng đã tăng đến 10%, nhưng bạc lại giảm 9.9%.


Theo dữ kiện công bố trên mạng của Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF), vàng dự trữ tăng cao trong Tháng Mười Một, 2011, ở Belarus, Thổ Nhĩ Kỳ, Tajikistan, Macedonia, Moritius và Morocco, nhưng lại giảm bớt ở Mexico.


Cơ quan thông tấn Iran hôm Thứ Hai loan báo, họ cho nạp vào tâm lò phản ứng thanh nhiên liệu nguyên tử do họ chế tạo, sau khi thử nghiệm thành công.


Ðài RFI trích thuật bình luận của giới chuyên gia cho biết việc làm giàu uranium của Iran là nguyên nhân chính gây lo ngại cho cộng đồng quốc tế. Uranium được làm giàu ở mức 20% được dùng thuần túy cho mục đích dân sự. Nhưng nếu mức làm giàu vượt quá 90% thì chất này có thể được dùng để chế tạo vũ khí nguyên tử.


Vào Tháng Mười Một năm ngoái, sau tám năm điều tra, Cơ Quan Năng Lượng Nguyên Tử Quốc Tế (IAEA) đã công bố một bản báo cáo với những thông tin được cho là khả tín, theo đó, Iran đã tiến hành các hoạt động chế tạo bom nguyên tử. Theo giới quan sát, cho dù Mỹ vừa áp dụng thêm các trừng phạt, Iran vẫn tỏ ra nguy hiểm.


Theo AP, đồng tiền Iran mất giá ở mức kỷ lục so với đồng đô la, hai ngày sau khi Tổng Thống Bacrack Obama ký luật trừng phạt đối với Ngân Hàng Trung Ương Iran. Ðài truyền thanh chính phủ Iran tường trình 16,888 riyal ăn một đô la so với 15,200 hôm Thứ Năm.


Cũng theo RFI, các hoạt động quân sự cũng như thông báo chế tạo được thanh nhiên liệu hạt nhân của chính quyền Teheran diễn ra trong bối cảnh phương Tây, đặc biệt là Hoa Kỳ, gây áp lực, gia tăng cấm vận đối với Iran vì nước này không chấp nhận từ bỏ chương trình hạt nhân và bị nghi ngờ có tham vọng chế tạo vũ khí nguyên tử.


Từ nhiều năm nay, phương Tây đã liên tục gây sức ép, thuyết phục Iran từ bỏ chương trình hạt nhân. Liên Hiệp Quốc đã thông qua sáu nghị quyết trong đó có bốn văn bản liên quan đến các biện pháp trừng phạt Iran. Nhiều quốc gia phương Tây sau đó còn đơn phương bổ sung thêm các biện pháp cấm vận đối với nước này. (T.P.)

Quân đội Syria rút khỏi các thành phố

 


CAIRO (Reuters) – Quân đội Syria đã rút khỏi các khu vực dân chúng sinh sống và hiện đang đóng ở vùng ngoại ô các thành phố, tuy nhiên, các vụ nổ súng vẫn xảy ra và tình trạng bắn tỉa vẫn là mối đe dọa, theo lời tổng thư ký Liên Ðoàn Ả Rập, ông Nabil Elaraby, nói hôm Thứ Hai.



Hình chụp qua video cho thấy xe tăng quân đội Syria tại thành phố Homs hôm 26 Tháng Mười Hai, 2011. Ðại diện Liên Ðoàn Ả Rập nói quân đội Syria đã rút khỏi các thành phố. (Hình: AFP/Getty Images)


Liên Hiệp Quốc nói rằng hơn 5,000 người đã bị giết trong các cuộc đàn áp biểu tình chống chế độ Bashar al-Assad từ Tháng Ba, 2011, đến nay. Giới hữu trách Syria tố ngược rằng các nhóm võ trang đã giết chết 2,000 nhân viên công lực.


“Các báo cáo mới nhất qua điện thoại cho hay hiện vẫn còn có nổ súng ở một số nơi, nhưng khó xác định là ai bắn ai,” theo lời ông Elaraby. “Các vụ nổ súng này phải ngưng ngay, cũng như các vụ bắn tỉa.”


“Chúng tôi kêu gọi chính phủ Syria hoàn toàn thực thi những gì họ hứa hẹn,” ông Elaraby nói.


Ông Elaraby phát biểu như trên ở Cairo, Ai Cập, một tuần sau khi các quan sát viên thuộc Liên Ðoàn Ả Rập đến Syria để xem xét việc thi hành những điều khoản của thỏa thuận hòa bình, theo đó đòi hỏi chế độ Assad phải rút quân và chiến xa khỏi đường phố, thả tù và khởi sự thương thảo với phía đối lập. Nhiều nhà tranh đấu đối lập ở Syria bày tỏ sự nghi ngờ về khả năng của các quan sát viên trong việc buộc Assad phải ngưng các hành động võ lực.


Ông Elaraby nói rằng Liên Ðoàn Ả Rập sẽ đưa ra báo cáo về hoạt động của các quan sát viên trong tuần lễ đầu tiên và quyết định xem có cần phải đưa thêm người tới Syria hay không. Ông cho hay hiện có 70 quan sát viên hoạt động ở sáu thành phố và thêm 30 người khác sẽ đến nơi này trong thời gian ngắn.


Những quan sát viên này đã đạt được thành quả là vận động trả tự do cho 3,484 người ở Syria, theo ông Elaraby, và Liên Ðoàn Ả Rập đang kêu gọi các nhóm đối lập ở Syria hãy cung cấp danh sách những người đang bị cầm tù để việc trả tự do cho họ có thể được kiểm chứng.


Ông Elarabt cũng cho biết thêm rằng Liên Ðoàn Ả Rập giúp đưa được thực phẩm vào Homs, nơi được coi là khu vực trung tâm của các cuộc biểu tình chống chính quyền Syria, và giúp chôn cất các xác chết. (V.Giang)

Tin mới cập nhật