North Carolina: Tù nhân vượt ngục, 2 chết, 10 bị thương

ELIZABETH CITY, North Carolina (AP) – Hai nhân viên nhà tù thiệt mạng và hơn mười người khác, gồm cả giám thị và tù nhân, bị thương trong một âm mưu vượt ngục bất thành ở North Carolina, theo giới hữu trách.

Giám thị Justin Smith, 35 tuổi, và nhân viên dạy nghề Veronica Darden, 50 tuổi, bị giết hôm Thứ Năm trong vụ vượt ngục bất thành ở nhà tù Pasquotank tại thành phố Elizabeth City, theo cơ quan cảnh sát tiểu bang North Carolina.

Theo giới hữu trách, vào lúc khoảng 3 giờ 30 chiều, tù nhân nổi lửa trong xưởng may của nhà tù, khiến một số nhân viên nơi đây bị thương.

Nhà tù Pasquotank có khoảng 729 tù nhân, theo cơ quan cải huấn North Carolina. Công ty Correction Enterprises, vốn là một phần của cơ quan chính phủ tiểu bang, điều hành một xưởng may bên trong nhà tù này.  Giới hữu trách nói rằng tù nhân đốt xưởng may để tạo sự hoảng loạn và nhân cơ hội thoát ra ngoài.

Có ba nhân viên xưởng may bị thương trầm trọng và đang được điều trị tại bệnh viện, trong khi bảy người khác được cho về nhà trong ngày Thứ Năm. Có bốn tù nhân cũng được điều trị vì thương tích. (V.Giang)

Bộ Tư Pháp cho biết bốn thành phố che chở di dân có thể phạm luật

Little Saigon: Tòa buộc Westminster đền $3.3 triệu cho 3 cảnh sát viên bị kỳ thị

WESTMINSTER, California (NV) – Tòa Kháng Án Liên Bang Khu Vực 9 vừa bác bỏ khiếu nại của Westminster đòi xem xét lại vụ ba cảnh sát viên gốc Latino kiện hồi năm 2011 cho rằng họ bị kỳ thị vì lý do chủng tộc.

Theo tin của báo mạng Voice of OC cho biết, tòa kháng án buộc thành phố phải trả $3.3 triệu cho ba cảnh sát viên Jose Flores, Ryan Reyes, và Brian Perez.

Hồi năm 2014, một bồi thẩm đoàn liên bang đòi Westminster phải trả số tiền nay, sau khi tìm được bằng chứng những cảnh sát viên này bị phân biệt đối xử.

Tuy nhiên, thành phố không đồng ý với quyết định này, nên đã nộp đơn kháng án lên tòa cao hơn.

Ba cảnh sát viên này cho rằng họ không được nhận nhiệm vụ lớn, và không được thăng chức, trong khi những cảnh sát viên không xứng đáng thì lại nhận được nhiệm vụ đó, và được thăng tiến.

Khi ba cảnh sát viên này viết đơn khiếu nại, thì bị các cảnh sát trưởng đương thời kỳ thị, hoặc trả đũa, cũng theo đơn tố cáo.

Cũng hôm Thứ Tư, tòa kháng án ra quyết định y án với hầu hết quyết định của tòa dưới, trừ phần đòi cố cảnh sát trưởng Mitch Waller phải đền bù $466,500 vì ông này qua đời trong một tai nạn xe đạp chỉ ít ngày trước khi tòa xử.

Tòa dưới sẽ quyết định hai cảnh sát viên Flores và Reyes có đòi được tiền bồi thường từ tài sản của ông Waller hay không.

Ông Timothy Coates, luật sư đại diện cho Westminster trong vụ kháng án này, viết trong một email: “Hội Đồng Thành Phố cho rằng quyết định của tòa kháng án là không đúng, và cần phải tìm hiểu sự việc này sâu hơn. Hội Đồng Thành Phố đang tìm cách đối phó.”

Về số tiền $3.3 triệu bồi thường cho ba cảnh sát viên, mặc dù tòa ra quyết định hồi năm 2014, cho tới nay, Hội Đồng Thành Phố chưa trả đồng nào cho họ, vì phải đợi đơn kháng án được xem xét.

Tuy chưa biết rõ vụ này sẽ tốn bao nhiêu, nhưng thành phố có thể phải tốn đến $3.3 triệu tiền luật sư phí và các chi phí khác.

Ông Michael Kibbe, luật sư đại diện cho ba cảnh sát viên, cho biết ba người này chắc chắn sẽ đòi tiền để trả cho luật sư của mình.

Ông Kibbe nói: “Cho đến lúc này, họ chưa trả đồng nào, rồi còn tìm đủ cách để chống án. Bây giờ, họ hết cách rồi.”

Tại tòa, ba cảnh sát viên Flores, Reyes và Perez khai rằng, họ không không được bổ nhiệm vào nhóm cảnh sát đặc biệt (SWAT), hoặc làm điều tra viên, mà bị giao cho công việc tuần tra Westminster Mall.

Ba người này cũng cho rằng, sau khi viết khiếu nại, họ bị “đì” liên tục mà không có lý do chính đáng.

Cũng trong phiên tòa, phía thành phố nói rằng các cảnh sát viên, bất kể sắc tộc nào, “phải nộp đơn vài lần rồi mới được lên trung sĩ,” và đưa ra bằng chứng cho thấy có ít nhất bảy cảnh sát viên gốc Latino nhận được những nhiệm vụ đặc biệt từ năm 2006 đến 2013.

Theo nhật báo The Orange County Register, ông Flores khai mình bị đồng nghiệp gọi là “Dirty Sanchez,” một từ lóng có liên quan đến hành động tính dục nghĩa xấu liên quan đến tình dục.

Ông cho biết, ông còn bị đồng nghiệp gọi là người không biết tiếng Anh và “12500 Julio,” nghĩa là số hiệu của tiểu bang dành cho những tài xế không có bằng lái.

Bồi thẩm đoàn quyết định chủng tộc không phải là lý do mà ba cảnh sát viên này bị kỳ thị.

Tuy nhiên, hai cựu cảnh sát trưởng, ông Andy Hall và ông Ron Coopman, có sự phân biện đối xử với ba người này.

Bồi thẩm đoàn còn cho biết rằng ba cảnh sát trưởng – ông Waller, ông Hall và ông Kevin Baker – đích thân trả đũa ba cảnh sát viên này.

Hiện vẫn chưa biết được thành phố sẽ phải trả bao nhiêu tiền vì quyết định của tòa kháng án.

Các giới chức của thành phố vẫn chưa cho biết họ tốn bao nhiêu tiền để trả cho các luật sư trong vụ này.

Trở lại số tiền $3.3 triệu, bồi thẩm đoàn ban đầu quyết định thành phố bồi thường $1.2 triệu, và bốn vị cảnh sát trưởng có tên trong vụ kiện trả $2.1 triệu.

Nhưng hồi năm 2015, Hội Đồng Thành Phố quyết định sẽ trả hết $3.3 triệu, có nghĩa là các cảnh sát trưởng không phải trả đồng nào.

Ngoài vụ kiện này, thành phố Westminster còn bị bốn nhân viên khác của thành phố kiện, trong đó có cảnh sát viên Matthew Edinger.

Ông Edinger khai mình bị phân biệt đối xử, không được lên chức vì hồi năm 2010, trong một cuộc điều tra nội bộ, ông bênh vực lời khai của một đồng nghiệp bị kỳ thị.

Trong một email gửi đến giới chức của thành phố, Luật Sư Dennis Wagner của cảnh sát viên Perez cho biết ông Perez vừa khai ông thấy tình trạng kỳ thị vẫn tiếp tiếp diễn, và còn vi phạm đến quyền lợi của một người từng nhập ngũ của ông.

Trong khi tòa xử, có một chuyện được đề cập tới, đó là Sở Cảnh Sát Westminster từng có tấm bảng “chỉ có người da trắng” trong gần hai thập niên, nhưng đến năm 1996 thì bị gỡ đi. (TL)

9 người Việt ở Georgia bị bắt vì trồng cần sa trị giá hơn $7 triệu

GAINESVILLE, Georgia (NV) – Chín người Việt Nam bị bắt vì trồng hơn 500 cây cần sa trong nhà tại Gainesville, Georgia, theo báo mạng NextShark.

Các nghi can Minh Lương, 53 tuổi, ở Gainesville; Phi Ngọc Lương, 25 tuổi, ở Hoschton; Henry Nguyễn, 48 tuổi, ở Gainesville; Hằng Nguyễn, 53 tuổi, ở Duluth; và Thảo Phương Nguyễn, 26 tuổi, ở Hoschton, bị bắt giam ngày 18 Tháng Chín.

Trong khi đó, các nghi can Trung Bùi, 47 tuổi, ở Flowery Branch; Nam Văn Đào, 46 tuổi, ở Gainesville; Thu Thái Phan, 50 tuổi, ở Flowery Branch; và Bình Văn Hoàng, 52 tuổi, ở Flowery Branch, bị bắt mấy ngày sau đó.

Cả chín nghi can bị buộc tội sản xuất, buôn bán, và tàng trữ cần sa rồi sau đó phân phối.

Trát tòa cũng được đưa ra để bắt thêm ba nghi can Vinh Tô, 63 tuổi; Sen Thị Đỗ, 46 tuổi; Dũng Nguyễn, 47 tuổi. Cả ba đều là cư dân Flowery Branch.

Giới chức công lực tịch thu hơn 300 pound cần sa và 1,500 cây cần sa, với tổng giá trị trên $7.1 triệu. (Hình: Cơ Quan Bài Trừ Ma Túy Hall County)

Nhân viên công lực tốn ba tuần để điều tra, và phát hiện sáu căn nhà liên quan đến vụ án.

Giới chức công lực tịch thu hơn 300 pound cần sa và 1,500 cây cần sa, với tổng giá trị trên $7.1 triệu.

Cảnh sát cũng tịch thu gần $330,000 tiền mặt.

Ông Scan Dalia, một phát ngôn viên cảnh sát, hôm Thứ Năm cho biết: “Đây là vụ buôn cần sa lớn nhất tôi biết từ trước tới nay. Một số cây cần sa còn cao hơn cả tôi.”

Ông cho biết thêm, đường dây hoạt động một cách kín đáo.

“Căn nhà nhìn không có dấu hiệu nào khả nghi,” ông nói.

Cảnh sát vẫn đang điều tra xem đường dây này vận hành trong bao lâu, và họ lấy cần sa từ đâu để trồng. (Kh.L.)

Mời độc giả xem bình luận “Liệu có Thế Chiến thứ Ba?”(Phần 2)

Viết về phim ‘The Vietnam War’

Giai đoạn khi Đồng Minh tháo chạy


Ánh lửa từ những bó đuốc của đoàn người da trắng đi tuần hành tại Charlottesville Tháng Tám vừa qua làm sáng rực bầu trời khuôn viên trường đại học University of Virginia (UVA) gợi lại cho chúng tôi bao nhiêu kỷ niệm về vấn đề da mầu trong suốt bảy năm theo học tại nơi đây (1958-1965). Xung đột sắc tộc đã dẫn tới những cuộc biểu tình tràn lan làm chia rẽ nước Mỹ trước khi quân đội Mỹ tham chiến ở Việt Nam. Như vậy không phải chỉ vì cuộc chiến Việt Nam mà có phong trào biểu tình làm cho đất nước này bị xé nát.

UVA là trường của người da trắng vì không nhận sinh viên da đen. Và sinh viên da trắng phải là phái nam. Muốn vào UVA, nữ sinh viên phải theo học ở Mary Washington College tại Fredericksburg, cách Charlottesville 66 dặm. Vừa tới thành phố này chúng tôi đã thấy phòng vệ sinh dành cho “White” và “Black.” Thoạt đầu cũng lúng túng, không biết mình nên chọn phòng nào?

Cái gì phải đến thì đã đến. Năm năm sau, ngày 10 Tháng Chín, 1962, một cuộc nổi loạn ở Oxford, Mississipi, làm hai người chết và một số bị thương. Tổng Thống John Kennedy phải điều động tới 16,000 vệ binh quốc gia tới để dẹp loạn, bắt chấp nhận một sinh viên da đen vào học tại đại học University of Mississipi. Cả thành phố Oxford bị đặt dưới quyền kiểm soát của quân đội. Làm sao mà ở nước Mỹ lại có thể có cái cảnh này, chúng tôi tự hỏi?

Trong tất cả các cuộc biểu tình phản chiến (kể cả biến cố vệ binh bắn vào sinh viên biểu tình tại đại học Kent State Univesity ngày 4 Tháng Năm, 1970) vừa được nhắc lại trong bộ phim “The Vietnam War” của hai đạo diễn Ken Burns và Lynn Novick, không bao giờ có cả một thành phố bị đặt dưới quyền kiểm soát của quân đội như vậy.

Ngày 11 Tháng Sáu, 1963, mọi người ngỡ ngàng khi thấy TV chiếu cảnh thống đốc tiểu bang Alabama, ông George Wallace, đứng chận ngay trước cửa đại học University of Alabama ở Tuscaloosa, không cho hai sinh viên da đen vào lớp học. Tổng Thống Kennedy lại phải đưa vệ binh tới, và cảnh sát tháp tùng hai sinh viên nhập học. Khi được bầu lên thống đốc, ông Wallace đã tuyên bố: “Tách biệt bây giờ, tách biệt ngày mai, tách biệt mãi mãi” (segregation now, segregation tomorrow, segregation forever).

Tiếp theo là cuộc biểu tình vĩ đại “March on Washington” ngày 28 Tháng Tám, 1963, do Mục Sư Martin Luther King lãnh đạo. Thông điệp của ông về bài diễn văn “Tôi có một giấc mơ” (I have a dream) và phản ứng của đoàn người biểu tình ước tính tới 250,000 người, làm vang dội khắp nơi. Ngày hôm sau, một nhà lãnh đạo nhân quyền bị ám sát ở Jackson, Mississipi.

Những biến cố liên tục này làm cho nước Mỹ bất an, chia rẽ không kém gì những cuộc biểu tình phản chiến trong bộ phim The Vietnam War.

Năm 1963 thì đạo diễn Lynn Novick mới lên 1 tuổi và đạo diễn Ken Burns lên 10, không để ý tới biểu tình. Có thể vì vậy mà trong phim này, đã hàm ý rằng chỉ vì chiến tranh Việt Nam nên mới có biểu tình náo động như vậy. Phim không nói đến sự thật là vì sợ phải đi lính, một số khá đông thanh niên đi biểu là để chống quân dịch (DRAFT) như chúng tôi sẽ đề cập dưới đây.

Phần II của phim “The Vietnam War” đề cập về cùng một thời gian với cuốn “Khi Đồng Minh Tháo Chạy,” đó là từ Tết Mậu Thân cho tới khi miền Nam Việt Nam sụp đổ. Trong cuốn sách này, chúng tôi tập trung vào việc Hoa Kỳ đã bỏ rơi miền Nam như thế nào. Còn phim “The Vietnam War,” tuy có đề cập tới những sự kiện theo dòng lịch sử, nhưng tập trung vào biểu tình, thương vong, và hoàn cảnh bi đát của những quân nhân Mỹ trên chiến trường. Họ không được hậu phương ủng hộ, cho nên lẫn lộn về sứ mệnh của mình: “Tôi đang chiến đấu cho cái gì đây?” (What do I fight for?).

Trong khuôn khổ giới hạn của bài này, chúng tôi chỉ đề cập vắn gọn tới một số sai lầm và thiếu sót của bộ phim.

Trung thực hay thiên lệch?

Phần II của phim vẫn tiếp tục phán xét, còn nặng hơn Phần I. Phim lập lại những luận điệu của phe thiên tả rằng chính quyền Sài Gòn tham nhũng, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu hành động độc tài như ông vua trong một nước bé nhỏ, quân đội VNCH không hữu hiệu, nạn trốn quân dịch. Nặng nề nhất là phim gián tiếp làm cho khán giả hiểu lầm rằng chính phủ miền Nam Việt Nam chỉ là bù nhìn của Mỹ.

Về tham nhũng, chúng tôi miễn bình luận vì trong những năm vừa qua, độc giả đã nghe và xem quá nhiều về tham nhũng ở ngay Washington, hay thống đốc Virginia vào tù.

Tổng Thống Thiệu độc tài: Hai đạo diễn Ken Burns và Lynn Novick không biết rằng Sài Gòn có tới cả vài chục đảng phải, mấy chục tờ báo, luôn chỉ trích, công kích chính phủ? Rồi ca nhạc phản chiến tràn lan, sinh viên xuống đường biểu tình thoải mái.

Quân đội không hữu hiệu, trốn quân dịch? Sau trên 40 năm với bao nhiêu nghiên cứu đặt lại vấn đề hy sinh và thành công của quân đội VNCH mà hai đạo diễn Ken Burns và Lynn Novick vẫn lập lại luận điệu xưa cũ. Trước khi phê bình như vậy, thiết tưởng hai đạo diễn phải cho nghiên cứu (vì ngân sách $30 triệu rất lớn) xem có dân tộc nào trên thế giới này đã chịu chấp nhận cho gần 1/3 số thanh niên nam ở tuổi lao động (1.2 triệu trên 3.9 triệu) đi quân dịch hay không? Và những quân nhân này đã chiến đấu trong hoàn cảnh khó khăn như thế nào? Tiền lương thì chỉ đủ mua gạo cho gia đình. Chỉ có thế. Quả thật là đã có nạn lính ma, lính kiểng nhưng chỉ là số rất nhỏ, đại đa số đã vui lòng nhập ngũ.

“Hành động nói to hơn lời nói:” Chính Đại Sứ Graham Martin là người có mặt tại Sài Gòn đến giờ phút cuối cùng đã phải cải chính trước Quốc Hội Hoa Kỳ rằng (sau khi Mỹ rút hết từ mùa Xuân 1973) “Miền Nam chỉ mất một tỉnh đầu tiên là Phước Long vào Tháng Giêng, 1975, khi các ngài đã cắt hết viện trợ.” Lúc ấy quân đội chỉ còn đủ đạn dược để chiến đấu 30 – 45 ngày. Cho nên, nếu ngày 30 Tháng Tư, 1975 không xảy ra, muộn lắm cũng sẽ xảy ra hai tháng sau, vào ngày 30 Tháng Sáu, 1975?

Chính phủ miền Nam là bù nhìn của Mỹ? Cáo buộc này đã được nhiều người phản biện. Nơi đây, chúng tôi chỉ nhắc lại như thế này: tuy hoàn cảnh thật nghèo sau 10 năm chiến tranh của Pháp (1945-1955), VNCH đã phải lệ thuộc vào viện trợ của Mỹ nhưng không phải vì thế mà lãnh đạo của họ trở thành bù nhìn.

Như đã đề cập trong cuốn “Khi Đồng Minh Nhảy Vào,” thời Đệ Nhất Cộng Hòa, Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã yêu cầu Tổng Thống Kennedy rút cố vấn đi, và cũng không muốn cho Mỹ đưa quân đội tác chiến vào miền Nam. Khi thấy Mỹ bỏ Lào (1962), ông nhìn thấy chân trời tím và biết rằng trước sau thì Mỹ cũng bỏ rơi miền Nam nên muốn điều đình với miền Bắc để tìm một giải pháp hòa bình. Ông đã chống lại Mỹ và sau cùng hy sinh tính mạng để giữ được chính nghĩa quốc gia

Thời Đệ Nhị Cộng Hòa, Tổng Thống Thiệu nhất quyết chống lại Tổng Thống Richard Nixon, không chấp nhận bản dự thảo Hiệp Định Paris cho dù bị đe dọa sẽ có đảo chính giống như 1963, rồi ông Nixon còn tàn nhẫn đến mức đòi “cắt cổ ông Thiệu nếu cần thiết.” Nhưng ông Thiệu vẫn cưỡng lại. Sau cùng ông Nixon phải bí mật cam kết để bảo đảm hòa bình và tiếp tục viện trợ đầy đủ cho miền Nam để đổi lấy sự đồng ý của ông Thiệu. Nhưng cam kết thì cũng chỉ là mánh khóe để bỏ rơi miền Nam (xem “Khi Đồng Minh Tháo Chạy”).

Không giải thích cho rõ tại sao thương vong lên cao?

Tử thương lên tới 58,200 người là vì hai lý do:

Thứ nhất: Mỹ muốn trực chiến. Mặc dù cả hai tổng thống VNCH – Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiêu – đều yêu cầu là Mỹ chỉ cần yểm trợ phương tiện, vật chất và huấn luyện quân đội miền Nam để họ tự bảo vệ, rồi chỉ yểm trợ khi nào bị tấn công, nhưng Mỹ không nghe, cứ mang thật nhiều quân vào rồi đưa họ ra chiến trường.

Ngay từ lúc Mỹ mới nhúng tay vào miền Nam cũng đã có sự bất đồng về chiến thuật giữa cố vấn Mỹ và tướng lãnh miền Nam. Trong một buổi họp, tư lệnh Mỹ ở miền Nam nói toạc ra là “ai chi tiền thì người đó chỉ huy” (who pays, commands). Rồi tới khi chiến tranh leo thang, sứ mệnh của quân đội Hoa Kỳ được xác định là chiến đấu, sứ mệnh quân đội miền Nam là gìn giữ an ninh ở hậu phương.

Vì thế, Tướng William Westmoreland theo một chiến thuật gọi là “tìm và diệt địch” (search and destroy). Người lính Mỹ đi tìm địch phải lội vào bùn lầy, trực thăng thả họ xuống những nơi hẻo lánh, núi đồi hiểm trở. Trận Đồi 937 (còn gọi là Hamburger Hill) ờ thung lũng A Shao có tới 56 tử thương và 480 bị thương.

Vì quân đội Mỹ chủ động, nên quân đội miền Nam không được huấn luyện tối đa cho tới năm 1969 khi Mỹ bắt đầu rút. Lúc ấy mới có chương trình Việt Nam Hóa, giúp tân trang và đẩy mạnh huấn luyện. Chúng ta nên nhớ, chỉ sau Tết Mậu Thân, quân đội VNCH mới được trang bị súng M-16, còn trước đó chỉ là loại cổ, súng Garrant M-1 và súng Carbin từ thời Thế Chiến 2.

Thứ hai, Mỹ áp dụng mô hình chiến tranh quy ước (conventional warfare) để đánh chiến tranh du kích. Mô hình này dựa vào hai yếu tố chính yếu, đó là “di động tính và hỏa lực” (mobility and fire power). Di động tính là dùng nhiều trực thăng để chuyển quân, nhưng trực thăng bay thấp, dễ bị bắn trúng. Hỏa lực: máy bay thả nhiều bom đạn và đại pháo gây nhiều thương vong cho người dân Việt và có khi còn cho cả lính Mỹ.

(Hình minh họa: JOSE LUIS MAGANA/AFP/Getty Images)

Không nói hết sự thực về lý do “biểu tình phản chiến”

Trong suốt thập niên 1960, chúng tôi – trước là sinh viên, sau là giáo sư – đã sinh hoạt gần gũi với các sinh viên: phản chiến có, ủng hộ có. Đôi khi còn đi lẩn vào đám đông để quan sát, nghe ngóng, cho nên đã thấy ngay sự thiếu sót của bộ phim về “biểu tình phản chiến.” Phim lại dành nhiều thời giờ cho phong trào này.

Như đã đề cập trên đây, những cuộc nổi loạn, xung khắc về da mầu đã châm ngòi phong trào bieu tình ngay từ năm 1962, ba năm trước khi quân đội Mỹ đổ bộ vào Đà Nẵng (Tháng Ba, 1965). Khi cuộc chiến bùng nổ, phong trào phản chiến nhập luôn với phong trào nhân quyền, làm cho những cuộc biểu tình trở nên náo động và xáo trộn hơn, như :

-Biểu tình tại Washington ngày 21 Tháng Mười, 1967 (100,000 người).

-Xáo trộn tại đại hội đảng Dân Chủ vào mùa Hè 1968.

-Biểu tình (lớn nhất) tại Washington ngày 15 Tháng Mười Một, 1969, với khẩu hiệu “Moratorium March,” ước tính từ 250,000 – 500,000 người (phim dùng con số 500,000 người).

Độc giả lưu ý là vào ngày 4 Tháng Tư, 1970 cũng có cuộc biểu tình lớn nữa, nhưng với khẩu hiệu là “Tuần hành cho chiến thắng” (March for Victory), có tới 50,000 người tham dự.

Qua hình ảnh và dẫn giải, phim cho khán giả cái ý niệm là lý do biểu tình chỉ là chống chiến tranh. Thực ra thì có nhiều lý do của nhiều phong trào xen kẽ với nhau. Nhiều khi những người đi biểu tình còn mang các biểu ngữ khác nhau.

Ngoài dân quyền của Mục Sư King, còn có nhiều mục tiêu khác, thí dụ như:

-Tranh đấu tăng công ăn, việc làm (kết quả là chương trình Equal Opportunity Employment).

-Yêu cầu phải cung cấp nhà cửa cho người có lợi tức thấp (kết quả là Tổng Thống Lyndon Johnson lập ra Bộ Phát Triển Gia Cư và Thành Thị (Department of Housing and Urban Development).

-Chống bất bình đẳng nam nữ.

-Tranh đấu cho quyền của người đồng tình luyến ái (Gay Movement).

Quan trọng nhất là “Phong trào chống lại quyền uy” (Anti-Establishment Movement), với những khẩu hiệu “phá nát nhóm chiếm ưu thế trong xã hội (tearing down the establishment), đứng lên đối mặt với nhóm quyền uy (standing up to the establishment).”

Liên kết với phong trào này là nhiều nhóm đi biểu tình làm cho chính chúng tôi cũng lẫn lộn, như: quân giải phóng Symbionese, đảng Black Panthers, Malcolm X, Malvina Reynolds, Ron Paul, Noam Chomsky, Bernie Sanders, John Lennon, K-Rino, Anti-Flag, Terminator X, Gil-Scott Heron.

Rất ồn ào là phong trào Hippy với khẩu hiểu “Làm tình, đừng đánh nhau” (Make love not war).

Tuy rằng đa số thanh niên Mỹ tự nguyện, nhưng còn thành phần – tuy nhỏ nhưng rất ồn ào – sợ bị gọi nhập ngũ, nên tham gia biểu tình để chống chế độ quân dịch, nhưng cứ hô thật to lý do phản chiến, phản chiến là vì cuộc chiến này “vô nghĩa” (meaningless), “phí phạm” (wasteful), chính phủ nói dối,…

Chứng cớ là khi Tổng Thống Nixon chấm dứt chế độ quân dịch vào ngày 1 Tháng Bảy, 1973, thay thế bằng chế độ tự nguyện, thành lập quân đội tình nguyện (ALL VOLUNTEER ARMY) thì phong trào biểu tình hầu như biến mất.

Cuộc chiến hiện nay tại Iraq-Afghanistan đã kéo dài tới 16 năm và chưa thấy ánh sáng cuối đường hầm, tốn phí tới $2,400 tỷ. Theo ước tính của đại học Harvard University, sẽ có thể tới $4,000 tỷ, tới $6,000 tỷ, tốn hơn chiến tranh Việt Nam rất nhiều (khoảng $250 tỷ – tương đương $1,700 tỷ, tính theo mãi lực 2017) và số quân nhân được điều động thay nhau tới chiến trường này ước tính cũng đã tới 2.5 triệu người (xấp xỉ bằng chiến tranh Việt Nam) mà sao trong 16 năm qua, biểu tình chống chiến tranh chỉ xảy ra lai rai trong mấy năm đầu: thí dụ như ở Los Angeles (2,500); San Francisco: 10,000 người. Lớn nhất là tại Washington (Tháng Hai, 2002) khoảng 75,000 người. (Chúng ta cũng nên để ý rằng, về số người tham gia trong tất cả các cuộc biểu tình, thường hay có những ước tính khác nhau).

Từ đó, tức là trong 12 năm qua, không thấy có biểu tình. Dĩ nhiên là cuộc chiến này được biện luận với lý do chống phá hoại (terrorists) nhưng lý do Tổng Thống George W. Bush nhảy vào Iraq và những cáo buộc rằng ông đã nói dối (về lý do của cuộc chiến) thì vẫn còn là những vấn đề tranh luận (như đánh giá của nhà báo Bob Woodward trong cuốn “State of Denial”).

Không đề cập đến kịch bản tháo chạy

Phần II của bộ phim nói về giai đoạn từ đầu 1969 tới Tháng Tư, 1975: đó là thời gian mà vai trò chính yếu của Hoa Kỳ về “The Vietnam War” là của ông Heny Kissinger, ban đầu làm cố vấn rồi sau đó làm ngoại trưởng. Thế mà phim không phỏng vấn ông Kissinger cho kỹ để tìm hiểu về kịch bản phản bội và tháo chạy.

Hầu như một mình, chỉ một mình ông Kissinger, làm việc trong bóng tối, thao túng nền ngoại giao Hoa Kỳ. Có lần ông tâm sự với ký giả Oriana Fallaci: “Điểm chính là lúc nào tôi cũng hành động một mình. Người Mỹ thích cái đó vô cùng. Người Mỹ thích hình ảnh một gã chăn bò dẫn đầu một toán di dân, một mình trên lưng ngựa, thủng thẳng tiến vào một tỉnh lỵ, một thị xã, chỉ mình với ngựa thôi… Có thể là không có cả súng nữa…” (Khi Đồng Minh Tháo Chạy, trang 66-67).

Ông là một nhà ngoại giao thiên tài, nhưng đồng thời cũng là một con người mưu mô, gian dối – chúng tôi gọi là “Đao phủ Henry II,” người có trách nhiệm lớn trong việc bức tử VNCH (“Đao phủ Henry I” là Đại Sứ Henry Cabot Lodge, người đã xúi bẩy tướng lãnh đảo chính và sát hại Tong Thống Diệm). Như vậy là miền Nam thật xui vì gặp phải hai tay HENRY.

Phim không nói gì tới (rất có thể là hai đạo diễn Ken Burns và Lynn Novick cũng không biết) sự kiện rất quan trọng là “bốn năm mật đàm của Kissinger (từ đầu 1969 tới cuối 1972) là hư vô” vì cuối cùng ông đã chấp nhận tất cả những đòi hỏi gói ghém trong 10 điểm của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đưa ra từ năm 1969.

Ông Kissinger còn nhượng bộ nhiều hơn đòi hỏi, đó là chấp nhận rút hết quân đội Mỹ nội trong 60 ngày. Lập trường đàm phán 10 điểm của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam đâu có đòi hỏi điều này (xem bảng so sánh Hiệp Định Paris và 10 điểm của mặt trận trong cuốn “Tâm Tư Tổng Thống Thiệu,” Chương 16).

Trong bốn năm ấy, có tới gần 21,000 quân nhân Mỹ thiệt mạng (và cuộc biểu tình Moratorium March lớn nhất trong cuộc chiến) tương đương bằng 36% tổng số tử thương (58,200).

Trong bốn năm ấy, bao nhiêu thương vong, tàn phá, cho cả hai miền Nam, Bắc. Vụ ném bom B-52 tại Hà Nội cuối năm 1972 còn đào sâu thêm nữa hận thù Nam Bắc. Khi tôi hỏi Tổng Thống Thiệu về vụ này, ông trả lời: “Nếu Kissinger có thể ném bom Dinh Độc Lập thì ông ấy (Tổng Thống Thiệu dùng chữ khác) cũng đã không ngần ngại.” Ông Thiệu cho rằng, nếu Mỹ cứ rút quân đi và không có Hiệp Định Paris thì có lợi hơn nhiều cho miền Nam, vì ít nhất Quốc Hội Mỹ còn chút ít lương tâm, không cúp viện trợ quá đột ngột và quá nhanh chóng, lấy lý do là miền Nam có cả hòa bình, cả danh dự, như thế là đủ rồi.

Ông Kissinger nhất quyết phải có được một hiệp định để chứng tỏ rằng ông thành công và giữ được sự tin cậy (credibility) của chính sách ngoại giao Hoa Kỳ. Sự thực là ngược lại (xem “Khi Đồng Minh Tháo Chạy, Chương 20).

Vì phim không soi sáng những sắp xếp xảo quyệt của ông Kissinger để tháo chạy cho nên đã làm cho khán giả tiếp tục hiểu lầm về những gì đã dẫn tới bi kịch trong phần kết của cuốn phim: Sài Gòn sụp đổ và ngày cuối cùng là thê lương ảm đạm.

Trong cuốn “The Palace File” (Hồ Sơ Mật Dinh Độc Lập, 1986) chúng tôi có đề cập tới những sắp xếp của ông Kissinger (Chương 5 và 9). Chắc chắn rằng những nhà bình luận của phim “The Vietnam War” đã đọc cuốn này, vì có nhắc tới một câu nói đến việc Tổng Thống Thiệu phàn nàn vụ “Mỹ đã tìm được nhân tình mới (Trung Quốc)…” nhưng không dẫn nguồn, mà chỉ nói: “Ông Thiệu nói với một phụ tá.” Và chỉ có thế, không nhắc tới những tài liệu và bằng chứng về phản bội. Đây là một thiếu sót quan trọng vì cuốn “The Palace File” được nhà báo William Safire của tờ New York Times đánh giá là “Một cuốn sách làm ta mở mắt,” và The New York Times/Book Review còn chọn nó cho các ứng cử viên tổng thống phải đọc: “Vừa Đọc Vừa Vận Động: Một Lớp Cấp Tốc Cho Chức Vị Tổng Thống.” Sách cũng được Tổng Thống Ronald Reagan và cựu Ngoại Trưởng George Schultz trân trọng.

Mười năm sau cuộc chiến, Đại Sứ Martin đi tới kết luận: “Rút cuộc chúng ta chỉ phủi tay và tháo chạy” (In the end we simply cut and ran). Trong một buổi làm việc tại Trung Tâm Quân Sử, Lục Quân Hoa Kỳ (có Đại Tướng Cao Văn Viên, tổng tham mưu trưởng QLVNCH, và Trung Tướng Ngô Quang Trưởng, tư lệnh Quân Khu I, tham dự), Tướng William Westmoreland tóm gọn sự sụp đổ bằng ba chữ: “We betrayed you!” (Chúng tôi đã phản bội các ông).

Kết luận

Điểm son của phim “The Vietnam War” là đã phần nào lấy lại danh dự cho quân nhân Mỹ vì họ phải chiến đấu trên một chiến địa khó khăn, hiểm trở, chấp nhận thương vong, rồi trở về thấy quê hương mình bị chia rẽ. Họ không được chào đón hân hoan như đoàn quân chiến thắng sau Thế Chiến 2. Nhiều khi còn bị chế riễu.

Tuy nhiên, bộ phim thiếu trung thực và thiên lệch. Hai đạo diễn Ken Burns và Lynn Novick chỉ nói đến “một nửa ly nước vơi” (half empty). Chúng tôi thấy đã có bài trên Internet với chủ đề “Burns và Novick, những người thày của quân bình sai lầm” (Burns and Novick, masters of false balancing).

Phim lấy tên là “The Vietnam War” mà lại không nói về lý do tại sao có cuộc chiến, và những gì đã thực sự xảy ra – WHY VIETNAM WAR? WHAT HAPPENED?

Như chúng tôi đề cập trong bài trước: lý do nhảy vào Việt Nam của năm tổng thống Hoa kỳ (Ngoại Trưởng Foster Dulles còn dùng ba chữ “Take the plunge” – phải lao vào) là để bảo vệ quyền lợi của nước Mỹ chứ không phải để bảo vệ tự do của người dân miền Nam.

Sau cùng, thật đáng tiếc là bộ phim đã không rút ra được những bài học quan trọng cho Hoa Kỳ và đồng minh – WHAT LESSONS FROM THE WAR? Chúng tôi đã tóm gọn một số bài học trong cuốn “Khi Đồng Minh Nhảy Vào” (Chương 28) và “Khi Đồng Minh Tháo Chạy” (Chương 20), thí dụ như “đừng can thiệp quá sâu vào nội bộ chính trị và quân sự của nước khác.”

Chúng ta có thể đặt ra một câu hỏi: liệu bài học này có thể giúp cho nước Mỹ tránh được những lầm lỗi trong tương lai như đã lầm lỗi khi can thiệp quá sâu vào việc lật đổ chính phủ Mossadeq ở Iran và việc giải tán quân đội Iraq sau khi lật đổ Tổng Thống Sadham Hussein, dẫn đến tình trạng sình lầy của nước Mỹ ngày nay ở Trung Đông hay không? (Nguyễn Tiến Hưng)

Mời độc giả xem bình luận “TT Trump và Cộng Hòa đối nghịch nhau?”(Phần 1)

Lionel Messi, người hùng đưa Argentina dự World Cup

TỔNG HỢP – Thể hiện tài năng tuyệt vời, tỏa sáng đúng lúc, tiền đạo siêu sao thế giới Lionel Messi, trong trận đấu quyết định số phận dự World Cup 2018, một mình lập cú hat trick vào lưới Ecuador cùng đồng đội đưa đội tuyển Argentina lọt qua khe cửa hẹp, chính thức đến Nga năm 2018.

Toàn thể dân chúng Argentina vào thời điểm đó ngồi trước máy truyền hình vào ngày thứ Ba, 10 tháng Mười, 2017, chờ đợi từng giây phút nơi cầu thủ mang áo số 10 trên lưng. Và Lionel Messi, trở thành người hùng khi một mình ghi ba bàn thắng, đã không làm cho mọi người thất vọng trong trận đấu vòng loại World Cup 2018 cuối cùng giữa đội tuyển Argentina và đội chủ nhà Ecuador diễn ra trên sân Estadio Olimpico Atahualpa, Quito, Ecuador.

Sau hai trận hòa đầy thất vọng trước Venezuela và Peru, toàn thể dân chúng Argentina gần như phải đối đầu trước viễn cảnh đội tuyển từng hai lần vô địch World Cup phải nằm nhà xem truyền hình World Cup 2018 nếu như gục ngã trước đội tuyển chủ nhà Ecuador. Thế nhưng sự tỏa sáng của Messi, khiến cho 43 triệu dân chúng Argentina vui mừng trải qua một đêm hạnh phúc khi đội tuyển quốc gia chính thức góp mặt ở Nga 2018.

Lionel Messi của Argentina vui mừng sau khi ghi bàn thắng vào lưới Ecuador trong trận đấu vòng loại World Cup 2018 giữa Ecuador và Argentina diễn ra tại Quito, Ecuador ngày 10 Tháng Mười. (Hình: Getty Images)

Argentina, đứng thứ sáu trên bảng xếp hạng, bước vào trận đấu cuối cùng vòng loại World Cup khu vực Nam Mỹ so tài một mất một còn với Ecuador, trong khi chỉ có bốn đội đứng đầu khu vực này chính thức đến Nga, đội thứ năm phải đá playoffs với đội New Zealand của Châu Đại Dương.

Tuy nhiên với chiến thắng 3-1 trước đối thủ Ecuador, Argentina cuối cùng vọt lên vị trí thứ ba, và chính thức góp mặt tại World Cup cùng với Uruguay, Colombia và Brazil (đội đầu tiên chính thức dự World Cup) trong khi Peru phải đá playoff còn Chile, vì thua thảm trước Brazil 0-3, rơi xuống vị trí thứ sáu và bị loại.

Với trận bắt buộc phải thắng, nhưng Argentina như bị tạt gáo nước lạnh khi chỉ trong 38 giây đầu tiên trận đấu bị lũng lưới trước. Hậu vệ Argentina, Javier Mascherano, tìm cách cản phá đường banh giao bổng vào ngay trước khung thành, nhưng banh lại rơi và hướng cầu thủ Ecuador, Romanrio Ibarra để cầu thủ này giao đánh đầu giao bóng một hai với Roberto Ordonez để cuối cùng Ibarra dứt điểm tung lưới thủ môn Sergio Romero.

Đây là bàn thắng nhanh thứ hai của vòng loại World Cup khu vực này sau bàn thắng nhanh nhất chỉ mất 35 giây của Willian cho Brazil trong trận đấu với Venezuela cách đây hai năm.

Argentina quân bình tỷ số ở phút 11 khi Messi có banh dẫn sâu xuống vùng cấm địa Ecuador, rồi chuyền sang trái cho Angel Di Maria, để cầu thủ này trả banh ngang trở lại vừa tầm cho ngôi sao Barcelona lao tới chỉ cần xỉa banh vào lưới quân bình tỷ số.

Bảy phút sau đó, Messi lại đưa đội tuyển nhà dẫn lại 2-1. Từ đường banh thọc sâu xuống của Di Maria bị cản phá nhưng Messi kịp thời đoạt được banh này từ chân một hậu vệ Ecuador, xâm nhập vùng cấm địa rồi tung cú sút như hỏa tiễn đưa banh vào góc thượng nâng tỷ số lên 2-1 cho Argentina.

Messi hoàn tất cú hat trick với đêm thi đấu tuyệt vời nhất ấn định tỷ số chung cuộc lên 3-1 ở phút 62. Sau khi nhận banh từ đồng đội cách khung thành đối thủ khoảng 40 yard, Messi, tiếp tục dẫn banh xâm nhập vùng cấm địa, trước sự truy cản của các hậu vệ Ecuador, Messi vẫn bình tĩnh lốp banh bổng vượt qua khỏi tay thủ môn vào lưới.

Tiền đạo Argentina, Lionel Messi (giữa) cùng đồng đội vui mừng sau khi đá bại Ecuador để chính thức dự World Cup 2018 trong trận đấu vòng loại World Cup giữa hai đội Ecuador và Argentina diễn ra tại Quito, Ecuador ngày 10 Tháng Mười. (Hình: Getty Images)

Tại những trận đấu khác cùng ngày, giữa Colombia và Peru. Colombia thật sự có mặt tại Nga, dẫn trước với bàn thắng của tiền đạo James Rodriguez ở phút 56. Trong tình thế nếu thua sẽ bị loại, Peru vùng lên cố tìm bàn gỡ và họ đã thành công nhờ bàn thắng của Jose Paolo Guerrero. Hòa nhau 1-1, Peru đứng vị trí thứ năm và phải đá playoffs với đội tuyển New Zealand.

Kết quả hòa Peru khiến cho giấc mộng dự World Cup của Chile tan tành mây khói khi để thua Brazil 3-0.

Trong khi đó, Luis Suarez ghi hai bàn thắng cùng đồng đội giúp Uruguay đá bại Bolivia 4-2.

Riêng Paraguay bước vào trận đấu khi chỉ kém 1 điểm ở vị trí đá playoff, nhưng rồi phải khóc hận khi thất bại ngay trên sân nhà 1-0 trước đội khách Venezuela ở phút 84 từ bàn thắng của Yangel Herrera.

Sau trận đấu huấn luyện viên Argentina, Jorge Sampaoli, quá vui mừng hết lời khen ngợi Messi, với cú hat trick đã đưa Agentina vượt qua nỗi khó khăn để dự World Cup 2018.

Tiền đạo Argentina, Lionel Messi (giữa) cùng đồng đội vui mừng sau khi đá bại Ecuador để chính thức dự World Cup 2018 trong trận đấu vòng loại World Cup giữa hai đội Ecuador và Argentina diễn ra tại Quito, Ecuador ngày 10 Tháng Mười. (Hình: Getty Images)

Tuyên bố trong cuộc họp báo sau trận đấu, huấn luyện viên Sampaoli cho biết: “Tôi đã nói với các cầu thủ rằng Messi không nợ Argentina một World Cup, mà bóng tròn nợ cậu ấy.”

Ông nói thêm: “Điều may mắn là cầu thủ hay nhất thế giới có quốc tịch Argentina.”

“Bóng tròn, World Cup, không thể thiếu vắng Messi. Chúng tôi phải thi đấu với niềm tin đó. Vượt qua áp lực, giờ đây chúng tôi mạnh hơn, vượt qua vòng loại khu vực sẽ làm cho chúng tôi mạnh hơn khi thi đấu trong tương lai. Chúng tôi có thể giúp Messi có được một danh hiệu World Cup khác. Cậu ấy là cầu thủ hay nhất trong lịch sử bóng tròn và tôi rất phấn khích được gần với cầu thủ này.”

Với cú hat trick, Messi ghi được tất cả 12 bàn thắng trong vòng loại World Cup khu vực Nam Mỹ trong sự nghiệp của mình vượt qua thành tích của Hernan Crespo với 19 bàn thắng. (TTC)

Bệnh nhân Florida than phiền chờ lâu, bị bác sĩ mắng, đuổi khỏi phòng mạch

GAINESVILLE, Florida (NV) – Một bác sĩ ở Florida, được thấy la hét và mắng chửi một bệnh nhân trong đoạn video phổ biến trên mạng xã hội, cho hay ông có thái độ này vì người bệnh nhân kia “có thái độ khiếm nhã” với nhân viên của mình, theo bản thông cáo văn phòng bác sĩ này công bố hôm Thứ Tư.

Bản tin ABC News cho hay Bác Sĩ Peter Gallogly, tại Gainesville After Hours Clinic, trong vùng Bắc Florida, nói rằng đoạn video phổ biến là phút sau cùng của “vấn đề kéo dài cả tiếng” với bà Jessica Stipe, người đàn ông cho rằng trở nên giận dữ và không chịu rời khỏi văn phòng.

Tuy nhiên, Bác Sĩ Gallogly cũng xin lỗi, nói rằng mình có hành động “quá đáng.”

Bà Stipe, người đưa đoạn video lên Facebook, cho hay bà đến phòng mạch này vì bị đau đớn trong người và nôn mửa, than phiền vì phải đợi quá lâu và yêu cầu được trả lại tiền “co-pay.”

Bà nói rằng bà gọi cảnh sát sau khi bác sĩ này giựt lấy điện thoại của con gái 16 tuổi và đẩy bà ra khi bà tìm cách giằng lại.

“Tôi yêu cầu được trả lại tiền ‘co-pay’ để có thể về nhà nghỉ ngơi và đến phòng mạch khác ngày hôm sau. Ông bác sĩ giận dữ vì tôi muốn lấy lại tiền và do tôi không hài lòng vì phải đợi quá lâu, nên ông mắng chửi tôi,” theo bà Stipe.

Sở Cảnh Sát Gainesville cho tờ báo địa phương Gainesville Sun hay rằng họ mở cuộc điều tra hình sự về việc này. (V.Giang)

Đa số người trẻ ở Mỹ thích sống độc thân

Tình cờ xem tin truyền hình, một ông khám phá trúng số $24.1 triệu

EAST ORANGE, New Jersey (NV) – Một ông ở New Jersey cho hay việc tình cờ xem bản tin truyền hình đã khiến ông khám phá là mình trúng số $24.1 triệu từ New York Lotto.

Ông Jimmie Smith, 68 tuổi, ở thành phố East Orange, tiểu bang New Jersey, cho các giới chức cơ quan xổ số New York hay rằng ông tình cờ xem bản tin truyền hình buổi tối về vé trúng độc đắc $24.1 triệu ngày 25 Tháng Năm 2016 mà chưa có ai nhận. Điều này khiến ông lục lại một cọc vé số chưa dò, để trong túi áo treo phòng để quần áo, theo bản tin của hãng thông tấn UPI.

“Tôi lấy ra nguyên một cọc vé số, tìm thấy vé số mà họ nói trong bản tin,” ông Smith cho hay.

“Tôi đứng đó một lúc, nghĩ trong đầu ‘Có quả thật mình nhìn đúng hay không?’ Tôi phải thò đầu ra cửa sổ và hít thở một lúc, để xác nhận đây là sự thật.”

Vé của ông Smith, được mua từ Renu Sales ở khu Tribeca, có mang các số trúng là 05-12-13-22-25-35, UPI cho biết.

Ông Smith, có hai con và 12 đứa cháu, cho hay ông khởi sự mua vé số từ thập niên 60 tới nay, nhưng không bao giờ chăm chỉ dò số.

“Tôi luôn nghĩ sẽ dò các vé này khi nào rảnh rỗi,” ông cho hay.

Ông Smith nói rằng sẽ có “cuộc họp cả gia đình” để bàn là dùng số tiền trúng số này như thế nào, cũng theo UPI. (V.Giang)

Alibaba đầu tư $15 tỷ mở trung tâm nghiên cứu kỹ thuật cao khắp thế giới

Số ghe thuyền vứt bỏ ở bờ biển San Diego ngày càng nhiều

SAN DIEGO, California (NV) – Số ghe thuyền vứt bỏ ngoài khơi bờ biển San Diego, ở khu vực North Island, hiện đang lên cao khiến giới hữu trách phải lên tiếng báo động.

Các giới chức bảo vệ an toàn bờ biển và Hải Quân Mỹ nói rằng thành phần mang ma túy từ Mexico vào Mỹ bằng đường biển, người không nhà tìm cách ở tạm trên thuyền, các chủ ghe thuyền không còn đủ khả năng trả cho chi phí sửa chữa, bảo trì… nay bỏ ghe thuyền của họ nhiều hơn, theo bản tin của tờ báo địa phương San Diego Union-Tribune.

Các ghe thuyền này thường bị sóng gió làm bể ra, đôi khi rò rỉ nhiên liệu và các chất độc hại khác xuống biển và trôi dạt vào bờ.

Việc phá hủy các ghe thuyền dạt vào bờ và dọn dẹp sạch sẽ sau đó cũng rất tốn kém.

Giới hữu trách cho hay có 61 ghe thuyền bị vứt bỏ sau đó bị chìm, dạt vào bờ hay bể ra từng mảnh trong vòng bảy năm qua, trong đó có khoảng 21 chiếc từ hồi Tháng Giêng tới nay, theo bản tin của tờ SD Union-Tribune.

Các giới chức Hải Quân nói rằng chi phí mỗi lần dọn dẹp các ghe thuyền dạt vào bờ biển do họ quản trị có thể lên tới từ $2,500 đến $50,000.

Ngoài ra, trung bình mỗi chiếc bị bể ra thường xả từ 200 đến 400 gallon nhiên liệu xuống biển.

Người đứng đầu cơ quan bảo vệ an toàn bờ biển San Diego, ông Rick Wurts, cho hay một số ghe thuyền vứt bỏ là của những người sắp lâm vào tình trạng vô gia cư, thử sống trên thuyền nhưng bỏ ý định này vì không trang trải được các chi phí neo đậu.

Những chiếc khác là do thành phần chuyển vận ma túy bỏ lại. Tuy nhiên, ông Wurts cho hay trong trường hợp này cơ quan biên phòng thường đến kéo về làm tang chứng.

Tuy nhiên, phần lớn ghe thuyền này là của giới chủ nhân không còn muốn trả cho đủ mọi chi phí từ giấy phép, neo đậu và tu bổ sửa chữa, nhưng cũng không chịu trả tiền mang đi nơi khác cho phù hợp với quy định về vệ sinh môi trường.

“Đây là điều xảy ra phần lớn cho những người mua ghe thuyền mà không biết rằng duy trì một chiếc thuyền rất tốn kém,” ông Wurts cho hay, theo bản tin SD Union-Tribune. (V.Giang)

Báo động nguy cơ cháy rừng Nam California đến cuối tuần

Khoa Học Phương Tây và Triết Lý Phương Đông

Lời mở đầu

Tôi bắt đầu đam mê toán học và nhất là vật lý hồi từ còn nhỏ. Không nhớ chính xác là từ lúc nào, chỉ còn nhớ cái động lực đã thúc đẩy tôi để cố gắng vượt bao khó khăn, để chấp nhận hy sinh nhiều thứ khác. Động lực đó đã theo đuổi và giúp tôi từ những giải nhất toàn trường Trung Học Petrus Trương Vĩnh Ký, đến huy chương vàng toàn đại học và văn bằng tiến sĩ ở xứ người, và nó vẫn còn thôi thúc tôi mãi đến ngày hôm nay sau bao năm dài tháng rộng.

Động lực đó không đến từ đâu khác hơn là từ cái mơ ước được đóng góp cho đất nước qua khả năng, kiến thức khoa học của mình. Ước mơ cho một Việt Nam bớt nghèo khó có lẽ đã đi vào tiềm thức của tôi từ cuộc sống xa cha mẹ, rày đây mai đó của một thời thơ ấu. Tôi được sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, được nuôi dưỡng bằng dòng sữa mẹ thì ít mà phần lớn là bằng sữa đặc có đường mà mẹ tôi, một nữ quân nhân, đã mua được từ cửa hàng quân tiếp vụ. Rồi thằng bé lưu lạc qua nhiều vùng đất nước để phải chứng kiến tận mắt một quê hương đắm chìm trong khói lửa, vô cùng nghèo khó.

Tôi vẫn còn nhớ rõ một giờ vật lý ở trung học đã định hướng toàn bộ cuộc đời mình. Thầy tôi nói về hiện tượng siêu dẫn (superconductivity) khi dòng điện được chuyển lưu không bị cản trở gì cả, và do đó năng lượng không bị thất thoát trên đường tới nơi tiêu dùng. Vấn đề là hiện tượng siêu dẫn đó chỉ có thể có được ở một nhiệt độ rất thấp (chỉ cao hơn nhiệt độ zero tuyệt đối, âm 273 độ C, vài độ mà thôi) nên không thể áp dụng được cho các đường dây dẫn điện ngoài đường. Vậy nếu nhiệt độ siêu dẫn được nâng lên cao hơn thì ích lợi bao nhiêu! Chính cái nhận xét và ước muốn ngây thơ, đơn giản này đã chọn cho tôi con đường khoa học từ ngay lúc ấy.

Vào khoảng mười năm sau đó, vào năm 1986 các nhà khoa học người Đức đã tìm được các chất siêu dẫn ở nhiệt độ cao (high critical temperature). Nhưng mãi cho tới nay vẫn chưa có một lý thuyết thỏa đáng cho hiện tượng ở nhiệt độ cao này. Đây là một cơ hội cho giấc mơ thời thơ ấu, nhưng nhìn lại mình với tài hèn sức mọn không những chưa thể góp công gì trong thuyết siêu dẫn mà cũng chưa thể đóng góp được gì trực tiếp cho quê hương:

Bao nhiêu năm muộn lời thề

Bao nhiêu năm lẻ bên lề quê hương

Thế giới khoa học và toán học còn là một thế giới thanh bình, an toàn cho thằng bé tôi co mình nương náu. Nó khác hẳn với cái thế giới ngoài kia thằng bé đã sống với chiến tranh từng ngày, bom đạn từng đêm, tang thương từng giờ. Nó có ý nghĩa, có trình tự logic của tiền đề, định lý và hệ quả. Nó không như những gì tôi chứng kiến trong ngày 30/4/1975 với bao hỗn loạn chia lìa, với bao đòn thù giáng trên đầu những người cùng huyết thống, với bao lọc lừa và dối trá –những lừa lọc và dối trá vẫn còn tiếp diễn mãi hơn 40 năm sau.

Từ khoa học, nhất là khoa học vật lý, đi đến triết học cũng rất gần, nhưng tôi đã không có cơ hội để học hỏi nhiều về các triết học đông phương khi còn ở Việt Nam. Khi tôi mới lớn thì các môn triết đã bị cấm tiệt, ngoại trừ bộ môn gọi là triết học Marx-Lenin. Ngay đến cả sách vở cũng không được phép lưu giữ. Nhiều sách đã bị đốt cũng chỉ vì chúng được in trong chế độ cũ, chỉ vì chúng chứa đựng những tư tưởng bị coi là nguy hiểm, là kẻ thù của giai cấp, chỉ vì chúng không tuân theo giáo điều cộng sản.

Đốt sách để tiêu diệt văn hóa là việc làm của kẻ xâm lăng, vào năm 1414 nhà Minh đã tiêu hủy bao ấn phẩm của nước Nam hòng triệt tiêu văn hóa ta. Thì chính người cộng sản Việt Nam cũng đã đốt bao tập sách vào những năm 1954 và 1975, nguyên nhân cũng chẳng ngoài sự lo sợ những tư tưởng nhân bản. Họ đốt sách cũng chẳng ngoài mục đích ngu dân, viết lại lịch sử, và tìm cách tuyên truyền lấp liếm sự thật những gì nhà cầm quyền đương thời đã và đang làm.

Nhưng họ đã sai lầm, như Tần Thủy Hoàng đã từng sai lầm. Sách dễ đốt, người có thể nhốt, nhưng tư tưởng và nhất là tinh thần và ý chí con người thì không.

*

Qua tới xứ người tôi mới có thể tìm đọc về triết lý đông phương, phần lớn qua các sách ngoại ngữ, và đã phải ngạc nhiên và vô cùng thích thú với những tương đồng với khoa học tây phương, giữa hai hệ thống cách biệt nhau rất xa về thời gian lẫn không gian này.

Dĩ nhiên chúng vẫn có những dị biệt, nhất là từ điểm khởi đầu, từ trong phương pháp lý luận, từ cách phân tích toán học và tổng hợp suy luận. Nhưng chúng lại có không ít những tương đồng; nhất là những tương đồng ở ngay trong căn bản, cốt lõi và nền tảng.

Kinh Dịch, Lão Học và Phật Học của triết học đông phương đã có một lịch sử lâu dài hàng mấy nghìn năm nay. Trong khi đó cái ta gọi là khoa học phương tây hiện đại chỉ mới được bắt đầu khoảng 500 năm trước đây. Tuy có khởi đầu khác biệt; nhưng cả hai đều cùng song song trên con đường đi tìm sự thật. Nếu có một, và chỉ một, sự thật sau cùng thì chúng trước sau gì cũng phải có những điểm hội tụ và phải được phản ánh qua các điểm tương đồng.

Họa sĩ Vũ Khải Cơ đã giúp tôi trình bày ý tưởng liên kết Đông Tây này ở bìa cuốn sách với hình ảnh một cây cầu nối liền hai kiến trúc Đông và Tây. Cây cầu lại cùng kết hợp với chính hình bóng phản chiếu của mình trên dòng sông, một thực một hư, để vẽ nên con số tám nằm ngang; và đây cũng chính là biểu tượng vô tận của toán học để nói lên cái vô cùng của sự học và cái bao quát của một chân lý sau cùng.

Những bài viết trong tập sách này là nhằm để trình bày và chia sẻ những nhận xét cá nhân, cùng với ước muốn được trao đổi và học hỏi thêm từ người đọc. Phần chính là 14 bài viết về những tương đồng của hai hệ thống Đông và Tây ở nhiều khía cạnh khác nhau. Phần lớn các bài đã được phát thanh trên làn sóng Hồn Việt Radio tại Úc Châu vào năm 2013. Tôi cũng muốn nhân đây chuyển đạt lời chân thành cám ơn anh Quốc Việt Trần Như Hùng đã góp ý và động viên rất nhiều. Phần phụ lục của tập sách bao gồm một số bài viết có các chủ để khác nhau, nhưng cũng được gom lại nơi đây để phản ảnh một số ý kiến riêng tư của tác giả.

Nếu không có sự sự hổ trợ và khuyến khích của rất nhiều bạn hữu và gia đình về mọi mặt thì chắc chắn đã không có tập sách này. Tôi chân thành tri ân tất cả. Nhưng dĩ nhiên mọi khiếm khuyết và sai sót không tránh được ở đây là của riêng cá nhân tôi mà thôi.

Tuy biết sức mình nhỏ bé nhưng tôi vẫn mong góp nhặt nơi đây những suy nghĩ thiển cận như những viên gạch lót một con đường vô tận, như một nhịp trên cây cầu nối liền Đông và Tây. Với đề tài rộng lớn của hai lãnh vực khoa học phương tây và triết lý phương đông mênh mông, chắc chắn tôi còn vướng mắc nhiều sai sót. Nhưng đây là điều không tránh khỏi trong quá trình nghiên cứu học hỏi; và chính đó lại cần thiết cho ta có thể nhích gần hơn nữa tới chân, thiện, mỹ. Xin được đón nhận mọi góp ý để sửa sai và cùng học hỏi.

Kiều Tiến Dũng

Mùa Đông 2016

Melbourne, Úc Châu

  • Tác Giả: Kiều Tiến Dũng
  • Bìa Mềm
  • Số Trang: 340
  • Kích Thước: Cao 8.5″ x Rộng 5.5″ x Dầy 0.8″
  • Trọng Lượng: 1.1 lbs

Sách có bán tại các tiệm sách địa phương, tại tòa soạn Nhật Báo Người Việt hoặc trên online www.nguoivietshop.com

Nguoi Viet Shop
sách Khoa Học Tây Phương và Triết Lý Phương Đông của tác giả Kiều Tiến Dũng - www.nguoivietshop.com

TT Trump ra lệnh ngưng trả tiền trợ giúp người nghèo mua bảo hiểm y tế

Trong quyết định chắc chắn sẽ làm rung chuyển thị trường bảo hiểm y tế, Tổng Thống Donald Trump cho hay “sẽ ngay lập tức” ngưng trả tiền cho các công ty bảo hiểm theo chương trình Obamacare vốn đã bị ông tìm cách hủy bỏ và thay thế từ nhiều tháng nay.

Tìm thấy xác người bỏ trong thùng dầu thả trôi ở San Diego

Theo nguồn tin cảnh sát cho biết một xác người đã rữa vừa được tìm thấy trong một thùng phuy, bên trong bỏ thêm gạch blốc xi măng, trôi nổi trong vịnh San Diego, bên ngoài Chula Vista vào trưa ngày Thứ Năm, 12 tháng 10.

Bắt cán bộ biên phòng Bạc Liêu buôn ngà voi lậu

Trong vụ bắt gần 1,5 tấn ngà voi ở tỉnh Bạc Liêu, cơ quan điều tra xác định có cán bộ Biên phòng tham gia vận chuyển lậu.

Bộ Tư Pháp: 4 thành phố che chở di dân có thể phạm luật

WASHINGTON, DC (NV) – Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ hôm Thứ Năm nói, bốn thành phố và một quận che chở di dân có thể vi phạm luật liên bang, đòi hỏi họ phải liên lạc với giới chức di trú liên bang về tình trạng quốc tịch của một cá nhân.

Hãng thông tấn Reuters trích thuật lời của Bộ Tư Pháp nói rằng New Orleans, New York City, Philadelphia, và Chicago cùng Cook County, cả hai thuộc tiểu bang Illinois, “sơ khởi nhận thấy” đã phạm luật.

Bộ Tư Pháp cho những nơi này thời hạn đến ngày 27 Tháng Mười phải cung cấp chứng cớ cho thấy họ tuân thủ đòi hỏi của liên bang.

Nếu chính phủ xét thấy những thành phố và quận hạt ấy quả có vi phạm, Bộ Tư Pháp có thể cắt trợ cấp liên bang đối với các cơ quan công lực của những nơi này.

Bộ Tư Pháp cho hay họ không tìm thấy chứng cớ Milwaukee County, ở Wisconsin; Clark County, Nevada; Miami-Dade County, Florida và tiểu bang Connecticut vi phạm điều khoản Section 1373.

Các quyết định được đưa ra sau khi Bộ Tư Pháp hồi đầu năm yêu cầu chính quyền nhiều địa phương trình bày chi tiết việc họ tuân thủ luật lệ để quyết định tính hợp lệ để được nhận một số trợ cấp của liên bang.

Bộ Trưởng Tư Pháp Jeff Sessions nói, nhiều thành phố vẫn còn nằm trong tầm nhắm của bộ vì “che chở cho di dân bất hợp pháp từng có án hình sự.”

Các địa phương che chở di dân nói rằng họ tuân thủ đúng luật lệ nhưng không muốn sử dụng ngân quỹ của mình vào việc thi hành luật di trú. (TP)

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 43)

Chàng hằn học nói mát mẻ:

– Trong trường có bao nhiêu lớp Tin Học mà hắn lại dạy đúng ngay lớp của em. Sự trùng hợp hay nhỉ! Hắn cố tình đấy phỏng?

– Vâng, anh muốn biết thì gặp thẳng anh ấy mà hỏi.

Hương bình tĩnh trả lời. Bị phản công bất ngờ, Tuấn đuối lý cứng họng chưa biết đối đáp ra sao. Hừ! Trong cuộc chạy đua nước đôi trên chiến trường tình ái, chàng đã là kẻ chiến thắng, đã chinh phục được nàng trọn vẹn. Vậy mà hắn cứ tiếp tục hiện hữu như một bóng ma u ám đứng chắn giữa đàng khiến chàng lắm lúc phải đứng ngồi không yên. Sực nhớ đến lời cảnh cáo nghiêm trọng hôm nào của Thiện, Tuấn hậm hực dựa hẳn vào lưng ghế, chống tay lên trán, lầm lì lặng thinh, cố nuốt cục ấm ức vào lòng. Bên cạnh chàng, Hương lãnh đạm ngồi bất động như không hề chú ý đến vẻ mặt hằn nét bực dọc của chàng. Lưỡng lự một lát, nàng hít vào một hơi thật sâu để lấy thêm can đảm, tiếp tục cuộc đối thoại dang dở khi nãy với giọng đứt quãng:

– Anh Tuấn… Từ sáng đến giờ, em đã cầu nguyện rất nhiều… và đã suy nghĩ rất cẩn thận… Em đồng ý với anh… Từ nay… chúng ta đừng gặp nhau nữa cho đến khi sẵn sàng… làm lễ cưới.

Hừ! Chỉ viện cớ để hò hẹn với nhau chứ gì! Trong bụng giận dữ lầm bầm như thế nhưng ngoài miệng, Tuấn chỉ bình thản hất hàm hỏi cộc lốc:

– Vì sao?

– Bởi vì… bây giờ em mới hiểu… Chúa chính là lẽ sống của đời em… Xa anh, em rất khổ, nhưng xa rời Chúa, em còn khổ gấp vạn lần…

Hai hàng mi đã rưng rưng mọng nước, Hương cất giọng ướt sũng. Tiếng cuối cùng buông xuống trong tiếng nấc nghẹn ngào. Bao nhiêu giọt nước mắt cố nén bắt đầu lã chã tuôn rơi trên khuôn mặt sầu thảm. Tuấn chợt nghe tim mình chùng xuống, lòng lan tràn cảm giác ân hận day dứt. Chàng và nàng không cùng một niềm tin, nhưng chàng không khỏi áy náy xốn xang nom thấy người chàng yêu thương phải dằn vặt khổ sở, chỉ vì đêm qua, chàng đã lỡ vi phạm lời hứa hẹn hôm nào. Xúc động vói tay vào túi xách nàng đang cầm, chàng lấy khăn giấy nhẹ lau nước mắt cho nàng, dịu ngọt dỗ dành:

– Quỳnh Hương! Anh xin lỗi. Thật ra là anh đã muốn…

– Ừm! Anh lại muốn gì nữa thế?

Tuấn phì cười trước vẻ mặt ngờ vực đầy căng thẳng của Hương, ghé tai nàng thầm thì:

– Là anh muốn… chúng mình kết hôn!

– Không! Mình mới đính hôn có chín tháng thôi mà. Sao anh lại đổi ý, đòi cưới sớm hơn?

Nghi hoặc ngó nụ cười đểu của Tuấn, Hương vùng vằng đẩy nhẹ chàng ra, phụng phịu đáp. Chàng nhăn nhó với vẻ thống khổ thật… khôi hài:

– Chẳng qua là anh muốn noi theo gương sáng của… thằng Minh thôi mà, bởi vì… nếu xa Chúa, em khổ gấp vạn lần thì xa em, anh sẽ khổ gấp… triệu lần.

– Còn em… em không muốn mang tiếng cản trở việc báo hiếu của anh.

Hương bướng bỉnh ngúng nguẩy lắc đầu. Tuấn tằng hắng để lấy giọng nghiêm trang, lập lại một cách vô thức lời nhắc nhở của Thiện:

– Nhưng… anh không muốn… mất vợ. Mấy tháng nay, anh đã quá khổ sở vì xa cách em rồi.

(Còn tiếp)

Giai đoạn ghi danh hàng năm là gì?

Hỏi: Tôi có Medicare A và B cũng như đang ghi danh vào một chương trình Thuốc Phần D có lệ phí $36/tháng và mua một Bảo Hiểm Phụ Medigap giá $200/tháng. Tôi muốn đổi qua chương trình Medicare quản lý tư PPO để tiết kiệm lệ phí hàng tháng. Xin cho biết khi nào tôi có thể làm công việc này?
Ông T. Đặng (Westminster)

Đáp: Hàng năm, trong khoảng thời gian từ 15 Tháng Mười đến 7 Tháng Mười Hai, được gọi là Giai Đoạn Ghi Danh Mở Rộng (Open Enrollment hay Annual Enrollment Period), những người có Medicare có thể ghi danh chuyển đổi chương trình thuốc Phần D của họ tùy trường hợp.

1) Ông hiện ở trong trường hợp thứ nhất, đang ghi tên vào một chương trình Thuốc Phần D đứng độc lập (Stand Alone Drug Plan) và có thể đổi qua một chương trình Medicare quản lý tư HMO hay PPO (Medicare Advantage), là loại bảo hiểm do công ty bảo hiểm tư nhân có hợp đồng với Medicare đứng ra quản lý và điều hành quyền lợi Medicare của ông, bao gồm phần A, B và D trong thời gian nói trên.

Ông sẽ đi ra khỏi chương trình Thuốc Phần D hiện có và cũng sẽ không cần giữ Bảo Hiểm Phụ Medigap nữa.

Phần lớn các chương trình Medicare Advantage hoạt động dưới hai hình thức: HMO và PPO.

Các chương trình Medicare HMO ở miền Nam California phần lớn không có lệ phí (premium) hàng tháng, hay có lệ phí rất thấp (khoảng $35.50/tháng trong năm 2018). Trong khi đó, các chương trình PPO thì có lệ phí hàng tháng từ $107 đến $161/tháng.

Một khi trở thành thành viên của chương trình Medicare quản lý tư HMO/PPO, ông được chỉ định sử dụng những nơi cung cấp dịch vụ y tế (bác sĩ, nhà thương, phòng thí nghiệm, nơi thử máu, v.v…) nằm trong mạng lưới (network) của họ mà thôi.

Tuy nhiên, bên cạnh giới hạn nói trên, khi ghi tên vào một trong các chương trình HMO hay PPO của Medicare, ông có thể nhận thêm một số phúc lợi khác như làm răng, làm kính đọc sách, hay thẻ hội viên của trung tâm thể dục miễn phí… (nếu giữ Medicare căn bản trong chọn lựa hiện nay, ông sẽ không có được các phúc lợi nói trên).

2) Trong Giai Đoạn Ghi Danh Mở Rộng 15 Tháng Mười đến 7 Tháng Mười Hai này, những ai đang ghi tên vào một chương trình Medicare Quản Lý Tư MAPD- HMO/PPO cũng có thể đi ra khỏi chương trình của họ để trở về tình trạng Medicare nguyên thủy (Original Medicare) với điều kiện phải ghi danh vào một chương trình Thuốc Medicare D đứng độc lập (Stand Alone Medicare Drug Plan).

Vì Medicare căn bản A và B chỉ trả 80% chi phí y tế nên quí vị cần mua thêm Bảo Hiểm Medigap để giúp trả 20% còn lại.

Dù chọn Fee For Services hay MAPD, quí vị đều phải trả lệ phí Phần B là $134/tháng cho Medicare trong năm 2018 (giữ cùng lệ phí của năm 2017) và đều cần phải so sánh chương trình Thuốc Phần D.

Trong năm 2018, sẽ có một số thay đổi về quyền lợi trong 40 chương trình Medicare quản lý tư gồm 36 HMO và 4 PPO, cũng như trong hơn 20 chương trình Thuốc Phần D độc lập.

Những người có Medicare cần biết rằng các chương trình Thuốc Phần D, dù độc lập hay bao gồm trong chương trình HMO và PPO, đều có thể thay đổi danh sách thuốc men giới hạn (formulary) của họ trong năm mới. Do đó, quí vị có Medicare cần so sánh và chọn lựa kỹ lưỡng để có một chương trình y tế đúng với nhu cầu của mình, bao trả thuốc men với giá rẻ nhất và tìm biết rõ Bác sĩ cũng như nhà thương mình muốn, có còn thuộc hệ thống của chương trình MAPD đó trong năm 2018 hay không.

Ông có thể làm hẹn với cố vấn của HICAP để được giải thích về những phức tạp của Bảo Hiểm Medicare rồi tự mình ghi danh thẳng với các chương trình Medicare quản lý tư HMO hay PPO.

3) Những ai đang có Medicare mà thôi, hay có cả Medicare và MediCAL, hiện đang ghi danh vào một chương trình MAPD hay chương trình Thuốc Phần D độc lập, muốn tìm hiểu để xem mình có cần thay đổi chương trình Thuốc Phần D hay HMO/PPO trong năm 2018 hay không, cũng có thể so sánh và ghi danh chuyển đổi nếu cần trong giai đoạn này.

4) Những ai chỉ có Medicare phần A và B nhưng chưa bao giờ ghi danh vào chương trình Thuốc Phần D, cũng có thể ghi danh vào chương trình Thuốc Phần D độc lập hay chương trình MAPD (HMO/PPO) trong giai đọan ghi danh mở rộng này để được giúp đỡ khoảng 70% tiền thuốc.

Quí vị có thể ghi tên đến dự buổi so sánh chương trình Thuốc do HICAP tổ chức vào ngày 21 Tháng Mười hay 18 Tháng Mười Một sắp đến tại Westminster Senior Center, địa chỉ 8200 Westminster Blvd., Westminster, CA 92683, dành cho người đang có Medicare hay mới sử dụng Medicare lần đầu.

HICAP là một chương trình cố vấn về Medicare thuộc cơ quan vô vụ lợi Council On Aging Southern California, có thể giúp quí vị một cách khách quan và vô tư trong chọn lựa nói trên. Xin gọi HICAP ở số ĐT (714) 560-0035 để làm hẹn trước.

Yến Tuyết là Cố vấn Medicare có ghi danh với Bộ Cao Niên của tiểu bang California thuộc chương trình HICAP (Health Insurance Counseling and Advocacy Program), của Cơ Quan Tư Nhân Vô Vụ Lợi Council On Aging – Southern California.

Những câu trả lời của chúng tôi trong mục này có tính cách tổng quát và áp dụng riêng cho ngừơi đặt câu hỏi mà thôi, vì mỗi cá nhân là một trường hợp riêng biệt. Nếu cư dân Quận Cam có thắc mắc liên quan đến Medicare, xin liên lạc với HICAP ở đường giây điện thọai tiếng Việt (714) 560-0035 từ 8AM-4:30PM, từ Thứ Hai đến Thứ Sáu, hay gọi Medicare 1-800-633-4227 có nhân viên tiếng Việt giúp quý vị 24 giờ/ngày, 7 ngày một tuần.

Quý độc giả ở ngoài Quận Cam, xin vui lòng liên lạc với văn phòng cố vấn Medicare SHIP (State Health Insurance Program) ở địa phương mình cư ngụ bằng cách gọi số 1-800-434-0222. (L.N.)

 

Mời độc giả xem chương trình du lịch “Dân tộc Karen – Người cổ dài ở Thái Lan”(Phần 1)

Bảo lãnh nhân viên

Luật Di Trú Hoa Kỳ là loại luật rất phức tạp, do đó, theo yêu cầu của đa số bạn đọc cần am tường và thấu hiểu về luật này, tòa soạn nhật báo Người Việt mời Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong của Tổ Hợp Luật Sư Nguyễn & Lưu, www.NguyenLuu.com, phụ trách mục “Tìm Hiểu Luật Di Trú,” đăng hằng tuần trên Người Việt. Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tại Orange County, California, được Luật Sư Đoàn Tiểu Bang California công nhận chuyên môn về ngành Luật Di Trú Hoa Kỳ. Hiện nay California có trên 259,000 luật sư nhưng chỉ có 216 luật sư có bằng chuyên môn về Luật Di Trú, trong số đó có Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong. Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong từng làm việc cho Sở Di Trú Hoa Kỳ (INS). Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong có nhiều kinh nghiệm trong việc thiết lập hồ sơ và bổ túc các tài liệu cần thiết để được Sở Di Trú chấp thuận.

Có nhiều cơ sở thương mại gặp nhiều khó khăn, trở ngại mới tìm được nhân viên có đủ khả năng để làm tròn bổn phận công việc. Những trở ngại thường gặp phải vì rất hiếm có nhân viên làm những công việc đó, hoặc cơ sở thương mại ở những địa phương không có nhân viên.

Vì lý do đó, những cơ sở thương mại mong muốn đem những nhân viên ở nước ngoài vào Hoa Kỳ để làm việc cho họ. Một vài điển hình như tiệm kim hoàn muốn kiếm một người thợ bạc giỏi, nhà hàng muốn tìm một người đầu bếp nấu phở thật ngon hoặc làm chả cá tuyệt vời, hay tiệm làm móng tay muốn kiếm một người làm quản lý để trông coi tiệm, các siêu thị cần người làm đậu hũ…

Để được bảo lãnh công nhân ở nước ngoài vào làm việc ở Hoa Kỳ, cơ sở thương mại phải nộp đơn với Bộ Lao Động Hoa Kỳ và chứng minh rằng Hoa Kỳ không có nhân viên đủ khả năng và sẵn sàng làm công việc đó, và sự làm việc đó sẽ không ảnh hưởng lương hướng và tình trạng làm việc của công nhân Hoa Kỳ.

Để chứng minh rằng Hoa Kỳ không có nhân viên đủ khả năng và sẵn sàng làm công việc đó, cơ sở thương mại phải đăng quảng cáo kiếm nhân viên. Quảng cáo phải được đăng trên báo có sự phát hành rộng. Sau khi đăng quảng cáo kiếm nhân viên mà cơ sở thương mại không kiếm được nhân viên có đủ khả năng, thì coi như cơ sở thương mại đã làm tròn bổn phận của sự đòi hỏi đó.

Có rất nhiều lý do mà cơ sở thương mại không kiếm được nhân viên. Điển hình là sau khi quảng cáo có người nộp đơn xin việc làm, cơ sở thương mại được quyền phỏng vấn người đó để quyết định người đó có đủ khả năng để làm việc đó hay không.

Nếu khi phỏng vấn, người nộp đơn xin việc làm không chứng minh họ có đủ khả năng thì cơ sở thương mại được quyền từ chối. Có trường hợp người nộp đơn xin việc làm chỉ muốn làm part-time mà việc làm đòi hỏi full-time, hoặc thời gian làm việc không hợp với họ. Đa số trường hợp, từ lúc quảng cáo đến lúc phỏng vấn khoảng 2 đến 3 tháng và khi cơ sở thương mại liên lạc người xin việc làm để phỏng vấn thì họ đã có việc làm khác hoặc họ không còn muốn việc làm đó nữa, thì coi như cơ sở thương mại không kiếm được người sẵn sàng làm công việc đó.

Để chứng minh rằng việc làm đó sẽ không ảnh hưởng lương hướng và tình trạng làm việc của công nhân Hoa Kỳ, cơ sở thương mại phải trả lương cho nhân viên nước ngoài bằng lương của công dân Hoa Kỳ ở cùng thành phố, cùng quận hoặc cùng tiểu bang với cơ sở thương mại, và cơ sở thương mại phải chứng minh họ có đủ tài chánh để trả lương cho người nhân viên đó.

Nhưng như quý bạn đọc thấy, diện bảo lãnh này được tạo ra để cơ sở thương mại ở Hoa Kỳ có thể kiếm người làm ở nước ngoài vào Hoa Kỳ làm việc vì họ không kiếm được nhân viên ở Hoa Kỳ. Cho nên cơ sở thương mại không thể trả lương thấp, không thể bảo lãnh người nước ngoài vào làm việc với số lương thấp đó.

Mức lương sẽ do cơ quan Employment Development Department (EDD) chỉ định hoặc cơ sở thương mại phải chứng minh mức lương đó là mức lương của những cơ sở thương mại khác cùng thị trường đang trả cho những nhân viên làm cùng một sự việc đó.

Nộp đơn với Sở Lao Động Hoa Kỳ là một phương pháp Sở Lao Động Hoa Kỳ dùng để làm tròn bổn phận của họ với công dân ở Hoa Kỳ, để bảo đảm rằng sự nhập cảnh của công dân nước ngoài sẽ không có ảnh hưởng xấu tới lương hướng và tình trạng làm việc của công nhân ở Hoa Kỳ.

Phương cách bảo lãnh nhân viên rất phức tạp và không hợp với sự thương mại thời nay, nhưng vẫn là một phần tối quan trọng trong vấn đề di trú và có thể đạt kết quả mỹ mãn so với nhưng phương cách bảo lãnh khác.

Ghi chú, diện bảo lãnh nhân viên hơi phức tạp, quý vị cần nhân viên cho cơ sở thương mãi của mình, nên tham khảo với một luật sư thực thụ, chuyên nghiệp, kinh nghiệm, am tường luật di trú Hoa Kỳ. Người luật sư đó sau khi gặp quý vị, biết được ý muốn của quý vị, sẽ cố vấn đúng đường phải đi để đạt được kết quả như ý.

Bản tin chiếu khán

Theo yêu cầu của quý bạn đọc, sau đây là bản thông tin chiếu khán cho Tháng Mười Một, 2017.

Ưu tiên 1 – priority date là ngày 22 Tháng Giêng, 2011, tức là ưu tiên được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của công dân Hoa Kỳ.

Ưu tiên 2A – priority date là ngày 15 Tháng Mười Một, 2015, tức là ưu tiên được dành cho vợ, chồng, hoặc con độc thân dưới 21 tuổi của thường trú nhân.

Ưu tiên 2B – priority date là ngày 15 Tháng Mười Một, 2010, tức là ưu tiên được dành cho con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân.

Ưu tiên 3 – priority date là ngày 15 Tháng Tám, 2005, tức là ưu tiên được dành cho con đã có gia đình của công dân Hoa Kỳ.

Ưu tiên 4 – priority date là ngày 22 Tháng Năm, 2004, tức là ưu tiên được dành cho anh, chị hoặc em của công dân Hoa Kỳ.

Quý vị có thể tự theo dõi bản thông tin chiếu khán cho hằng tháng tại website của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP tại: http://www.nguyenluu.com/vn/vnbulletin/2017-11%20luatditru_banchieukhan_dienthannhan.html

Mọi thắc mắc xin liên lạc: Luật Sư Darren Nguyễn Ngọc Chương hoặc Luật Sư Lưu Trọng Cẩm Thương của Tổ Hợp Luật Sư Nguyễn & Lưu, LLP địa chỉ số 1120 Roosevelt, Irvine, CA 92620. Website www.NguyenLuu.com. Điện thoại (949) 878-9888. (Darren Nguyen Ngoc Chuong, Esq.)

Mời độc giả xem chương trình dạy nấu ăn “Tôm kho tàu gạch đỏ au”

Tượng Chúa Giêsu lớn nhất Á Châu tại Vũng Tàu

Vũng Tàu Việt Nam là một thành phố biển khá nổi tiếng đối với khách du lịch trong và ngoài nước. Nó không chỉ nổi tiếng với những bãi tắm và phong cảnh đẹp, mà còn được nhiều người biết đến với những công trình kiến trúc độc đáo mang tính lịch sử hay các công trình kiến trúc Tôn Giáo đồ sộ. Một trong những công trình này là Tượng Chúa Ki Tô Vua trên núi Nhỏ.

Tình trạng mập phì của dân Mỹ không giảm sút

NEW YORK, New York (AP) – Vấn đề mập phì của người dân Mỹ không hề thay đổi chút nào, dù có nhiều nỗ lực để đối phó với sự nguy hiểm này, theo bản báo cáo của cơ quan y tế chính phủ.

Nói chung, mức độ mập phì vẫn là khoảng 40% đối với người lớn và 18.5% đối với trẻ em.

Các con số này thực ra có cao hơn một chút so với báo cáo trước đây, nhưng sự khác biệt quá nhỏ nên có thể coi là do sai số.

Điều làm các nhà nghiên cứu lo ngại nhất là mức độ mập phì của trẻ nhỏ và thiếu niên, vốn cứ ở mức 17% trong khoảng một thập niên nay.

Thành phần ở độ tuổi từ 2 đến 5 tuổi có mức gia tăng cao nhất.

Các năm sắp tới sẽ cho thấy rằng đây chỉ là một giao động bất thường hay là điểm khởi sự của một chiều hướng nhiều lo ngại, theo lời tác giả chính của bản báo cáo, Bác Sĩ Craig Hales, thuộc Trung Tâm Ngăn Ngừa Dịch Bệnh Mỹ (CDC).

Bản báo cáo vừa công bố hôm Thứ Sáu dựa trên các dữ kiện của năm 2015 và 2016.

Các chuyên gia y tế nói rằng điều làm họ quan tâm nhất là con số mập phì không hề sút giảm dù rằng trong những năm gần đây các cơ quan y tế tiểu bang là liên bang chú trọng rất nhiều đến tình trạng này ở trẻ nhỏ.

“Đây quả là điều đáng thất vọng. Vì nếu chúng ta trông đợi có sự tiến bộ, thì đây là nơi các sự tiến bộ đó phải thấy xảy ra,” theo Giáo Sư Andrew Stokes, thuộc đại học Boston University. (V.Giang)

Alibaba đầu tư $15 tỷ mở trung tâm nghiên cứu kỹ thuật cao khắp thế giới

Tháng Chín, Mỹ oanh kích dữ dội Taliban và ISIS ở Afghanistan

WASHINGTON, DC (NV) – Không quân Mỹ đã thực hiện 751 cuộc oanh kích ở Afghanistan hồi Tháng Chín, nhắm vào những địa điểm của các tổ chức khủng bố Taliban và ISIS.

Tuần báo Newsweeek trích dẫn dữ liệu của bộ chỉ huy US Air Forces Central Command (USAFCC), cho thấy cường độ không tập như vậy được đánh giá là cao tính theo từng tháng kể từ bảy năm qua.

Tổng số hoạt động của Tháng Chín tăng 50% so với tháng trước, mà theo giới chỉ huy, nằm trong chiến lược của tổng thống “nhắm vào các tổ chức cực đoan, vốn đe dọa đến sự quân bình và an ninh của người dân Afghanistan,” theo báo cáo của USAFCC.

Tính từ năm 2010, những đợt đánh bom nhiều nhất trong mỗi tháng là vào Tháng Tám, 2012 với 589 lần, vẫn kém gần 200 lần so với Tháng Chín năm nay.

Cũng theo báo cáo, “Ngoài ra, việc bổ sung thêm sáu chiến đấu cơ F-16 tại căn cứ Bagram Air Base hồi gần đây, kết hợp với thêm các phi vụ của B-52, nâng cao khả năng tấn công cần thiết nhắm vào các tổ chức khủng bố này.”

Tuy nhiên số vụ oanh kích ở Afghanistan vẫn không thấm gì so với ở Iraq và Syria trong chiến dịch Anti-ISIS Operation Resolve, nơi 3,550 phi vụ được thực hiện trong Tháng Chín, giảm so với kỷ lục 5,075 của Tháng Tám.

Tuy nhiên dữ liệu chỉ bao gồm những cuộc oanh kích dưới sự chỉ huy của Combined Forces Air Component Commander, tổng số các phi vụ thực sự có thể còn cao hơn nhiều. (TP)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Sáu, ngày 13 tháng 10 năm 2017

Đa số người trẻ ở Mỹ thích sống độc thân

Theo kết quả cuộc phân tích các dữ kiện Kiểm Tra Dân Số mới đây, hiện có nhiều người Mỹ, nhất là thành phần trẻ, đang sống một mình, không có người phối ngẫu hay người yêu sống chung nhà.

Tin mới cập nhật