Nói xa nói gần


LTS: “Biết Tỏ Cùng Ai” do cô Nguyệt Nga và anh Vân Tiên phụ trách, nhằm mục đích góp ý, chia sẻ những ưu tư, vướng mắc về những vấn đề liên quan đến cuộc sống, đời thường mà quý vị không biết tỏ cùng ai.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Biết Tỏ Cùng Ai), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


 


Nói xa nói gần


 


Em viết thư này không phải hỏi cho em mà là hỏi cho anh của em. Số là gia đình chỉ có hai anh em, nên từ bé đã rất thân nhau. Ðến khi lớn lên, có gia đình riêng nhưng hai anh em vẫn thường xuyên hỏi ý nhau, kể cho nhau nghe về chuyện gia đình riêng của nhau.


Thời gian sau này anh của em hay than thở về cách đối xử của gia đình vợ. Số là hai vợ chồng anh ấy lấy nhau đã 12 năm mà chưa có con. Anh chị cũng có đi bác sĩ chuyên khoa, có chữa chạy nhưng vẫn không đi đến đâu. Gia đình vợ anh cứ căn cứ vào việc bà đẻ cả chục đứa con, còn mẹ em chỉ có hai đứa nên bà chắc mẩm rằng, phần lỗi không con là do anh em. Vậy là mẹ vợ anh đi chùa, nhà thờ cầu khấn, thậm chí còn mời thầy về cúng, lấy giấy đốt lửa huơ huơ nơi mặt anh của em để làm phép. Anh em rất bực mình nhưng không biết làm sao. Ban đầu câu chuyện chỉ trong gia đình, về sau lần lần lan ra bạn bè bà con hai bên. Ði đến đâu cũng nghe mọi người hỏi sao lâu quá không thấy bầu bì gì cả. Anh em bực nhất là giờ đây làm như lỗi tất cả là về phía anh.


Rồi thì mới đây anh em báo cho em biết một tin động trời: Anh em đã có con! Nhưng lại có với người khác (dĩ nhiên là họ không giữ để sinh ra baby).


Vụ có con ngoài giá thú này khiến anh em càng ghét và bực nhiều hơn nữa khi mẹ vợ cứ nói xa nói gần là do lỗi anh em. Thấy anh mình vậy em cũng tức lắm, cũng muốn… nói xa nói gần lại, cho họ biết là anh em không có bịnh hoạn gì hết mà anh em đã có… CON!


Thưa anh chị, anh chị khuyên anh em phải thế nào cho bớt đi những căng thẳng trong gia đình.


D. Ph.


 


Cô Nguyệt Nga góp ý:


Mẹ vợ ảnh nói xa nói gần thì chỉ làm anh em bực mình, (biết đâu khi vợ anh thấy mẹ nói chồng mình quá mà đâm ra thương chồng hơn, mà như thế thì quá tốt). Nhưng em mà định nói xa nói gần cho mọi người biết, để chứng minh anh em không phải là người “vô dụng” thì chớ nha em. Tai họa không biết đâu mà lường. Em hại cả nhà đó em biết không?


Anh em đã phạm một lỗi, mà không một bà vợ nào tha thứ, đó là chưa kể bà vợ đang quay quắt kiếm con. Hãy giải thích với anh em, thà mang tiếng không có con còn hơn mang tội có con rơi! Chắc chắn anh em biết hậu quả của chuyện mình làm, bằng chứng là anh em và người thứ ba đã “phi tang” chứng cứ. Trước đây đã chịu mang tiếng rồi thì nay lại càng cám ơn cái tiếng đã mang.


Vợ chồng không có con, nhiều phần người vợ đau khổ hơn. Ngày nay khoa học tiến bộ nhiều lắm, chuyện có một đứa con không còn là điều khó nữa. Em khuyên anh nên tích cực hơn trong việc chạy chữa, mà giờ đây chỉ còn tập trung vào người chị dâu. Ít ra phần anh em cũng không còn là điều phải quan tâm. Có giận bà mẹ thì cũng đừng tỏ cho anh em thấy, như thế cũng là một cách làm giảm lòng bực bội của anh.


 


Trả lời của Vân Tiên:


Chuyện vợ chồng cãi nhau, kéo theo hai bên gia đình gấu ó nhau, nghi kỵ nhau, dòm ngó nhau, xem giữa anh và chị, ai là người “thiểu năng,” xảy ra nhan nhản trong xã hội. Hôn nhân cần sự thông cảm, hiểu biết và thương yêu nhau. Còn việc mà người con trai trong thư này định làm thì là để trả thù bên vợ, và cũng để thỏa mãn tự ái [đàn ông] của mình. Ðó không phải là điều nên làm. (Ðó là chưa nói, đưa “bằng chứng” về việc mình có “khả năng” như trong trường hợp này thì chẳng khác gì “lạy ông con ở bụi này.”)


Làm những điều như vậy tức là đã quyết định chấm dứt mọi thứ. Liệu anh có sẵn sàng chấm dứt mọi thứ?

Tản mạn buổi giao mùa


LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách.


Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: [email protected]


 


Trăng Quê


 


Người ta cứ hỏi tại sao khi mùa Thu tới, con người cảm thấy buồn và hay nghĩ ngợi. Có lẽ khi lá thu trở màu và khi tiết trời thay đổi, con người có hướng thiên về trạng thái tĩnh hơn là động. Và chính trạng thái này cho phép chúng ta có thời gian cho tâm hồn mình hơn, cho những gì mà không phải “cơm-áo-gạo-tiền” hằng ngày.


Ngày còn ở ngoài Trung, tôi chỉ biết mùa Thu qua những trang sách, trang vở. Cái xứ cằn cỗi đầy nắng gió ấy, tuy cũng có mùa lạnh mùa nóng, nhưng làm gì có cái khác biệt của bốn mùa. Vả lại, khi vất vả vật lộn với cái thiếu cái nghèo, con người ta đâu có thời gian mà suy nghĩ về trời và đất. Những tháng năm ở miền Nam thì tôi lại còn không có cái cơ hội để ngắm mùa Thu. Bởi ở miền Nam, đất trời chỉ chuyển giao giữa hai mùa mưa và nắng.


Vùng tôi ở bây giờ có thể nói là một nơi mà tôi có thể tận hưởng được sự khác nhau một cách rõ rệt giữa bốn mùa. Khi tôi mới đến, tôi có hỏi một người Mỹ là tại sao ông ấy lại chọn sống ở đây, tại sao lại chọn xứ lạnh mà ở, không về nơi ấm áp hơn. Và tôi thật ngạc nhiên khi ông ấy trả lời là tại vì nơi đây ông ấy tận hưởng được sự khác nhau giữa từng mùa, bốn mùa là bốn loại thời tiết rõ rệt.


Câu trả lời của ông làm cho tôi vỡ lẽ ra. Và tôi đã để ý hơn về thời tiết của mỗi mùa. Xuân thì sáng rạng hào quang của nàng Xuân với muôn hoa đua nở. Hè thì nắng nóng cho người ta tha hồ lễ hội. Thu tha thướt với sắc vàng sắc đỏ. Còn Ðông thì xám xịt làm cho trời đất như xích lại gần nhau hơn. Tuy nhiên, dù bốn mùa thay đổi và sự khác biệt khá rõ ràng, chúng ta cũng vẫn có thể tìm thấy sự giao thoa giữa hai mùa kế cạnh nhau. Giữa mùa Ðông lạnh giá, chúng ta vẫn có thể cảm nhận một chút Xuân khi nhìn những đóa hoa Coccus nhô lên trong tuyết, cho ta một chút hy vọng là Xuân đã đến thật gần. Trong gió thu phai giữa mùa lá vàng, ta vẫn có thể cảm giác được cái rét mướt của mùa Ðông khi một cơn gió lạnh đuổi theo ở phía cuối đường…


Ðất trời và con người luôn luôn có một mối giao hòa nhưng chúng ta thường không để ý, hay không có thời gian để chú ý tới. Cuộc sống càng ngày càng bận rộn hơn làm cho con người ta quên mất sự giao hòa đó. Con người ngày càng bận rộn để chạy theo những nhu cầu vật chất. Nhưng sẽ thật thú vị khi bạn có thể chiêm ngưỡng những ảnh hưởng qua lại của mối giao hòa này: một chút nắng xuân làm cho ta cảm thấy vui hơn, hớn hở hơn; một làn gió mùa Hè làm cho ta cảm thấy mát hơn; áng mây mùa Thu làm cho ta cảm thấy mang mác buồn; và cái lạnh của rét Ðông làm cho ta cần hơn một vòng tay nồng ấm…


Sống nơi đây, tôi chứng kiến rất nhiều người chỉ biết công việc và công việc. Xuân Hạ Thu Ðông đối với họ đều như nhau. Mùa Hè thì mặc áo cánh tay, mùa Ðông thì mặc thêm cái áo ấm. Có lẽ đối với họ, mùa nào cũng vậy, chỉ khác nhau là nhiệt độ mà thôi. Ðôi khi đơn giản như thế mà lại hay. Vậy mà với tôi, tôi lại không làm được như thế. Có lẽ vì tôi đã có nợ nần với vạn vật vũ trụ chăng ?


Sáng hôm nọ dậy sớm đi làm, vừa lái xe ra khỏi ngõ, tôi bắt gặp một mảnh trăng khuyết treo lơ lửng trên cành của một cây phong đã rụng hết lá. Ðẹp vô cùng.


Có lẽ khi biết cảm nhận cái đẹp đơn sơ của vũ trụ, đó cũng là một thứ hạnh phúc…

Kiểu tóc mới niềm vui mới

 


Phỏng dịch: Hannah Pham


 


Phái đẹp chúng ta vui cũng cắt tóc, buồn cũng muốn cắt tóc. Không biết có phải tâm trạng của chúng ta đã ảnh hưởng hay chỉ đơn thuần chúng ta muốn đổi mới một điều gì bằng việc đi làm kiểu tóc mới.


  Bạn muốn làm ông xã ngạc nhiên? Muốn làm bạn trai tròn đôi mắt? Hay muốn đổi mới làm bản thân vui hơn? Dù lý do của bạn là gì thì việc đi cắt tóc hay làm đẹp cũng là việc lành mạnh và đáng làm. Sau đây là một vài kiểu tóc đẹp hợp thời trang được các ngôi sao Hollywood ưa chuộng. Hãy thử xem kiểu nào sẽ thích hợp cho bạn trong đợt cắt tóc tới đây. Những kiểu này đặc biệt phù hợp với phụ nữ 35-50 tuổi.


 


Kiểu tóc cúp ngang vai của Fearne Cotton



Hình: http://pinterest.com/pin/180003316327897585/


 


Kiểu tóc ngang vai hơi cúp vào hai bên má này sẽ thích hợp cho những phụ nữ có khuôn mặt tròn và bầu bĩnh và hơi dài để che những khuyết điểm. Kiểu tóc này làm cho chủ nhân của nó nhìn sang trọng quý phái hơn. Kiểu tóc này cũng rất truyền thống cũng sẽ góp phần tôn lên vẻ dịu dàng của phái đẹp.


 


Kiểu tóc ngắn ưa thích của phụ nữ trung niên



Hình: http://pinterest.com/pin/180003316327683659/


 


Nếu bạn là một phụ nữ vừa người với một khuôn mặt gọn gàng có lẽ kiểu tóc ngắn này sẽ thích hợp nhất. Kiểu tóc này giúp khuôn mặt bạn trở nên sáng sủa và khoe được những nét đẹp trên khuôn mặt. Nếu bạn có một vầng trán đẹp và một cái cằm ưa nhìn đây là một kiểu tóc giúp bạn khoe những nét đẹp đó.


 


Kiểu tóc được phụ nữ 50 ưa chuộng



Hình: http://pinterest.com/pin/180003316327683640/


 


Và ngược lại nếu trên trán bạn xuất hiện vài nếp nhăn làm cho bạn rất khó chịu thì đây là một kiểu tóc thích hợp để che khuyết điểm đó. Mái tóc ngắn ngang vai với tóc mái cắt 7/3 sẽ làm cho bạn tự tin hơn. Ðồng thời vì kiểu tóc này cũng không phá cách nhiều hay có phần truyền thống, nó sẽ tạo ra cho người nhìn có cái cảm giác chững chạc và quý phái.


 


Kiểu tóc của Sharon Lawrence



Hình: http://pinterest.com/pin/180003316327600351/


 


Bạn tự tin vào khuôn mặt tươi tắn của mình? Bạn cũng rất yêu đời và thích phá cách? Thì kiểu tóc này sẽ làm bạn hài lòng. Kiểu tóc ngắn nhiều tầng với tóc mái một bên khoe được khuôn mặt tươi tắn và gọn gàng của chủ nhân. Công thêm nếu bạn có vài nếp nhăn xuất hiện trên trán hay muốn che đi phần trán vì bất cứ lý do gì thì kiểu tóc này sẽ giúp bạn “tốt khoe, xấu che.”


 


Kiểu tóc ngắn của Cameron Diaz



Hình: http://pinterest.com/pin/180003316327567862/


 


Nếu bạn có một khuôn mặt hơi tròn và dài thì kiểu tóc ưa thích của Cameron Diaz sẽ thích hợp cho bạn. Kiểu tóc này có tóc mái nghiêng về một bên, kiểu tóc này được cắt ngang với khuôn mặt nhưng dần ngắn hơn ở phía sau. Kiểu tóc này giúp cho người phụ nữ nhìn năng động hơn, nó được nhiều chị em ở độ tuổi 40 ưa chuộng.


 


Kiểu tóc xoắn ngang, 2013



Hình: http://pinterest.com/pin/180003316327545761/


 


Mặc dù nó nhìn na ná giống kiểu tóc của Cameron Diaz ở trên, nhưng thời trang tóc này sẽ làm cho khuôn mặt chủ nhân xuất hiện rất quý phái và tươi trẻ. Nếu mà bạn có một cái cằm đẹp với khuôn mặt hơi dài thì kiểu tóc này thật là lý tưởng cho bạn. Với kiểu tóc này bạn sẽ thấy rất thuận tiện trong bất cứ trường hợp nào. Nếu bạn có tiệc tùng gì đó thì với kiểu tóc trên bạn chỉ cần chuẩn bị dưới khoảng 10 phút mà thôi.


 


Kiểu tóc Victoria Beckham



Hình: http://pinterest.com/pin/180003316327432959/


 


Victoria Beckham không những nổi tiếng như cồn trong giới thời trang, thời trang tóc của cô cũng được rất nhiều phụ nữ trên toàn thế giới yêu thích. Kiểu tóc của cô cũng như con người cô làm cho người ta thấy vẻ sắc sảo của những phụ nữ rất cá tính và thành công. Nếu bạn có khuôn mặt hơi gầy và có đôi mắt đầy lửa (đam mê nghệ thuật và cuộc sống) thì kiểu tóc cá tính này thực sự thích hợp cho bạn.


 


Kiểu tóc messy short của Halle Berry



Hình: http://pinterest.com/pin/180003316327432966/


 


Phải nói Halle Berry yêu thích kiểu tóc này một cách rất đặc biệt, bằng chứng là cô để kiểu tóc này từ rất lâu. Nếu bạn chú ý đến cô ấy mỗi lần xuất hiện trước báo giới bạn sẽ thấy cô ấy xuất hiện với kiểu tóc này rất nhiều lần. Nếu bạn cũng như Hallle hoàn toàn tự tin vào khuôn mặt đẹp và cân đối của mình, thì kiểu cắt ngắn hơi rối này sẽ giúp bạn khoe tối đa vẻ đẹp đó cộng thêm với sự trẻ trung và yêu đời mà nó đem lại


 


Kiểu tóc dài highlights gợn sóng của Elisabetta Canalis



Hình: http://pinterest.com/pin/180003316327650226/


 


Ðây là kiểu tóc dài duy nhất trong những kiểu tóc được đề cập ở đây. Kiểu tóc dài hơn vai, hơi gợn sóng, cộng thêm highlights sẽ giúp chủ nhân nhìn khá tân thời. Nhiều người trong chúng ta cũng biết lợi ích của tóc dài là giúp phụ nữ có nhiều sáng tạo trong kiểu tóc hơn. Kiểu tóc dài này có nhiều lớp và hơi bồng (wavy) tạo ra sự nhẹ nhàng và thướt tha.


 


Kiểu tóc của Michelle Obama



Hình: http://pinterest.com/pin/180003316327413116/


 


Có lẽ kiểu tóc của đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ không phải là thời trang hay nữ tính nhất nhưng chắc chắn nó sẽ được nhiều người ưa chuộng trong một vài năm tới. Kiểu cắt tóc này thích hợp với những người phụ nữ tự tin, năng nổ, nhưng cũng rất thuộc về gia đình.

Nhà trong khu có thể tản bộ hấp dẫn người mua


Người mua nhà lưu ý tới khu dân cư của bạn, và có thể thích căn nhà của bạn nhiều hơn nếu nó nằm gần các cửa tiệm, nhà hàng ăn, các công viên, nơi dễ đi bộ tới chỗ nọ chỗ kia trong khu phố.










(Hình: Getty Images)


Với giá xăng lên xuống đáng kể và nhiều người đang cố gắng tiết kiệm trong một nền kinh tế bất ổn, người mua đang tìm cách giảm bớt chi tiêu. Ði bộ là một trong những cách đó. Một căn nhà nằm trong một khu dân cư có thể đi bộ thoải mái và dễ dàng tới nhiều cửa tiệm bán lẻ và tiệm ăn sẽ được người mua nhà cho điểm cao, theo một báo cáo của một giáo sư tại trường Ðại Học George Washington. Những vùng đô thị nhỏ gọn như thủ đô Washington được coi như một kiểu mẫu toàn quốc cho thấy người dân có thể sinh sống và làm việc tại Washington mà không cần tới xe hơi.


Giáo Sư Christopher B. Leinberger, tác giả của bản báo cáo có tựa là “DC: The WalkUP Wake-Up Call,” cho rằng những vùng đô thị có thể đi bộ được cũng ở trong số những thị trường địa ốc mạnh nhất. Nói một cách giản dị, khả năng đi bộ trên đường phố đang thúc đẩy sự lưu tâm đến những khu dân cư này.


Hiện giờ đó là một đặc điểm nổi bật trên nhiều quảng cáo bán nhà. Vài quảng cáo còn cho điểm khả năng đi bộ để cho bạn biết việc đi lại trong khu phố bằng chân dễ dàng tới mức nào. Các nhân viên quảng cáo địa ốc cũng biết nhấn mạnh đặc điểm cho biết căn nhà ở gần các cửa tiệm và có thể đi bộ tới được.


Nhưng những gì đang thay đổi là loại cửa tiệm bán lẻ làm cho khu vực trở nên hấp dẫn. Ngày nay, những vùng đô thị mà việc đi bộ dễ dàng không những liên quan đến các tiệm ăn, tiệm thực phẩm, và các quán cà phê, mà còn cả các viện bảo tàng, thư viện, văn phòng, và nhiều loại nhà khác nhau. Ðó là những đặc điểm làm cho vùng Washington được nhiều người ưa thích. Trải rộng qua bảy quận, Washington có 43 vùng thuộc loại này (được đề cập trong báo cáo như là những vùng “WalkUPs”).


Bản báo cáo ghi nhận rằng trị giá nhà trong những khu dân cư có thể đi bộ này cao hơn tại những vùng ngoại ô, nơi xe hơi là một phương tiện cần thiết. Theo bản báo cáo, tính trung bình, một căn nhà trong một khu dân cư thuận tiện cho việc đi bộ có thể đem lại tiền thuê nhà hàng năm nhiều hơn khoảng 60% so với những căn nhà trong những khu dân cư cần phải có xe hơi.


Bởi vì hầu hết mọi người đều quá bận rộn, theo Hiệp Hội Ðịa Ốc Toàn Quốc (NBA), đa số những người được thăm dò thích những khu dân cư ít nhất được pha trộn, và bớt nhu cầu phải lái xe tới những địa điểm khác nhau, như văn phòng và các hoạt động khác.


Sự quan tâm gia tăng nhắm vào những khu dân cư có thể đi bộ cũng thiên về khuynh hướng sống lành mạnh ngày càng trở nên phổ biến. Nhiều người đang quan tâm tới việc đi bộ hoặc đi xe đạp tới chỗ làm và những hoạt động khác. Việc đi chung xe cũng đang được ưa chuộng.


Kỹ thuật cũng đang tạo dễ dàng hơn để bộ loanh quanh các khu dân cư và thành phố. Có những chương trình ứng dụng (apps) để hướng dẫn người đi bộ trong các thành phố và cho biết các lộ trình và địa điểm tốt nhất để dừng chân và nghỉ mệt hoặc mua vài món cần thiết trong nhà.


Các chính quyền địa phương đang đánh giá sự quan tâm đối với những khu dân cư có thể đi bộ đang giúp ích cho các nền kinh tế địa phương như thế nào. Nhiều địa phương đang khuyến khích các dự án phát triển cho phép những khu dân cư đông đúc phối hợp với các địa điểm bán lẻ và văn phòng và một vùng có thể đi bộ bao quanh.


Tuy nhiên, việc bảo đảm rằng con đường có thể đi bộ tới những cửa tiệm bán lẻ và văn phòng này không những thoải mái, dễ dàng mà còn đẹp đẽ và thích thú là điều then chốt cho các kế hoạch phát triển và sự thành công của khu dân cư. (N.N)

Số bán nhà mới hơi khựng lại, tạo ưu tư về thị trường địa ốc


(Reuters) –
Số bán của loại nhà biệt lập dành cho một gia đình mới xây, đã sụt giảm đôi chút trong Tháng Mười, và nhịp độ mua bán của tháng trước thấp hơn đáng kể sau khi được điều chỉnh, tạo một đám mây nhỏ bên trên một trong những điểm sáng của nền kinh tế Hoa Kỳ.



(Hình: AP File)


Hôm Thứ Tư (28 Tháng Mười Một), Bộ Thương Mại Hoa Kỳ nói những vụ mua bán sụt giảm 0.3% trong tháng trước, còn một nhịp độ hàng năm đã được điều chỉnh theo mùa là 368,000 đơn vị.


Các dữ kiện của chính phủ về những vụ mua bán nhà mới có thể được xét lại và thay đổi đáng kể. Thật vậy, Bộ Thương Mại đã giảm bớt sự ước lượng về nhịp độ mua bán trong Tháng Chín, từ 389,000 còn 369,000.


Sinh hoạt địa ốc năm nay đã là một điểm tương đối mạnh trong một nền kinh tế bị bao vây bởi niềm tin suy yếu của giới kinh doanh và nhu cầu từ nước ngoài giảm bớt, và báo cáo hôm Thứ Tư không thay đổi quan điểm rằng thị trường địa ốc vẫn đang ở thế hồi phục.


“Mặc dù giảm bớt sau khi được xét lại, những vụ mua bán nhà mới và thị trường địa ốc nói chung đang đi đúng đường,” theo bà Yelena Shulyatyeva, một kinh tế gia tại công ty BNP Paribas ở New York. “Chẳng qua là sự tiến bộ sẽ chậm chạp.”


Các dữ kiện cho thấy nhịp độ mua bán nhà mới chỉ thấp hơn một chút so với con số được báo cáo trong Tháng Năm, chứng tỏ thị trường nhà mới tiến triển ít.


Các chứng khoán giảm đôi chút tiếp theo việc công bố các dữ kiện, cũng bị đè nén bởi những lo ngại của giới đầu tư rằng các nhà lập pháp có thể không đạt được một thỏa thuận để cắt giảm sự thiếu hụt ngân sách trong năm tới, điều sẽ có thể gây ra một cuộc suy thoái.


Trong khi sự suy yếu trong việc chi tiêu cho kinh doanh đã kềm hãm sự phát triển, các dữ kiện gần đây nhất cho thấy thị trường địa ốc đang tăng động lực trong khi niềm tin của giới tiêu thụ cũng gia tăng.


Báo cáo hôm Thứ Tư cho thấy giá bán ở giữa (median sales price) cao hơn 5.7% trong Tháng Mười so với một năm trước đây, một dấu hiệu đáng mừng đối với tình trạng lành mạnh của khu vực địa ốc. Tuy nhiên, nhịp độ tăng giá tính theo năm hiện giờ đã chậm lại trong hai tháng liên tiếp.


Các kinh tế gia được thông tấn xã Reuters thăm dò đã tiên đoán những vụ mua bán tăng lên tới một nhịp độ là 390,000 đơn vị vào tháng trước, so với nhịp độ được báo cáo trước đó là 389,000 đơn vị.


Bộ Thương Mại nói trận bão lớn Sandy, đã đánh lên Duyên Hải Miền Ðông Hoa Kỳ vào cuối tháng trước, có thể chỉ gây một hậu quả “rất nhỏ” lên hoạt động mua bán nhà, và không ảnh hưởng tới việc thu thập các dữ kiện.


Một báo cáo khác cho thấy số đơn vay tiền mua nhà giảm bớt vào tuần trước, mặc dù nhu cầu về những vụ mua nhà có vay tiền thế chấp gia tăng trong tuần lễ thứ tư liên tiếp.


Hiệp Hội Ngân Hàng Thế Chấp (MBA) cho biết chỉ số được điều chỉnh theo mùa của hiệp hội về hoạt động vay tiền mua nhà, gồm cả việc tái tài trợ lẫn nhu cầu mua nhà, giảm 0.9% trong tuần lễ chấm dứt vào ngày 23 Tháng Mười Một.


Chỉ số đã được điều chỉnh theo mùa của MBA về các đơn tái tài trợ giảm 1.5%, trong khi số đo về các đơn vay tiền mua nhà, một chỉ dấu hàng đầu về những vụ mua bán nhà, tăng 2.6%. (N.N)

Du khách Nga chết đuối ở biển Mũi Né


BÌNH THUẬN (NV) –
Thêm một du khách Nga thiệt mạng tại Bãi Gành, Mũi Né thuộc thành phố Phan Thiết, tỉnh Bình Thuận.










i biển Mũi Né nổi tiếng sạch, đẹp, nhưng nguy hiểm vì sóng to.


Nạn nhân là một thương gia mới 26 tuổi tên Andrey Dubiwin. Trước đó, nạn nhân cùng với hai du khách Nga khác đến tắm biển tại khu du lịch Mui Ne Bay.


Theo báo Người Lao Ðộng, nghe hai người bạn của ông Andrey Dubiwin kêu cứu, nhân viên cấp cứu của khu du lịch Mui Ne Bay dùng ca nô chạy đến để tìm vớt nạn nhân. Tuy nhiên, cuối cùng thì họ chỉ vớt được xác chết của ông này.


Tin du khách Nga chết đuối tại khu du lịch trên cho thấy bãi biển Việt Nam ngày càng trở nên nguy hiểm đối với du khách. Dư luận cho rằng không có nhân viên cứu cấp túc trực ở bãi trong khi du khách đang tắm biển là thiếu sót không thể chấp nhận được ở các khu du lịch.


Thời gian qua, dư luận ồn ào vụ du khách Nga trở thành nạn nhân của các vụ cướp giật lan tràn tại thành phố Nha Trang. Tình trạng này dẫn đến việc đại diện Sứ Quán Nga tại Việt Nam lên tiếng đòi chính quyền thành phố Nha Trang phải ngăn chận nạn cướp giật nhắm vào du khách Nga tại đây.


Trong những năm qua, người Nga đổ về Việt Nam du lịch ngày càng đông, đặc biệt tại các vùng biển như Nha Trang, Phan Thiết, Phú Quốc… (PL)

Công an tra tấn một ông đòi đốt tiền của vợ


GIA LAI (NV) –
Một người đàn ông ở thành phố Pleiku, tỉnh Gia Lai vừa đâm đơn kiện công an khu vực phường Yên Ðổ tra tấn ông bầm tím hai chân chỉ vì ông dọa đốt két tiền của bà vợ.










Nạn nhân bị công an đánh bầm đùi chỉ vì dọa đốt tiền của vợ nhà. (Hình: VNExpress)


Theo báo mạng VNExpress, tối 23 tháng 11 vừa qua, ông Nguyễn Hữu Tiến 40 tuổi, cư dân phường Yên Ðổ mở tiệc nhậu khoản đãi bạn bè. Khi tiệc tàn, mọi người đã ra về, vợ chồng ông này lại xung đột nhau dữ dội.


Vụ cãi nhau giữa hai vợ chồng ông Tiến xảy ra ngay sau buổi tiệc. Thấy ông say mèm, bà vợ lên tiếng cằn nhằn. Ông cự lại, đòi đốt két sắt đựng tiền, ý nói “có tiền để làm gì, mà không chịu để ông nhậu với bạn bè một hôm.” Sợ chồng làm thật, bà vợ liền báo tin cho công an phường Yên Ðổ đến can thiệp.


Quả đây là cơ hội để công an khu vực ra tay “hành” dân. Cán bộ công an khu vực phường Yên Ðổ tên Nguyễn Thanh Tuấn nghe tin, lập tức chạy đến, còng tay ông Tiến lôi về đồn công an.


Tại đây, theo lời tố cáo của nạn nhân, ông Nguyễn Thanh Tuấn và một đồng nghiệp của ông đã dùng dùi cui nện tới tấp vào đùi của ông Tiến. Ông Tiến còn cho biết, mỗi khi bị đánh đau quá, ông liền khom người lại thì hai cán bộ công an nện dùi cui thẳng vào bụng, ngực và đầu của ông này để buộc ông phải duỗi người ra.


Bị giam suốt một đêm để đánh đập tàn nhẫn, đến sáng hôm sau, ông Tiến mới được thả về nhà nhờ giấy bảo lãnh của thân nhân. Ông này không đi nổi, sau đó được đua vào bệnh viện Gia Lai cứu cấp.


Tin này được một cán bộ lãnh đạo công an thành phố Pleiku xác nhận sáng ngày 4 tháng 12. Ông này hứa hẹn sẽ xem xét sự việc trước khi trừng trị ông cán bộ công an thuộc cấp đánh dân. (PL)

Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QP/VNCH


(Disabled Veterans and Widows Relief Association)


A Non-Profit Corporation – No. 3141107 EIN: 26-4499492


P.O. Box 25554, Santa Ana, CA 92799


Phone: (714) 539-3545, (714) 371-7967


Email: [email protected]; [email protected]


Website: http://www.camonanhtb.com


Chi phiếu xin đề: Hội H.O. Cứu Trợ TPB&QPVNCH


 


Hải ngoại không quên tình chiến sĩ


Ðồng hương nhớ mãi nghĩa thương binh


 


Danh sách ân nhân gửi tiền đến hội:


(Tính đến ngày 25 tháng 11, 2012)


 


Hổ Ngọc Tân, Fountain Valley, CA $100


Hậu Phạm (H.O. Phạm), Bothell, WA $200 (để giúp 2 TPB Nhảy Dù)


Lê Huân Của, Westminster, CA $300


Susan Oliva, Easton, PA $200 (do Tuyết Hoa Ðặng giới thiệu)


L.H.L. & gia đình c/o Hải Yên T. Nguyễn, Garden Grove, CA $300


Lan K. Trần, South Windsor, CT $300


Giàu Nguyễn, Hanford, CA $50


Dzung Nguyễn, Garden Grove, CA $50


Cụ Bà Hùng 80t c/o O. Tương V. Nguyễn, Hayward, CA $40


Phạm Hoạt, Fountain Valley, CA $20


Alex Nguyễn, Ontario, CA $20


Nguyễn Văn Hồng, Houston, TX $20


Cô Ðào Trần Lê, Pittsburg, CA $25


Kelvin T. Nguyễn, Ewa Beach, HI $20 (còn tiếp)


 


Danh sách mạnh thường quân ủng hộ ÐNH “Cám Ơn Anh” Kỳ 6:


 


Nga Ðoàn, San Jose, CA $50


Liem Thanh Phan, Shakopee, MN $20


Linda Nguyễn, San Mateo, CA $20


Thanh V. Phạm, Westminster, CA $50


Hàng Mai Yên c/o Cau Nguyễn, Santa Ana, CA $50


Pho Huỳnh, Harrisburg, PA $50


Sơn Văn Lâm, Malden, MA $50


Tina Vũ, Westminster, CA $50


ÔB. Lu N. Nguyễn, Carrollton, TX $50


Cô Phương c/o Dung Ma, San Gabriel, CA $50


Ha Nguyễn, Sacramento, CA $120


Hương Ðỗ, San Jose, CA $50


Phong N. Trương, San Jose, CA $50


Kim Phương, Abbotsford, CAN $100CAN


Nguyễn Quang Ðiện, Shoreline, WA $20


Phan Thị Kim Anh c/o Duy Ðức Phạm, Stockton, CA $50


Mai Dương, Garland, TX $50


Phúc Q. Ngô, Gretna, LA $200


Thiên Hương T. Huỳnh, East Haven, CT $200


Bác Sĩ Võ Ðình Hữu, Pomona, CA $250


Tho & Ba Trần, San Diego, CA $200


Nguyệt Bình (Budget Cleaners), Westminster, CA $200


Hanh Ðỗ, Monterey Park, CA $200


Hung Bùi, Midland, TX $300


Cẩm N. Võ, Braintree, MA $200


Hung Le & Thuy Ho, Saint Petersburg, FL $200


Harry H. Trần, Ontario, CA $200


Kim Ðinh, Lakewood Ranch, FL $200


Quỳnh Nguyễn, Irvine, CA $200


Que Nguyễn (Phương Hồng Quế), Fountain Valley, CA $300


Lan Nguyễn (Taste of Saigon), Duluth, MN $200


Minh T. Hồ, Tustin, CA $200


Tước Nguyễn, Leesburg, VA $300


Minh Tiên Nguyễn, Garden Grove, CA $300


Nguyễn Hữu Hải, Amelia, LA $200


Thuy Lê, Manassas, VA $200


Qui V. Võ, Portland, OR $300


Hua Ngọc Lê, Raleigh, NC $250 (gồm H.N. Lê $100, Nguyễn Thị Cẩm Tú $100 ,


Cụ Bà Mè Thị Lương $50)


Oriental Welding & Iron Work, Westminster, CA $200


Tuan Kim P. Bùi, San Diego, CA $200


Minh Từ, Berkeley, GA $250


Bà Nguyễn Ðình Dậu, Fairfax, VA $100


Dau & Lan Nguyễn, Garden Grove, CA $100


Phạm Thị Tuyết, Pomona, CA $120


Tony Trương, Los Angeles, CA $100


Thien Nguyễn, Stockton, CA $120


Christopher Phạm, Sacramento, CA $100


Sang Phạm ( cựu SVSQ TB K1/70 Nha Trang) $100


Tạ Khiết, Fountain Valley, CA $100


Hiep Q. Vũ, Kent, WA $100


Nghi Văn Phạm, c/o Sương Phạm, San Diego, CA $100


Thanh Văn Huỳnh, West Palm Beach, FL $100


Minh Lam, Santa Ana, CA $100 (gồm Minh Lâm $50, Phục Ngô $50)


Phan Thanh Dung, Riviera Beach, FL $100


Vietnamese Buddhist Association of San Francisco, CA $200 (kèm một số hồ sơ TPB)


Minh Huỳnh, San Francisco, CA $50


Chung Nguyen Ðức, San Francisco, CA $50


Hop Tuyen T. Nguyễn, Oakland, CA $50


Thanh Nguyễn, Irvine, CA, $100


Truc Trương, Pinellas Park, FL $200 (còn tiếp)


 


Danh sách TPB/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Nguyễn Ngọc Xương, An Giang, HS CLQ Sq:501.868. Bị thương ở vai phải.


Trần Văn Lung, Kiên Giang, HS ÐPQ Sq:480.665. Mù mắt phải. Bị thương ở đầu.


Nguyễn Hữu Danh, Vĩnh Long, B2 CLQ Sq:153.783. Bị thương ở mặt.


Danh Tươi, Kiên Giang, NQ Sq:881.268. Gãy tay trái.


Phạm Văn Tài, Ðồng Tháp, B1 ÐPQ Sq:683.394. Cụt tay phải.


Thái Trường Sanh, Sóc Trăng, TU ÐPQ Sq:500.671. Cụt chân phải.


Trần Văn Ngô, An Giang, CSQG. Gãy tay phải.


Nguyễn Văn Khanh, Ðồng Tháp, B1 CLQ Sq: 725.568. Cụt chân phải.


Lê Văn Hải, Long Xuyên, TS CLQ Sq:515.409. Bị thương ở tay phải.


Trịnh Ngân, Cần Thơ, B1 CLQ Sq:201.286. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Quen, An Giang, B1 CLQ Sq:510.763. Cụt chân trái.


Nguyễn Văn Tê, Vĩnh Long, B2 CLQ Sq:502.968. Mù mắt trái.


Nguyễn Văn Minh, An Giang, HS ÐPQ Sq:268.815. Gãy tay trái. Teo mắt.


Nguyễn Văn Sáu, Vĩnh Long, XDNT Sq:431.289. Bị thương ở cân trái.


Nguyễn Thanh Nhàn, Trà Vinh, TS. Sq:??? Cụt chân phải.


Phạm Văn Tám, Vĩnh Long, B2 CLQ Sq:463.963. Liệt chân trái.


Nguyễn Ngọc Lên, An Giang, B2 BÐQ Sq:500.572. Cụt chân trái.


Huỳnh Văn Tâm, An Giang, B2 BÐQ Sq:510.044. Gãy chân trái.


Nguyễn Thanh Quang, Cần Thơ, HS CLQ Sq:508.959. MDVV 50%.


Lý Văn Nhiều, Cần Thơ, B1 CLQ Sq:510.462. Bị thương mất gót chân.


Châu Sam, An Giang, NQ Sq:872.809. Bị thương ở bụng.


Lê Sáu, Hậu Giang, TU CTCT Sq:216.622. Bị thương ở tay phải.


Nguyễn Văn Ðộ, An Giang, HS CLQ Sq:229.362. Bị thương ở tay trái.


Nguyễn Thuận Tồn, An Giang, TS ÐPQ Sq:289.216. Bị thương ở tay phải.


Trần Tiến, An Giang, B2 ÐPQ Sq:205.117. Mù 1 mắt. MDVV 65%.


Lê Quang Nguyên, Khánh Hòa, HS CLQ Sq:400.124. Gãy chân phải.


Võ Quang, Khánh Hòa, HS Nhảy Dù Sq:132.263. Cụt chân trái.


Nguyễn Tư, Khánh Hòa, TS CLQ Sq:402.516. MDVV 55%.


A Yua, Kontum, Sq:293.637. Cụt chân phải.


Nguyễn Thành Phận, Khánh Hòa, Sq:337.192. Gãy chân phải.


Lê Minh Khắc, Quảng Nam, Sq:206.039. Liệt tay trái.


Lê Văn Thành, Quảng Nam, TQLC Sq:137.156. Bị thương ở bụng.


Nguyễn Ðăng Tường, Quảng Trị, Sq:140.021. Gãy chân trái.


Võ Văn Anh, Quảng Trị, Sq:403.186. Cụt tay phải. Cụt các ngón chân phải.


Trần Văn Trang, Tiền Giang, Sq:402.279. Liệt tay trái, mất các ngón.


Võ Văn Thương, Long An, Sq:345.498. Cụt chân phải.


Nguyễn Văn Sáng, Tiền Giang, Sq:229.289. MDVV 85%.


Mai Minh Châu, Saigon, HS1 CLQ Sq:104.461. Gãy chân phải.


Triệu Bửu Phú, An Giang, B1 CLQ Sq:116.622. Bị thương ở đầu.


Trần Văn Thại, Ðồng Tháp, B2 CLQ Sq:142.216. Gãy tay phải.


Nguyễn Văn Ngan, Long An, Sq:181.338. MDVV 90%.


Nguyễn Bê, Khánh Hòa, Sq:407.152. Phỏng, 2 bàn tay co rút.


Trần Văn Cường, Bình Thuận, Sq:377.780. Bị thương ở tay trái.


Trần Văn Bá, Bình Thuận, Sq:125.420. Cụt tay phải.


Ðặng Xuân Thu, Quảng Nam, TrU Thiết Giáp Sq:291.258. Gãy chân tay phải.


 


Danh sách QP/VNCH đã được giúp đỡ:


 


Trương Thị Cúc, Saigon, Quả phụ Cố TS Phạm Hữu Bưởi. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Chung, Bình Ðịnh, Quả phụ Cố CSQG Nguyễn Lam Sơn, Tử trận năm 1975.


Trần Thị Khánh, Thừa Thiên, Quả phụ Cố Nguyễn Nghiêm. Tử trận năm 1969.


Nguyễn Thị Tư, Tiền Giang, Quả phụ Cố B1 Ðoàn Văn Mau. Tử trận năm 1968.


Lê Thị Quế, Quảng Trị, Quả phụ Cố HS Hổ Ðãi. Tử trận năm 1971.


Nguyễn Thị Sương, Hậu Giang, Quả phụ Cố HS1 Lê Văn Ðới. Tử trận năm 1972.


Phan Thị Bân, Ðồng Nai, Quả phụ Cố HS Tô Văn Nhậm. Tử trận năm 1962.


Lê Thị Mai, Bình Thuận, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Ngon. Tử trận năm 1972.


Trần Thị Thảo, Bình Thuận, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Tích. Tử trận năm 1965.


Lê Thị Tươi, Vĩnh Long, Quả phụ Cố HS1 Phan Văn Hà. Tử trận năm 1968.


Nguyễn Thị Triết, Khánh Hòa, Quả phụ Cố CLQ Nguyễn Ân. Tử trận năm 1974.


Vọ Thị Nhỉ, An Giang, Quả phụ Cố HS Hà Văn Cung. Tử trận năm 1972.


Hồ Thị Xuân, Thừa Thiên, Quả phụ Cố Lê Quang Ân.???


Phạm Ngọc Lan, Tiền Giang, Quả phụ Cố Trần Ngọc Thanh. Tử trận năm 1973.


Phạm Thị Tuyên, Quảng Trị, Quả phụ Cố Nguyễn Trung. Tử trận năm 1970.


Trang Thị Thu Nguyệt, An Giang, Quả phụ Cố HS1 Phạm Văn Ngọc. Tử trận năm 1973.


Dương Thị Sanh, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố HS1 Võ Văn Thiên. Tử trận năm 1972.


Trần Thị Lắc, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố B2 Trần Văn Thêm, Tử trận năm 1964.


Nguyễn Thị Cân, Quảng Trị, Quả phụ Cố TS Trần Dực. Tử trận năm 1966.


Ali Phước, Ðồng Nai, Quả phụ Cố TS1 Nguyễn Văn Năm. Tử trận năm 1970.


Phan Thị Bé, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B1 Võ Văn Phước. Mất năm 1990.


Nguyễn Thị Phiến, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B1 Lai Văn Vệ. Tử trận năm 1974.


Nguyễn Thị Ðành, Vĩnh Long, Quả phụ Cố HS Trần Văn Sang. Tử trận năm 1974.


Trương Thị Thỏn, Tây Ninh, Quả phụ Cố HS Nguyễn Quan. Tử trận năm 1967.


Nguyễn Thị Huê, Thừa Thiên, Tổ phụ Cố NQ Nguyễn Trọn. Tử trận năm 1972.


Phan Thị Hồng, Bến Tre, Quả phụ Cố HS Nguyễn Văn Bon. Tử trận năm 1972.


Bùi Thị Vui, Bến Tre, Quả phụ Cố NQ Nguyễn Văn Huệ. Tử trận năm 1973.


Trần Thị Ðâu, Tiền Giang, Tổ phụ Cố HS Trần Văn Mười Một. Tử trận năm 1971.


Thi Thị Tám, Tiền Giang, Quả phụ Cố B2 Huỳnh Văn Chiêu. Tử trận năm 1973.


Nguyễn Thị Hi, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B2 Dương Văn Hai Nhỏ. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Cục, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố B1 Nguyễn Văn Biết. Tử trận năm 1965.


Dương Thị Liêng, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố B2 Lê Văn Dù. Tử trận năm 1965.


Nguyễn Thị Mão, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B1 Trần Văn Mười. Tử trận năm 1971.


Huỳnh Thị Khoái, Vĩnh Long, Quả phụ Cố B2 Bùi Văn Sĩ. Tử trận năm 1968.


Trương Thị Cẩm Nhung, Vĩnh Long, Quả phụ Cố HS Nguyễn Văn Năng. Tử trận năm 1968.


Võ Thị Hoành, Tiền Giang, Quả phụ Cố HS Bùi Văn Chót. Tử trận năm 1972.


Nguyễn Thị Kiếm, Ðồng Nai, Quả phụ Cố B1 Phạm Văn Diều. Tử trận năm 1961.


Nguyễn Thị Lan, Ðồng Nai, Quả phụ Cố B1 Võ Nguyên. Tử trận năm 1965.


Võ Thị Nà, Bến Tre, Quả phụ Cố B2 Giã Văn Giác. Tử trận năm 1964.


Ðỗ Thị Sáu, Bà Rịa-Vũng Tàu, Quả phụ Cố NQ Dương Văn Tám. Tử trận năm 1969.


(còn tiếp)

Quận Dĩ An thời chinh chiến cũ


Góc Chiến Trường Xưa:


 


Nguyễn Khắp Nơi


(Viết theo lời kể của một cô gái Dĩ An)


 


Nói về địa dư, thì quận Dĩ An thuộc về Vùng III. Từ Sài Gòn đi Biên Hòa, nếu đi đường trong (đường ngoài là đường xa lộ Sài Gòn-Biên Hòa), chúng ta sẽ tới Thủ Ðức rồi tới Dĩ An và cuối cùng là Biên Hòa.


Mặc dù ở khoảng giữa Sài Gòn-Biên Hòa, nhưng người ta biết đến Thủ Ðức và Biên Hòa nhiều hơn là biết tới Dĩ An, vì hai nơi kể trên có quá nhiều cảnh đẹp, thức ăn và trái cây ngon, như Suối Tiên, nem Thủ Ðức, bưởi Biên Hòa,… Dĩ An chỉ là một quận thuộc về… miền quê, không có bất cứ một thứ gì đặc sắc, ngoài cái việc ở kế cận Sài Gòn.


Ðúng vậy, nếu đứng ngay ở quận lỵ Dĩ An, chúng ta sẽ thấy ngôi chợ, bót cảnh sát, ga xe lửa… Nhưng qua khỏi ga xe lửa một chút, chừng vài cây số thôi, là chúng ta đã tới miền quê rồi đó, với những cánh đồng lúa và vườn trái cây xanh mướt thấp thoáng những mái tranh đơn sơ.


Và trong một vài mái tranh đơn sơ đó, có… Việt Cộng.


Sau Hiệp Ðịnh Genève 1954, phân chia đất nước làm hai miền: Miền Bắc theo cộng sản, còn miền Nam theo tự do, thuộc Pháp. Khi Pháp rút về nước, trao chính quyền lại cho Quốc Trưởng Bảo Ðại. Sau một cuộc Trưng Cầu Dân Ý, Bảo Ðại bị truất phế, nhường cho Ngô Ðình Diệm lên làm tổng thống. Bọn Việt Cộng ở miền Nam, một số tập kết về miền Bắc, số còn lại rút gân rút cốt thay hình đổi dạng, nằm vùng chờ cơ hội.


Tổng Thống Ngô lập chính phủ Cộng Hòa, lo vãn hồi an ninh trật tự cho Miền Nam Tự Do, ông cho bắt hết đám Việt Cộng nằm vùng, xây dựng nền kinh tế vững mạnh. Cuộc sống người dân trở lại bình thường, dân Dĩ An nhờ đó, cũng sống rất yên lành.


Tôi sinh ra và lớn lên ở Dĩ An, chứng kiến những sự việc xẩy ra ở đó qua hai đợt di cư của người miền Bắc vào Nam: Năm 1954 và năm 1975.


Dân di cư miền Bắc, được tập trung sinh sống ở khu Thủ Ðức, Hố Nai, Tam Hiệp,… gần Biên Hòa, và đương nhiên là gần Dĩ An.


Thời đó, tôi còn rất nhỏ, mới bắt đầu đi học tiểu học. Tới trường, hễ nghe đứa nào nói cái giọng khó nghe, thì hiểu liền, đó là dân Bắc Kỳ. Ðang đi ngoài đường, hễ nghe ai đó nói: “Rê Su Ma, nạy chúa tôi.” Là tụi tôi biết liền, đó là dân Bắc Kỳ. Ra chợ, hễ thấy bà nào có hàm răng đen bóng, là bọn chúng tôi biết ngay, đó là dân Bắc Kỳ.


Một vài điều tôi còn nhớ như in vào đầu là, thời đó còn xài tiền giấy xé làm hai. Một đồng xé làm hai thành hai tờ Năm Cắc. Những đứa nhỏ Bắc Kỳ cùng học với chúng tôi, tụi nó hiền lành, chỉ nhìn tụi tôi chơi giỡn chứ không bao giờ dám chọc ghẹo tụi tôi cả. Má tôi và những người chòm xóm bán hàng ngoài chợ thì nói những người Bắc Kỳ chịu khó làm việc và rất nhẫn nhịn, cái gì cũng cười. Tôi được má kể lại là, lâu lâu, chính phủ tổ chức chiếu phim thời sự vào buổi tối, ở đầu chợ Dĩ An, để dân chúng đi xem, đông lắm, vui vẻ lắm, thái bình thịnh trị lắm.


Vào thời gian xẩy ra đảo chánh Ngô Ðình Diệm và những cuộc đảo chánh kế tiếp, tôi không biết và không nhớ nhiều cho lắm, vì lúc đó tôi chỉ là một đứa nhỏ chín mười tuổi mà thôi. Chỉ có một điều làm tôi nhớ: Mỗi lần chiếu bóng, Việt Cộng thẩy lựu đạn làm đám con nít tụi tôi chết nhiều lắm. Tôi không nhớ năm đó là năm nào, chỉ nhớ rằng, trong lúc đang mải mê xem phim chống bệnh tật: Máu đỏ và máu xanh trong cơ thể chống lại vi trùng xâm nhập vào người, thì nghe một tiếng nổ lớn:


“Ðùng!”


Nhìn chung quanh, tôi thấy người ta ngã xuống đất, máu chẩy thật nhiều, bọn tôi sợ quá, xúm nhau chạy về nhà. Kể từ đó, ba má tôi cấm đám anh em tụi tôi không được đi xem hát nữa.


Qua một thời gian vài năm không đi coi hát ở chợ nữa, có một bữa, mấy đứa bạn tôi rủ lại đi coi hát ở đầu chợ nữa. Tụi nó nói với tôi:


– Có ông quận mới về, ổng… sát Cộng lắm, nên tụi nó không dám về thẩy lựu đạn nữa, đi coi hát được rồi.


Nói thì nói vậy, chứ má tôi đâu có dám cho tụi tôi đi coi nữa. Anh em tụi tôi ham coi hát, lén lén đi từ đứa, mỗi đứa coi một khúc rồi về thế cho đứa khác đi coi. May là không có ai thẩy lựu đạn nữa, nên má tôi không biết chuyện này.


Mấy bữa sau, tụi tôi có chuyện đi ra Quận đường. Ðang đi, tôi chợt thấy có một chiếc xe “Díp” chạy trờ tới. Có một ông mặc đồ rằn ri nhà binh ngồi trên xe bước xuống, chống cây gậy đi chậm chậm. Dưới cặp mắt con nít của tôi, thì ông rất là oai phong. Tôi đâu có biết ông đó là ai, cứ mở bự con mắt ra mà dòm ông. Những người lớn tuổi đi kế bên tôi lao xao nói chuyện với nhau. Một bác đi kế bên tôi nói lớn ra vẻ thích thú:


– Ðó, ông Quận Dĩ An mới về đó!


– Ông Quận đó… sát Cộng lắm đó! Ổng cho lính đi phá hầm Việt Cộng hoài à, kỳ nào cũng giết được mấy đứa, làm tụi nó sợ lắm, trốn hết trơn rồi.


– Ổng là lính Thủy Quân Lục Chiến đó, đánh trận ngầu lắm đó!


– Ổng tên gì vậy?


– Ai biết ổng tên gì! Nghe người ta kêu ổng là Ông Quận Thủy Quân Lục Chiến, vậy thôi, chứ ai mà biết ổng tên gì!


Mấy ngày sau, nhân dịp tết Trung Thu, bọn con nít tụi tôi được đi theo thầy giáo tới Quận đường để lãnh lồng đèn và bánh trung thu. Ðây là lần đầu tiên trong đời, tôi được tới Quận đường và được lãnh quà Trung Thu. Tôi không còn nhớ đã được lãnh lồng đèn kiểu gì? Nhưng còn nhớ rất rõ là được phát một cái bánh dẻo nhỏ bằng ngón tay, ăn có mùi lá dứa.


Nhà tôi ở ngay chợ Dĩ An, mỗi ngày ngoài giờ học và nhưng giờ chạy chơi với bạn bè, tôi đều phụ má bán hàng, nên được nghe nói rất nhiều về Ông Quận Dĩ An Thủy Quân Lục Chiến. Có người kể:


– Tối qua, ông Quận cho lính đi phá hầm, giết nhiều du kích lắm, thằng con của Năm Rê (không phải tên thật) hổng dám dzìa kêu đi đắp mô nữa.


Cũng có người nói:


– Tối bữa trước, thằng Năm con ông Chín Lùa kéo đám trong bưng về chặn đường ông Tám Hó (không phải là tên thật) Hội Ðồng Xã đặng giết. May phước, ông Tám có thằng Nghĩa Quân xách súng đi theo, bắn trả lại rồi chạy thục mạng ra tới Xã ở luôn đó, mấy bữa rồi cũng không dám về nhà.


Một ông già bán sạp đã thật là vui vẻ nói lớn:


– Hổm rày quận mình yên lắm rồi! Tụi tui và bà con chòm xóm hết bị mấy cái đám ác ôn tối trời về bắt đi đắp mô rồi. Nhớ lại hồi đó, tối bị lùa đi đắp mô, sáng lại phải đi phá mô, hổng còn sức đâu mà làm ăn!


Như tôi đã nói ở trên, từ ga xe lửa Dĩ An đi theo đường cái vô sâu chừng vài cây số, tới vùng Nhị Tỳ, Nhà Ðèn Dĩ An là tới khu ruộng lúa và những đám rừng âm u (chưa tới Ngã Ba Cây Lơn). Những người đi theo Việt Cộng ban ngày vẫn làm ruộng trồng rau, ban đêm nhập với đám Việt Cộng trong rừng ra, tới từng nhà đòi đóng thuế, hoặc giết những người trong Hội Ðồng Xã. Nhà hàng xóm gần nhau, ai theo Việt Cộng, ai theo Quốc Gia, dân chúng có khi biết nhau hết, nhưng không dám nói ra.


Có một bữa, dân chúng kéo nhau đi coi xác Việt Cộng chết, được ông Quận kéo về để dọc đường rầy xe lửa. Tôi tò mò lén đi coi. Tới nơi, tôi thấy có chừng sáu bẩy cái xác Việt Cộng, đứa thì mặc quần xà lỏn, đứa thì mặc đồ bà ba đen, quấn khăn rằn bị bắn chết, máu chẩy đầy mình. Lính Nghĩa Quân cầm súng đứng gác kế bên. Người ta đi coi đông lắm, tới tận nơi mà dòm. Tôi thấy xác chết thì sợ quá, không dám tới gần, chỉ đứng lớ xớ phía xa.


Có người léo xéo nói với nhau: “Xác đó là thằng… Tám (không phải là tên thật), con của Sáu Lô đó.”


Có người làm gan, tới hỏi anh Nghĩa Quân đứng gác: “Việt Cộng bị bắn chết rồi, sao không đem đi chôn, mà lại đem trưng ra đây? Coi dễ sợ quá, hôi hám quá đi.”


Anh Nghĩa Quân trả lời: “Tụi tôi mới đi phá hầm bí mật của Việt Cộng tối qua đó, ông Quận cho kéo về, chờ làm giấy tờ xong mới đem chôn, cũng để đó đặng cho bà con biết, đừng có đi theo Việt Cộng mà có ngày bị chết thảm như cái đám này đó!”


Tôi lớn lên theo tình hình an ninh của quận Dĩ An. Ông Quận Dĩ An vẫn còn làm việc ở quận, tôi không có dịp gặp ông nữa, nhưng nghe dân chúng nói rất nhiều về những điều ông làm. Ông chịu lo lắng cho vấn đề an ninh của dân chúng, chịu hành quân, chịu đi phá hầm, truy lùng Việt Cộng lắm. Vì thế, dân chúng mới đặt cho ông cái tên: Ông Quận Sát Cộng.


Bây giờ thì tôi đã lớn đủ để hiểu Việt Cộng là ai? Và Sát Cộng là gì rồi. Tôi chỉ là một đứa con gái, nhưng tôi cảm thấy phục ông, và lâu lâu vẫn suy nghĩ ông đi đứng chống gậy rất khó khăn, vậy làm sao mà ông có thể đi hành quân phá hầm Việt Cộng hoài hoài như vậy được?


Có một bữa bán hàng, tôi thấy một đám người lạ mặt mặc quần áo đen, đội nón rộng vành, mang ba lô tới ăn ở quán của nhà tôi. Tôi thấy họ mặc đồ bà ba đen và quấn khăn rằn thì sợ lắm, nhất là nhìn thấy cái nón của họ, hơi giống cái nón tai bèo của đám du kích. Nhưng khi thấy họ mang ba lô thì tôi đỡ sợ, vì tuy không đi lính, nhưng tôi cũng biết chỉ có lính Cộng Hòa mới mang ba lô mà thôi. Khi một chú ăn xong, kêu tính tiền, tôi làm gan, hỏi chú là lính gì mà lại mặc đồ đen.


Chú này cỏn trẻ lắm, nhe răng cười trả lời tôi:


– Tụi tui là lính Xây Dựng Nông Thôn mới từ Vũng Tàu về đây (xin gọi tắt là XDNT).


Nghe anh trả lời thì tôi biết vậy thôi, và tôi cũng chỉ gặp họ một lần đó thôi nên cũng quên đi, còn lo bán hàng, lo đi học. Chừng vài tháng sau, tôi nghe dân chợ nói chuyện với nhau:


– Lính XDNT được lắm, họ hổng giống lính Cộng Hòa, họ ở luôn trong ấp của mình đó, mấy ảnh giúp mình đủ chuyện hết, có bữa còn phụ bà Tám Cái (không phải là tên thật) cấy lúa đó. Ban ngày, đám XDNT này đi vòng vòng giúp bà con, ban đêm họ xách súng đi tìm Việt Cộng mà đánh đó. Tội nghiệp quá, họ làm việc sáng đêm. Tối qua đám này ghé nhà tôi, tía thằng Tâm nói tôi nấu cháu cho mấy chú đó ăn cho no đặng làm việc đó!


Từ đó tôi mới biết lý do tại sao họ không có mặt ở chợ nữa, vì họ ở luôn ở trong làng, trong xã chung với dân. Theo suy nghĩ nông cạn của tôi, tôi cho rằng Việt Cộng nằm vùng sống cùng với dân, muốn diệt trừ bọn này, chỉ có cách là cũng sống cùng với dân như những người lính XDNT này thì mới tìm ra chúng mà đánh thôi. Từ đó, tôi lại có thêm cảm tình với lính XDNT và thêm cảm tình với ông Quận Dĩ An.


Tới tuổi thi tú tài, tôi lo học nhưng cũng thích thơ TTK, Hữu Loan, Hồ Dzếnh, và cũng thích đọc The Exodus, Chiến Tranh và Hòa Bình,… Một bữa, tôi đang đọc cuốn Trại Ðầm Ðùn thì một ông khách lạ mặc quần áo cảnh sát bước vào quán kêu đồ ăn, ông trạc tuổi 45 gì đó. Khi tới quầy trả tiền, liếc mắt thấy tên cuốn sách, ông nhìn tôi ngạc nhiên hỏi, “Con gái mà đọc mấy loại sách này làm chi!”


Tôi trả lời ông: “Cháu đọc cho biết Việt Cộng là như thế nào?”


Lâu lâu ông lại ghé quán của má tôi mà ăn trưa, ăn tối. Tới khi quen rồi, tôi mới biết ông là Cuộc Trưởng Cuộc Cảnh Sát Dĩ An. Có bữa, tôi cắc cớ hỏi ông:


– Chú Ba, có khi nào chú bắt được Việt Cộng, rồi cũng tra tấn người ta giống như bọn VC tra tấn dân, giống như trong… Trại Ðầm Ðùn, hay không?


Ông đã cười lớn một lúc rồi mới trả lời tôi:


– Bạo tàn không phải là nghề của Cảnh Sát Quốc Gia! Mình làm gì cũng phải có tình người ở trong đó. Hơn nữa, hỏi cung đám VC là do CSÐB hoặc là ANQÐ phụ trách, chứ không phải là nhiệm vụ của chú.


Từ đó, tôi có cảm tình nhiều hơn đối với ông. Ông kêu tôi là Con Gái và xưng Chú với tôi. Nhà ông ở Sài Gòn, ông đi làm bằng xe Vespa (hay Lambretta gì đó, tôi không nhớ rõ), chứ không lái xe Jeep Cảnh Sát. Người ta kêu ông là Chú Ba, thì tôi cũng theo đó mà kêu, chứ không hỏi và cũng không dám hỏi tên thật của ông.


Tháng Tư 1975, ngày đen tối của VNCH đã đến! Mấy ngày trước đó, thấy tình hình nguy ngập, má tôi lo cho tính mạng của anh Hai tôi đang đóng quân ở Bạc Liêu và anh rể tôi làm cảnh sát ở Xa Cảng, nhưng đâu có làm gì được hơn. Má chỉ còn cách bảo tôi đi mua gạo trữ phòng khi có biến.


Gần cuối tháng, tôi nghe súng nổ thật gần, nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn.


Sáng 30, tôi nghe trên đài phát thanh, Tổng Thống Dương văn Minh đầu hàng Việt Cộng và kêu gọi binh sĩ các cấp gác súng súng chờ bàn giao.


Má tôi lo cho số mạng của người con trai và con rể. Còn tôi, tôi lo cho số mạng của những bạn bè tôi đã đi lính. Dĩ An ở gần phi trường Biên Hòa, gần cả căn cứ Sóng Thần, nên có rất nhiều thanh niên gia nhập Không Quân và Thủy Quân Lục Chiến, bạn bè tôi ở trong đám này đông lắm. Rồi còn những người lính XDNT nữa, họ còn đang ở chung với bà con trong xã, ấp, còn chú Ba Cảnh Sát, còn ông Quận TQLC Sát Cộng nữa, họ sẽ ra sao?


Mẹ tôi lính quýnh đi tới đi lui trong nhà. Tôi cũng lo sợ, lo sợ cho mẹ tôi, cho chính tôi nữa, cuộc đời mình sẽ ra sao?


Ngay lúc đó, chú Ba bước vào, mặt mày đăm chiêu. Ðiều ngạc nhiên hết sức là chú không mặc bộ quần áo cảnh sát thường ngày, mà chú mặc bộ đồ mầu trắng tươi, đeo lon và huy chương sáng ngời. Chú nói với mẹ tôi:


– Tôi chào chị lần cuối, rồi về nhà. Ðầu hàng rồi, nhưng tôi đâu có thua trận đâu mà đầu hàng! Sáng nay, khi nghe tin Tổng Thống Minh đầu hàng, tôi đã tập họp tất cả cảnh sát trong Cuộc lại để làm lễ chào Quốc Kỳ lần cuối cùng, rồi giải tán, ai về nhà nấy. Tôi cũng về đây, thôi, chào chị và cháu gái, hai người ở lại mạnh giỏi.


Mẹ tôi và tôi chưng hửng nhìn chú. Một lúc sau, mẹ tôi mới nói:


– Ðầu hàng rồi, tôi thấy người ta mặc thường phục đi về, sao chú không thay quần áo thường mà lại mặc đại lễ như vầy, lỡ… có chuyện gì thì sao? Con trai tôi còn để mấy bộ quần áo ở nhà, tôi nói con Nhung lấy cho chú bận nhe!


Chú Ba cười chua chát, trả lời:


– Lần cuối cùng của cuộc đời binh nghiệp của tôi mà chị! Tôi phải mặc đại lễ chứ!


Tôi ái ngại nhìn chú, hỏi thêm:


– Chú Ba đi về cùng với anh em cảnh sát hay về chung với ông Quận? Về chung chắc là an toàn hơn đó.


– Anh em cảnh sát đa số là dân địa phương, họ tự đi về, còn chú, chú đi bằng xe riêng từ đó tới giờ, nên hôm nay chú cũng về bằng xe riêng. Ông Quận vừa nói chuyện với chú xong, ổng sẽ về sau cùng với những người lính nào ở Sài Gòn.


– Chú Ba, còn cây cờ của mình, sao chú không gỡ xuống, để… người ta xé đi thì tội nghiệp cho lá cờ lắm


– Chú Ba chỉ có nhiệm vụ thượng kỳ Việt Nam Cộng Hòa mà thôi. Quân đội không dạy chú cuốn cờ bỏ đi, và chú cũng không thể làm chuyện đó được. Trước khi về, chú đã đứng nghiêm chào lá cờ lần chót rồi. Cứ để lá cờ ở đó, trong đầu óc của chú sẽ nhớ mãi hình ảnh lá cờ VNCH tung bay trong gió. Sau này, lá cờ sẽ ra sao? Ðể tương lai trả lời.


Rồi chú quay ra, đạp máy xe rồ ga đi thẳng.


Ngoài đường, tôi thoáng thấy những thanh niên mang băng tay đỏ, cầm súng chạy lăng xăng.


Chiều đến, má tôi hốt hoảng nhớ tới bầy cháu ngoại ở Sài Gòn, má nói tôi ráng mang gạo cho chị tôi, để mấy đứa nhỏ đói tội nghiệp. Tôi cảm thấy sợ hãi khi phải đi ra ngoài trong giờ phút này, nhưng cũng chất gạo lên xe Honda chạy ra xa lộ đi về Sài Gòn.


Dọc đường, vẫn còn súng nổ, vẫn còn lính ta chạy tới chạy lui, quần áo lính vứt rải rác khắp nơi, và rất nhiều đàn ông mặc thường phục đi bộ về phía Sài Gòn. Những chiếc xe tăng cắm cờ Xanh dương và đỏ chạy rầm rộ trên đường, chạy qua mặt tôi một cách hung tợn, cũng hướng về Sài Gòn. Tôi sợ lắm, bậm gan rồ ga chạy thục mạng.


Bất chợt, tôi nhìn thấy ở vệ đường, một người lính mặc đại lễ mầu trắng với những huy chương đeo đầy trên ngực áo, nắm bất động, mặt đầy máu, quay về phía đường lộ, bên cạnh chiếc xe Vespa lật nghiêng. Tôi thảng thốt kêu lên:


Chú Ba Cảnh Sát!


Tôi muốn dừng lại, xem có phải thật sự là chú Ba hay không? Chú còn sống hay đã bị bắn chết? Nhưng dòng người xô đẩy, tiếng súng hai bên nổ vang, rồi xe chở lính Việt Cộng chạy tới, xe tăng, thiết giáp bắn nhau qua lại, tôi không thể nào ngừng lại. Tôi bật khóc, nhìn chú Ba một lần chót rồi run rẩy chạy xe đi.


Tôi nhớ lại hồi sáng, sau khi chú Ba đi được khoảng một tiếng đồng hồ thì một đám những tên đeo băng tay đỏ, những tên đội nón tai bèo, đã kéo lá cờ VNCH xuống, xé tan nát đi. Tôi vụt chạy ra muốn giựt lại lá cờ, nhưng vừa mới ra tới cửa, đụng phải một đám đá cá lăn dưa cầm súng chĩa tứ phía, làm tôi sợ quá, dội trở lại. Lúc đó, tôi đã giận chú Ba hết sức, tại sao không kéo lá cờ xuống mà cất đi, để nay bị cái đám người này xé nát. Bây giờ, nhìn chú Ba nằm đó, tôi lại nhớ câu nói cuối cùng của chú:


“Cứ để lá cờ ở đó, trong đầu óc của chú sẽ nhớ mãi hình ảnh lá cờ VNCH tung bay trong gió. Sau này, lá cờ sẽ ra sao? Ðể tương lai trả lời.”


Tôi không giận chú Ba nữa, và nghĩ rằng, chú Ba đã làm đúng! Chú Ba ơi, trong đầu óc chú bây giờ, lá cờ Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn tồn tại, vẫn còn tung bay trong gió, trong vĩnh cửu, phải không chú?


Những ngày sau đó, rất nhiều khuôn mặt xuất hiện. Những khuôn mặt này rất quen thuộc với người dân Dĩ An trước đây, nhưng bây giờ họ đã trở thành khác hẳn. Họ quấn khăn rằn, đội nón tai bèo, hiện nguyên hình Việt Cộng.


Bà con đi chợ nói với nhau: Cái đám này, hồi đó đã bị cảnh sát chìm, bị lính của Ông Quận mình bắt nhốt hết trơn rồi đó đa. Nhưng bị báo chí nói lung tung là bắt dân vô tôi, nên mới phải thả tụi nó ra. Nay thì rõ ràng quá rồi, phải chỉ hồi đó xử tử hết tụi nó đi, đỡ khổ …


Một thời gian ngắn sau đó, những người Bắc Kỳ lại xuất hiện, chúng tôi kêu họ là Bắc Kỳ 75. Những Bắc Kỳ này láu cá và hỗn láo vô cùng, khác xa với Bắc Kỳ 54 xưa. Bắc Kỳ 54 ăn nói nhỏ nhẹ, cái gì cũng cười, thì đám Bắc Kỳ 75 đội nón cối, đi chân đất, luôn miệng chửi thề. Khi nói chuyện, họ xưng ông xưng cha với chúng tôi và sẵn sàng đe dọa: “Ông báo công an, bắt bỏ cha chúng mày đi bây giờ!”


Mỗi lần ngày 30 Tháng Tư trở lại, tôi lại nhớ tới quận Dĩ An, nhớ tới ông Quận TQLC Sát Cộng, nhớ tới Chú Ba Cảnh Sát. Tôi đã kể cho chồng con tôi nghe về những người này, không biết họ còn sống hay đã chết? Chồng tôi hỏi, tôi còn nhớ tên những người hùng này hay không? Lâu quá rồi, hơn nữa, hồi đó, tôi còn quá nhỏ để mà nhớ. Mỗi lần đi ngang những Ðài Tưởng Niệm Chiến Sĩ VNCH, tôi đều cầu nguyện cho họ.


Bất chợt, một hôm đọc Việt Luận, đọc bài “Cuộc Ðời Ðổi Thay” tôi mới biết ông Quận Trưởng Dĩ An, ông Quận TQLC Sát Cộng, Trung Tá Nguyễn Minh Châu, ông còn sống, đang ở bên Mỹ. Tôi mừng qua, kêu chồng tôi:


– Anh ơi, ông Guậng… Ông Guậng Dĩ Ang nè, ổng còn sống, ổng diết báo nè! Anh coi hình ổng nè, ổng bận đồ rằn ri, oai hùng lắm nè! Thấy hông, em nói mà!


Chúc mừng ông Quận được bình yên sau những đổi thay của cuộc đời.


Cám ơn ông Quận, đã gìn giữ an ninh trong quận, đã sát Cộng, để những người dân Dĩ An như tôi có một cuộc sống yên ổn, cho tới ngày 30 Tháng Tư.


Người Việt của tôi, là thế đấy!

Chăn Gối với Kẻ Thù

 


by James Webb, 30-4-2003


Giang chuyển ngữ


 


Biết giải thích như thế nào với những đứa con của tôi rằng khi tôi mười mấy, đôi mươi, những tiếng nói ồn ào nhất của những người cùng thời lại nhằm mục đích phá nát những nền tảng của xã hội Hoa Kỳ, để xây dựng lại một xã hội dựa theo quan điểm đầy tự mãn của họ.


Giờ đây nhìn lại, ngay cả chúng ta, những người đã trải qua giai đoạn này, cũng không hiểu được tại sao lại có những kẻ với trình độ học vấn cao, đa số sinh ra từ gia đình thượng lưu, lại có thể gieo rắc những tư tưởng phá hoại làm nhiễm độc bầu không khí của thập niên 1960 và những năm đầu của thập niên 1970. Ngay cả Quốc Hội cũng bị nhiễm những con vi khuẩn nầy.


Sau khi Tổng Thống Nixon từ chức vào Tháng Tám 1974, cuộc bầu cử mùa Thu năm ấy mang lại 76 tân dân biểu thuộc đảng Dân Chủ và 8 thượng nghị sĩ. Ðại đa số những dân cử chân ướt chân ráo này đã tranh cử dựa trên cương lĩnh của Mc Govern. Nhiều người trong số họ được xem như những ứng viên yếu kém trước khi Nixon từ chức, vài người không xứng đáng thấy rõ, chẳng hạn như Tom Downey, 26 tuổi, thuộc New York, người chưa từng có một nghề ngỗng gì và vẫn còn ở nhà với mẹ.


Cái gọi là Quốc Hội hậu Watergate nầy diễn hành vào thành phố với một sứ mệnh vô cùng quan trọng mà sau này trở thành điểm tập hợp cho cánh Tả của Hoa Kỳ: chấm dứt sự giúp đỡ của nước Mỹ dưới bất kỳ hình thức nào cho chính quyền đang bị vây khốn: Nam Việt Nam. Không nên lầm lẫn ở chỗ này – đây không phải là sự kêu gào thanh niên Mỹ đừng đi vào cõi chết của những năm trước đây. Những người lính Mỹ cuối cùng đã rời Việt Nam hai năm trước rồi, và đã tròn bốn năm không có một người Mỹ nào bị tử trận.


Bởi những lý do mà không một viện dẫn lịch sử nào có thể bào chữa được, ngay cả sau khi quân đội Mỹ triệt thoái, cánh Tả vẫn tiếp tục những cố gắng để đánh gục nền dân chủ còn phôi thai của Nam Việt Nam. Phụ tá sau này của Tòa Bạch Ốc Harold Ickes và nhiều người khác trong “Chiến Dịch Kiểm Soát Tài Chính” – có một lúc được giúp đỡ bởi một người tuổi trẻ nhiều tham vọng Bill Clinton – làm việc để cắt toàn bộ những khoản tài trợ của Quốc Hội nhằm giúp Miền Nam Việt Nam tự bảo vệ.


Liên Hiệp Hòa Bình Ðông Dương, điều hành bởi David Dellinger và được quảng bá bởi Jane Fonda và Tom Hayden, phối hợp chặt chẽ với Hà Nội suốt năm 1973 và 1974, đi khắp các khuôn viên đại học Mỹ, tập hợp sinh viên để chống lại điều được cho là những con ác quỷ trong chính quyền Miền Nam Việt Nam. Những đồng minh của họ trong Quốc Hội liên tục thêm vào những tu chính án để chấm dứt sự viện trợ của Hoa Kỳ cho những người Việt Nam chống Cộng, ngăn cấm cả đến việc sử dụng không lực để giúp những chiến binh Nam Việt Nam đang bị tấn công bởi các đơn vị Bắc Việt được khối Xô Viết yểm trợ.


Rồi đến đầu năm 1975, Quốc Hội Watergate giáng một đơn chí tử xuống các nước Ðông Dương không Cộng Sản. Tân Quốc Hội lạnh như băng từ chối lời yêu cầu gia tăng quân viện cho Việt Nam và Cam Bốt của Tổng Thống Gerald Ford. Ngân khoản dành riêng này sẽ cung cấp cho quân đội Cam Bốt và Nam Việt Nam đạn dược, phụ tùng thay thế, và vũ khí chiến thuật cần thiết để tiếp tục cuộc chiến tự vệ. Bất chấp sự kiện là Hiệp Ðịnh Paris 1973 đặc biệt đòi hỏi phải cung cấp “viện trợ để thay thế trang thiết bị quân sự vô giới hạn” cho Nam Việt Nam, đến tháng Ba phe Dân Chủ trong Quốc Hội biểu quyết với tỷ số áp đảo, 189-49, chống lại bất kỳ viện trợ quân sự bổ sung cho Việt Nam và Cam Bốt.


Trong các cuộc tranh luận, luận điệu của phe Tả phản chiến gồm toàn những lời lên án các đồng minh đang bị chiến tranh tàn phá của Hoa Kỳ. Và đầy những hứa hẹn về một tương lai tốt đẹp cho các quốc gia nầy dưới sự cai trị của chế độ Cộng Sản. Rồi Dân Biểu Christopher Dodd, tiêu biểu cho sự ngây thơ hết thuốc chữa của các đồng viện, lên giọng đầy điệu bộ


“Gọi chế độ Lon Nol là đồng minh là làm nhục chữ nghĩa… Tặng vật lớn nhất mà đất nước chúng ta có thể trao cho nhân dân Cam Bốt là hòa bình, không phải súng. Và cách tốt nhất để đạt được mục đích này là chấm dứt viện trợ quân sự ngay lập tức.”


Sau khi trở thành chuyên gia đối ngoại trong vòng chỉ có hai tháng kể từ lúc thôi bú mẹ, Tom Downey chế diễu những cảnh cáo về tội ác diệt chủng sắp sửa xảy ra ở Cam Bốt, cái tội ác đã giết hơn một phần ba dân số của quốc gia này, như sau, “Chính phủ cảnh cáo rằng nếu chúng ta rời bỏ các quốc gia ấy thì sẽ có tắm máu. Nhưng những cảnh cáo cho việc tắm máu trong tương lai không thể biện minh cho việc kéo dài việc tắm máu hiện nay.”


Trên chiến trường Việt Nam, việc chấm dứt viện trợ quân trang, quân cụ là một tin làm kinh ngạc và bất ngờ. Các cấp chỉ huy quân đội của Miền Nam Việt Nam đã được bảo đảm về việc viện trợ trang thiết bị khi người Mỹ rút quân – tương tự như những viện trợ Hoa Kỳ vẫn dành cho Nam Hàn và Tây Ðức – và bảo đảm rằng Hoa Kỳ sẽ tái oanh tạc nếu Miền Bắc tấn công Miền Nam, vi phạm hiệp định Paris 1973. Bây giờ thì họ đang mở mắt trừng trừng nhìn vào một tương lai bất định khủng khiếp, trong lúc khối Sô Viết vẫn tiếp tục yểm trợ cho Cộng Sản Bắc Việt.


Trong lúc quân đội Nam Việt Nam, vừa choáng váng vừa mất tinh thần, tìm cách điều chỉnh lại lực lượng để đối phó với những thiếu thốn trang thiết bị cần thiết, quân Miền Bắc được tái trang bị đầy đủ lập tức phát động ra cuộc tổng tiến công. Bắt giữ được nhiều đơn vị bị cô lập, quân Miền Bắc tràn xuống vùng đồng bằng trong vòng có 55 ngày. Những năm về sau, tôi phỏng vấn các người lính Miền Nam Việt Nam còn sống sót trong các cuộc giao tranh, nhiều người trải qua hơn chục năm trong các trại tập trung của Cộng Sản sau khi cuộc chiến chấm dứt. Ðiệp khúc này không bao giờ chấm dứt:


“Tôi không còn đạn dược.”


“Tôi chỉ còn 3 quả đạn pháo cho mỗi khẩu một ngày.”


“Tôi không còn gì để phát cho binh sĩ của tôi.”


“Tôi phải tắt máy truyền tin, bởi vì tôi không thể nào chịu đựng được nữa những lời kêu gọi xin tiếp viện.”


Phản ứng của Hoa Kỳ trước sự sụp đổ này cho thấy có hai nhóm khác nhau, và điều này vẫn còn tiếp tục được thấy rõ trong nhiều vấn để chúng ta đang đương đầu ngày nay. Ðối với những người đã từng chiến đấu ở Việt Nam, và đối với gia đình, bạn bè, và những người cùng quan điểm chính trị với họ, đây là là một tháng đen tối và tuyệt vọng. Những khuôn mặt mà chúng ta thấy đang chạy trốn sự tấn công của Bắc Quân là những khuôn mặt rất thật và quen thuộc, không phải đơn thuần là những hình ảnh truyền hình. Những thân người xoay trong không gian như những bông tuyết, rơi xuống chết thảm khốc sau khi đeo bám tuyệt vọng vào thân trực thăng hay phi cơ, có thể là những người chúng ta quen biết hoặc từng giúp đỡ. Ngay cả đối với những kẻ không còn niềm tin vào khả năng đánh bại cộng sản, đây không phải là cách để chấm dứt cuộc chiến.


Ðối với những kẻ từng trốn tránh cuộc chiến và lớn lên tin rằng đất nước chúng ta là quỷ dữ, và ngay cả khi họ thơ mộng hóa những ý định của người cộng sản, những tuần lễ sau cùng này đã chối bỏ trách nhiệm của mình trong sự sụp đổ này bằng những phê phán quân đội Nam Việt Nam đầy tính sa lông, hay là công khai reo mừng. Ở trung tâm Luật Khoa của Ðại Học Georgetown, nơi tôi đang theo học, việc Bắc Việt trắng trợn ném bỏ các điều cam kết về hòa bình và bầu cử trong Hiệp Ðịnh Paris 1973, và tiếng xe tăng của Bắc Quân trên đường phố Sài Gòn được xem như là một cái cớ để thực sự ăn mừng.


Sự chối bỏ trách nhiệm vẫn còn tràn lan trong năm 1997, nhưng thực ra cái kết cuộc này chính là mục tiêu của những cố gắng không ngừng nghỉ của phong trào phản chiến trong những năm theo sau sự rút quân của Mỹ. George McGovern, thẳng thắn hơn nhiều người, công khai tuyên bố với người viết trong lúc nghỉ khi thâu hình cho chương trình “Crossfire” của CNN vào năm 1995. Sau khi tôi đã lý luận rằng cuộc chiến rõ ràng là có thể thắng được ngay cả vào giai đoạn cuối nếu chúng ta thay đổi chiến lược của mình, ứng cử viên tổng thống năm 1972, người tình nguyện đi Hà Nội bằng đầu gối, bình luận, “Anh không hiểu là tôi không muốn chúng ta chiến thắng cuộc chiến đó sao?” Ông McGovern không chỉ có một mình. Ông ta là phần tử của một nhóm nhỏ nhưng vô cũng có ảnh hưởng. Sau cùng họ đã đạt được điều họ muốn.


Có lẽ không còn minh chứng nào lớn hơn cho không khí hân hoan chung quanh chiến thắng của cộng sản là giải thưởng điện ảnh năm 1975, được tổ chức vào ngày 8 Tháng Tư, ba tuần trước khi Miền Nam sụp đổ. Giải phim tài liệu hay nhất được trao cho phim “Hearts and Minds,” một phim tuyên truyền độc ác tấn công những giá trị văn hóa Hoa Kỳ cũng như những cố gắng của chúng ta để hỗ trợ cho sự chiến đấu cho nền dân chủ của Miền Nam Việt Nam. Các nhà sản xuất Peter Davis và Bert Schneider (người thủ diễn một vai trong câu chuyện của David Horowitz) cùng nhau nhận giải Oscar. Schneider thẳng thừng trong việc công nhận sự ủng hộ những người cộng sản của mình. Ðứng trước máy vi âm ông ta nói: ‘Thật là ngược đời khi chúng ta đang ở đây, vào thời điểm mà Việt Nam sắp được giải phóng.”


Rồi giây phút đáng kinh ngạc nhất của Hollywood xảy ra – dù giờ đây đã được cố tình quên đi. Trong lúc quốc gia Việt Nam, mà nhiều người Mỹ đã đổ máu và nước mắt để bảo vệ, đang tan biến dưới bánh xích của xe tăng, Schneider lôi ra một điện tín được gởi từ kẻ thù của chúng ta, đoàn đại biểu Cộng Sản Việt Nam ở Paris, và đọc to lên lời chúc mừng cho phim của mình. Không một phút giây do dự, những kẻ nhiều quyền lực nhất của Hollywood đứng dậy hoan nghênh việc Schneider đọc bức điện tín này.


Chúng ta, những người đã từng chiến đấu ở Việt Nam hoặc là những người ủng hộ những cố gắng ở đó, nhìn lại cái khoảnh khắc này của năm 1975 với sự sửng sốt không nguôi và không bao giờ quên được. Họ là ai mà cuồng nhiệt đến thế để đầu độc cái nhìn của thế giới về chúng ta? Sao họ lại có thể chống lại chính những người đồng hương của mình một cách dữ tợn đến thế? Sao họ có thể đứng dậy để hoan nghênh chiến thắng của kẻ thù cộng sản, kẻ đã làm thiệt mạng trên 58,000 người Mỹ và đè bẹp một đồng minh chủ trương ủng hộ dân chủ? Làm sao có thể nói rằng chúng ta và họ đang sống trong cùng một đất nước?


Từ lúc ấy đến nay, không một lời nào của Hollywood nói về số phận của những con người biến mất sau bức màn tre của Việt Nam. Không ai đề cập đến những trại tập trung cải tạo mà hàng triệu chiến binh Miền Nam Việt Nam đã bị giam giữ, 56,000 người thiệt mạng, 250,000 bị giam hơn 6 năm, nhiều người bị giam đến 18 năm. Không người nào chỉ trích việc cưỡng bách di dân, tham nhũng, hay là chế độ công an trị mà hiện vẫn còn đang tiếp diễn. Thêm vào đó, ngoại trừ phim Hamburger Hill có ý tốt nhưng kém về nghệ thuật, người ta chỉ hoài công nếu muốn tìm một phim thuộc loại có tầm vóc diễn tả các chiến binh Hoa Kỳ ở Việt Nam với đầy đủ danh dự và trong những khung cảnh có thật.


Tại sao?


Bởi vì cộng đồng làm phim, cũng như những kẻ thuộc loại “đỉnh cao trí tuệ” trong xã hội, chưa bao giờ yêu thương, kính phục, hay ngay cả thông cảm với những con người đã nghe theo tiếng gọi của đất nước, lên đường phục vụ. Và vào lúc mà một cuộc chiến âm thầm nhưng không ngừng nghỉ đang diễn ra về việc lịch sử sẽ ghi nhớ đất nước chúng ta tham dự ở Việt Nam như thế nào, những kẻ chế diễu chính sách của chính quyền, trốn lính, và tích cực ủng hộ kẻ thù, cái kẻ thù mà sau cùng trở nên tàn độc và thối nát, không muốn được nhớ đến như là những kẻ quá đỗi ngây thơ và lầm lẫn.


Giữa những người dân Mỹ bình thường, thái độ của họ trong khoảng thời gian rối ren nầy lành mạnh hơn nhiều. Ðằng sau những tin tức bị thanh lọc và những bóp méo về Việt Nam, thực tế là những công dân của chúng ta đồng ý với chúng ta, những người đang chiến đấu, hơn là với những kẻ làm suy yếu cuộc chiến đấu này. Khá thú vị là điều nầy đặc biệt đúng với tuổi trẻ Mỹ, mà giờ đây vẫn còn được mô tả như là thành phần nổi loạn chống chiến tranh.


Như được tường trình lại trong bài Ý Kiến Quần Chúng, những kết quả thăm dò của Gallup từ năm 1966 cho đến khi Hoa Kỳ chấm dứt sự tham dự cho thấy tuổi trẻ Mỹ thực ra ủng hộ cuộc chiến Việt Nam lâu bền hơn bất cứ lứa tuổi khác. Ngay cả cho đến Tháng Giêng năm 1973, khi 68 phần trăm dân Mỹ trên 50 tuổi tin rằng chuyện gởi quân sang Việt Nam là một sai lầm, chỉ có 49 phần trăm những người tuổi từ 25 đến 29 đồng ý. Những phát hiện nầy cho thấy giới trẻ nói chung rõ ràng là không cực đoan, điều này đã được củng cố thêm bằng kết quả bầu cử năm 1972 – trong đó lứa tuổi từ 18 đến 29 ưa thích Richard Nixon hơn là George McGovern bằng tỷ lệ 52 so với 46 phần trăm.


Tương tự như vậy, mặc dù trong quá khứ những người chống đối này, mà ngày nay đang thống lĩnh giới báo chí và giới khoa bảng, đã khăng khăng nói ngược với thực tế, sự xâm nhập vào Cam Bốt năm 1970 đã được ủng hộ quần chúng mạnh mẽ… Sự xâm nhập này đã gây ra sự phản đối rộng khắp ở các sân trường đại học, kể cả một vụ xung đột làm cho bốn người chết ở Kent State University. Theo những kết quả thăm dò dư luận của Harris gần 6 phần 10 dân Mỹ tin rằng sự xâm nhập vào Cam Bốt là đúng đắn. Ða số được hỏi ý kiến, trong cùng bản thăm dò này vào Tháng Năm năm 1970, ủng hộ tái oanh tạc Miền Bắc, một thái độ cho thấy sự bác bỏ hoàn toàn phong trào phản chiến.


Các cựu chiến binh Việt Nam, dù bị bôi bẩn thường xuyên trên phim ảnh, trong các bản tin, và trong các lớp học, như là những chiến binh miễn cưỡng và thất bại, vẫn được những người dân Mỹ bình thường tôn trọng. Trong một nghiên cứu toàn diện nhất từ trước đến giờ về những cựu chiến binh Việt Nam (Harris Survey, 1980, ủy quyền bởi Veterans Administration), 73 phần trăm công chúng và 89 phần trăm cựu chiến binh Việt Nam đồng ý với câu phát biểu, “Vấn đề rắc rối ở Việt Nam là quân đội chúng ta được yêu cầu chiến đấu trong một cuộc chiến mà các lãnh tụ chính trị ở Washington không để cho họ được phép chiến thắng,” 70 phần trăm những người từng chiến đấu ở Việt Nam không đồng ý với câu phát biểu, “Những gì chúng ta gây ra cho nhân dân Việt Nam thật đáng xấu hổ.” Trọn 91 phần trăm những người đã từng phục vụ chiến đấu ở Việt Nam nói rằng họ hãnh diện đã phục vụ đất nước, và 74 phần trăm nói rằng họ thấy thoải mái với thời gian trong quân đội. Hơn nữa, 71 phần trăm những người phát biểu ý kiến cho thấy họ sẵn sàng chiến đấu ở Việt Nam một lần nữa, ngay cả nếu biết rằng cái kết quả chung cuộc vẫn như thế và sự giễu cợt sẽ đổ lên đầu họ khi họ trở về.


Bản thăm dò này còn có cái gọi là “nhiệt kế đo cảm giác,” để đo lường thái độ của công chúng đối với những nhóm người khác nhau, với thang điểm từ 1 đến 10… Cựu chiến binh từng phục vụ ở Việt Nam được chấm điểm 9.8 trên thang điểm này. Bác sĩ được 7.9, phóng viên truyền hình 6.1, chính trị gia 5.2, những người biểu tình chống chiến tranh 5.0, kẻ trốn quân dịch và chạy sang Canada được cho 3.3.


Trái ngược với những câu chuyện huyền thoại được dai dẳng phổ biến, hai phần ba những người phục vụ ở Việt Nam là quân tình nguyện chứ không phải bị động viên, và 77 phần trăm những người tử trận là quân tình nguyện. Trong số những người tử trận: 86 phần trăm là da trắng, 12.5 phần trăm người Mỹ gốc Phi Châu và 1.2 phần trăm thuộc các chủng tộc khác. Những cáo buộc rất phổ biến như là chỉ có dân thuộc các nhóm thiểu số và người nghèo được giao cho những công tác khó khăn trong quân đội khi ở Việt Nam là điều sai lạc. Sự bất quân bình trong cuộc chiến, thực ra chỉ đơn giản là do những thành phần đặc quyền đặc lợi trốn tránh trách nhiệm của mình, và chính những người này kể từ thời gian ấy đã kiên trì bôi bẩn những kinh nghiệm về cuộc chiến để nhằm tự bào chữa cho chính mình, phòng khi sau này bị lịch sử phán xét.


Thế còn những kẻ không những đã hiểu sai ý nghĩa một cuộc chiến, mà còn không hiểu nổi dân tộc của mình, những kẻ thuộc thành phần tinh hoa của xã hội đó bây giờ ra sao? Bây giờ họ đang ở đâu nếu không phải ở trong tòa Bạch Ốc? Trên vấn đề lịch sử quan yếu này, cái vấn đề đã xác định thế hệ của chúng ta, họ dấu mình thật kín. Họ nên dấu mình như thế.


Ðối với những kẻ đã đem cuộc hành trình tuổi trẻ đánh bạc trên cái ý tưởng rằng tổ quốc mình là một lực lượng ác quỷ, sau khi nhận ra sự ngây thơ của mình trong những năm sau năm 1975, chắc họ phải có một cảm giác rất kinh khủng. Thật là sáng mắt sáng lòng cho những kẻ đã tỉnh thức, đã tự vượt qua được phản ứng chối tội, để chứng kiến cảnh tượng hàng trăm ngàn người dân miền Nam Việt Nam chạy trốn “ngọn lửa tinh nguyên của cách mạng trên những con tàu ọp ẹp, sự chạy trốn mà chắc chắn 50 phần trăm sẽ vùi thây ngoài biển, hoặc là nhìn thấy những hình ảnh truyền hình của hàng ngàn chiếc sọ người Cam Bốt nằm lăn lóc trên những cánh đồng hoang, một phần nhỏ của hàng triệu người bị giết bởi những người Cộng Sản ‘giải phóng quân.’”


Thực vậy, chúng ta hãy thẳng thắn nhìn nhận. Thật đáng tủi nhục biết bao khi nhìn vào khuôn mặt của một thương binh, hay là nghe diễn từ tốt nghiệp của một học sinh thủ khoa người Mỹ gốc Việt Nam, mà người cha quá cố của em đã chiến đấu bên cạnh những người Mỹ, cho một lý tưởng mà bọn họ công khai mỉa mai, chế diễu, và xem thường. Và thật là một điều đáng xấu hổ khi chúng ta có một hệ thống chính quyền đã để cho em học sinh đó thành công nhanh chóng ở đây, mà lại không thực hiện được một hệ thống như vậy ở quê hương của em.

Ðêm ‘50 Năm Sân Khấu’ của Khánh Ly thu hút 2,500 khán giả


 


Ðức Tuấn/Người Việt


 


GARDEN GROVE (NV) – Trời đang mưa, bỗng như một kỳ diệu, chợt tạnh hẳn. Ngôi giáo đường nguy nga kiến trúc bằng kiếng (Crystal Cathedral) – nổi tiếng khắp thế giới – đã chật kín 2,500 người.










(Hình: Bùi văn Thành cung cấp)


Ðủ mọi lứa tuổi, mọi thành phần, mặc cơn gió lạnh xào xạc bên ngoài, cùng ngồi bên nhau tham dự đêm văn nghệ ghi dấu 50 Năm Sân Khấu của nữ ca sĩ Khánh Ly, diễn ra vào lúc 7:00 giờ tối Thứ Sáu, 30 Tháng Mười Một vừa qua tại thành phố Garden Grove.


Với đại sảnh đường rộng bát ngát, trần cao chót vót và sân khấu 2 tầng thiết kế tráng lệ trang nghiêm, đêm nay còn được treo thêm hằng trăm vòng hoa thông thơm ngát gắn đèn rực rỡ muôn màu, tăng vẻ long trọng cho Lễ Tạ Ơn chỉ có một lần trong đời, của người được mệnh danh là “Nữ Hoàng Chân Ðất.”


Mảnh mai xinh đẹp, nổi bật với màu áo tím thiết tha, cô Andi Rodriguez mở đầu chương trình bằng màn độc vũ ballet hiện đại có tên “Cơn Gió Hoang” do đạo diễn nổi tiếng Thắng Ðào soạn riêng tặng Khánh Ly. Vì theo anh, Khánh Ly là “giọng ca xuyên qua đời sống chúng ta như một cơn gió xoáy.”


Tiếng vỗ tay tán thưởng chưa dứt, 20 em thiếu nhi ca đoàn Blessed Sacrament School Students (BSS), áo lễ trắng, tay cầm nến lung linh, từ từ bước ra sân khấu, thánh thiện như những thiên thần. Các em vừa hát vừa múa Lạy Mẹ Fatima, “Kìa bà nào khi nhẹ nhàng, khi hùng dũng theo lời ca… như đạo binh sắp hàng vào trận, bà là ai?…”


Như Mai tiếp nối với nhạc phẩm Via Dolorosa (Con Ðường Thập Giá) của Billy Spague.


Nhạc sĩ Tom Leonar độc tấu đàn Organ của nhà thờ, âm thanh réo rắt thoát ra từ những chiếc ống cao thấp gắn quanh thánh đường vang lên thánh thót như khúc nhạc từ trời đổ xuống.


Ðoàn vũ Ðại Hàn gồm 10 thiếu nữ thướt tha xinh xắn, trang phục lộng lẫy xuất hiện biểu diễn màn vũ trống đặc sắc, theo tiếng hát của ca sĩ Quang Thành.


Sau 5 tiết mục đưa khán giả từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, GS Lê Tinh Thông thay mặt Ban Tổ Chức chào mừng quan khách, nói vài nét về buổi Lễ Tạ Ơn 50 Năm Sân Khấu của Khánh Ly, việc hiến tặng CD, DVD Karaoke Thánh Ca Dâng Mẹ cho quỹ nhà thờ. GS Thông giới thiệu thi sĩ Du Tử Lê. Bằng giọng nói chậm rãi, bổng trầm, thi sĩ Du Tử Lê phác họa định mệnh thăng trầm của một tiếng hát, rồi ông nói rằng: “…dù cho định mệnh đứng trước hay đứng sau, bên trái hay bên phải thì sau 50 năm với tôi, tiếng hát Khánh Ly cũng đã trở thành một tiếng hát bất hoại…”


Khánh Ly ra mắt khán giả với bài Thánh Ca Dâng Mẹ (To You Mother) cạnh người bạn trẻ Quang Thành, được dàn đồng ca thiếu nhi BSS hát phụ họa. Ông Kyle Horst, đến từ DC, đại diện Hội Ðồng Giám Mục Hoa Kỳ (USCCB) trao bằng tưởng lục chúc mừng 50 Năm Sân Khấu và ca ngợi sự đóng góp của Khánh Ly về các công việc từ thiện trong suốt 37 năm qua. Kyle đã đối đáp bằng tiếng Việt lưu loát với chị khiến cả sảnh đường rộn vang tiếng cười.


Cảm động nhất là lúc nữ ca sĩ Khánh Ly bắt đầu ngỏ lời, khán giả đã đồng loạt vỗ tay thật lâu để chào mừng chị. Sau khi tạ ơn Chúa Mẹ… cuối cùng chị nói: “…Tôi đã là quá khứ, tương lai là các bạn trẻ, tôi tình nguyện làm viên gạch lót đường, các em cứ việc bước lên, để tiếp tục cống hiến những điều tốt đẹp cho người, cho đời…”


Ngoài Tuấn Ngọc, Phương Hồng Quế, Ngọc Minh, các ca sĩ trẻ Don Hồ, Thế Sơn, Trần Thái Hòa, Nguyên Khang, Diễm Liên, Thủy Tiên, Hương Giang, Quang Tuấn, Ánh Minh, Lưu Việt Hùng lần lượt nối tiếp chương trình bằng những nhạc phẩm hay nhất để chung vui với người chị, đã đi trước quãng đường gập ghềnh dài nửa thế kỷ.


Brothers Band với 11 nhạc sĩ cùng 5 cây vĩ cầm, trình diễn thật xuất sắc cho từng tiết mục làm thăng hoa thêm cho những tiếng hát.


Khán giả không ngừng tán thưởng. Sau đó, hội trường vang dội hẳn lên, khi Khánh Ly trở lại chương trình cất tiếng hát. Chị vẫn đẹp, nét đẹp giản dị toát ra từ tà áo dài đen, hài hòa cùng chiếc khăn choàng tím. Nếu Có Yêu Tôi (Trần Duy Ðức), Rồi Cũng Già (Vũ Thành An) và liên khúc tình ca Trịnh Công Sơn: “…Tôi muốn yêu anh yêu Việt Nam, ngày gió lớn tôi đi môi gọi thầm, gọi tên anh tên Việt Nam, gần nhau trong tiếng nói da vàng…” Khán giả lại đứng lên vỗ tay và cùng hát với chị.


Nhiều đôi mắt long lanh, nhỏ lệ dưới sảnh đường.


Ðêm nhạc Tạ Ơn kéo dài gần 3 tiếng, kết thúc bằng bài Xin Vâng. Khánh Ly đã trao khoảng 20,000 đồng tận tay Linh Mục Chu Vinh Quang, đại diện Giáo Phận Orange County ngay trên sân khấu.


Trong lúc chờ đợi đám đông bao quanh Khánh Ly chụp hình lưu niệm, bác Nguyễn Thụy, dược sĩ đến từ New York tâm sự: “Tôi mê giọng hát Khánh Ly từ những năm trước 1975, đến khi đứt phim, kẹt lại quê nhà, nhưng vẫn nghe lén băng nhạc có Khánh Ly hát, nhất là cuốn cassette Ca Khúc Da Vàng. Ðến khi vượt biên sang đây, Khánh Ly đối với tôi vẫn là thần tượng bất biến.”



(Hình: DanHuynh/NguoiViet)


Anh Phạm Thông, đến từ Las Vegas nói: “Tôi từng nghe các ca sĩ trên hát nhiều lần, nhưng thành thật mà nói, chưa bao giờ thấy họ hát hay như trong chương trình này. Tôi có cảm giác mình được xem một show nhạc mà từ nghệ sĩ, sân khấu, âm thanh, ánh sáng dàn dựng hoành tráng giống như show của Mỹ.”


Ðây là lần đầu tiên văn nghệ Việt Nam tung hoành trên sân khấu Nhà Thờ Kiếng (Crystal Cathedral), cũng là lần đầu tiên một show ca nhạc lớn, đa dạng mà không có MC.


Nhìn chung, đêm văn nghệ ghi dấu 50 Năm Sân Khấu của Khánh Ly cho thấy, dù cuộc đời vốn đầy xô bồ, nhiễu nhương, nhưng vẫn còn nhiều tấm lòng đến với nhau, ngồi lại gần nhau trong sự yêu thương và lòng tử tế.

Cà phê ‘cún ôm’ mới xuất hiện ở Sài Gòn


SÀI GÒN (NV) –
Sài Gòn vừa xuất hiện loại cà phê “ôm” mới: không ôm các cô tiếp viên, mà ôm các… chú “cún.”










Chụp hình với chú cún cũng lắm thú vị. (Hình: minh họa trên Internet)


Tại một quán cà phê “cún ôm” xuất hiện không lâu ở quận 3 do một thanh niên Ðại Hàn làm chủ, khách hàng không phải trả tiền ly nước uống. Họ cũng không cần thưởng thức ly cà phê xem có thơm ngon so với các quán khác hay không. Ðàng này, họ chỉ bận xem “lý lịch” có kèm ảnh của các chú chó được trưng bày trên tường để chọn một “em.”


Sau đó, mỗi người khách tha hồ ôm lấy một chú chó để vỗ về, hoặc nâng niu, đùa giỡn.


Theo báo mạng VNExpress, khách hàng quán cà phê “cún ôm” này đa số là người trẻ tuổi. Một cô gái tên Thanh Trân, cư dân quận 3 cho biết “thấy vui mỗi khi tìm đến quán” và vì được tha hồ nâng niu, chơi đùa, trửng giỡn cùng với chú chó.


Khách hàng cũng được khuyên nên tránh đến quán “cún ôm” vào buổi trưa vì đó là giờ chó ngủ.


Chủ quán người Ðại Hàn còn cho biết các “nhân viên” của quán ông được huấn luyện cẩn thận, khám bệnh và chích ngừa thường xuyên. Theo ông, giá mua mỗi chú “cún” lên tới 20 triệu đồng, tương đương 1,000 đôla, chưa kể tiền săn sóc, tắm rửa… chó hầu như hàng ngày.


“Ngộ nghĩnh, vui vui,” theo nhận định của một số khách hàng trẻ tuổi đến quán “cún ôm” này.


Có người còn nói rằng, trò chơi nào cũng đến lúc nhàm chán, vì vậy “giỡn với cún” nay trở thành mới mẻ, thu hút một số người trẻ. (PL)

Ca Sĩ Bạch Trúc ra mắt CD ‘Tình Ðến Rồi Ði’


WESTMINSTER (NV) –
Ca sĩ Bạch Trúc, một trong những tiếng hát mới của vũ trường Blue đã tìm gặp phóng viên của nhật báo Người Việt để chia sẻ về tin tức đêm ra mắt CD “Tình Ðến Rồi Ði” của cô, sẽ được bắt đầu lúc 8:00 tối ngày Chủ Nhật, 16 Tháng Mười Hai, tại Blue Club, 14160 Beach Blvd., Westminster, CA 92683.










(Hình: ca sĩ cung cấp)


“Ðây là cuốn CD tôi ấp ủ từ lâu, và chỉ muốn thực hiện một lần để giữ làm kỷ niệm đời ca hát của tôi,” ca sĩ Bạch Trúc tâm sự như thế.


Theo lời Bạch Trúc, cô đi hát từ lâu nhưng không liên tục.


Bạch Trúc rời Việt Nam từ năm 1983, sang sống tại Âu Châu với gia đình, đến năm 1992 cô đi hát trở lại cho đến 1996 cô lại nghỉ một thời gian không đi hát nữa cho mãi đến năm 2004 trở lại sân khấu cho đến hôm nay.


Ca sĩ Bạch Trúc tâm sự cô là ca sĩ đa dạng, chữ đa dạng có nghĩa là cô có thể chuyển tải được rất nhiều thể loại nhạc khác nhau từ nhạc trữ tình, đến nhạc thính phòng, nhạc trẻ…


“Chương trình của đêm ra mắt CD ‘Tình Ðến Rồi Ði’ được chia ra làm hai phần: phần một là tôi sẽ trình bày những tình khúc nhạc vàng như Ảo Ảnh, Buồn, Chiếc Lá Cuối Cùng… Bước sang phần hai là phần dạ vũ sẽ do những ca sĩ thân hữu, bạn bè của tôi trình bày.”


Ðược biết dẫn chương trình do MC Trần Quốc Bảo, và phần nhạc do Blue Band phụ trách.


“Có rất nhiều ca sĩ thân hữu sẽ đến chung vui với tôi như Hoàng Liêm, Henry Chúc, Ngọc Thúy, Thanh Thúy, Trường Minh Hoàng, Mai Yên Vy, Ngọc Trọng, Thái Tài, Mạnh Hà,…” Bạch Trúc nói.


Giá vé: Ðồng hạng $20, mua tại cửa: $25


Vé bán tại: (714) 530-3900.


Liên lạc mua vé, đặt bàn: (714) 417-8523. (Ð.T.)

Cả trăm thiếu nữ H’Mong ‘mất tích bí ẩn’


LÀO CAI (NV) –
Phúc trình của công an huyện Bắc Hà, tỉnh Lào Cai công bố sáng 3 tháng 11 cho biết, chỉ trong vòng bốn năm trở lại đây đã có đến 100 cô gái bản Phố đột ngột mất tích. Hầu hết các cô gái này trong độ tuổi từ 14 đến 18, đều là người dân tộc H’Mong.










Gái bản Phố mất tích ngày một nhiều. (Hình: VTC News)


Theo người đứng đầu công an xã Bản Phố, danh sách các cô gái được gia đình khẩn báo “mất tích” tăng dần hàng năm.


Theo báo Pháp Luật và Xã Hội, trong số các cô gái mất tích đột ngột tại bản Phố, có một số cô đang chuẩn bị làm lễ kết hôn. Có cô đã được cưới về nhà chồng không lâu. Có gia đình cho hay bị mất con gái mới lớn.


Còn theo chính quyền xã Bản Phố, lâu nay dư luận sầm xì tin đồn có một số người lạ mặt xuất hiện ở bản Phố tìm cách chiêu dụ để đưa các cô gái bản vượt biên giới… lấy chồng.


Có người dân bản thú nhận, đã từng nghe “người lạ” chê trách đàn ông bản bắt được về buộc làm việc “quần quật như con trâu.” Họ sống một đời đầu tắt, mặt tối; chỉ biết lo cung phụng, giúp vui, chiều chồng quanh năm suốt tháng, ngoài ra không được một thú vui nào khác. Ngược lại, họ nghe lời râm ran nói rằng sang Trung Quốc lấy chồng coi như được “đổi đời,” vì thường xuyên được đi du lịch đó đây, còn được thưởng thức những “món ngon vật lạ” bên cạnh những ông chồng giàu có, đẹp trai hơn trai bản nhiều.


Người đại diện chính quyền bản Phố quả quyết rằng nhờ lời chiêu dụ đường mật này, các tổ chức “người lạ” nói trên đã đưa không dưới 100 cô gái bản sang bên kia biên giới. Một số gia đình cho hay, con gái thình lình mất tích mà họ không biết đi đâu, đang làm gì…


Cũng theo báo Pháp Luật-Xã Hội, nhiều phụ nữ bị dụ dỗ, bắt cóc bán sang bên kia biên giới làm gái mãi dâm, bỏ lại con thơ vô tội. Thảm họa này đã khiến nhiều gia đình cư dân H’Mong chết đứng. Khoảng một trăm gia đình đang thiếu bàn tay của người phụ nữ; trẻ em thiếu mẹ… đe dọa gây xáo trộn xã hội người dân bản hiền lành.


Cũng theo báo này, số phụ nữ bản mất tích ngày càng tăng, trong khi số người quay trở về với gia đình hầu như chỉ đếm được trên đầu ngón tay. (PL)

Toni Braxton khai phá sản vì vung tay quá trán


HOLLYWOOD (MSN Entertainment) –
Mới đây cô ca sĩ của loại nhạc R&B đã hé mở lý do tại sao dẫn cô ta phải đi đến con đường phá sản. Lần theo dấu vết của sự tiết lộ đó, cô ta cho biết cô ta “bị chết” bởi thói quen thích hàng hiệu, nhất là những vật dụng đắt tiền trong nhà, chẳng hạn như giường ngủ hay những thứ vật dụng nấu bếp.









Ca sĩ Toni Braxton tham dự buổi ăn trưa kỷ niệm Lupus LA lần thứ 10 Hollywood Bag Ladies tại khách sạn Regent Beverly Wilshire, Beverly Hill, California ngày 1 Tháng Mười Một. (Hình: Alberto E. Rodriguez/Getty Images)


Chuyện cô phá sản bắt đầu được đưa ra ánh sáng từ năm 1998, cùng lúc tên tuổi cô ta đang vang dội khắp nơi.


Ðiều này đã khiến cho giới khách hâm mộ cô đưa ra nhiều thắc mắc: số tiền $170 triệu đô la “hit market” nhờ bán được album Un-Break My Heart đã bay đi đâu hết?


Còn một chuyện khác mà cô ca sĩ 45 tuổi ấy tiết lộ đó là nhãn hiệu Laface Record của cô cũng đã bị mất một số tiền thu lợi nhuận khá lớn, và cô không được lãnh trước bất cứ một số tiền khả quan nào.


Toni Braxton nói trên chương trình 20/20 của đài truyền hình US TV News rằng, “Thật ra là họ sẽ đưa cho bạn một triệu cho lần thu sắp tới và sắp tới nữa để bạn coi như phải dính với họ trong cảm giác nợ nần như thế.”


Tuy nhiên Braxton cũng thú nhận cô ta hầu như bị “bốc cháy,” vì đã lao quá đà trong việc mua sắm vật dụng mắc tiền, sang trọng trong nhà.


“Tôi mê mua sắm những chiếc đĩa đắt tiền và các loại vật dụng trang bị cho nhà cửa, bởi vậy tôi đã mất một chút tiền bạc cho những thứ đó, gần cả ngàn tấm khăn trải đắt tiền đó là con số đã khiến tôi mang nợ, thiệt tình tôi kỳ dị quá phải không bạn?”


Vấn đề nợ nần của cô ta đã được mang ra mổ xẻ vào năm 2010, khi đó cô ta thú nhận đang có số nợ từ $10 triệu đến $50 triệu đô la, sau khi cô ta hủy bỏ một loạt những chương trình biểu diễn hái ra tiền tại Las Vegas khi cô được chẩn đoán là có hiện tượng ung bướu.


Người ca sĩ thắng giải Grammy này vừa mất một lâu đài ở Georgia và phải cho “foreclosure,” nhưng cô ta vẫn còn cố gắng giải thích rằng cô đã học được bài học cách quản lý ngân sách cho mình, cô ấy nói: “Tôi phải tự theo dõi tôi bởi vì tôi thật sự đang rất cần kiệm.” (Ð.T.)

Iran nói tịch thu thêm một phi cơ không người lái của Mỹ


DUBAI (Reuters)
Iran hôm Thứ Ba cho hay đã bắt được thêm một phi cơ do thám không người lái của Mỹ trong không phận vùng Vịnh, tuy nhiên các giới chức quân sự Mỹ nhanh chóng bác bỏ điều này, nói rằng không mất phi cơ nào trong vùng Trung Ðông.









Hình chụp từ đài truyền hình quốc gia của Iran, đang chiếu máy bay không người lái, dài 1.25 m, có tên Scan Eagle, do công ty Boeing chế tạo, mà chính quyền nói là đã bắt được của Hoa Kỳ. (Hình: AP Photo)


Iran đã liên tiếp đe dọa sẽ đóng cửa Eo Biển Hormuz, nơi có khoảng 40% lượng dầu thô của thế giới được chở qua, nếu bị tấn công. Giới chỉ huy cao cấp quân sự Mỹ nói rằng sẽ không để điều này xảy ra.


Một phát ngôn viên Bộ Tư Lệnh Hải Quân Trung Bộ Mỹ đặt tại Bahrain cho hay không một phi cơ không người lái nào của Mỹ bị rớt trong khu vực này thời gian gần đây.


Phía Iran công bố một đoạn video trong đó có hình chiếc phi cơ không người lái, dài 1.25 m, có tên Scan Eagle, do công ty Boeing chế tạo. Công ty Boeing bán và giúp điều hành loại phi cơ này cho một số quốc gia trong vùng Trung Ðông nhằm bảo vệ an ninh các giàn khoan dầu ở Vùng Vịnh. (V.Giang)

Mỹ bác đề nghị đổi 5 gián điệp Cuba đổi lấy một công dân Hoa Kỳ


MIAMI (The Miami Herald) –
Ðề nghị của Cuba theo là sẽ thả một nhân viên làm việc theo giao kèo cho chính phủ Mỹ, ông Alan Gross, để đổi lấy năm nhân viên tình báo Cuba đang bị giam giữ, đã bị Washington bác bỏ, theo một giới chức cao cấp Bộ Ngoại Giao hôm Thứ Hai.









Alan Gross và vợ là Judy Gross chụp hình lưu niệm trong một chuyến đi nghỉ hè trước khi ông bị bắt. (Hình: Gia đình Alan Gross cung cấp/AP File)


Ông Gross hiện đang bị giam ở Havana và là một trong những lý do chính cản trở nỗ lực cải thiện mối bang giao Mỹ-Cuba.


Ông Gross, năm nay 63 tuổi, bị bắt ở Havana hôm 3 Tháng Mười Hai năm 2009 sau khi chuyển giao 3 máy điện thoại vệ tinh cho thành viên cộng đồng người Do Thái ở Cuba để họ có thể vào Internet và liên lạc ra ngoại quốc mà không phải qua hệ thống điện thoại bị chính phủ Havana kiểm soát gắt gao.


Ðây là một phần của nỗ lực được chính phủ Mỹ tài trợ, theo đó khuyến khích các hoạt động tranh đấu dân chủ và nhân quyền ở các quốc gia có chế độ độc tài cai trị. Ông Gross bị kết án 15 năm tù về tội có hành động “vi phạm sự độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của Cuba.”


Năm người Cuba kia bị kết tội ở Miami năm 1998 là thuộc một tổ gián điệp được gửi sang Mỹ để do thám các nhóm chống đối. (V.Giang)

Dish network TVB VietNam

‘Hãy thức dậy đừng ngủ nữa’


 


Về Giấc mơ ‘hàng không mẫu hạm’ của Trung Quốc



Theo ý tui, hàng không mẫu hạm của Trung Quốc đối với Mỹ chẳng có gì hết, còn đối với các nước láng giềng thì là một điều đe dọa. Theo tui những người VN yêu nước nên tẩy chay đồ của Trung Quốc.


Bằng mọi cách cũng như tui, cách nay mấy hôm, tui vào tiệm Mỹ mua cái áo lạnh, khi ra tính tiền, nhờ cô bán tiệm coi áo này nước nào làm ra, cô ta nói made in China, tui liền trả lại, cô ta hỏi “why” tui trả lời là đồ gì mà made in China điều là bịnh hết, đồ ăn đồ mặc cũng vậy. Cô ta nói tôi cũng nghe là như vậy. Mình nhìn thấy như vậy là chuyện nhỏ nhưng mà nhiều người nước ngoài, họ suy nghĩ lại. Chúng ta cùng làm như vậy thì Trung Quốc không còn làm cha thế giới nữa. Nhìn về nước Tây Tạng, ai con dân của nước VN hãy thức dậy đừng ngủ nữa.


Ðức Hiền Sĩ, TX


 


 

Giàu và nghèo

 


Về ‘Giàu và nghèo



Giàu và nghèo… hiện tượng này đều có trong mọi thời đại, thành ra không cần phải đặt câu hỏi. Câu hỏi chỉ đặt ra là: sự khác biệt giữa giàu và nghèo cách xa nhau là bao nhiêu?


Tình trạng “con vua thì lại làm vua” chẳng những có ở xã hội dân chủ mà còn có ở những chế độ xã hội chủ nghĩa nữa. Nó khác biệt nhau ở chỗ là nhiều hay ít mà thôi.


Tương lai của một nước tư bản đi về đầu thì khỏi cần đặt câu hỏi. Câu hỏi chỉ đặt ra ra là bao giờ sẽ xảy ra. Một xã hội tư bản nó thay đổi theo chu kỳ, lên cao rồi lại xuống dốc (có khi nhiều có khi ít).


Cách đây 80 năm ở nước Mỹ cũng vậy.


Ðã chọn một chế độ như vậy thì mình phải hòa mình theo chủ nghĩa của nó. Ở đâu có ánh sáng thì nơi đó cũng có bóng tối. Chỉ ánh sáng không hoặc là bóng tối không thì chỉ có thiên đàng hay là địa ngục.


Tôn Tẫn


 


 


 


 


 

Tin mới cập nhật