Cụ bà Vũ Văn Đạm-Ngũ Đại Đồng Đường.

 



Cụ là vợ của nhiếp ảnh gia Vũ Văn Đạm và là em dâu của nhiếp ảnh gia nổi tiếng Võ An Ninh. Suốt một đời cụ chỉ đứng đằng sau người chồng tài hoa, ông từng làm cố vấn trong văn phòng Quốc Trưởng Bảo Đại. Dù phụ nữ nhưng bản tính mạnh mẽ, cứng cõi, cụ bà có cái oai phong của một nội tướng, khiến cho con cháu cũng như gia nhân trong nhà kính trọng, nể vì.


Chị Vũ Ngọc Diệp kể về Mẹ bằng giọng kính phục: Cụ bà không những vững chãi mặc tinh thần mà thể chất bà cụ cũng là người khoẻ mạnh. Cụ bước qua tuổi 94, nhưng chưa từng bị nhổ hay đau một cái răng nào. Trời mưa gió, khí trời thay đổi, con cháu đứa ho hen, đứa sụt sùi, riêng cụ lúc nào cũng mạnh mẽ, vững vàng.



Tuy là phụ nữ nhưng cụ như cây tùng, cây bách. Chỉ có một lần trong đời cụ gục xuống là lúc cụ ông qua đời. Đó là ngày 10 tháng 4 năm 1984, khi nhận giấy bảo lãnh của các con gửi về báo cho biết hai ngày nữa cụ được xuất cảnh. Có lẽ do quá xúc động trước tin vui bất ngờ, cụ ông đã đột ngột từ trần. Bao nhiêu năm sống bên nhau, dù cụ ông có nghiêm khắc, khó tính, nhưng đó là phần đời không dứt ra được. Cụ bà đau đớn thắt ruột gan khi phải cân phân giữa người chồng vừa quá cố và 8 người con ở ngoại quốc đang cần Mẹ. Tình mẫu tử đã thắng, các con đã thuyết phục được cụ lên đường. Cụ đã đến Mỹ sau hai ngày chịu tang chồng.


Sinh trưởng trong một gia đình Nho Giáo, cụ được thấm nhuần bởi tứ đức tam tòng. Năm 1950, vì cụ ông là nhân viên trong văn phòng Quốc Trưởng, nên gia đình cụ được đức Quốc Trưởng đưa vào Đà Lạt sớm. Như bao phụ nữ khác trong giai đoạn của những năm 50. Họ ít tham gia công việc của chồng mà chỉ chuyên vào việc bếp núc, chăm sóc con cái. Cụ bà có chín người con, một tay lo liệu, từ miếng ăn đến dạy dỗ, uốn nắn những mầm non để trở thành cây quý. Và gia đình họ Vũ đã có những cây quý và với thời gian, những cây cũng nảy sinh ra những cành, nhánh tốt lành.


Thật hiếm có một gia đình Ngũ Đại Đồng Đường. Cái gốc có vững mới nuôi được cây, cành mạnh mẽ. Gia đình họ Vũ đã có một cây cổ thụ mà tàng che là những cành lá xanh tươi, những hoa, nụ tươi sắc.




Những ngày cuối đời, cụ bà sống bình an hạnh phúc bên con cháu. Tám người con thành danh. Những đứa cháu, chắt, chút, chít, thế hệ tiếp theo là những mầm non xanh tươi tốt, là đặc ân ơn trên trao cho cụ bà.


Ngày lìa đời, con cháu đông đủ bên cụ, đó là niềm an ủi, hạnh phúc mà cuối đời ai cũng mơ ước hưởng được. Cụ đã hưởng được và còn có thêm sự ra đi bình an, êm ái.


Cầu xin Phật Tổ cùng Chư Tăng gia hộ cho phật tử Quảng Diệu Đặng sớm vào cõi Niết Bàn.


tp


Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Tưởng nhớ cụ ông Ma Phiếu

Xuất thân từ một gia đình địa chủ giàu có, với gia sản cò bay thẳng cánh, gia đình ông trở nên mục tiêu để chiến dịch đấu tố địa chủ nhắm đến. Chính quyền thời đó đã bắt...

Tưởng nhớ ông Vanson Nguyễn Nhật Dũng

  Xuất thân từ một gia đình gia giáo và có Đạo gốc từ bao đời. Năm 1954 ông theo gia đình vào Nam, lúc ấy ông ở độ tuổi thiếu niên. Vào Nam, ông tiếp tục đi học và...

Nhớ thương Dì Phạm Dư Mỹ Hoa

Theo sách Phật, người chết sẽ trải qua một vùng ánh sáng trong suốt, thời gian trụ vào vùng ánh sáng trong suốt này tùy thuộc vào khả năng định tâm của người quá cố. Nếu có định lực...

Tưởng nhớ Ông Trần Tất Quýnh

  Nhắc về kỷ niệm xưa, anh Châu, trưởng nam bùi ngùi nói về bố mình: Tôi rất nhớ ơn ông cụ, nhất là những ngày thơ ấu, anh em phá phách, hư đốn, cãi lời bố mẹ, lười biếng...

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...

Bửu Chỉ, tiếng vọng một đời người

Bửu Chỉ gởi cho tôi xem bức chân dung tự họa, Tiếng vọng một đời người, vẽ tháng 10/2002, một trong vài bức tranh cuối của Chỉ. Dạo đó chúng tôi trao đổi qua email gần như hàng ngày,...

Lâm Triết, ngôi sao hội họa hiện đại Việt Nam một thời vừa tắt

Tôi vừa nhận được tin từ nhà thơ DTL cho hay họa sĩ Lâm Triết, một tài năng hội họa hiện đại xuất sắc của Miền Nam vào những thập niên 60 của thế kỷ 20, vừa tạ thế...

Tưởng nhớ Bà Lê Thị Phương

Nói về mẹ, bằng giọng phấn khích, đầy hãnh diện, anh Nguyễn Thi cho biết, Mẹ anh, bà quả phụ Nguyễn Quang Thế, nhũ danh Lê Thị Phương, là người phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lái xe...

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...