Thương nhớ Bà Nguyễn Thị Nhự (1926-2011)

 





Bà nằm đó, mặt tươi như đang ngủ, bình an, mãn nguyện, hòa ái. Chẳng biết tại sao, khi vừa trút hơi thở mặt bà xám xanh, úa héo, vậy mà nay đã 8 ngày qua, bà lại hồng hào tươi nhuận trở lại. Có phải đó là điềm lành báo cho biết bà đã được đón vào một thế giới tốt đẹp, hay bà đang hài lòng, mãn nguyện nhìn con cháu quây quần mà những ngày tại thế hiếm khi bà có được!




Mồ côi cha rất sớm, nhà nghèo lắm, mấy mẹ con đùm bọc nhau. Mới có 8 tuổi đầu, con nhà khác sau giờ cắp sách đến trường, thời gian còn lại chỉ biết đánh đu đánh đáo. Vậy mà bà phải đi gần chục cây số để mót lúa ở ruộng xa, mong kiếm được khá hơn. Những ngày nắng ráo không nói gì, những ngày đông lạnh, cái lạnh miền Bắc cắt nát da thịt. Chưa kể chủ ruộng xua đuổi những đứa trẻ mót lúa. Bên cạnh đó còn bị những đứa lớn hơn bắt nạt tranh giành. Miền Bắc thời đó đói khổ, tưởng tượng ra cảnh người gặt đi trước, người nhà lượn qua một lượt, thu gom lúa thứa, rồi đến đội ngũ trẻ con bới từng gốc rạ kiếm lúa sót, chung quanh chim chóc cũng chờ để tranh. Đúng là cảnh trăm người buông câu…Phần mình vì quá bé nên bà chỉ dám đi sau nhũng đứa lớn hơn, mót đươc hạt lúa thừa trong cảnh ấy cũng quá khó khăn, nhưng biết làm sao. Mỗi lần đi phải ở lại cả tuần cho đáng công. Xa nhà, xa mẹ, để đi kiếm miếng ăn của một đứa trẻ 8 tuổi, thật đau lòng. Tuổi thơ của bà là tuổi thơ chín dú, là trái non bị ép chín.




Năm 16 tuổi bà theo mẹ và hai chị lên Sài Gòn. Tuy cuộc sống có khá hơn lúc ở quê nhà, nhưng bà vẫn lam lũ, tắt tối mặt mày. Hình như số khổ đeo đẳng, cho đến ngày bà lấy chồng, cũng không buông tha. Sống với chồng cũng chỉ nửa đoạn đường. Sau biến cố 1975, vì bất mãn, vì buồn…chồng bà lâm bệnh và mất không bao lâu sau đó. Bà ở vậy nuôi mười người con. Những gì ngày xưa bà gặp phải trong cảnh mồ côi cha, ngày nay bằng mọi cách bà tránh cho các con.




Sau biến cố 75, các con lần lượt ra nước ngoài. Năm 1992 bà qua được Mỹ. Tội nghiệp bà, khi các con thành danh, cuộc sống sung túc thì tuổi già, bệnh hoạn ập đến. Cũng may, bà được Trời Phật bù đắp, ban cho những người con chí hiếu, tốt lành.




Ngày 6 tháng Giêng năm 2012, bà qua đời sau mười lăm năm sống chung với căn bệnh. Từ nay các con bà sẽ không bao giờ còn được cài bông hồng đỏ trên ve áo mỗi mùa Vu Lan. Các con bà sẽ không còn được nghe tiếng mẹ qua những cuộc gọi viễn liên, để hỏi thăm hôm nay con ăn gì, con có khoẻ không? Những đứa cháu sẽ chẳng còn tới nô đùa tại căn phòng nhỏ nơi bà sống. Cô con gái của bà đã có ý định dọn đi nơi khác, vì làm sao cô sống được yên ổn với bao dấu vết của Mẹ quanh nhà.


Người đi đã đành, nhưng người ở lại đau xót dễ nào nguôi.


tp












Báo Người Việt hoan nghênh quý vị độc giả đóng góp và trao đổi ý kiến. Chúng tôi xin quý vị theo một số quy tắc sau đây:

Tôn trọng sự thật.
Tôn trọng các quan điểm bất đồng.
Dùng ngôn ngữ lễ độ, tương kính.
Không cổ võ độc tài phản dân chủ.
Không cổ động bạo lực và óc kỳ thị.
Không vi phạm đời tư, không mạ lỵ cá nhân cũng như tập thể.

Tòa soạn sẽ từ chối đăng tải các ý kiến không theo những quy tắc trên.

Xin quý vị dùng chữ Việt có đánh dấu đầy đủ. Những thư viết không dấu có thể bị từ chối vì dễ gây hiểu lầm cho người đọc. Tòa soạn có thể hiệu đính lời văn nhưng không thay đổi ý kiến của độc giả, và sẽ không đăng các bức thư chỉ lập lại ý kiến đã nhiều người viết. Việc đăng tải các bức thư không có nghĩa báo Người Việt đồng ý với tác giả.

Quy Hương Đất Phật

5 giờ sáng, cậu em út báo tin: Mẹ tôi, bà Phạm Thị Bộ, pháp danh Diệu Âm Quảng Tấn, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1929, tỉnh Quảng Ngãi, đã tạ thế lúc 4 giờ sáng ngày 23...

Chiêm Nghiệm giữa Sống và Chết

  (Cho Teresa Uyên Chi Đỗ) Cô cháu tôi (con út của em gái tôi) chỉ còn hai tháng nữa được 39 tuổi bỗng một ngày như mọi ngày, khám phá ra bị ung thư gan ở giai đoạn cuối....

Một vị Thầy thương yêu học sinh như con ruột

Chúng tôi vừa nhận được tin buồn: cụ Võ Như Nguyện, Cựu Giám Đốc Viện Hán Học Huế, vừa qua đời tại Pháp lúc 9 giờ sáng ngày 3 tháng 9 năm 2018 nhằm ngày 24 tháng 7 năm...

Tưởng nhớ Ông Nghiêm Xuân Thuyết

Ngày 13 tháng 10 năm 2018, tại phòng số 5 nhà quàn Peek Family, nơi ông Nghiêm Xuân Thuyết giã từ gia đình, bạn bè lần cuối. Nơi có rất nhiều con cháu để tang ông, nơi có rất...

Song Ngọc Và Một Đời Sáng Tác

  Để tạo ra một nét riêng, mỗi một người nghệ sĩ hay thường dành cho mình một nghệ danh. Thế nhưng, cũng có nhiều nhạc sĩ, với những lý do riêng, họ có rất nhiều bút danh/nghệ danh. Chính...

Tưởng Nhớ Cậu Dương Ngọc Chí (1944-2017)

Cậu là em út của Mẹ, là con trai duy nhất của ông bà ngoại, nên được cưng chìu vô cùng. Nhưng Cậu không hề hư chút nào, trái lại rất ngoan hiền, là một mẫu mực về mọi...

Tưởng nhớ KTS Bùi Quốc Vinh

Anh là một bệnh nhân cao niên khá đặc biệt của văn phòng bác sĩ Võ Hữu Thuận. Bởi bác sĩ gần như chỉ gặp anh một năm vài lần cho việc khám tổng quát, chích ngừa hay để...

Nhớ bạn tù Nguyễn Chí Thiện

Nhân ngày giỗ bạn 2.10.2012 Nguyễn Chí Thiện ở tù cùng với tôi tại trại Phong Quang, Lào Cai. Phong Quang là một trại trung ương, trại lớn.Theo sự đánh giá của những tù nhân có thâm niên cao, từng ở...

Nhớ về Luật Sư Nguyễn Hữu Thống, một đàn anh khả kính

  Chiều chiều trên con đường Nguyễn Trung Trực, Nguyễn Du, Công Lý, sát dinh Độc Lập, khu chung quanh Tòa Thượng Thẩm Sài Gòn, có ṃột người đàn ông trung niên, gương mặt quắc thước nghiêm nghị, mặc complet...

Tô Hải đã đi xa

Tô Hải đã giã biệt chúng ta! Chúng ta mất một chiến sĩ can trường đấu tranh không mệt mỏi cho tương lai đất nước tự do và dân chủ. Tôi mất người bạn già với những kỷ niệm không...