Indiana: Công nhân không phải trả tiền nghiệp đoàn


INDIANAPOLIS (Reuters) –
Tiểu bang Indiana tuần này trở thành tiểu bang thứ 23, và cũng là tiểu bang đầu tiên trong khu vực sản xuất kỹ nghệ của Mỹ, thông qua luật mệnh danh “quyền làm việc – right to work”, bị coi là chống nghiệp đoàn vì cho phép công nhân có quyền không trả nguyệt liễm nghiệp đoàn.










Thống Ðốc Mitch Daniels tiểu bang Indiana. (Hình: AP Photo/APTN)


Thống đốc Indiana, ông Mitch Daniels, ký ban hành đạo luật này sau khi có sự chấp thuận của Thượng Viện tiểu bang. Lần sau cùng một đạo luật có nội dung này được thông qua tại Mỹ là khoảng một thập niên trước đây, tại tiểu bang Oklahoma.


Ông Daniels, thống đốc tiểu bang từ năm 2005 và là phát ngôn viên nổi tiếng của đảng Cộng Hòa trên toàn quốc, cho hay ông thấy rằng Indiana cần có đạo luật gây nhiều tranh cãi này sau khi một số doanh nghiệp quyết định dời đi nơi khác.


“Bảy năm nhìn thấy nhiều chứng cớ và có quá nhiều kinh nghiệm cho tôi thấy rằng Indiana cần có luật về quyền-làm-việc để giữ công việc, vì tuy được coi là có điều kiện thuận lợi, chúng ta vẫn không được giới doanh nghiệp để ý tới,” ông Daniels cho hay trong bản thông cáo đưa ra sau khi ký ban hành đạo luật.


Những gì diễn ra ở Indiana được cả hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa theo dõi kỹ càng trong cuộc tranh luận về tạo ra việc làm và vực dậy nền kinh tế Mỹ.


Cuộc bỏ phiếu của Thượng Viện, với tỉ số 28 thuận và 22 chống, diễn ra trong khi có hàng ngàn người kéo về tụ tập bên ngoài tòa nhà Quốc Hội để phản đối.


Phía chống nói rằng luật nhằm chống nghiệp đoàn và sẽ đưa mức lương công nhân xuống thấp hơn. Phía ủng hộ cho hay luật không có mục đích ngăn cản ai tham gia nghiệp đoàn mà chỉ cho phép họ không bị buộc phải trả nguyệt liễm nếu họ không muốn. (V.Giang)

Bị trộm không dám khai báo vì sợ mất thành tích


QUẢNG NGÃI (NV) –
Sợ “mất thành tích” viên chức của một trạm y tế ở Quảng Ngãi đã âm thầm mua sắm dàn computer bị trộm. Tuy nhiên, tay trộm đã bị bắt nên mới lộ ra sự việc.









Tay trộm Bùi Phụ Tình và tang vật tại trụ sở công an phường Quảng Phú. (Hình: VietNamNet)


Theo bản tin VietNamNet hôm Thứ Sáu 3 tháng 2 năm 2012, công an phường Quảng Phú, thành phố Quảng Ngãi đã bắt một người đàn ông tên Bùi Phụ Tình, 31 tuổi, ngụ ở tổ 22, phường Quảng Phú về hành vi “trộm cắp tài sản”.


Nguồn tin kể rằng, theo lời khai của nghi can thì “trước đó (ngày 22 tháng 1) y đột nhập vào trạm y tế phường Quảng Phú, thành phố Quảng Ngãi lấy trộm một dàn vi tính, sau đó đem giấu để chờ tìm mối tiêu thụ. Tuy nhiên, chưa kịp tiêu thụ thì bị công an bắt giữ”.


VietNamNet nói “Thế nhưng, điều lạ là chủ tài sản bị mất – Trạm y tế phường Quảng Phú – đã không dám báo công an vì sợ bị phê bình và mất thành tích. Do đó, trạm y tế phường này đã âm thầm bỏ tiền mua một bộ vi tính khách thay vào. Ðến khi đối tượng bị bắt và khai, công an làm việc với trạm y tế, thì lúc này trạm y tế mới thừa nhận mất tài sản”. (T.N.)

Hiệu trưởng đánh con trật khớp tay, phụ huynh sợ cho con tới trường


BẮC CẠN (NV) –
Một bà mẹ và đồng thời là hiệu trưởng của một trường mầm non đã được tòa án phúc thẩm xóa bản án sơ thẩm và cho phục hồi chức vụ làm dân chúng và các phụ huynh “bất bình” nên đã không cho con tới trường.










Nông Thị Thoa bị mẹ nuôi đánh thương tích trầm trọng phải nhập viện. (Hình: Báo CAND)


Theo TTXVN hôm Thứ Năm, bà Nguyễn Thị Thoa, hiệu trưởng trường mầm non Ðồng Lạc ở huyện Chợ Ðồn tỉnh Bắc Kạn bị truy tố và xử 9 tháng tù hồi năm ngoái về tội “hành hạ con”. Bà đã đánh con nuôi là Nông Thị Loan, 8 tuổi tuổi đến thâm tím cả người, cánh tay bị trật khớp không co duỗi được.


Cô bé chịu không nổi sự hành hạ của mẹ nuôi đã trốn vào rừng. Bà đã bi truy tố tội “hành hạ con” theo điều 151 của Bộ Luật Hình Sự hồi tháng 5 năm ngoái.


Sau bản án sơ thẩm, bà Nguyễn Thị Thoa kháng án nên tòa phúc thẩm của tỉnh Bắc Kạn xử ngày 21 tháng 11, 2011 đã bỏ bản án sơ thẩm và chỉ còn phạt “cảnh cáo” và bắt phải cho bà phục hồi chức vụ hiệu trưởng.


Theo nguồn tin, người dân địa phương bất mãn vì thấy tòa án bênh một bà hiệu trưởng và cũng là bà mẹ độc ác. Họ đã không cho con cái đến trường vì sợ con của họ cũng có thể bị bà đánh đập.


Theo nguồn tin, trong tổng số 154 học sinh tại 4 điểm trường của trường mầm non Ðồng Lạc mỗi nơi thường ngày có khoảng 10 trẻ thì nay chỉ còn một hai trẻ. (T.N.)

‘Vỏ quýt dày, có móng tay nhọn’

 


Giới trẻ ở Việt Nam tránh né kiểm duyệt


 


HÀ NỘI (AP) –Hãng thông tấn AP hôm Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012, vừa có một bài ký sự miêu tả việc giới trẻ ở Việt Nam  né tránh việc kiểm duyệt văn hóa của nhà cầm quyền, thông qua cuốn sách bị thu hồi có tên là “Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ”.









Nguyễn Thành Phong, tác giả tập biếm họa “Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ” gây nhiều tranh cãi ở Việt Nam. (Hình: AP Photo/Na Son Nguyen)


“Khi cô nữ sinh viên Nguyễn Hồng Nhung nhìn thấy hình ảnh tập biếm họa ‘Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ’ trên máy điện thoại cầm tay thông minh của một người khác, cô cũng muốn có một quyển như họ.”


AP cho hay, “Tuy chính sách kiểm duyệt của nhà cầm quyền đã buộc nhà xuất bản thu hồi tập truyện tranh, tìm một ấn bản điện tử không mấy khó khăn”.


Cô Nhung chỉ cần vào mạng tìm kiếm Google, đánh tên quyển sách. Sau một vài cái nhắp chuột là cô đã có thể lấy xuống máy của mình một bản miễn phí.


Ðây là một tập sách minh họa theo các tiếng lóng mà những người trẻ tuổi ở Việt Nam hay dùng. Mỗi câu nói lóng đi kèm tấm hình minh họa nhiều khi vô nghĩa, dù quen thuộc, của đám thanh thiếu niên ở Việt Nam hiện nay.


Cơ quan kiểm duyệt của nhà cầm quyền cho rằng một số hình ảnh mang tính bạo động hoặc nhạy cảm chính trị.


“Nhà cầm quyền càng cố cấm cái gì, các người trẻ tuổi lại càng cố tìm hiểu tại sao.” Cô gái 20 tuổi nói với nhà báo ở Hà Nội.


Ðảng CSVN thì kiểm soát tất cả. Kiểm duyệt báo chí thông tin, nghiền nát mọi cuộc biểu tình và bỏ tù bất cứ ai giám nói ra những lời chống lại guồng máy cai trị độc đảng. Nhưng bây giờ, khi các tiệm bán điện thoại thông minh chen vai với các ngôi chùa, cơ quan văn hóa của nhà cầm quyền hiện đang thấy khó khăn ngày càng khó cổ võ nền văn hóa đồng nhất và chung một bản chất, đặc biệt giữa lớp người trẻ tuổi của Việt Nam.


“Ðây là khúc ngoặt chính yếu của thế hệ trẻ tuổi hơn.” Thaveeporn Vasavakul, một học giả Ðông Nam Á phát biểu như vậy khi được tham vấn về cải cách khu vực công tại Việt Nam. “Mặc dù có luật lệ độc đảng nhưng anh có thể thấy đa nguyên trong suy nghĩ văn hóa và chính trị. Và thế hệ trẻ hơn đang đứng ở đó, nhìn chung quanh và họ thấy có nhiều cơ hội khác nhau để lựa chọn.”


Các biểu ngữ tuyên truyền và các chiến dịch cổ võ lòng yêu nước tiếp tục thúc giục lớp trẻ cũng như người lớn tuổi thi đua học tập theo gương khắc khổ của Hồ Chí Minh. Các cơ quan kiểm duyệt vẫn kiểm duyệt phim ảnh, sách và báo ngoại quốc để tìm các thông tin nhạy cảm trong khi cơ quan hành chánh cố ngăn cản từ các trò chơi điện tử đến đua xe máy dù chỉ thành công phần nào.


Lớp người trẻ tuổi Việt Nam hiện nay phần lớn không để ý tới chính trị nên một cuộc nổi dậy tập thể vẫn còn xa vời, theo Ðặng Hoàng Giang, một chuyên viên khảo cứu tại Trung Tâm Nghiên Cứu Phát Triển Yểm Trợ Cộng Ðồng.


Làm cho nhà cầm quyền Hà Nội thấy bất an là phong trào dân chủ nổi dậy vào Mùa Xuân năm ngoái ở mấy xứ Ả Rập đã quét qua một số chế độ độc tài ở Bắc Phi Châu và Trung Ðông cũng như những cuộc chống đối nhà cầm quyền gia tăng ở Trung Quốc.










Bìa của cuốn sách ‘Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ’. (Hình: NV)


Gia tăng khác biệt giữa những thế hệ khác nhau làm đám cán bộ văn hóa âu lo vì “họ luôn nghĩ rằng họ là những kẻ chỉ huy”, theo ông Giang.


Tuy nhiều vụ cấm đoán về văn hóa từng bị bãi bỏ những năm gần đây, phản ứng như kiểu phản xạ của nhà cầm quyền vẫn là cấm đoán các hành vi của giới trẻ mà họ coi như có thể đe dọa đến quyền lực của nhà cầm quyền, cho dù những lệnh lạt đó không hiệu quả.


Năm 2009 nhà cầm quyền đã cấm chơi trò chơi điện tử quá khuya nhưng không thể ngăn cản được chúng chơi ở các quán dịch vụ Internet. Ðôi khi chúng chơi trong bóng tối để tránh bị phát giác. Phạt những kẻ đua xe máy cũng vẫn không cấm nổi đua xe nên cảnh sát giao thông ở Thanh Hóa đã nghĩ ra trò quăng lưới để bắt. Những ngăn chận lỏng lẻo để cấm người ta vào mạng Facebook cũng không cản được ai.


 


* ‘Vỏ quýt dày, có móng tay nhọn’


 


Vụ bắt buộc thu hồi tập biếm họa “Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ” là một bằng chứng khác cho thấy đường lối kiểm duyệt cũ đã thất bại.


Tuy nhà cầm quyền đã buộc nhà xuất bản thu hồi nó chỉ sau 2 tuần lễ phát hành lấy cớ nó có nội dung nhiều đề tài nhạy cảm, người ở Việt Nam vẫn có thể đọc trên Internet hay mua những ấn bản phát hành lậu trên đường phố. Một ấn bản điện tử có thể mua qua hệ thống bán hàng hóa Amazon.com trên Internet của Mỹ với giá $7.99 đô la.


Cuốn sách biếm họa “Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ” in khổ nhỏ với 120 tấm hình minh họa các tiếng lóng trong đời sống thường ngày và các vấn đề xã hội. Tác giả Nguyễn Thành Phong nhắm đến các đề tài quen thuộc như buôn lậu thú rừng, bạo lực gia đình, sử dụng một thứ ngôn ngữ vui vui, khôi hài.


Mỗi câu nói bắt chước theo một lối nói lóng trên đường phố khiến những người lớn tuổi coi đó như làm suy đồi ngôn ngữ và văn hóa chính thống.


Nguyễn Thành Phong, 25 tuổi, đoạt một giải thưởng năm ngoái của Hội Hoạt Họa và Hí Họa Á Châu-Thái Bình Dương cho hay anh làm quyển sách đó để chứng tỏ “nghệ sĩ có thể làm bất cứ cái gì anh ta muốn” và giúp người Việt Nam “cảm thấy gần hơn với các vấn đề hiện đại”.


Anh phủ nhận những lời chỉ trích nói cái thứ ngôn ngữ đó làm bại hoại ngôn ngữ chính thống và cho rằng cái lệnh bắt thu hồi quyển sách là quá đáng.


“Một trong những điều cản trở khả năng sáng tạo trong lớp nghệ sĩ trẻ là cái sợ không nhìn thấy.” Phong nói như thế khi ngồi uống cà phê sữa ở Hà Nội. “Họ không biết cái gì có thể làm chính quyền bất mãn nên họ đặt ra giới hạn cho họ về cái gì họ sáng tạo ra.”


Trong một hình vẽ có vẻ quá tàn bạo đối với cơ quan kiểm duyệt là một người cho máu với lòng lo sợ, bán máu để lấy tiền cho con ăn học.


“Bác sĩ, xong chưa”. Người đó hỏi. “Chờ thêm chút nữa”, bác sĩ đáp.


“Tôi chỉ có 3 lít máu”. Người đó nói.


Lời đối thoại có thể diễn dịch như sự phê bình về tình trạng gia tăng cách biệt giầu nghèo trong xã hội, mô tả mặt trái của sự phát triển kinh tế nhanh chóng ở Việt Nam. Một tấm hoạt họa khác miêu tả hai người bộ đội đá qua đá lại quả lựu đạn như một cách tát tai giới quân sự với lời miêu tả “Bộ đội phải chơi trội”.


Quân đội ở Việt Nam được ca tụng trong xã hội và cấm tất cả mọi sự chỉ trích.


Ðặng Thị Bích Ngân, phó giám đốc nhà xuất bản Mỹ Thuật bênh cái quyết định thu hồi quyển sách ấn hành 5,000 bản và đã bán hết 4,000 ở lần xuất bản đầu tiên. Dù sao bà nhìn nhận cái lệnh cấm đã kích thích người ta bán chui trên thị trường.


Tuy nhiên, những người chủ trương nhà sách Nhã Nam, nơi phát hành quyển Sát Thủ Ðầu Mưng Mủ, thì từ chối đưa ra lời bình luận. (T.N.)

34 người Việt nhập lậu bị bắt ở Trung Quốc


BẮC KINH (NV) –
Nhiều người từ Việt Nam nhập lậu vào Trung Quốc để kiếm việc làm đã bị bắt giữ đầu tuần này.










Cảnh sát Trung Quốc bắt giữ người nhập lậu để tìm việc làm. (Hình: AFP)


Theo tin Tân Hoa Xã, 34 người đã bị bắt hôm Thứ Ba, 1 tháng 2, 2012 vừa qua ở khu vực tự trị Quảng Tây Choang thuộc tỉnh Quảng Tây.


Theo nguồn tin, cảnh sát ở Phòng Thành Cảng đã bắt giữ những người này khi kiểm soát một chiếc xe buýt chở quá tải. Trong số 54 hành khách, người ta thấy có 34 người Việt Nam không có giấy tờ nhập cảnh hợp pháp.


Tân Hoa Xã cho hay các người Việt Nam sẽ bị trục xuất về nước trong khi tài xế xe buýt sẽ bị phạt vì đậu xe trái luật cũng như chở các người không có giấy tờ hợp lệ.


Tháng 4 năm 2010, báo chí Trung Quốc rộ lên những lời phàn nàn về làn sóng người việt Nam nhập cư bất hợp pháp để kiếm việc làm. Họ cho hay càng ngày càng có nhiều người Việt Nam nhập lậu vì lý do kinh tế.


Báo chí Trung Quốc dạo đó nói rằng từ năm 2009 đến tháng 4 năm 2010, đã có 1,820 người Việt Nam nhập lậu bị bắt giữ trong khi cảnh sát ở cửa khẩu đã chặn được 4,839 người, trong khi đã trục xuất 2,218 người trở về Việt Nam.


Một số tin tức thì nói rằng số lượng người nhập lậu vào Trung Quốc mỗi năm có thể cả chục ngàn người. Ða số người nhập lậu vào Trung Quốc tìm việc làm ở các nhà máy và cả công việc nông nghiệp, dù biết họ bị bắt chẹt trả công chỉ bằng nửa người địa phương. (T.N.)

Ðời cát, đời cần lao



Phương Ngạn/Người Việt


 


QUẢNG NAM – Nói về đời sống cần lao ở Việt Nam, có lẽ đây là câu chuyện bất tận, chẳng biết bắt đầu từ đâu và kết thúc chỗ nào. Nhưng nếu giới hạn câu chuyện trong một nhóm người, một nhóm nghề thì có thể khái quát được đôi nét về họ. Câu chuyện này xoay quanh những mảnh đời cần lao gắn liền với đời cát.










Những người phụ nữ kéo xe đi bán cát giữa phố thị trong ngày cuối năm. (Hình: Phương Ngạn/Người Việt)


Với họ, cát hiện hữu như một ân sủng yêu thương của tạo hóa mà cũng là hiện thân nỗi thống khổ của kiếp người giống như họ.


Cát đen và cát trắng còn gọi là hắc sa, bạch sa, đây là hai loại cát được xếp vào top “vàng” trong các loại cát. Hắc sa dùng để điều chế titan, bạch sa dùng để điều chế pha lê, thủy tinh. Cả hai thứ này đều có giá rất cao. Nghiệt nỗi, những người có “duyên phận” với nó thì lại lao đao, khốn đốn chẳng kém gì nó!


Gần đây, các đầu nậu, các công ty liên doanh nhà nước, các tay tài phiệt và xã hội đen đổ xô đi khai thác quặng titan, khai thác hắc sa, những người dân sống trong vùng “vàng đen” trở nên khốn đốn, bất an, nguy cơ mất trắng mọi thứ, vô gia cư cũng đang đe dọa họ từng ngày.


Ông Tuyên, một người dân ở xã đảo Nhơn Lý, Qui Nhơn, Bình Ðịnh cho biết: “Xóm chài của tôi lâu nay sống trên vùng đất khắc nghiệt nhất của đảo, toàn là cát đen, chỉ biết bám biển, ra khơi, chịu sóng chịu gió mà sống. Vậy mà cũng không yên!”


“Sống đang yên đang lành, tự dưng người ta ùn ùn đến tìm cát đen, có khi lăm le vào sát sườn nhà mình lấy cát, ban đầu còn lén lút, sau làm công khai, làm ngang tàng, chẳng coi bà con ra gì, khi bà con đứng lên đấu tranh thì họ lại ra khu vực bãi biển mà khai thác…”


“Mà khai thác làm cho thềm biển hỏng sâu thì nguy cơ cả làng bị ném ra khơi sau một trận động biển là chắc chắn rồi. Nhưng trong chuyện này, mình càng nguy hiểm thì những kẻ khai thác càng có lợi, cuộc đời sao mà khốn nạn!”


Không riêng gì xã đảo Nhơn Lý, thành phố Qui Nhơn, mà hầu như trên khắp mọi miền đất nước, cứ nơi nào có tài nguyên, thì dân cư ở đó lao đao, bất an. Vùng cát Thăng Bình, Quảng Nam vốn là nơi vắng vẻ, bình yên. Nhưng khi phong trào khai thác quặng titan nổi lên, mọi chuyện cũng rối mù, người dân kêu trời, kêu đất.










Cát bị mất đi bởi khai thác quặng. (Hình: Phương Ngạn/Người Việt)


Ông Lợi, chủ của mảnh đất rộng 3 hecta, đến khi có dự án khai thác quặng titan, cũng hoang mang không kém: “Trước đây trảng cát này bỏ hoang, tôi khai thác, tạo vườn, đến năm 1995, nhà nước cấp sổ nghiệp chủ, tôi bị cắt hết bảy phần mười vào diện đất canh tác, ba phần mười kia thì có một ít là đất ở, còn lại là đất vườn, vậy thì nguy cơ bị mất đất rất cao, dân ở đây đều lo lắng giống tôi, khổ lắm!”


Ðó là nỗi niềm, thân phận của người dân gắn đời với hắc sa, còn với những người kiếm sống với bạch sa thì có khác.


Cuối năm, mưa lạnh, gió bấc, những người đàn bà kéo chiếc xe bò (còn gọi là xe cải tiến) chở một ít cát trắng kéo lững thững đi vòng quanh thành phố, đôi khi, cả một buổi sáng không thấy ai hỏi han lấy một câu, cảm giác họ đi như những cái bóng đang trôi dọc theo phố.


Tấm bảng ghi: “Bán cát trắng lư hương – 2000 đồng/1 bịch” cắm trên đuôi xe bò và một ít cát trắng nằm chơi vơi trong lòng xe vô tình làm nặng thêm cảm giác về nỗi khốn khổ và bất định của họ. Trời cuối Ðông lạnh lẽo, nhưng gương mặt họ nhễ nhại mồ hôi vì kéo xe, kèm thêm một chút vời vợi trong ánh mắt, khó mà tả!


Chị Phượng, người có thâm niên mười một năm bán cát trắng vào giáp Tết ở thành phố Ðà Nẵng cho biết: “Năm nào tôi cũng canh đúng rằm Tháng Chạp là chở một xe bò đầy cát ra đây (khoảng 1/4 m3), bán cho đến tận chiều ba mươi Tết, nếu may mắn bán hết thì ấm túi, nếu không bán hết thì tìm một bãi đất trống, đổ đó rồi kéo xe về”.


“Trước đây mình tự kéo xe bò, đi đoạn đường dài gần 60 km, từ Thăng Bình ra Ðà Nẵng để bán, nhưng giờ sức yếu, đành vô cát trong bao tải, gởi xe hàng, ra đến Ðà Nẵng thì thuê xe bò để kéo đi bán”.


“Tính cả tiền thuê phòng trọ, xe cộ đi lại, ăn uống và thuê xe bò, mỗi Tết dư cũng được 500 ngàn đồng. Thì kệ, chứ ở trong quê làm gì kiếm được chừng đó tiền trong dịp Tết, chỉ có chịu khó ra đây bán cát mới có cái mà ăn Tết thêm ấm, thì thôi cảm ơn trời đất đã cho mình cát để bán ăn Tết vậy!”.


Huyền, 18 tuổi, quê Hà Lam, Thăng Bình, quanh năm làm ruộng nuôi mẹ già bị mù, cha mất sớm, cuộc đời cứ dang dở, chồng bỏ lễ hỏi được gần một năm thì bị tai nạn xe chết cách đây mấy tháng. Nhìn gương mặt buồn héo hon của cô cùng chiếc xe bò cát nặng nề thách thức sau lưng càng thêm thảm não.


Huyền kể: “Em bán cát ở thành phố được ba năm nay, phức tạp lắm anh ơi, nhất là năm đầu tiên ra đây, thuê phòng trọ, chủ nhà là một cán bộ về hưu, lão ta có máu dê, cứ thấy em là tơm tớp, mỗi khi em kéo xe cát về là lão ra đẩy phụ rồi chọc ghẹo đủ điều, còn bà vợ thì ghen lấy ghen để, thay vì dạy ông chồng thì bà lại bắt nạt em. Em cắn răng chịu trận để mà đi tìm cho được chỗ trọ mới, cực trăm bề!”


“Năm nay cũng chẳng hơn gì, đi bán cát cứ gặp mấy lão có máu dê chọc ghẹo, rủ em đi chơi, nói là cho tiền sau khi đi chơi, đi chơi sướng hơn bán cát mà nhiều tiền hơn… Ðủ thứ chuyện éo le trên đời, mà mấy lão này nhìn mặt mày trơn tru, ra dáng nhà quan lắm! Xã hội như thế thì làm sao mà mấy đứa con gái quê mới ra phố không bị sập bẫy, không sa ngã được chứ!”


“Em bán khá nhanh, nên mỗi Tết kiếm được một triệu đến một triệu rưỡi đồng. Thường thì tối ba mươi về đến nhà, sáng đầu năm, vừa mệt vừa tủi thân, nằm khóc cả buổi sáng, năm nào cũng như năm nào thôi anh ơi!”


Trên đất nước này, có nhiều, rất nhiều người đổi ba bữa cơm bằng chính mồ hôi, nỗi thống khổ, sự tủi nhục và cả bằng máu để tồn tại qua ngày. Ðã có không ít những cái chết thương tâm vì tai nạn, vì trúng gió trong lúc đi đường, vì bụng đói của những người lao động kiếm sống bên hè phố.









Hậu quả của việc khai thác cát là những lời đe dọa của biển. (Hình: Phương Ngạn/Người Việt)


Và, cũng chính đất nước này, có những bữa nhậu, những tô phở với giá hàng triệu đồng, hàng chục triệu đồng, rồi những cuộc ăn chơi tốn tiền tỉ của những ông quan. Thử hỏi, nếu liêm chính, họ lấy tiền đâu ra để phung phí trong khi mức lương mỗi tháng chưa đủ cho nửa bữa nhậu của họ?


Tham nhũng, đó là câu chuyện xảy ra như cơm bữa trong giới quan chức Việt Nam. Khi tham nhũng, đương nhiên là ngân sách nhà nước bị bòn rút. Ngân sách từ đâu ra? Dân đóng thuế. Ai đóng thuế? Thì kể cả những người cần lao thống khổ chứ còn ai nữa!


Mấy chục triệu con người “ăn mắm mút dòi” để còng lưng đóng thuế cho vài triệu con người ăn trên ngồi trốc, mặt to bụng phệ, nước hoa thơm phức… hưởng thụ. Ðó là hiện thực rất sinh động trên đất nước này!


Trở lại những người lao động nghèo kiếm từng đồng lẻ để mua sắm thêm lát thịt, con cá… Họ kéo chiếc xe bò, gánh đôi quang, đạp chiếc xe cà tàng… Họ hiện hữu như một cái bóng mờ minh chứng về xã hội họ đang sống.

Thiệt là vô ý…


Phương Nguyen


 


Hai vợ chồng già tụi tui dắt díu nhau đi từ trong chợ Target ra ngoài bãi đậu xe. Trời không nắng, không mưa, khí hậu mát mẻ. Nói như thế để quí vị biết, nắng không chói chang hay nóng bỏng, hoặc trời mưa dầm dề khiến con người vội vã hay hối hả chạy trốn khí hậu chợt mưa chợt nắng bất thường.


Một vài cặp vợ chồng người ra người bước vào chợ. Chúng tôi đang lui cui, nhìn trước nhìn sau, để de chiếc xe ra khỏi bãi đậu. Cảm thấy an toàn, nhưng chồng tôi bản tánh cố hữu, dè dặt nhích từng bánh xe một. Gần hết chiều dài xe, chuẩn bị xoay tay lái để chạy thẳng, bỗng đâu, chiếc xe đậu dãy bên kia, không nhìn thấy xe chúng tôi, cũng lăn bánh lùi xe.


Chồng tôi bấm kèn xe inh ỏi để báo động, mọi người trong parking lot quay đầu nhìn lại. Chiếc xe đối diện vẫn hiên ngang de tiếp tục. Một người Mỹ vừa xuống xe gần đó, vỗ vào hông chiếc xe để báo động, nhưng hành động tiếp giúp đó chậm hơn phần đuôi xe đã ủi vào hông xe của chúng tôi. Lúc đó, người vợ mới hay ra cớ sự, bước xuống xe, nói lời xin lỗi. Ðôi người chung quanh tiếp lời, cho biết là chúng tôi đã bấm còi liên tục, nhưng you hổng chịu nghe.


Vì xe chúng tôi bị móp méo nên phải ghi giấy tờ của họ và nhờ công ty bảo hiểm làm việc. Viết ra đây để nhắc nhở quí vị cẩn thận khi lái xe trong parking, gặp người tốt thì êm xuôi, nhỡ chẳng may gặp người không lành, nhiều khi thêm rắc rối, phiền phức.

Ủy Ban Ngân Hàng Thượng Viện Mỹ đồng thuận trừng phạt Iran


WASHINGTON (AP) –
Ủy Ban Ngân Hàng Thượng Viện bỏ phiếu bằng miệng hôm Thứ Năm, đồng loạt hậu thuẫn các quyết định mới nhằm trừng phạt Iran do các nhà lập pháp đề nghị, khi biện luận rằng áp lực kinh tế sẽ làm Iran giảm bớt tham vọng về nguyên tử.









Sinh viên Iran giơ khẩu hiệu phản đối khi phái đoàn giám sát nguyên tử quốc tế IAEA đến Iran hôm 29 Tháng Giêng. Một hội đồng Thượng Viện Mỹ vừa đồng loạt hậu thuẫn biện pháp cấm vận Iran để nước này ngưng chương trình chế tạo nguyên tử. (Hình: Atta Kenare/AFP/Getty Images)


Ðây là một trường hợp có sự nhất trí hiếm hoi của lưỡng đảng, Cộng Hòa và Dân Chủ, công nhận những trừng phạt của Mỹ lẫn quốc tế hiện nay có thể gây tổn hại cho Iran về mặt tài chính, điển hình là đồng tiền của nước này đang bị mất giá. Họ nói áp lực bằng cấm vận sẽ buộc Tehran phải từ bỏ chương trình chế tạo nguyên tử.


Biện pháp mới nhắm vào Lực Lượng Vệ Binh Cách Mạng Iran và những công ty hợp tác đầu tư về năng lượng và khai thác quặng uranium với Tehran. Ðồng thời các công ty hoặc cá nhân nào cung cấp vũ khí cho Iran, dùng để đàn áp ngay chính dân chúng của nước này, như đạn cao su là một ví dụ.


Pháp chế được ban hành chỉ vài tuần sau khi Quốc Hội hậu thuẫn sự phong tỏa các định chế tài chính làm ăn với Ngân Hàng Trung Ương Iran. (T.P.)

Trung Quốc tập trận hỗn hợp trên biển Ðông


TAM Á (NV) –
Trung Quốc từ nay sẽ không tập trận hải quân từng chiếc tàu đơn lẻ mà có sự phối hợp của nhiều tàu chiến trên biển Ðông.









Chiến hạm trang bị hỏa tiễn của Trung Quốc, khu trục hạm Quảng Châu, tập trận bắn đạn thật trên biển Ðông ngày 9 tháng 1, 2012. (Hình: Báo China Military Online)


Báo ‘Quân Giải Phóng Trung Quốc’ đưa tin ngày 1 tháng 2, 2012 cho hay như vậy khi tường thuật cuộc tập trận của hạm đội Nam Hải của Trung Quốc đóng tại căn cứ Tam Á, đảo Hải Nam.


Nguồn tin này nói rằng cuộc tập trận hỗn hợp giữa một đoàn gồm khu trục hạm và hộ tống hạm thuộc hạm đội Nam Hải thực tập tác chiến phối hợp nhiều chiến hạm được điều động theo đội hình, thay thế cho phương pháp thực tập tác chiến cũ chỉ có một chiến hạm.


Các chiến hạm này ở các vị trí cách nhau hàng chục hải lý nhưng phối hợp với nhau.


Chen Yueqi, tư lệnh của đội chiến hạm nói với ký giả tháp tùng cuộc tập trận rằng từ khi bắt đầu tập trận từ đầu năm đến nay, nội dung tập trận của từng chiến hạm đã được phối trí trong sự huấn luyện tác chiến hỗn hợp để tăng cường sự phối hợp hoạt động giữa các chiến hạm.


Những ngày đầu tháng 1 năm 2012, báo quân sự của Trung Quốc đã đưa tin khu trục hạm Quảng Châu bắt đầu chiến dịch huấn luyện tác chiến trên biển Ðông.


Tin tức cuộc tập trận hải quân hỗn hợp của Trung Quốc đưa ra không bao nhiêu ngày sau khi nước này loan báo sẽ cấm đánh cá trên biển Ðông từ giữa tháng 6 đến đầu tháng 8 năm 2012 như thông lệ họ vẫn làm từ mấy năm qua bất chấp sự phản đối từ Việt Nam.


Nó có vẻ như một lời cảnh cáo gián tiếp nhằm hậu thuẫn cho cái lệnh cấm đánh cá.


Giữa năm ngoái, khi loan báo lệnh cấm đánh cá trên biển Ðông tức vào khoảng thời gian chính vụ của ngư dân Việt Nam, Trung Quốc đã tổ chức một cuộc tập trận hải quân qui mô với 14 chiến hạm trên biển Ðông, theo tờ Hoàn Cầu Thời Báo, một phó bản của tờ Nhân Dân Nhật Báo của Trung Quốc.


Cuộc tập trận này được mô tả là gồm cả chống tàu ngầm và đổ bộ vào bờ biển với mục đích “phòng chủ các đảo và bảo vệ các tuyến đường biển”.


Trong thời gian này năm ngoái, có ít nhất 3 cuộc tập trận hải quân quy mô của Trung Quốc được tổ chức gồm sự phối hợp của không quân, chiến hạm săn tàu ngầm và tàu tuần.


Báo chí Trung Quốc, gồm cả tờ Nhân Dân Nhật Báo, cơ quan tuyên truyền chính thức của đảng Cộng Sản Trung Quốc từng đe dọa Việt Nam nhiều lần mỗi khi đề cập đến tranh chấp chủ quyền biển đảo trên biển Ðông.


Cuối tháng 5 sang đầu tháng 6 năm 2011, tàu Trung Quốc đã cắt cáp tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam ngay trong khu vực thềm lục địa đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Hành động ngang ngược này đã dẫn đến các cuộc biểu tình chống Trung Quốc bá quyền các ngày Chủ Nhật hơn 2 tháng cho đến khi nhà cầm quyền Hà Nội đàn áp và ngăn cản triệt để. (T.N.)

Cảnh sát Ai Cập đụng độ dân chống đối


CAIRO (AP) –
Gần 400 người bị thương tại thủ đô Cairo hôm Thứ Năm, trong cuộc đụng độ mới nhất giữa cảnh sát với người chống đối. Hằng ngàn người dân phẫn nộ chính quyền đã không can thiệp vụ bạo động, khiến nhiều người tử thương xảy ra sau trận bóng đá đêm Thứ Tư.









Người chống đối nổi lửa bên ngoài tòa nhà Bộ Nội Vụ Ai Cập ở Cairo hôm 2 tháng 2, trong khi cảnh sát chống nổi loạn bắn hơi cay giải tán hằng ngàn người phẫn nộ chính quyền, đã để cho bạo động xảy ra sau cuộc tranh tài bóng đá khiến hằng chục người chết. (Hình: AP/Khalil Hamra)


Cuộc nổi loạn ở Port Said bắt đầu ngay sau khi trọng tài thổi còi chấm dứt cuộc tranh tài giữa đội địa phương Al-Masry với đội Al-Ahly của Cairo, vốn có mối thù sâu xa âm ỉ từ lâu. Cổ động viên đội nhà Al-Masry tràn vào sân tấn công đối thủ.


Một số cổ động viên đội Al-Ahly cho biết, trước khi trận đấu bắt đầu họ có treo biểu ngữ nhạo báng phe ủng hộ đội Al-Masry, rõ ràng là có ý định khiêu khích mặc dù đội banh của thành phố Port Said vẫn làm được bàn thắng với tỉ số 3-1.


Căng thẳng lan đến thủ đô Cairo khi nhiều người chết được đưa về để chôn cất. Tại đây, mạng lưới cổ động viên cuồng điên được biết dưới tên Ultra thề nguyền phục hận. Họ tố cảnh sát đã cố tình để cho phe đối thủ tấn công họ sau trận tranh tài ở Port Said, vì họ từng đi tiên phong trong phong trào chống Mubarak, rồi nay chống cả giới quân sự.


Thoạt đầu là cuộc tuần hành ôn hòa từ trụ sở đội banh Al-Ahly ở Cairo kéo đến khu vực bên ngoài Bộ Nội Vụ, gần công trường Tahrir, nơi nổi tiếng với những cuộc biểu tình vĩ đại hồi năm ngoái, đưa đến sự sụp đổ của chế độ nhà cựu độc tài Hosni Mubarak. Ðám đông chống đối gồm hơn 10,000 người bị cảnh sát dàn chào bằng lựu đạn cay.


Giới chức bộ y tế cho hay, 388 người bị thương do hít phải hơi cay, cũng như bị trầy trụa và gãy xương do bị ném đá. (T.P.)

Philippines hạ sát 3 lãnh đạo khủng bố nguy hiểm nhất


MANILA (AP) –
Quân đội Philippines hôm Thứ Năm cho hay đã hạ được ba nhân vật lãnh đạo khủng bố của hai nhóm có liên hệ với al-Qaeda là Abu Sayyaf và Jemaah Islamiyah, được coi là nguy hiểm nhất.



Trong số những người bị giết có lãnh tụ Abbu Sayyaf là Umbra Jumdail, quốc tịch Philippines, một người gốc Malaysia là Zulkifli bin Hir, còn được biết dưới tên Marwan, và Abdullah Ali, còn có bí danh Muawiyah, gốc Singapore, theo phát ngôn viên quân đội Philippines, Ðại Tá Marcelo Burgos.


Marwan được coi là lãnh đạo hàng đầu của tổ chức khủng bố Jemaah Islamiyah. Chính phủ Mỹ ra giải thưởng $5 triệu cho ai cung cấp tin tức bắt hay giết được Marwan và cũng đưa ra giải thưởng $50,000 đối với Muawiyah.


Ðại Tá Burgos nói rằng quân đội Philippines mở cuộc tấn công vào sáng sớm ngày Thứ Năm trong khu vực thị trấn Parang trên đảo Jolo, cứ địa của Abu Sayyaf và đồng minh của họ thuộc nhóm khủng bố xuất xứ từ Indonesia là Jemaah Islamiyah.


Nhóm Abu Sayyaf từng mở ra nhiều cuộc bắt cóc đòi tiền chuộc, nổ bom và chặt đầu làm kinh hoàng dân chúng Philippines trong hơn hai thập niên qua.


Quân đội Philippines với sự hỗ trợ của quân đội Mỹ đã tiêu diệt và bắt sống hàng trăm tay súng Abu Sayyaf trong thời gian qua, kể cả các nhân vật lãnh đạo của nhóm này từ thập niên 90 đến nay. Jumdail, còn được biết dưới tên Dr. Abu, đã thoát khỏi nhiều cuộc săn lùng và trở thành nhân vật lãnh đạo trong tổ chức Abu Sayyaf.


Abu Sayyaf cũng chứa chấp các thành phần khủng bố thuộc Jemaah Islamiyah trên đảo Jolo và Basilan, với hai nhân vật cao cấp nhất là Muawiyah và Marwan, do bị nhà chức trách ở quốc gia họ săn lùng. (V.Giang)

Tuyết lạnh, chết 163 người ở Châu Âu


BELGRADE, Serbia (AP & AFP) –
Ít nhất 11,000 dân làng bị cô lập vì bão tuyết ở vùng núi non Serbia hôm Thứ Năm, trong khi số người chết ở Ðông Âu lên đến con số 163, mà đa số nạn nhân là người vô gia cư.









Sông Spree đóng băng ở Berlin khi nhiệt độ ở thủ đô nước Ðức vẫn ở dưới 0 độ C. Ðợt giá rét hiện nay ở Âu Châu khiến có đến 163 người bị chết mà đa số là người vô gia cư. (Hình: John MacDougall/AFP/Getty Images)


Mùa Ðông khắc nghiệt nhất trong nhiều thập niên khiến nhiều nơi nhiệt độ ở mức -30 độ C hoặc thấp hơn, gây nên tình trạng mất điện, giao thông bế tắt, trường học và phi trường phải đóng cửa.


Cư dân thuộc 6,500 ngôi nhà thuộc vùng hẻo lánh ở Serbia bị cô lập vì băng giá và đường sá bị tuyết ngập dày đến 5 mét. Một số nơi chỉ được tiếp tế bằng trực thăng. Các nỗ lực cấp cứu chỉ nhắm vào việc di tản người bệnh, cung cấp thực phẩm và xăng dầu.


Giá lạnh khắp một vùng rộng lớn từ Ukraine đến Italy, đưa số người chết vì rét lên đến con số 163. Tại Ukraine hằng chục ngàn người phải đến sống ở khu tạm trú, cơ quan cấp cứu cho biết có 63 người chết, một số bị chết cóng ngay trên đường phố.


Chín người khác bị thiệt mạng ở Ba Lan, nơi nhiệt độ xuống dưới -32 độ C, nâng tổng số lên đến 29 tính từ khi lạnh giá bắt đầu vào tuần trước.


Tại Romania, 8 người qua đời trong một đêm, nâng tổng số lên đến 22 người. Ở Bulgaria cũng có 10 người chết rét. Nhiều đoạn sông Danube trở thành băng giá.


Ở Latvia, riêng khu vực quanh thủ đô Riga có 10 người chết, không rõ con số của cả nước là bao nhiêu.


Hồng Thập Tự Quốc Tế cho biết người vô gia cư là nạn nhân chịu rủi ro cao nhất. (T.P.)

Chìm phà ngoài khơi Papua New Guinea, nhiều người chết


PORT MORESBY, Papua New Guinea –
Nhân viên cấp cứu vớt được hơn 200 người, sau khi chiếc phà chở 350 người bị chìm ở ngoài khơi Papua New Guinea hôm Thứ Năm, theo tin của MSNBC.









Hai phao cấp cứu nhìn thấy từ trực thăng tại địa điểm nơi một chiếc phà chở theo 350 hành khách, bị chìm ngoài khơi Papua New Guinea hôm 2 tháng 2. (Hình: AP/Post Courier)


Một máy bay từ Úc, ba trực thăng và tám chiếc thuyền rà soát khắp khu vực bị nạn để tìm người sống sót, sau khi chiếc MV Rabaul Queen bị chìm, trong khi đang đi từ Kimbe thuộc hòn đảo của New Britain sang thành phố duyên hải Lae, nằm trên hòn đảo chính.


Chiếc phà bị chìm ở địa điểm cách phía Ðông thành phố Lae 50 dặm về hướng Ðông và cách bờ biển 10 dặm. Ða số hành khách là học sinh và giáo viên tập sự.


Phi cơ cấp cứu xuất phát từ thành phố Cairns ở miền Bắc nước Úc. Họ đến khu vực lâm nạn lúc buổi chiều, mang theo phao để thả xuống cho những người còn sống sót.


Thủ tướng Papua New Guinea, Peter O’Neill nói, chưa rõ nguyên nhân khiến phà chìm nhưng cho biết trên phà có hơn 300 hành khách, mặc dù con số chính thức chưa thể kiểm chứng được.


Chính phủ Úc loan báo đã vớt được 219 người vào chiều tối Thứ Năm. (T.P.)

Tranh cãi về phá thai len vào việc bài trừ ung thư vú

 


Sáng hội Komen cắt tiền Planned Parenthood, gây phản ứng mạnh mẽ


 


Vũ Quí Hạo Nhiên/Người Việt


 


Một bên là sáng hội Susan G. Komen for the Cure. Một bên là Planned Parenthood. Cả hai đều là những tổ chức bất vụ lợi chuyên vận động cho sức khỏe phụ nữ. Cho tới nay, Planned Parenthood luôn gây tranh cãi, vì trong các dịch vụ y tế của họ, Planned Parenthood là cơ quan thực hiện nhiều vụ phá thai nhất.









Nơ hồng treo trước Tòa Bạch Ốc hôm 26 tháng 10, 2009. Nơ hồng trở thành biểu tượng kêu gọi bài trừ ung thư vú, nhưng nay tổ chức sáng chế ra chiến dịch “nơ hồng,” Susan G. Komen for the Cure, đang bị tố cáo là chính trị hóa hoạt động của họ, khi cắt tài trợ cho Planned Parenthood. (Hình: Mark Wilson/Getty Images)


Cũng cho tới đầu tuần này, Komen không hề gây chút tranh cãi nào. Sáng hội này là một tổ chức bất vụ lợi nổi tiếng với những hoạt động bài trừ ung thư vú, nổi tiếng với chiến dịch “nơ hồng” và cuộc chạy bộ “Race for the Cure” gây quỹ giúp bài trừ ung thư vú. Mỗi năm, chỉ riêng cuộc chạy bộ chính, ở Washington D.C., Race for the Cure thu hút gần 40,000 người tham gia và gây quỹ hơn $5 triệu. Các địa phương còn có những cuộc chạy bộ “Race for the Cure” riêng, tổng cộng có hàng triệu người tham dự.


Ðùng một cái, Komen chúi đầu vào cuộc cãi vã triền miên về quyền phá thai khi ra quyết định cắt tiền tài trợ các dịch vụ khám ngực do Planned Parenthood thực hiện.


Quyết định này khiến nhiều chi nhánh Komen tại nhiều địa phương công khai bày tỏ sự bất bình, và ít nhất một viên chức cao cấp từ chức để phản đối.


Số tiền tài trợ cho Planned Parenthood tổng cộng $680,000 năm ngoái, và nhiều người cho rằng tổ chức Komen bị áp lực từ giới chính trị bảo thủ.


Giới bảo thủ lên tiếng ca ngợi quyết định của Komen, cho đây là hành động đúng đắn để bảo vệ sự sống.


Ngay sau khi AP loan tin Komen cắt tài trợ, Planned Parenthood gởi email kêu gọi gây quỹ bù lại số tiền thiếu hụt, và trong 24 giờ quyên được $400,000 từ 6,000 người. Ngoài ra, Planned Parenthood còn được một sáng hội ở Dallas tặng $250,000, và Thị Trưởng Michael Bloomberg, thuộc đảng Cộng Hòa, New York, tặng thêm $250,000.


Ở Washington, 26 thượng nghị sĩ liên bang – 25 Dân Chủ và 1 độc lập – cùng ký tên vào một bức thư kêu gọi Komen đổi ý.


“Sẽ là một thảm họa nếu một phụ nữ nào – đừng nói chi hàng ngàn phụ nữ – bị mất cơ hội dò ung thư chỉ vì sự tấn công vì lý do chính trị,” các thượng nghị sĩ này viết.


Phía bảo thủ, tổ chức chống phá thai Americans United for Life hoan nghênh quyết định này. Bác Sĩ Charmaine Yoest, tổng giám đốc AUL và cũng là một người được chữa ung thư vú, nói:


“Tôi hoan nghênh quyết định của sáng hội Komen ngưng hợp tác với tổ chức có hàng tỷ đô la, phá thai hàng loạt, mang tên Planned Parenthood. Công việc của sáng hội Komen có khả năng cứu sống người ta và không nên dính vào với kỹ nghệ của sự chết.”


Giới lãnh đạo Komen, trong cuộc họp báo đầu tiên từ sau khi vụ này bùng nổ ra, bác bỏ dư luận cho rằng quyết định của họ mang tính chính trị.


“Chúng tôi không quyết định dựa trên phe này hoặc phe kia được vừa lòng,” bà Nancy Brinker, tổng giám đốc và người sáng lập Komen, nói.


Brinker nói quyết định của họ dựa trên tiêu chuẩn tài trợ mới, trong đó họ không tài trợ các tổ chức đang bị điều tra. Planned Parenthood đang bị một dân biểu Cộng Hòa điều tra xem có dùng tiền tài trợ của liên bang trong dịch vụ phá thai không.


Nhiều người cho rằng quyết định ngưng tài trợ Planned Parenthood là do tân phó chủ tịch phụ trách chính sách công, Karen Handel, đưa ra. Bà Handel là một cựu ứng cử viên thống đốc tiểu bang Georgia. Khi tranh cử, bà hứa sẽ cắt tài trợ của tiểu bang dành cho Planned Parenthood.


Bà Brinker bác bỏ điều này và nói quyết định của Komen không phải do Handel đưa ra.


Brinker cũng nói có những yếu tố khác, ưu tiên tài trợ cho các tổ chức có soi vú (mammogram). Planned Parenthood có giúp truy tìm ung thư vú nhưng không có dịch vụ mammography. Bà cũng nói có 3 chi nhánh địa phương của Planned Parenthood sẽ còn được tài trợ: Ở Denver, ở Quận Cam, California, và ở Waco, Texas, vì phụ nữ những nơi đó không có phương tiện thử ung thư vú khác, ngoài Planned Parenthood.


Tuy nhiên, một nguồn tin trong nội bộ trụ sở Komen ở Dallas nói ngược lại. Nguồn tin nặc danh này nói với thông tấn xã AP các tiêu chuẩn tài trợ mới do bà Handel đặt ra, và bà đặt ra chúng chỉ để nhắm vào Planned Parenthood. Nguồn tin này trích dẫn văn thư gởi các chi nhánh địa phương của Komen, nhấn mạnh ảnh hưởng tới Planned Parenthood.


Nguồn tin này cũng nói là Mollie Williams, giám đốc y tế cộng đồng của Komen, từ chức để phản đối.


Bà Williams, trong một email, từ chối không bình luận về lý do từ chức, nhưng nói: “Tôi đã cống hiến hết sự nghiệp tôi để tranh đấu cho quyền lợi của người bị bỏ rơi và không được phục vụ đủ. Và tôi tin rằng đây là lỗi lầm cho một tổ chức lại khuất phục trước áp lực chính trị và bẻ cong nhiệm vụ của mình.”


Ở Los Angeles, đài CBS-2 xác nhận là giám đốc điều hành Deb Anthony của chi nhánh Komen tại Los Angeles từ chức, vì “trong năm qua có những quyết định của Komen khiến tôi thấy tài năng và cách làm việc của tôi không hợp với mô hình của Komen,” bà Anthony nói.


Tại chi nhánh Quận Cam của Komen ở Costa Mesa, giám đốc điều hành Lisa Wolter nói họ đã trao đổi rất nhiều với trụ sở chính. “Chúng tôi rất quan ngại về phản ứng, và muốn bảo đảm chuyện này được làm rõ,” bà nói.


Sáng hội Komen nói sau khi tin tung ra về vụ cắt tài trợ, số tiền quyên góp tăng lên cao hơn trước đó.


Báo Christian Post tiết lộ là một tháng trước đây, công ty LifeWay Christian Resources ngưng bán Thánh Kinh bìa màu hồng – cùng màu với nơ hồng Komen dùng để quảng bá việc bài trừ ung thư vú. Trước đó, mỗi lần bán được Thánh Kinh bìa hồng, Lifeway tặng $1 cho Komen. Nhưng khi biết Komen có tài trợ cho Planned Parenthood, Lifeway ngưng bán Thánh Kinh bìa hồng.


Tổng giám đốc Lifeway lên tiếng hoan nghênh quyết định mới đây của Komen, nhưng không nói có bán Thánh Kinh bìa hồng trở lại không.

Sự thật về cái chết của Nhất Linh (Kỳ 2)


Kỳ 2


 


Nguyễn Tường Thiết


 


LTS: Bài viết dưới đây của nhà văn Nguyễn Tường Thiết, con trai nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, gởi đến trang Diễn Ðàn Người Việt, nhằm phản biện một số ý kiến được đưa ra gần đây, mà tác giả cho là “bóp méo sự thật, sửa đổi lịch sử, xuyên tạc cái chết” của thân phụ ông. Trong số các ý kiến này, có một chương sách trong tác phẩm “Một Thời Ðể Nhớ,” của tác giả Nguyễn Văn Lục, xuất bản mới đây. Người Việt xin đăng nguyên văn bài viết của nhà văn Nguyễn Tường Thiết. Bài đăng nhiều kỳ, trên cùng trang Diễn Ðàn.


 


***


 Ông có một tuần lễ để sửa soạn cái chết cho chính mình:


Ngày 30-6-1963 (7 ngày trước cái chết) cha tôi đi dự buổi họp tại trụ sở nhóm Bút Việt. Bác sĩ Nguyễn Hữu Phiếm viết về sự kiện này như sau (trích trong sách Chân Dung Nhất Linh, tác giả Nhật Thịnh, trang 183): “Tôi dám quả quyết là Nhất Linh đã sắp đặt, ít nhất là một tuần lễ trước cái chết của mình, bằng cớ là ngày 30-6-1963, anh tới dự buổi họp của Trung Tâm Văn Bút mà trước đó anh là chủ tịch, không phải vì văn hóa, mà chỉ cốt gặp mặt một lần chót các văn hữu của anh trước khi sang bên kia thế giới. Ở Trung Tâm Văn Bút ra, Nhất Linh có ghé lại thăm tôi, nhưng tiếc rằng hôm ấy tôi đi vắng”.


Ngày 2-7-1963 (5 ngày trước cái chết) cha tôi đến nhà in Trường Sơn làm giấy Ủy Quyền cho con. Trong cuốn sách Nhất Linh Cha Tôi trang 192, tôi viết: “Năm ngày trước khi chết ông đến nhà in Trường Sơn đánh máy tờ Ủy Quyền: Tôi, Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, giám đốc nhà xuất bản Phượng Giang và Ðời Nay, ký tên dưới đây xác nhận rằng: trong khi tôi vắng mặt (bất cứ vì lý do gì) thì con tôi là Nguyễn Tường Thiết sẽ thay thế tôi điều khiển hai nhà xuất bản kể trên và quyết định việc xuất bản các tác phẩm của tôi. Làm tại Sài Gòn ngày 2 tháng 7 năm 1963”.


Ngày 7-7-1963 (ngày chết) cha tôi đến vĩnh biệt người bạn thân nhất của mình vì tuần lễ trước ông đến mà không gặp. Bác sĩ Nguyễn Hữu Phiếm viết: “Chủ Nhật sau nhằm ngày 7-7-63 Nhất Linh lại tới vào buổi sáng hồi 10 giờ. Tôi đang ngồi trong phòng ăn bỗng anh lặng lẽ đi vào…”… “chúng tôi tiễn anh ra cửa lặng lẽ cầm tay nhau, khi ấy tuyệt nhiên trên nét mặt Nhất Linh tôi không hề nhận thấy một dấu hiệu nhỏ nào cho biết chỉ trong vài tiếng đồng hồ nữa anh sẽ xa lánh cõi trần, xa tất cả mọi người thân yêu của anh để đi vào lịch sử.”


Buổi sáng hôm ấy sau khi cha tôi đi thăm bác Phiếm về thì chúng tôi, cha tôi và tôi, trên căn gác của chung cư chợ An Ðông bàn bạc rất lâu về đủ mọi chuyện. Cha tôi vốn ít nói và kín tiếng, nhưng buổi sáng hôm ấy lạ thay ông lại tâm sự với tôi rất nhiều điều, ông giảng giải khúc triết và rành rẽ mọi chuyện, và tôi có ghi lại đầy đủ trong chương “Niềm Vui Chết Yểu” trong cuốn sách Nhất Linh Cha Tôi.


Cũng như bác Phiếm lúc ấy tôi hoàn toàn không ngờ cái chết sắp tới của cha tôi, cho đến khi ông sai tôi đi mua rượu và ông tự vẫn trong lúc tôi vắng mặt.


Chuyện gì xẩy ra trong lúc tôi vắng mặt ấy?


Bình tĩnh cha tôi ngồi thảo và viết 71 chữ cuối cùng trong đời ông: 71 chữ cô đọng, đầy đủ, rõ ràng để một người bình thường có thể hiểu được ý nghĩa trung thực của tờ chúc thư tuyệt mệnh của ông.


Khi thảo tờ chúc thư chính trị ấy cha tôi đã sáng suốt tiên liệu là mật vụ nhà Ngô có thể tịch thu bản di chúc nên cha tôi đã cẩn thận viết làm hai bản. Hai bản đó giống nhau, chỉ sai biệt một chữ. Nay, kèm với bài viết này, lần đầu tiên sau nửa thế kỷ, tôi cho công bố cả hai lá thư tuyệt mệnh ấy để độc giả so sánh.


 



 



Hai bản di chúc và thủ bút của Nhất Linh Nguyễn Tường Tam. (Hình: Tác giả cung cấp)


 


Nhất Linh con người ghét chính trị, không muốn làm chính trị, thế mà sau cùng phải chết cho mục tiêu chính trị, đó là chuyện chẳng đặng đừng. Ông phải chết để bảo vệ nhân phẩm của mình như ông Trần Thanh Hiệp đã viết trong cuốn sách Nhất Linh, Người Nghệ Sĩ-Người Chiến Sĩ, trang 132, như sau:


“Vào cái tuổi 57 chưa hẳn quá về chiều của cuộc đời, ông lấy cái chết của mình để cảnh cáo những người cầm quyền bạo ngược, ngang nhiên chà đạp lên mọi thứ tự do là nhân phẩm, thứ giá trị khiến con người khác với các sinh vật khác…”


Nhất Linh đã chuẩn bị cái chết của mình một cách bình tĩnh. Nhất Linh đã sửa soạn cái chết cho mình trong sự tính toán sáng suốt.


Cái bình tĩnh ấy, cái sáng suốt ấy dứt khoát là không thể có được ở một con người mắc bệnh tâm thần!


Trong cuốn sách Một Thời Ðể Nhớ xuất bản năm 2011 tác giả Nguyễn Văn Lục đã dành hẳn một chương (chương 7) để bàn về cái mà ông Lục gọi là Ý Nghĩa Về Cái Chết của Nhất Linh.


Nhưng thay vì tìm hiểu “ý nghĩa” cái chết của Nhất Linh như tựa đề ông Lục đặt ra, suốt bài viết ông Lục chỉ bàn về “nguyên nhân”. Cái nguyên nhân ấy ông Lục hãnh diện “tìm ra” như một khám phá lớn: đó là căn bệnh tâm thần. Theo Nguyễn Văn Lục nguyên nhân Nhất Linh tự tử là do bệnh tâm thần.


Dưới mắt ông Lục không có chuyện Nhất Linh chết vì phản đối chế độ nhà Ngô. Dưới mắt ông Lục tờ giấy mang 71 chữ tuyệt mệnh của Nhất Linh để lại chỉ là mảnh giấy lộn vô nghĩa. Thậm chí ông Lục còn dám xuyên tạc ý nghĩa của thông điệp đó khi ông viết: “Ðời tôi để lịch sử xử. Nhưng lịch sử là ai? Ai xử? Xử như thế nào? Ðã xử chưa? Và lịch sử có phải là ngày hôm nay không? Hay là câu chúc thư trên thực ra phải hiểu như sau: Ðời tôi, để tôi tự xử?” (Trang 177- Nguyễn Văn Lục- Một Thời Ðể Nhớ).


Ông Nguyễn Văn Lục là người khôn ngoan. Ông không dại gì nói tới một người như Nhất Linh lại dựng lên một giả thuyết rất dễ bị bắt bẻ là căn bệnh tâm thần, nếu bài ông viết không có sức thuyết phục. Bài viết của ông đầy những dẫn chứng, từ sách cũng có, từ nhân chứng sống cũng có, khiến người đọc dễ dàng tin ngay những gì ông viết là xác đáng. Chính tôi là người đầu tiên bị lừa.


Câu chuyện xẩy ra như thế này:


Ba năm trước (2008) một bữa kia tôi nhận được một cú điện thoại của ông Nguyễn Văn Lục. Sau khi tự giới thiệu ông Lục cho biết là ông có số điện thoại của tôi do nhà văn Duy Lam cung cấp. Sau đó ông cho biết ông mới viết xong một bài về Nhất Linh và xin thỉnh ý tôi trước khi in. Ông cũng yêu cầu là nếu tôi thuận thì xin tôi phúc đáp ngay để kịp đăng ý kiến tôi kèm với bài ông viết đang sửa soạn cho in trên tạp chí Tân Văn.


Thái độ ấy của ông Lục khiến tôi có cảm tình ngay với ông ta và hứa sẽ hồi âm trong một thời gian thật ngắn.


Sau đó tôi nhận được qua e-mail bài “Chúc Thư Văn Nghệ của nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam” với lời yêu cầu: “Xin gửi anh Nguyễn Tường Thiết, để anh đọc. Nếu có điều gì sai sót anh cho tôi biết để xin sửa lại. Lục.”


Vì hứa sẽ hồi âm nhanh, nên tôi không có thì giờ kiểm chứng lại những gì ông trích dẫn. Tôi trả lời ông Lục ngay như sau:


“Nếu chỉ để ý đến khía cạnh tìm những ‘sai sót’ trong bài (như anh yêu cầu tôi) thì tôi không tìm thấy lầm lỗi nào vì bài anh viết khá công phu dựa trên những tài liệu đã công bố hoặc những nhân chứng sống”.


Sau đó tôi nêu ý kiến là tôi không đồng ý với nội dung bài viết của ông Lục.


Tôi đã trả lời ông Lục bằng bức thư lời lẽ lịch sự. Sau này đọc kỹ lại những gì ông Lục viết, nhất là sau khi đối chiếu những gì ông trích dẫn với nguyên bản, nhìn thấy rõ hơn con người ông, tôi hối hận là những lời lẽ lịch sự ấy tôi đã đặt lầm chỗ.


Chuyện ông đăng ý kiến của tôi trên Tân Văn tôi không phản đối.


Tôi chỉ phản đối ông Lục bây giờ, nghĩa là ba năm sau (2011) khi ông cho ra cuốn sách Một Thời Ðể Nhớ, trong chương 7 của quyển sách với bài có tiêu đề “Ý Nghĩa về Cái Chết của Nhất Linh”, ông Lục đã không hề hỏi ý kiến tôi mà tự động in trong sách những ý kiến trên của tôi viết ba năm trước.


Tôi cho rằng ông Lục đã thiếu lương thiện trong việc này. Vì sao?


Ông thiếu lương thiện vì đã cố tình lập lờ đánh lận con đen: ý kiến của tôi là ý kiến đáp lại bài “Chúc Thư Văn Nghệ của nhà văn Nhất Linh” ông Lục viết 3 năm trước (2008), chứ không phải ý kiến về bài “Ý Nghĩa về Cái Chết của Nhất Linh” ông viết 3 năm sau (2011) có nội dung khác vì bài viết đã thêm bớt rất nhiều so với bài trước.


Trong cuốn sách mới xuất bản Một Thời Ðể Nhớ ông Lục đã thêm vào một chuyện hoàn toàn không có thực mà bài trước không có. Ðó là chuyện ông cụ tôi, nhà văn Nhất Linh, tự tử hai lần. Tôi xin minh xác đây là chuyện bịa đặt trắng trợn. Nếu trong bài viết ba năm trước ông Lục nêu lên câu chuyện này thì dù không đọc kỹ tôi sẽ nhận ra điểm sai ấy ngay, và chắc chắn sẽ không có câu tôi viết “tôi không tìm thấy lầm lỗi nào”.


Nay nếu tôi không lên tiếng thì khi đọc cuốn sách của ông Lục với những ý kiến của tôi đi kèm, độc giả (không biết chuyện ông Lục đánh lận con đen) sẽ tưởng là tôi xác nhận chuyện Nhất Linh tự tử hai lần là có thực.


Ðây là lý do khiến tôi bây giờ buộc phải lên tiếng.


Từ bài viết đầu tiên ông Lục gửi tôi 3 năm trước (2008) với nhan đề “Chúc Thư Văn Nghệ của nhà văn Nhất Linh” đến bài ông viết trong cuốn sách Một Thời Ðể Nhớ ba năm sau (2011) với nhan đề “Ý Nghĩa về cái chết của Nhất Linh” ông Lục đã viết nhiều bài về cái chết của Nhất Linh, mỗi lần viết là ông lại sửa đổi, tùy theo phản ứng của độc giả trong những bài phản bác.


Khi ra sách ông Lục thêm vào hai “bằng cớ” mà ông Lục cho là bằng cớ hiển nhiên để chứng minh rằng Nhất Linh tự tử không phải là để chống đối chính quyền nhà Ngô như Nhất Linh đã nói trong tờ chúc thư chính trị 71 chữ. Hai “bằng cớ” ấy ông Lục dựa vào hai bài viết của Trần Văn Bảng và Lê Nguyên Phu mà ông Lục in tít lớn dưới tiêu đề: “Tìm hiểu ý nghĩa của hai lần tự tử” (Trang 188 -Nguyễn Văn Lục-Một Thời Ðể Nhớ) và “Bằng cớ pháp lý” (Trang 189 – Nguyễn Văn Lục-Một Thời Ðể Nhớ). Hai vấn đề mới mà ông Lục thêm vào năm 2011 sẽ được bàn tới ở đoạn sau.


Ông Lục chia bài Ý Nghĩa Về Cái Chết của Nhất Linh ra làm bốn chủ đề khác nhau: Cái chết định trước của Nhất Linh, Trong phạm vi văn chương, Tìm hiểu ý nghĩa của hai lần tự tử và Bằng cớ pháp lý. Tôi sẽ bàn luận về bài viết của ông Lục theo những chủ đề mà ông đưa ra.


 


Cái chết định trước của Nhất Linh


Trong chủ đề này ông Lục muốn nói là cái chết của Nhất Linh là do “cuộc đời Nhất Linh chồng chất những thất bại” (chữ của ông Lục dùng) và do căn bệnh tâm thần của Nhất Linh.


Theo ông Lục: “Có thể nói cuộc đời Nhất Linh lúc đó chồng chất những thất bại”. (Trang 179- Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ.) Ðể chứng minh chuyện “chồng chất những thất bại” ông Lục đưa ra hai bằng chứng là vụ đình bản tờ báo Văn Hóa Ngày Nay và vụ Nhất Linh “mưu sát” (chữ ông Lục dùng) TT Ngô Ðình Diệm. Theo ông Lục chuyện tờ báo bị đình bản là việc thất bại thứ nhất cộng thêm vụ mưu sát tổng thống không thành là thất bại thứ hai. Hai thất bại là nhiều lắm, là “chồng chất” lắm, đủ khiến ông Nhất Linh phải chết rồi!


Về vụ đình bản tờ báo Văn Hóa Ngày Nay, xin nói ngay tờ Văn Hóa Ngày Nay không phải là một thất bại, nó là một thành công! Chưa có một tờ báo nào hồi đó bán chạy và được độc giả hoan nghênh đến như thế. Nhưng trong phần I của bài viết này tôi đã nêu rõ nguyên nhân vì sao tờ báo phải tự ý đình bản sau khi ra được 11 số. Tôi không muốn nhắc lại ở đây. Cha tôi phải ngưng tờ báo vì lỗ vốn. Mà lỗ vốn vì bị chính quyền cản trở như ông Trương Bảo Sơn đã vạch rõ.


Chính ông Lục đã xác nhận nguyên nhân tờ báo tự đóng cửa vì lỗ vốn khi ông viết: “Tôi có hỏi thẳng anh Duy Lam về việc này. Anh cho biết ông Nhất Linh có tâm sự và cho biết những khó khăn về tài chánh nên phải đình bản tờ báo!” (Trang 178- Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ)


Ông Lục còn nêu lý do tờ báo tự đình bản vì vấn đề sức khỏe của Nhất Linh. Ông viết: “Tình cờ, may mắn thay, tôi tìm được một tài liệu, một mảnh giấy nhỏ kèm trong Văn Hóa Ngày Nay số 9 do một thân hữu, anh Nguyễn Thế Toàn ở Hoa Thịnh Ðốn gửi cho trong đó có lá thư cáo lỗi độc giả của nhà văn Nhất Linh. Nhà văn Nhất Linh cho biết vì lý do sức khỏe, ông đã bỏ nửa chừng công việc…”


Tôi không biết là ông Lục có lá thư của cha tôi viết ấy trong tay hay không (không thấy ông Lục chụp lại để minh chứng), nhưng giả thử có thật thì cũng không có gì lạ. Nếu không nại cớ lý do sức khỏe chẳng lẽ trong thư gửi độc giả Nhất Linh lại đi tố giác chính quyền làm khó dễ như sự thật đã xẩy ra hay sao?


Như tôi đã viết ở phần trước, vụ đình bản tờ Văn Hóa Ngày Nay là kết quả của sự xâm phạm quyền tự do ngôn luận của chế độ nhà Ngô mà cha tôi là nạn nhân trực tiếp.


Còn vụ Nhất Linh “mưu sát” TT Ngô Ðình Diệm là chuyện gì đây? Ông Lục viết: “Khi hai phi công ném bom dinh TT Ngô Ðình Diệm mà theo nhiều người, đã có trong tay để biết giờ giấc trong dinh. Nhưng đến phút chót một quả bom của phi công Nguyễn Văn Cử đã không nổ. Vai trò ông Nhất Linh trong vụ ném bom này như thế nào? Làm chính trị đối lập thì khác. Nhưng dính dáng vào một vụ mưu sát thì có bằng chứng rõ rệt tịch thu được trong nhà Hoàng Cơ Thụy, chính quyền nào cũng mang ra xử tội.” (Trang 179, Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ)


Tôi thấy chuyện ông Lục nói rất khó hiểu. Như ông Lục kể ở đoạn trên, Nhất Linh dính líu vào vụ ném bom dinh tổng thống của phi công Nguyễn Văn Cử (xảy ra ngày 27 tháng 2 năm 1962) và bằng chứng rõ rệt tịch thu được trong nhà Hoàng Cơ Thụy. Bằng cớ gì?


Cũng trong bài viết (trang 191), ông Lục lại đưa ra một trích dẫn khác nói đến chứng cớ công an tịch thu ở nhà ông Hoàng Cơ Thụy liên quan đến vụ đảo chánh hụt 1960: “Xin trích dẫn lại ý kiến của ông Trần Kim Tuyến về vấn đề này trong sách Những huyền thoại và sự thật về chế độ Ngô Ðình Diệm như sau: ‘Theo bác sĩ Tuyến, khi còn ngồi tại chức, ông có hứa với các chính khách bị bắt sau cuộc đảo chánh hụt 1960 rằng họ được thả về là xong, không còn phải lo lắng gì nữa, ngoại trừ những trường hợp như bác sĩ Phan Quang Ðán thì không kể. Nhưng có điều tai hại là hồi đó người Mỹ cũng như người trong nước cứ lầm tưởng rằng các chính khách bị bắt vì đưa ra tuyên ngôn Caravelle, mà không phân biệt rằng họ bị bắt vì có tên trong danh sách mà công an tịch thu được ở nhà ông Hoàng Cơ Thụy’ (Trang 191, Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ)”.


Tôi không nghe ai nói hoặc báo chí đề cập đến việc Nhất Linh dính líu vào vụ bỏ bom dinh độc lập ngày 27-2-1962 của phi công Nguyễn Văn Cử. Không có trát tòa nào đòi Nhất Linh trình diện về vụ mưu sát tổng thống cả. Tôi cũng không nghe ai nói ông Hoàng Cơ Thụy dính líu vào chuyện bỏ bom ngày 27-2-1962 mà chỉ nghe người ta nói đến ông Hoàng Cơ Thụy dính líu đến biến cố 11-11-1960.


Ðể tìm hiểu sự thật về vụ ném bom Dinh Ðộc Lập ngày 27-2-1962, tôi có gởi email hỏi ông Nguyễn Liệu hiện sống ở San Jose, CA, là người biết rõ nội vụ, thì được ông trả lời như sau:


“Nhất Linh không có dính dáng gì với vụ ném bom Dinh Ðộc Lập. Vụ ném bom Dinh Ðộc Lập do Nguyễn Văn Lực, một lãnh tụ QDÐ người Bắc là cha của phi công Nguyễn Văn Cử. Nguyễn Văn Cử và Phạm Phú Quốc là bạn. Khi thất bại Cử lái phi cơ qua Miên, ông Lực đi đường bộ trốn qua Miên đến sau vụ đảo chánh 11/63 mới về. Diệm nhốt cả hai đứa em nhỏ của Cử dù chúng chỉ là học sinh. Vụ này chỉ có hai người là cha con ông Lực, giờ chót Cử mới rủ Quốc tham gia. Sau vụ đảo chánh 11/60 thất bại Diệm tăng cường công an mật vụ theo dõi các chánh khách. Mật vụ Ngô Ðình Cẩn do Dương Văn Hiếu chỉ huy vào Sài Gòn tăng cường theo dõi, do đó ông Lực không dám tổ chức rộng nên không thể nào ông Nhất Linh biết vụ này.


Tài liệu trong nhà luật sư Thụy là tin bịa đặt. Lúc ấy nếu có thì báo chí đã đăng lên và nhất là khi xử vụ đảo chánh không hề nhắc đến tài liệu này. Nếu có thì Lê Nguyên Phu đã đưa ra chưởi và làm bằng chứng để kết tội. Ðó là tin Ông Lục bịa đặt…”


Tôi biết ông Lục nhớ chuyện lịch sử lắm, ông Lục không lầm đâu. Ông Lục chỉ cốt bịa ra chuyện Nhất Linh dính líu vào vụ ném bom (27-2-1962) thất bại là để gán cho Nhất Linh thất bại nhiều nhiều một chút, “chồng chất” một chút. Nếu chỉ có một vụ báo Văn Hóa Ngày Nay bị đình bản thất bại thì chả lẽ ông Lục viết “Có thể nói cuộc đời Nhất Linh lúc đó chồng chất một thất bại” à!


Tuy Nhất Linh không dính dáng vào vụ mưu sát TT Ngô Ðình Diệm như ông Lục bịa đặt nhưng cứ thử giả thiết Nhất Linh có dính dáng thì đã sao? Nguyễn Thái Học và 12 liệt sĩ phải lên đoạn đầu đài ở Yên Bái vì mưu sát Tây thực dân. Bao nhiêu người yêu chuộng tự do dân chủ hiện đang bị giam cầm ở Việt Nam đều mang tội chống phá chính phủ. Gần đây ở các nước Algeria, Libya, Egypt, Syria… nổi lên phong trào dân chúng chống phá chính phủ lật đổ các lãnh tụ độc tài. Hành động của Nhất Linh nếu ông có dính líu vào việc chống chính phủ thì có khác gì cả triệu người trên thế giới yêu chuộng tự do tranh đấu cho công bằng và lẽ phải?


Ở một đoạn khác ông Lục viết: “…tự tử mang ý nghĩa từ chối đời sống vì không tìm thấy trong đời sống một ý nghĩa gì khả dĩ để tiếp tục sống nữa. Tự tử như vậy là một lựa chọn tối hậu khi không còn có sự lựa chọn nào khác. Nhất Linh đã tự tử” (Trang 177 Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ).


Ở đây tôi thấy ông Lục hết sức sai lầm khi cho rằng nguyên nhân của tự tử là không tìm thấy trong đời sống một ý nghĩa nào khả dĩ để sống. Như vậy là ông phủ nhận tất cả những danh nhân trong lịch sử đã tự tử để bảo vệ danh dự, bao nhiêu chiến sĩ đã tự tử vì không muốn lọt vào tay địch như Phan Thanh Giản, như Hoàng Diệu, như tướng Nguyễn Khoa Nam, tướng Lê Văn Hưng… và rất nhiều vị khác mà tôi không thể liệt kê ra hết.


Những cái tự tử đó người ta gọi là tuẫn tiết. Cái chết của Nhất Linh, vừa để bảo vệ danh dự, vừa để tranh đấu cho lý tưởng, cũng là một hành động tuẫn tiết.


Nhưng ông Nhất Linh là người khôn ngoan, ông không dùng chữ tự tử để nói về cái chết của ông (có thể ông tiên đoán sẽ có người như ông Lục định nghĩa tự tử đồng nghĩa với chán đời), ông cũng không kiêu ngạo tự coi cái chết của mình là một hành động tuẫn tiết, nên trong lá thư tuyệt mệnh ông viết: “Tôi tự hủy mình để cảnh cáo những người chà đạp lên mọi thứ tự do”.


Ngoài ra ông Lục còn có những lập luận rất mâu thuẫn. Ðể chứng minh Nhất Linh hủy mình không phải vì bất mãn với chế độ độc tài của nhà Ngô mà vì bệnh tâm thần và “thất bại chồng chất” ông Lục đã vẽ ra hai con người Nhất Linh hoàn toàn trái ngược nhau. Một mặt Nhất Linh bị bệnh tâm thần, chán đời, không thiết sống, lúc nào cũng chăm chăm đòi tự tử. Mặt khác Nhất Linh hăng hái tham gia hoạt động văn hóa báo chí, tham gia hoạt động chống chính phủ, tham gia cả việc bỏ bom “mưu sát” tổng thống!


Có thể nào một người bị bệnh tâm thần thấy cuộc đời không đáng sống lại tham gia vào những hoạt động đòi hỏi rất nhiều khả năng cũng như năng lực như thế?


Bàn đến chuyện bệnh tâm thần của Nhất Linh, ông Lục viết: “Thất bại của ông thì nhiều, trải dài trong suốt cuộc đời làm chính trị khiến ông bị căn bệnh trầm uất triền miên. Depressive psychosis với ba giai đoạn phát triển tuần tự của bệnh từ Suicidal ideation, suicidal planning và cuối cùng suicidal attempt. Từ ý tưởng sang kế hoạch và sau cùng là thi hành.”


“Bệnh tâm thần của Nhất Linh là có thật. Nhưng ít ai trực tiếp nói thẳng ra. Không muốn nói ra và còn muốn giấu giếm.” (Trang 179, Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ)


Trong đoạn này ông Lục nói rất vu vơ! Ông nói bệnh tâm thần của Nhất Linh có thật nhưng ít ai nói ra, không biết ông muốn nói “ai” là “ai” hay ông muốn ám chỉ gia đình tôi và bạn bè của Nhất Linh, chúng tôi, những người chung quanh Nhất Linh? Chúng tôi “ai” cũng biết là Nhất Linh không bị bệnh tâm thần qua cuộc đời 40 năm hoạt động văn học và chính trị của ông. Nếu chúng tôi biết Nhất Linh không có bệnh tâm thần mà chúng tôi cứ nói ra là Nhất Linh bị bệnh tâm thần hóa ra đầu óc chúng tôi có vấn đề à?


Một trích dẫn khác của ông Lục dùng để nói về bệnh trạng của Nhất Linh: “Ngay từ khi còn làm báo Phong Hóa, Tú Mỡ đã ghi nhận như sau: Tâm thần bị giao động nhiều, gần như bệnh. Cần phải đi dưỡng bệnh. Ðó là những dấu hiệu có tính cách tiên báo trước”. (Trang 180, Nguyễn Văn Lục – Một Thời Ðể Nhớ)


Nếu ông Lục cho rằng “tâm thần bị giao động” là dấu hiệu báo trước của bệnh tâm thần thì có lẽ “ho” là dấu hiệu báo trước của bệnh ho lao, và “khó thở” là dấu hiệu báo trước của bệnh ung thư phổi! Ðịnh bệnh như thế thì ai cũng bệnh hoạn hết!


Cái tiền đề “Nhất Linh, một cái chết định sẵn” mà ông Lục nêu ra nay tôi xin đổi ra là “Nguyễn Văn Lục, một ý nghĩ định sẵn” vì tôi thấy đúng hơn!


Ông Lục có sẵn định kiến trước khi viết. Ðịnh kiến ấy bất di bất dịch: “Nhất Linh bị bệnh tâm thần. Nhất Linh tự tử vì bệnh tâm thần”. Vì định kiến ấy mà ông chỉ nhìn thấy một khoảng rất hẹp, như con ngựa bị bịt hai mắt chỉ thấy phần nhỏ trước mặt.


Ông đọc tất cả các tài liệu mà ông trích dẫn qua con mắt của con ngựa ấy: chỉ nhìn thấy trong khoảng nhỏ những gì có lợi minh chứng định kiến của ông, và cố tình không nhìn thấy một khoảng mênh mông của sự thật nằm ngoài tầm con mắt của con ngựa vì chúng bất lợi cho lập luận của mình.


Ông Lục thừa biết cái lối nghiên cứu quái đản ấy qua bài “Ý Nghĩa Cái Chết của Nhất Linh” là thiếu đứng đắn nhưng ông vẫn làm. Ðộng cơ nào đã khiến ông làm như vậy, tôi thật sự không hiểu và xin nhường nghi vấn này cho độc giả.


(Còn tiếp)

Hội HO Cứu Trợ TPB/VNCH quyên góp được $3,693.36 tại Hội Chợ Tết


Vui Xuân vẫn nhớ thương binh quê nhà


 


 


 


GARDEN GROVE (NV) – Hội HO Cứu Trợ TPB/VNCH vừa quyên góp được $3,693.36 để giúp thương phế binh VNCH quê nhà, tại Hội Chợ Tết tổ chức ở công viên Garden Grove.









Cụ Tô Sơn bỏ tiền vào thùng quyên góp giúp thương phế binh VNCH. (Hình: Hội HO Cứu Trợ TPB/VNCH cung cấp)


Năm nay, ban tổ chức Hội Chợ Tết của Tổng Hội Sinh Viên có nhã ý dành cho hội gian hàng số 9, với địa điểm thuận lợi nhất, có đông người tham dự hội chợ qua lại.


Tuy không có những hình ảnh triển lãm hay lời chào mời gì hấp dẫn, nhiều đồng bào đã dừng lại thăm hỏi và tự động bỏ tiền vào thùng giúp thương phế binh.


Cụ Tô Sơn Nguyễn Chi, 87 tuổi, ở thành phố Gaden Grove, trong bộ quốc phục màu xanh và mang mũ cánh chuồn “Ông Táo” đã ghé lại gian hàng Hội HO Cứu Trợ TPB/VNCH dốc túi gửi hội $100 toàn tiền một đồng mà ông dành dụm được.


Một thương phế binh VNCH may mắn được định cư tại Mỹ đã bỏ tiền vào thùng một lần, nhưng sau đó lại quay trở lại giúp thêm $60.


Ngoài ra, nhiều đồng bào ghi nhận tên tuổi và địa chỉ qua các hình ảnh thương phế binh VNCH được trưng bày tại gian hàng để tự gửi tiền giúp trực tiếp.


Cựu Trung Tá Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, chủ tịch hội, cho phóng viên nhật báo Người Việt biết số tiền thu được tại Hội Chợ Tết là $3,693.36.


Bà cho biết thêm hội chân thành gửi lời cám ơn đồng bào hảo tâm đã góp tặng thương phế binh số tiền trên. (H.P.)

Thắng Canada 4-0, tuyển nữ Hoa Kỳ đoạt cúp vô địch


Vòng loại Olympic London 2012 khu vực CONCACAF:


 


 


 


Tổng hợp – Giải bóng tròn nữ vòng loại Thế Vận Hội London 2012 khu vực CONCACAF diễn ra tại Vancouver đã khởi tranh từ ngày 19 Tháng Giêng năm 2011 và kết thúc vào ngày 29 Tháng Giêng năm 2012 với trận chung kết giữa hai đội được vé thông hành đến London vào Mùa Hè năm nay là Hoa Kỳ và Canada.










Ðội tuyển nữ Hoa Kỳ với chiếc cúp vô địch sau khi đá bại Canada 4-0 trong trận chung kết giải bóng tròn vòng loại Olympic 2012 khu vực CONCACAF diễn ra tại BC Place, Vancouver, Canada ngày 29 Tháng Giêng, 2012. (Hình: Rich Lam/Getty Images)


Như chúng tôi đã loan tin trước đây, có tám đội tuyển nữ tham dự vòng loại khu vực CONCACAF được chia ra làm hai bảng A và B như sau:


Bảng A gồm: Canada, Costa Rica, Haiti và Cuba.


Bảng B với: Hoa Kỳ, Mexico, Guatemala và Dominican Republic.


Sau hai trận bán kết có kết quả tuyển nữ Hoa Kỳ thắng dễ Costa Rica 3-0 trong khi Canda hơn Mexico 3-1. Hai đội thắng hai trận này được bảo đảm có mặt thi đấu ở Thế Vận Hội Mùa Hè London 2012.


Và cả hai tuyển nữ Hoa Kỳ và Canada gặp nhau trận chung kết diễn ra tại BC Place, Vancouver, Canada, trước sự chứng kiến số khán giả mua hết vé cho một trận đấu này là 25,427 người.


Nữ tiền đạo Hoa Kỳ Abby Wambach có mặt ở vị trí thứ hai trong danh sách các nữ cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất từ trước đến nay cả Hoa Kỳ và thế giới trong khi Alex Morgan ghi hai bàn thắng và hai đường chuyền cho đồng đội ghi bàn đưa đội tuyển nữ Hoa Kỳ đè bẹp Canada 4-0 đoạt chức vô địch giải đấu này.


Dù không bị áp lực khi buộc phải tranh vé đến London, nhưng cả hai đội đều ra sân với thành phần mạnh nhất của mình.


Tiền đạo Wambach ghi bàn thắng thứ 130 và 131 trong sự nghiệp của mình vào phút 24 và 28 vượt qua cựu đồng đội của mình trước đây là Kristine Lilly, đã từ giã sân cỏ vào đầu năm 2011 với 130 lần tung lưới đối phương.


Wambach giờ đây chỉ kém Mia Hamm, cựu nữ tiền đạo với 158 bàn thắng.









Thủ môn Canada Erin McLeod số 18 cùng đồng đội Robyn Gayle số 5 và Candace Chapman số 9 nhìn nữ tiền vệ Alex Morgan của Hoa Kỳ sút banh vào lưới trong hiệp đầu trận chung kết giải bóng tròn vòng loại Olympic 2012 khu vực CONCACAF diễn ra tại BC Place, Vancouver, Canada ngày 29 Tháng Giêng, 2012. (Hình: Rich Lam/Getty Images)


Trước đó ở phút thứ 4, trong đợt tấn công vào khung thành Canada, nữ cầu thủ Lloyd chuyền banh cho Wambach, đánh đầu banh xuống cho Alex Morgan để nữ cầu thủ này xuất sắc dẫn banh thật nhanh vượt qua hàng phòng ngự Canada rồi dứt banh sà qua khỏi tay thủ môn Erin McLeod đi sát vào góc lưới mở tỷ số đầu tiên cho Hoa Kỳ.


Sau đó phút 56 cũng Alex Morgan ấn định chiến thắng chung cuộc 4-0 về cho tuyển nữ Hoa Kỳ.


Chiến thắng này đưa tuyển nữ Hoa Kỳ lần thứ ba liên tiếp đoạt danh hiệu vô địch vòng loại Olympic khu vực CONCACAF và nâng cao thành tích với 43 trận thắng, 3 trận thua và 5 trận hòa trước Canada.


Ðội tuyển nữ Hoa Kỳ sẽ nghỉ ngơi một thời gian ngắn sau đó tập trung trở lại để chuẩn bị cho trận giao hữu với tuyển nữ Tân Tây Lan vào ngày 11 Tháng Hai này tại FC Dallas Stadium, Frisco, Texas. (T.D.)

Hai đội cùng thành phố Manchester sánh vai nhau hai ngôi đầu bảng


Premier League: Vòng 23


 


 


 


Tổng hợp – Giải bóng tròn nhà nghề ngoại hạng Anh Premier League đã bước sang vòng thứ 23 vẫn không có gì thay đổi nhiều so với tuần trước, ngoại trừ hai đội bóng đại gia “kỳ phùng địch thủ” cùng thành phố Manchester, chiếm hai ngôi đầu bảng tuy nhiên có điều bất ngờ xảy ra là Manchester City lại ngã ngựa trước Everton trong khi Manchester United có được 3 điểm đưa tổng số điểm của hai đội bằng nhau là 54 điểm qua 23 vòng đấu.









Andy Carroll của Liverpool vui mừng với bàn tung lưới của mình trong trận đấu giải mùa Premier League giữa Liverpool và Wolverhampton diễn ra trên sân Molineux, Wolverhampton, ngày 31 Tháng Giêng, 2012. (Hình: Clive Mason/Getty Images)


 Nhờ hơn hiệu số bàn thắng bại – 41 của Manchester City so với 35 của United – nên tạm thời Manchester City vẫn tiếp tục vị trí số một của mình. Và nếu tiếp tục sảy chân một lần nữa, Manchester City có thể buộc phải nhường chỗ của mình cho Manchester United cho nên con đường chạy đua đến chức vô địch mùa bóng này của Manchester City còn rất nhiều khó khăn bởi vì vẫn còn địch thủ ở ngang vai của mình.


Trong khi đó Tottenham và Chelsea vẫn theo sát nút. Ðá bại đội cầm đèn lái là Wigan 3-1, Tottenham nâng tổng số điểm của mình lên 49 điểm, tiếp tục vị trí thứ ba. Ngoài mục tiêu duy trì chỗ đứng của mình trong top 4, Tottenham có thể vượt qua được hai đội đứng trước mình nếu như… Còn Chelsea đã không may mắn khi bị đội vừa mới thăng hạng là Swansea cầm chân với tỷ số 1-1, với 42 điểm, kém hai đội đầu bảng đến 7 điểm cho nên cuộc chạy đua đến đích đối với Chelsea thật vất vả vô cùng.


Trong khi đó “thời kỳ vàng son” của Liverpool, Arsenal lẫn Everton gần như tắt lịm ở mùa bóng này khi cả ba đội đều có tổng số điểm chưa vượt quá 40 và ở vẫn chưa đội nào lọt vào trong top 5. Có lẽ cả ba ông huấn luyện viên đều ngửa mặt lên trời mà thở vắn thở dài: “Ôi thời oanh liệt nay còn đâu!”


Nếu như Newcastle có trận thắng dễ 2-0 trước đối thủ hiện ở vùng rớt hạng Blackburn có được 3 điểm tiếp tục ì à ì ạch leo lên đỉnh dốc thì Liverpool cũng theo bén gót Newcastle khi thắng dòn dã Wolverhampton 3-0 nâng tổng số điểm lên 38 chỉ kém một điểm so với Newcastle.









Tiền vệ Marouane Fellaini (thứ hai từ trái) của Everton tranh bóng cùng với hậu vệ Micah Richards (phải) và hậu vệ Vincent Kompany (trái) của Manchester City trong trận đấu giải mùa ngoại hạng Anh Premier League diễn ra trên sân Goodison Park, Liverpool ngày 31 Tháng Giêng, 2012. (Hình: Paul Ellis/AFP/Getty Images)


Ðiều không may mắn là Arsenal, giống như Chelsea, bị Bolton chia điểm với tỷ số 0-0 tuột xuống hàng thứ bảy chỉ với 37 điểm, gần như hết hy vọng cuộc chạy đua đến đích.


Chỉ có Everton trong vòng thi đấu này đã tạo được thành tích oanh liệt khi đá bại Manchester City 1-0 với bàn thắng duy nhất đến từ cầu thủ Darron Gilbson, trong khi Manchester United đá bại Stoke City 2-0 khiến cho cả hai đội đầu bảng bằng điểm với nhau.


Manchester City chỉ thắng có một lần trong 14 lần thi đấu trên sân Goodison Park, sân nhà của Everton.


Huấn luyện viên Roberto Mancini trong cuộc phỏng vấn với Sky Sports cho biết: “Trước khi vào trận, tôi nghĩ chúng tôi sẽ thi đấu dễ dàng hơn. Tất cả cầu thủ của tôi đều cố gắng hết sức trên sân nhưng chúng tôi chơi rất tệ ở trận này.”


Bàn thắng của Everton diễn ra ở phút 60 khi Leighton Baines chuyền đường banh dài ngang cho tiền vệ Hoa Kỳ thi đấu dưới hình thức cho mượn là Landon Donovan ở vị trí gần sát lằn vôi biên để cầu thủ này xỉa bóng cho Gibson, cựu cầu thủ của Manchester United gia nhập vào Everton từ ngày 13 Tháng Giêng, 2012, lao tới tung ngay cú sút vào khung thành, banh trúng hậu vệ Gareth Barry của City đi luôn vào lưới.


Sau đó, Manchester City có khiếu nại cho rằng họ phải được quả phạt đền do banh trúng tay cầu thủ Phil Neville trong vùng cấm địa nhưng bị trọng tài Peter Walton từ chối. Dù cố gắng liên tục tạo sức ép lên vùng đất Everton, nhưng Manchester City vẫn không thể nào quân bình được tỷ số đành chấp nhận ra về với bàn tay trắng.


John Heitinga của Everton tuyên bố: “Tôi nghĩ tinh thần thi đấu của đội chúng tôi thật là kinh khủng và chúng tôi chiến đấu cho đến phút cuối cùng. Với điều này chúng tôi đánh bại đội bóng sừng sỏ nhất của league này.”









Cầu thủ Michael Carrick của Manchester United nhìn banh mình sút vào khung thành Stoke nhưng ra ngoài trong trận đấu giải mùa Premier League giữa Manchester United và Stoke City diễn ra trên sân Old Trafford, Manchester, ngày 31 Tháng Giêng, 2012. (Hình: Jamie McDonald/Getty Images)


Trong khi đó Manchester United lại có chiến thắng dễ trước Stoke City với tỷ số 2-0. Bàn thắng đầu tiên xảy ra ở phút 38 với quả phạt đền do Javier Hernandez tung lưới sau khi Jermaine Pennant của Stoke truy cản trái phép Park Ji-Sung ngay trong vùng cấm địa. Sau đó, Dimitar Berbatov có dịp ghi bàn thắng thứ hai chỉ tám phút sau của hiệp hai và tỷ số này giữ nguyên cho đến khi chấm dứt trận đấu.


Ở vùng rớt hạng và sát mép vùng này vẫn là bốn đội Bolton với 20 điểm xếp thứ 17 trong khi ba đội Blackburn 18 điểm thứ 18, Wolverhampton 18 điểm thứ 19 và Wigan Athletic FC cầm đèn lái chỉ được 15 điểm.


Riêng đội mới vừa thăng hạng mùa này là Queens Park Rangers sau vài trận khởi đầu mùa khá thành công lại liên tiếp gánh thất bại trước những trận đấu sau đó chỉ được 21 điểm dù xếp thứ 16 nhưng chỉ với 20 điểm rất là nguy hiểm vẫn có thể trở về sân chơi cũ của mình khi kết thúc mùa bóng này. Chờ xem. (T.D.)

Lan man về tin, và sức khỏe

 


 


 


Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng


 


LTS: Mục này chỉ nhằm giải đáp các thắc mắc về sức khỏe có tính cách tổng quát. Cho các vấn đề cụ thể, chi tiết của từng bệnh nhân, xin liên lạc với bác sĩ để được thăm khám trực tiếp. Các tin tức trong mục này và nhiều thông tin thiết thực và bổ ích khác về sức khỏe cũng được phát trên đài New Saigon Radio1480AM ở vùng Orange County, California, vào mỗi sáng Chủ Nhật từ 8 giờ 15 đến 8 giờ 45 trong chương trình Câu Chuyện Sức Khỏe Sáng Chủ Nhật với Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng. Ngoài ra, Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng còn có mục “Ðiểm Tin Sức Khỏe” mỗi Thứ Sáu trên tuần báo “Việt Tide”.


 


Hình như, đầu năm, (không chỉ có tôi, mà) ai cũng (muốn và) chúc nhau ít nhất là hai điều quan trọng nhất: Vui vẻ hạnh phúc và mạnh khỏe.


Xin chia sẻ với độc giả ba điều mà tôi nghĩ (đi, và quan trọng hơn, là, nghĩ lại (hoài), nhất là mỗi dịp đầu năm), là quan trọng nhất, góp phần đem lại niềm vui trong cuộc sống, cũng là một phần của sức khỏe, cho mỗi chúng ta.


Ba điều này là Biết, Tin và Yêu.


***


Dù cố gắng như thế nào, cũng rất nhiều khi ta gặp những chuyện bất như ý, ngoài tiên liệu của mình.


Bất như ý, ngoài tiên liệu, chưa hẳn là xấu.


Không có ít người chính nhờ những lúc hoạn nạn, khó khăn mới biết ai thật là bạn, hiểu rõ tình đời; phát hiện và phát triển được ý chí, tiềm năng (thường là vô hạn) của mình, để sống một cách thấu tình đạt lý hơn, biết mình thật sự cần gì trong đời; bình tĩnh, ung dung hơn, dù thành công hay thất bại, thật sự thấu hiểu được câu “Thất bại là mẹ thành công”; biết thuận theo lẽ trời; biết mình biết người hơn.


Ngược lại, có biết bao nhiêu người, chỉ vì “lên voi” một chút, kiêu ngạo, chẳng coi ai ra gì, mà mất hết bạn bè, chung quanh chỉ rặt những người nịnh hót để kiếm chút lợi, hoặc vì sinh nhai nên phải làm việc với mình nhưng trong bụng không coi mình ra gì; đến lúc “xuống chó” chẳng dám nhìn ai. Chẳng còn (cứ-tưởng-là) “bạn”, (mà cũng rã hết) “bè”.


***


Trời, Bụt, Chúa, Thượng Ðế… là đấng an bài mọi việc trên thế gian này.


Nếu tin vào ông Trời, ta sẽ cố gắng hơn để tận dụng những gì “bề trên” an bài cho mình.


Một điều có vẻ là xấu, nếu biết chấp nhận và tìm cách tận dụng, có thể lại sẽ là một trong những phúc lớn của ta.


Một điều tưởng như quá may mắn, nếu không biết dùng, lại có thể sẽ là cái họa lớn nhất trong đời mình.


Nếu không tin vào ông Trời, làm sao ta có thể đạt được sự bình an trong tâm hồn. Khi mà biết bao nhiêu điều trên đời này ta không thể (thấy, biết, đủ rộng, sâu, để có thể) giải thích (và kiểm soát) được?


Tuy nhiên, tin vào Thượng Ðế, có phải là khoáng trắng cho “ổng”? Ai cũng có “số” hết rồi, còn cố gắng làm gì?


Thật ra “ông Trời” ở đâu? Có phải ở… trên trời “dòm” xuống xem ai tốt ai xấu để “thưởng phạt phân minh”, đời này hay đời sau?


Kinh thánh có dạy Chúa ở khắp mọi nơi, Chúa ở trong mỗi chúng ta.


Theo Phật thì “Thiên thượng địa hạ duy ngã độc tôn”. (Trong cõi trời đất này, chỉ có (mỗi, từng, chúng) ta là quan trọng nhất -trong việc, góp phần, quyết định vui, buồn, thành công, thất bại… trong cuộc sống của mình.)


(Và nói một cách rất đơn giản hóa, vô ngã [quên bớt cái tôi của mình đi, để ý hơn đến, thương yêu chúng sinh, mọi người hơn], có phải là một trong những cách tốt nhất để trở về với chân ngã, với cuộc sống, niềm hạnh phúc thật của mình?)


Ông Trời ở khắp mọi nơi: Ở trong ta, trong vợ, con, trong người ăn mày, trong kẻ thù, trong ông sếp của mình, vân vân và vân vân. Nếu gieo nhiều nhân tốt (hy vọng, không sớm thì muộn) ta sẽ gặt được (không nhiều thì ít) quả lành.


Nếu tin như vậy, ta sẽ cố gắng học và (hy vọng là) học được (ít nhiều) cách đối xử thích hợp nhất với bản thân mình, với mọi người, mọi việc xảy đến trong đời. Và luôn an tâm rằng ta đã cố hết sức, (mong là) trời sẽ không phụ lòng ta.


***


Mà quả sớm nhất, nhận được NGAY, là sự thanh thản, bình an trong tâm hồn.


Ngay từng ngày


(hôm nay).


Ngay từng tích tắc


(này).


***


Chính sự bình an trong tâm hồn, niềm vui, sự quân bình trong cuộc sống (vô thường này), có phải là cứu cánh của cuộc đời? Cũng như là một trong những yếu tố quan trọng nhất quyết định sự thoải mái kể cả về thể chất, tâm thần và xã hội, về sức khỏe của chúng ta?


Thân mến,


Bác Sĩ Nguyễn Trần Hoàng


nguyentranhoang.com


(Còn tiếp)

NEW TODAY

Film:
Adaptation of popular Japanese novel opens in California.


 


News:
-With high birth rate and an equally high dropout rate, people of village near Ha Noi fight for survival.
-Viet Nam exports to rise when tire manufacturing plant opens.

Tin mới cập nhật