Thương nhớ Bà Nguyễn Thị Nhự (1926-2011)

 





Bà nằm đó, mặt tươi như đang ngủ, bình an, mãn nguyện, hòa ái. Chẳng biết tại sao, khi vừa trút hơi thở mặt bà xám xanh, úa héo, vậy mà nay đã 8 ngày qua, bà lại hồng hào tươi nhuận trở lại. Có phải đó là điềm lành báo cho biết bà đã được đón vào một thế giới tốt đẹp, hay bà đang hài lòng, mãn nguyện nhìn con cháu quây quần mà những ngày tại thế hiếm khi bà có được!




Mồ côi cha rất sớm, nhà nghèo lắm, mấy mẹ con đùm bọc nhau. Mới có 8 tuổi đầu, con nhà khác sau giờ cắp sách đến trường, thời gian còn lại chỉ biết đánh đu đánh đáo. Vậy mà bà phải đi gần chục cây số để mót lúa ở ruộng xa, mong kiếm được khá hơn. Những ngày nắng ráo không nói gì, những ngày đông lạnh, cái lạnh miền Bắc cắt nát da thịt. Chưa kể chủ ruộng xua đuổi những đứa trẻ mót lúa. Bên cạnh đó còn bị những đứa lớn hơn bắt nạt tranh giành. Miền Bắc thời đó đói khổ, tưởng tượng ra cảnh người gặt đi trước, người nhà lượn qua một lượt, thu gom lúa thứa, rồi đến đội ngũ trẻ con bới từng gốc rạ kiếm lúa sót, chung quanh chim chóc cũng chờ để tranh. Đúng là cảnh trăm người buông câu…Phần mình vì quá bé nên bà chỉ dám đi sau nhũng đứa lớn hơn, mót đươc hạt lúa thừa trong cảnh ấy cũng quá khó khăn, nhưng biết làm sao. Mỗi lần đi phải ở lại cả tuần cho đáng công. Xa nhà, xa mẹ, để đi kiếm miếng ăn của một đứa trẻ 8 tuổi, thật đau lòng. Tuổi thơ của bà là tuổi thơ chín dú, là trái non bị ép chín.




Năm 16 tuổi bà theo mẹ và hai chị lên Sài Gòn. Tuy cuộc sống có khá hơn lúc ở quê nhà, nhưng bà vẫn lam lũ, tắt tối mặt mày. Hình như số khổ đeo đẳng, cho đến ngày bà lấy chồng, cũng không buông tha. Sống với chồng cũng chỉ nửa đoạn đường. Sau biến cố 1975, vì bất mãn, vì buồn…chồng bà lâm bệnh và mất không bao lâu sau đó. Bà ở vậy nuôi mười người con. Những gì ngày xưa bà gặp phải trong cảnh mồ côi cha, ngày nay bằng mọi cách bà tránh cho các con.




Sau biến cố 75, các con lần lượt ra nước ngoài. Năm 1992 bà qua được Mỹ. Tội nghiệp bà, khi các con thành danh, cuộc sống sung túc thì tuổi già, bệnh hoạn ập đến. Cũng may, bà được Trời Phật bù đắp, ban cho những người con chí hiếu, tốt lành.




Ngày 6 tháng Giêng năm 2012, bà qua đời sau mười lăm năm sống chung với căn bệnh. Từ nay các con bà sẽ không bao giờ còn được cài bông hồng đỏ trên ve áo mỗi mùa Vu Lan. Các con bà sẽ không còn được nghe tiếng mẹ qua những cuộc gọi viễn liên, để hỏi thăm hôm nay con ăn gì, con có khoẻ không? Những đứa cháu sẽ chẳng còn tới nô đùa tại căn phòng nhỏ nơi bà sống. Cô con gái của bà đã có ý định dọn đi nơi khác, vì làm sao cô sống được yên ổn với bao dấu vết của Mẹ quanh nhà.


Người đi đã đành, nhưng người ở lại đau xót dễ nào nguôi.


tp












Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Điếu văn tiễn biệt Mẹ, Nguyễn Thị Lan

Tôi là Ánh Tuyết - con gái út của Mẹ. Hôm nay trước giờ di quan, tôi xin được thay mặt toàn thể đại gia đình bày tỏ lời trần tình tiễn biệt Mẹ về cõi vĩnh hằng. Mẹ của chúng...

Trầm Tử Thiêng, người chép sử lưu vong bằng âm nhạc.

  – “Bước Chân Việt Nam”, bản quốc ca cho những người Việt Nam thống khổ, lưu vong. “Cộng Sản là Cộng Sản. Không có việc Cộng Sản ngày hôm nay tốt hơn ngày hôm qua”.  Nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng   Tính đến ngày...

Bửu Chỉ, tiếng vọng một đời người

Bửu Chỉ gởi cho tôi xem bức chân dung tự họa, Tiếng vọng một đời người, vẽ tháng 10/2002, một trong vài bức tranh cuối của Chỉ. Dạo đó chúng tôi trao đổi qua email gần như hàng ngày,...

Lâm Triết, ngôi sao hội họa hiện đại Việt Nam một thời vừa tắt

Tôi vừa nhận được tin từ nhà thơ DTL cho hay họa sĩ Lâm Triết, một tài năng hội họa hiện đại xuất sắc của Miền Nam vào những thập niên 60 của thế kỷ 20, vừa tạ thế...

Tưởng nhớ Bà Lê Thị Phương

Nói về mẹ, bằng giọng phấn khích, đầy hãnh diện, anh Nguyễn Thi cho biết, Mẹ anh, bà quả phụ Nguyễn Quang Thế, nhũ danh Lê Thị Phương, là người phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lái xe...

Bò Rừng đã về núi, nỗi buồn còn đọng lại

  Một trăm năm rong chơi trần thế, Tổng Ủy Viên Trần Văn Lược đã trở về trời tại Sài Gòn, lúc 14g ngày  6/12/2018, thọ 100 tuổi, để tiếp tục nhiệm vụ luyện tiên đan cho Ngọc Hoàng Thượng Đế. Trưởng Trần Văn...

Cô giáo Hà Thị Minh: Cô giáo của tôi.

Nhận được Email của Bích Hà, trưởng nữ của Cô, báo tin Cô đã từ giã thế gian để về cõi vĩnh hằng vào đầu tháng 11 năm 2018 ở tuổi 94, tôi vẫn cảm thấy như một phần...

Nhớ anh Ngô Gia Truy

  Không biết có phải nghe đâu đó thành tích oai hùng của anh trong thời anh là một sĩ quan trong QLVNCH, mà chị đã ngã lòng trước lời ngỏ ý, hay lòng ăn ở tốt đẹp với bằng...

Điếu văn tang lễ ông Bùi Bỉnh Bân

Anh Bân thương kính, Hôm nay, ngày 4.11.2018, chúng tôi những người đã từng sát cánh với anh trong những buổi đầu thành lập Cộng Đồng Việt Nam Nam California và sau đó là thành lập Cộng Đồng Người Việt...

Thương nhớ Bà Lâm thị Bùi

  Có thể nói chưa một đám tang nào có nhiều vòng hoa phúng điếu như đám tang của Bà. Trong phòng quàn, hoa lấp đầy những khoảng trống hai bên, không chừa một chỗ trống nào. Phía bên ngoài...