Thơ Nguyễn Lương Vỵ

Tấu khúc thu không

I.
trời thu không đất cũng thu không
vĩ cầm ướt nắng rụng ngô đồng
trên cao tiếng hát bông gòn trắng
dưới thấp lời ru vuông chiều hồng
nghe ngóng thế thôi rồi chớp mắt
trông vời vậy đó để mơ mòng
một giây một kiếp cồng chiêng dậy
trời thu không đất cũng thu không.

II.
thu không mùa lắng trầm như nhạc
như vết thương tâm ứa sắc màu
một bức thư hương lay chín cõi
vài câu phương ý đọng ngàn thâu
tâm chẳng mong cầu chi nữa cả
đời không tiếc nuối sá gì đâu
một giây một kiếp ngáp một cái
đốt thuốc nhìn lên bóng cụt đầu.

III.
trời thu không mùa lên mênh mông
dương cầm thu bay đi bềnh bồng
trên cao rơi giọt đàn yểu mệnh
dưới thấp im ngấn lệ đứng tròng
nghe ngóng thế thôi rồi tưởng niệm
trông vời vậy đó để tọa vong
vậy nhé rất quên là rất nhớ
trời thu không mùa lên mênh mông.
8.2017

(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)

Mời độc giả xem bình luận “Tình trạng chia rẽ trong cộng động người Việt trên đất Mỹ”(Phần 1)

Cải xanh làm dịu nắng Hè

Mùa Hè không chỉ là mùa của tiếng ve kêu ve ve, của hoa phượng đỏ, của sấu, của me, của thả diều, bắt bướm, bắt chuồn chuồn,… mà còn là mùa dân quê bắt đầu luôn luôn nấu cho gia đình ăn những món canh giải nhiệt đậm chất thiên nhiên hoang dã. Một trong số nhiều món canh đó là canh cải bẹ xanh.

Cải xanh, cải ngọt, củ cải trắng khi còn nhỏ đều na ná giống nhau nhưng mùi vị khác nhau. Củ cải trắng khi gieo hột trên luống dày quá, cao chừng một tấc người ta nhổ bớt để cây có chỗ lớn lên. Thứ này rửa sạch ăn sống, bóp xổi, nấu canh đều rất ngon, vị ngọt ngọt, cay cay, nồng nồng mùi của cải trắng. Gặp lúc cải con đã nhổ rồi mà khi nó lớn lên khoảng hai tấc nhưng khoảng cách vẫn còn dày thì bụi cải không nở lớn được, củ cải bên dưới đất cũng không lớn, nên người trồng phải nhổ bỏ bớt cho nó thưa đi. Nhìn bề ngoài không khác gì cây cải xanh non, nhưng lúc này vị nó rất đắng, cay nồng, người hay heo đều không ăn được, chỉ có bỏ làm phân thôi.

Xứ tôi dân Miên (Khmer) chiếm khá đông, chuyên làm ruộng, làm rẫy và tự đem đi bán sản phẩm của họ làm ra ở các chợ quê. Từ xưa nổi tiếng là người Miên buôn bán thật thà, chất phác, nhưng sau này họ thay đổi quá, lừa đảo chịu hổng có nổi. Họ lấy thứ cây củ cải trắng đáng lẽ phải bỏ đi đó, bó lại thành từng bó giống y bó cải xanh non, gánh ra chợ phường, chợ xóm, hoặc bán rao dọc đường, nói xạo là cải xanh trồng rẫy nhà. Mẹ tôi là người nhẹ dạ, cả tin, thường hay bị mấy người Miên này gạt mua cải xanh giả đó, may có tôi phát hiện đem bỏ, nếu nấu xong rồi không ăn được đem đổ thì còn lỗ nặng hơn. Cây củ cải trắng và cây cải bẹ xanh còn non lá đều màu xanh đồng sắc độ, có răng cưa quanh mép lá giống y nhau, chỉ khác nhau ở chỗ cuống lá cải bẹ xanh dẹp còn cuống lá củ cải trắng thì tròn.

Lúc nhỏ, tôi không thích cải xanh do cái vị nó nhẫn nhẫn, cay cay khó ăn, nhưng tôi càng già, càng ăn nhiều món ăn thì càng thấy chính cái vị nhẫn nhẫn, cay cay của cải bẹ xanh nó hấp dẫn, người ta thích nó cũng vì cái vị nhẫn nhẫn, cay cay đó.

Cải bẹ xanh non dùng ăn với bánh xèo, còn nấu canh phải chọn cải loại lớn hơn, càng lớn càng ngon vì vị nhẫn nhẫn, cay cay của nó nhiều hơn, nhưng không lấy cải già. Cải già có nhiều xơ và quá đắng, ăn không ngon. Bụi cải xanh lớn do đất trồng có nhiều phân nó tươi tốt khác với bụi cải lớn vì già ở chỗ nó có màu xanh đậm sáng, còn cải già màu xanh sẩm.

Theo Ðông y, bất cứ món ăn gì từ xưa người ta đã nghiên cứu phối hợp để trung hòa sao cho có lợi sức khỏe mà lại ngon. Chẳng hạn như trứng vịt lộn (tính hàn) ăn với rau răm (tính nhiệt), thịt bò (tính nhiệt) ăn với lá lốt (tính hàn), cải xanh (tính hàn) nấu với gừng (tính nhiệt) là phù hợp. Cải xanh nấu canh với thịt ba rọi bằm nhuyễn, gừng non là ngon nhứt. Làm thuốc thì lựa gừng già, nấu ăn phải lấy gừng non. Gừng già cay nhiều, nóng nhiều, xơ cũng nhiều, làm mất vị ngon món ăn. Gừng non không có xơ, vị cay, vị nóng ít hơn, ăn giòn ngon giống như ăn măng.

Nấu canh cải bẹ xanh rất dễ. Lựa bụi cải bẹ xanh lớn vừa ăn đem về rửa sạch, cắt khúc khoảng ba phân, để lá riêng, bẹ riêng đổ vô rổ cho ráo nước, đây là cách cắt cải của người miền Nam. Người miền Bắc không cắt cải dài như vậy, mà cắt nhuyễn cọng lẫn lá cải cỡ năm ly như con nít chơi đồ hàng và không cần phải để riêng lá với cọng, cũng để cho ráo nước.

Lựa một nhánh gừng non cạo vỏ, rửa sạch rồi xắt chỉ. Thịt ba rọi heo rửa sạch để ráo nước rồi bằm nhuyễn, nếu nhà có cối xay thì bỏ vô xay cho nhanh, nếu mua thịt xay sẵn ở siêu thị cũng được. Thịt xay sẵn ở siêu thị cũng rửa sạch rồi để cho thiệt ráo nước. Ướp thịt với gia vị (tiêu xay, hành lá xắt nhuyễn, hạt nêm, bột ngọt…) tùy khẩu vị để khoảng ba mươi phút cho thấm.

Bắc cái nồi hơi lớn một chút lên bếp để xào thịt không bị dầu mỡ và thịt văng ra ngoài, cho lửa lớn lên, đổ dầu (mỡ) vô nồi, chờ cho sôi lên thì cho thịt ướp vô xào đều cho săn và bốc mùi thơm. Xong đổ nước lã vô nồi, độ chừng muốn ăn bao nhiêu tô canh thì đổ khoảng hai phần ba nước đó vô nồi. Ví dụ như nấu ba tô canh thì đổ vô hai tô nước. Chờ nước trong nồi sôi bùng lên thì hớt bọt cho thiệt sạch, xong cho gừng xắt chỉ vô nấu một lúc để chất cay nóng trong gừng tan hết ra nước canh và gừng mềm đi thì cho cải xanh vô nồi. Nếu cải cắt khúc thì phải cho bẹ cải vô trước nấu cho mềm mới cho lá cải vô sau. Cho sôi bùng lên lần nữa, hớt bọt sạch rồi nấu thêm một lúc cho cải thiệt chín, nêm nếm gia vị lại cho vừa miệng rồi tắt lửa.

Dân gian có câu “Rau tái, cải nhừ.” Luộc rau vừa chín tới ăn mới ngon, luộc chín rục ăn không ngon, nhưng nấu canh cải thì nấu chín kỹ một chút cho cải mềm ăn mới ngon. Tôi tuy là người miền Tây nhưng tôi thích ăn canh cải xanh cắt nhỏ kiểu miền Bắc hơn, cảm giác cắt cải nhỏ như vậy nó ngon hơn, chan canh vô cơm cũng dễ ăn hơn là cắt cọng dài kiểu Nam.

Canh cải bẹ xanh nấu gừng có vị đăng đắng, cay cay của cải, vị ấm nóng nồng nàn thơm của gừng, của tiêu, vị ngọt béo của thịt. Mùa Hè nóng bức chỉ cần nấu nồi canh cải xanh thịt bằm với gừng ăn vừa giải nhiệt vừa phòng chống các bệnh cảm mạo vào lúc chuyển mùa thì còn món canh nào ngon bằng. Thêm một ít thức ăn mặn như cá khô khô, tôm kho Tàu, tép rang muối… là có bữa cơm gia đình tuyệt vời đầy đủ tính ngon, bổ, rẻ rồi.

Ở xứ Cali này rau cải Việt Nam loại gì cũng có, nhìn rất mướt con mắt, nhưng mùi vị thì lãng xẹt vô cùng, không nồng nàn, đậm đà như rau trồng ở Việt Nam. Thèm ăn cải xanh, mấy lần vô siêu thị mua, lần thì lấy loại bụi nhỏ, lần thì lấy loại bụi lớn, đem về kỳ công nấu xong, ăn thử một miếng rồi tự hỏi: Phải cải xanh đây hông ta? Rõ ràng mình mua trên bịch cải ghi rõ ràng chữ “cải xanh” mà, sao hổng có mùi gì ráo trọi vậy, lại còn lạt nhách nữa?

Những vị đang ở bên Mỹ này đừng nghe tôi nói vậy rồi ầm ầm về Việt Nam ăn canh cải xanh nghe, nhiễm độc đó. Việt Nam bây giờ không khí ô nhiễm chất độc (đặc biệt khu vực Hà Nội không khí ô nhiễm bụi thủy ngân), nước ô nhiễm, có người còn trồng rau tưới hóa chất độc, thịt gia súc gia cầm thì chứa chất cấm, cái gì cũng có chất cấm, chất độc. Giữa ăn để nhiễm độc chết từ từ với nhịn ăn để chết đói ngay thì đàng nào cũng chết, âu cũng là một cách đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam giúp cho dân tộc Việt Nam mau chóng tiến tới “thiên đàng” vậy, có Thánh Peter đang mở cửa chào đón người Việt 24/7. Nếu không thì cứ kiếm hoài kiếm mãi cái “thiên đàng xã hội chủ nghĩa” mấy chục năm rồi mà hổng thấy “thiên đàng xã hội chủ nghĩa” trần thế nó ở đâu. Nói tới đây chợt nhớ hồi còn là đảng viên Cộng Sản năm nào tôi cũng học nghị quyết của đảng, năm nào cũng nghe các sếp nói một câu giống nhau: “Năm **** là năm bản lề cho công cuộc xây dựng và phát triển đất nước của chúng ta.” Sau mấy chục năm gom lại tôi thấy có quá trời “bản lề” mà hổng thấy “cánh cửa” ở đâu hết á!

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Bò lúc lắc”

Thơ Giao Yên

Nắng đêm

Tình cờ gặp em
Sao mà thấy quen!
Quen từ muôn kiếp
Chắc là có duyên
Thế là thương nhớ.

Trẻ nào chẳng thế!
Tuổi bước vào đời
Muốn thành người lớn
Ước có một người
Cùng nhau dạo phố
Cho người ngắm chơi!
Cái thời vụng dại
Nhớ mãi không nguôi!

Nhớ đêm mưa xối
Núp trận mưa tuôn
Bên em ta thấy
Nắng đêm ấm hồn
Nụ hôn yêu dấu
Hương tình ngát thơm.


Hạ rụng xuống hè

Nắng chan. Hạ rụng xuống hè
Về đâu guốc mộc vọng về dịu êm!?
Phượng làm nhớ má môi em
Nhìn mây trắng nhớ vạt mềm lụa bay
Mình bên góc phố tìm say:
Em trong nhạn trắng đường- Bay đâu rồi!?


Gió hiu hiu hè

Mỗi lần qua những mái trường
Ngó mà nhớ tuổi dễ thương học trò
Cái thời chẳng bợn so đo
Tuổi hoa bướm rộn hẹn hò xanh mơ
Vui, buồn cũng rất vu vơ
Khôn quên mặt ngọc, tóc lơ thơ chiều
Còn đây những nhớ thương nhiều
Lao xao tà áo gió hiu hiu hè…
Nay về trước cổng trường quê
Trường xưa còn đó – Trại hè xưa đâu!?
Trò xưa tóc đã bạc phau
Thầy, cô ngày ấy chắc thiên thâu rồi!
Phương nào bạn có như tôi?
Mắt khôn ngăn hạt bồi hồi rưng rưng.

‘Pizza Ta’ soán ngôi ‘Pizza Tây’ ở Ðà Lạt

ÐÀ LẠT (NV) – Trong thế giới ẩm thực có nhiều chuyện lạ, nhưng lạ như chuyện Pizza Ý biến thành Pizaa Việt ở Ðà Lạt thì đúng có một không hai. Vì một lẽ cái bánh tráng gạo bình thường mà dân Việt thường hay cuốn rau cuộn thịt cá ăn cho đỡ đói một ngày kia bỗng xuất hiện và soán ngôi Pizza Ý.

Loại Pizza nầy đang và đã xuất hiện đại trà trên vùng đất mù sương cố quận này như một thứ thức ăn chơi, nó phổ biến đến mức đi đến đâu cũng gặp nó đang bốc khói nghi ngút trên những cung đường xóm chợ núi đồi.

Chỉ với một lò than cháy rực trong mưa trên một con dốc phố nào đó với vài ba chục cái bánh tráng, cùng trứng gà, phô mai, xúc xích, hành phi và nhiều thứ hầm bà lằng khác được trải đều lên cái bánh tráng và nướng lên.

Những hỗn hợp nầy sẽ tạo nên một cái pizza rực rỡ màu sắc như một tác phẩm nghệ thuật khi nó được rưới lên một lớp tương ớt ngoằn ngoèo được tạo hình thành những con chữ như “I love you” hay “I hate you – Kiss Me” và nhiều câu nói tiếng việt khác như “Không sợ bà xã” hoặc “ Anh yêu em”…

Những thành ngữ đó được cuốn lại và cho vào miệng… cảm giác như thế nào? Một anh chàng người ngoại quốc gục gặc đầu “good good” ngon ngon đến mức anh chàng làm một phát ba bốn cái mà vẫn chưa muốn thôi.

Ðây là một thứ pizza vừa rẻ vừa nóng vừa thổi vừa ăn, nhiều chất dinh dưỡng, với Pizza Ý thượng thặng thì khó có thể so sánh nhưng nó có một mùi vị khác mà nếu ăn một lần là… “ghiền” vì nó dân dã vệ sinh và luôn được nấu nướng ngay trước mặt thực khách.

Một du khách ngoại quốc thưởng thức món “Pizza Ta.” (Hình: Lê Huy Cầm)

Một nhóm bạn nữ từ Sài Gòn phóng xe lên Ðà Lạt chỉ để làm một việc duy nhất là ra cầu thang chợ Ðà Lạt và thưởng thức Pizza Việt. Các cô nói thế. Chỉ với 10 ngàn 15 ngàn và cao hơn 20 ngàn là bạn có ngay một cái pizza, cuốn nó lại như một cái bánh cuốn vừa đi vừa ăn ngon lành.

Chị bán hàng cho biết món nầy xuất từ một cô giáo dạy văn ở trường X, vào thời “bao cấp” chỉ có bo bo làm lương thực, những chồng bánh tráng “quý giá” được cha mẹ cô gởi từ quê vào tiếp viện cho đám con cháu đáng đói rã họng.

Cô đã có sáng kiến nướng lên cùng với trứng gà nhà nuôi cùng với nước mắm, đó là một thứ hỗn hợp mà đám con cô ăn xong còn thòm thèm, nhưng mỗi người chỉ được một cái “cứu đói” trong một ngày để có thể chống chọi sự “suy dinh dưỡng” trầm trọng mà cách mạng đã mang từ rừng về phố.

Giai đoạn khốn khổ rồi cũng qua đi, cô giáo quyết định bỏ nghề dạy học lao ra hè đường mưu sinh bằng nghề bán bánh tráng nướng cùng với những gia vị hỗn hợp nêu trên, bạn bè ăn khen ngon, bà con ăn khen lạ, du khách tò mò ăn thử khen quá tuyệt.

Vậy là cô tiến tới làm luôn đến bây giờ – món ăn vặt này mặc nhiên trở thành một món ăn “lạ miệng” bất thành văn ở Ðà Lạt. Từ đó nhiều người nhảy vô làm chơi ăn thiệt, không giàu nhưng những ai kinh doanh món bánh tráng pizza đều có thể đủ sống.

Lạ một điều là không có sự cạnh tranh nào ở mặt hàng này, ai bán được đều tốt, ai sống được nhờ nó cũng hay, không ai thấy buồn chút nào nếu gánh hàng kế bên bán được vì nói thiệt, nó như một món ăn chơi nên mọi bí quyết cũng đều giống như nhau. Ai hên thì bán được nhiều, xui thì bán được ít và vấn đề chính ở chỗ là ai muốn ăn đều cũng phải ngồi quanh bếp hồng chờ đợi cho đến khi món bánh pizza nóng hổi đặc biệt thơm ngon rẻ bổ khỏe ấy ra lò…

Ðể minh chứng cho cái sự “ngon dở” của món Pizza Việt đang cạnh tranh. Ông chủ thương hiệu Pizza Ý duy nhất tại thành phố Ðà Lạt – một chiều nọ đã phải thân chinh xuống phố và trực tiếp bỏ ra một đô la mua một cái và thốt lên “quá lạ quá lạ và ngon rẻ” nữa, nhưng sẽ không bao giờ “đụng hàng” vì Ðà Lạt là Ðà Lạt mà Ý là Ý.

Mời độc giả xem chương trình nấu ăn “Bò lúc lắc”

Kiểm tra hàng ngàn bản án của nữ thẩm phán xài bằng giả

Nữ thẩm phán tòa án thành phố Thái Nguyên bị tố sử dụng bằng giả bị đình chỉ công tác sau khi hàng ngàn vụ án do bà xét xử đang được cho kiểm tra, rà sóat lại. Ngày 13 Tháng Chín, nói với phóng viên Báo Lao Động, ông Nguyễn Ngọc Ánh là chánh án tòa án thành phố Thái Nguyên cho hay “sẽ rà soát toàn bộ bản án, quyết định do thẩm phán Nguyễn Thị Nga ban hành”

Cán bộ thú y dùng ống chích cho súc vật đâm trưởng thôn nhập viện

Trong lúc cãi nhau, cán bộ thú y xã Thọ Xương, huyện Thọ Xuân cầm ống chích đang tiêm thuốc cho súc vật đâm vào người ông trưởng thôn, khiến ông này choáng váng, phải nhập viện.

TT Trump mời lãnh đạo Dân Chủ ăn tối bàn về DACA

Hai nhà lãnh đạo đảng Dân Chủ tại Quốc Hội Mỹ sẽ dự bữa ăn tối Thứ Tư với Tổng Thống Donald Trump tại Tòa Bạch Ốc, trong một loạt các cử chỉ thân thiện ông Trump đưa ra phía Dân Chủ kể từ tuần qua và bàn về chương trình DACA và các vấn đề khác.

Giữa lằn ranh sinh tử

Những đứa trẻ ra đời ở Việt Nam trong ba hay bốn thập niên đầu thế kỷ 20 thường phải chấp nhận sống chết trong tay số phận. Tôi từng nghe mẹ tôi kể lại, tôi là một trong những đứa trẻ ấy.

Mùa Hè năm tôi lên ba, gia đình tôi gồm bố, mẹ già, anh ruột hơn tôi 3 tuổi, đi nghỉ Hè ở Tourane. Mẹ tôi có bổn phận theo hầu hạ nên tôi được đi cùng. Lúc đi, tôi vừa qua một trận cảm sốt thường do mẹ tôi tự chữa cho con bằng vài gói Tiêu Ban Lộ mua ở cửa hàng thuốc Bắc ngoài phố.

Theo lời mẹ tôi kể câu chuyện bằng trí nhớ thì hôm ấy vào lúc xế trưa, mẹ già tôi sau giấc ngủ ngắn, ngồi hóng gió biển ở hàng hiên ngôi nhà nghỉ mát của gia đình. Bà ăn khoai môn ráu chấm mật ong do mẹ tôi dọn ra theo lời dặn của bà. Thấy tôi lẫm đẫm chạy chơi xung quanh, bà thương nên gọi tôi lại và cho tôi một củ. Có lẽ thấy tôi còn thòm thèm, bà cho thêm một củ nữa.

Tương truyền khoai lang thì hiền nhưng khoai môn thì độc. Không biết lời đồn đãi ấy đúng hay sai, chỉ biết chừng một tiếng đồng hồ sau vì không tiêu hóa được những thứ ăn vào, tôi nôn ra lênh láng và sốt cao rồi làm kinh phong. Mẹ tôi vừa khóc vừa ngáng cái thìa nhôm qua miệng tôi để tôi không cắn phải lưỡi.

Người nhà phụ đổ nước cốt trái chanh vào khóe miệng tôi để làm dịu cơn động kinh với kết quả là tôi nằm xụi lơ, thở thoi thóp, tay chân mềm oặt, lay lắc cái hình hài nhỏ xíu của tôi chỉ như sờ vào mớ giẻ rách.

Mẹ tôi khóc inh ỏi, khóc tấm tức, khóc vật vã, thề sẽ gieo mình xuống đèo Hải Vân chứ không trở về Huế mà không có tôi, quên cả mọi sự khép nép giữ gìn thường ngày vì sợ hãi người trên của mẹ. Bố tôi nhìn qua quang cảnh, vội vã thân chinh cõng anh tôi ra khách sạn vì sợ tử khí không tốt cho anh sau khi dặn mẹ già tôi khi nào tôi “đi” rồi thì báo tin cho ông về.

Trong lúc mẹ già tôi lần tràng hạt và niệm Phật cầu tai qua nạn khỏi, những người khác trong nhà khắc khoải chờ hơi thở cuối ra khỏi tấm hình hài nhỏ bé nằm im bằn bặt của tôi thì có ai đó chợt nghe tiếng rao mời của bà chích lể dạo đi qua cửa. Mừng như bắt được vàng trong tình thế còn nước còn tát, mẹ già tôi cho mời bà thầy lể vào.

Bà vạch hai mí mắt tôi, sờ bụng tôi rồi bảo người nhà chạy ngay ra chuồng bắt một con gà, để nguyên cả lông và mổ đôi nó ra theo đường xương ức, cứ thế úp nó lên vùng bụng của tôi với cả máu me lòng ruột tùm lum của nó. Bà cũng lấy một miếng kiếng nhỏ trong gói kiếng bà mang theo, dùng như một thứ y cụ hành nghề để lể ở chỗ khoang giữa ngón cái và ngón trỏ của tôi, nặn máu ra, ở đâu nữa thì mẹ tôi không nhớ. Xong, bà ngồi chờ.

Vẫn theo lời mẹ tôi kể, chừng nhai dập miếng trầu thì tôi hắt hơi. Nét mặt bà thầy lể sáng ra, bà mỉm cười nói với mọi người đứng xung quanh: “Sống rồi đấy!” Ngồi thêm một lúc, chờ cho tôi mở mắt và gọi được “Chị ơi!” thì bà đứng dậy, dặn dò “chị” lau rửa sạch sẽ cho tôi, xoa dầu khắp người tôi cho ấm và cho tôi đi ngủ. Mẹ già tôi lấy tiền tạ ơn bà thầy và tiễn chân bà ra cửa. Có lẽ mệt mỏi vì biến cố vừa qua, mẹ già tôi đi nằm mà quên cho người ra khách sạn báo tin với bố tôi.

Sáng sớm hôm sau, bố tôi cõng anh tôi về qua nhà nhưng không dám vào. Ông đến cửa sổ phòng ngủ của mẹ già tôi, hỏi vọng vào: “Con Bích đi chưa?” Mẹ già tôi phì cười, trả lời ông: “Chả đi đâu cả, nó sống rồi, gọi thầy nheo nhẻo đấy!”

Mời độc giả xem phóng sự “Cuộc sống trong những chung cư cũ nát ở Sài Gòn”

Sau này, nhắc lại chuyện cũ, bố và hai mẹ tôi bảo là “Trời chứng sống nên số tôi không chết!” Hình như tôi cũng nghĩ như cha mẹ, có một đấng nào đấy có quyền năng ban phát sự sống và chết cho mọi người, không ai cãi được.

Cho nên, sau này tới lượt tôi làm mẹ lần đầu, bế đứa con vừa lọt lòng, mỏng manh như một nụ hoa vừa hé cánh, tôi bắt đầu biết run sợ. Mỗi tối, khi đặt con vào giường, giữa chăn gối không thân thiết chở che như vòm bụng mẹ chín tháng cưu mang, tôi tự trấn an mình bằng cách niệm hồng danh chư Phật với tất cả trông cậy, xin xót thương và bảo vệ hài nhi non nớt, nhỏ bé, vô tội của tôi.

Tôi giữ nghi lễ riêng này suốt nhiều năm, qua nhiều lần sinh nở, cho đến ngày đứa con gái đầu lòng của tôi đi vượt biên và bị đắm thuyền. Một phần tôi mất đức tin, một phần tôi nghiệm ra sự thật là Trời Phật đầy quyền năng như tôi từng nghĩ, trong thực tế, cũng chỉ là chứng nhân cho kịch bản cuộc đời mỗi người đã được viết sẵn khi họ được tái sinh cho một kiếp mới. Cho nên, những giờ khắc tĩnh tâm hay niệm kinh, đối với tôi, trở thành những giờ khắc đi tìm sự bình an cho tâm hồn, không cầu xin một ân huệ nào cả.

Ngoài trường hợp bản thân tôi mấp mé bên bờ sinh tử như kể ở đầu bài viết này, tôi còn một lần nữa cũng suýt chết năm tôi lên 8 tuổi, bị sốt thương hàn phải vào bệnh viện Trung Ương Huế. Thập niên 1940, y khoa thế giới còn thô sơ, thậm chí chưa có cả Tyfomycine, bệnh nhân ốm thương hàn ít có cơ may sống sót nên họ được xếp nằm cạnh khu vực nhà xác. Tuyệt nhiên không một ai lên tiếng đòi quyền được đối xử khác hơn coi họ như những cái xác khi họ còn hy vọng được chữa lành.

Tôi vẫn chưa quên những buổi sáng sớm thức giấc trong tiếng lao xao của đám đông nuôi bệnh qua lại trên cái hành lang hẹp vàng vọt ánh đèn trước cửa phòng; tiếng chân rầm rập xen lẫn tiếng nói xi xa xi xô của bọn Tàu phù chân quấn xà cạp to như cái cột nhà, rộn rịp khiêng xác bạn chúng chết vì dịch thương hàn, vì bội thực, trên những cái cáng để đưa vào nhà xác.

Quan niệm sống chết nhờ Trời hay tại số được chấp nhận hầu như khắp trong dân gian. Trước khi có những đứa con của riêng mình, tôi cũng đã có dịp ngồi canh cái chết tới chậm chạp của hai đứa bé bị nhà thương trả về vì hết thuốc chữa, hai bà mẹ trẻ ngồi im như tượng đá dưới mưa, ngây ngô, bất lực nhìn con họ trôi dần vào cõi tịnh không.

Họ biết họ không còn ai hay nơi nào để cầu cứu hoặc van xin, họa chăng là phép lạ. Rất khác với nước Mỹ/nước Anh thế kỷ này khi cha mẹ bệnh nhi có quyền cưỡng lại nhận định của bác sĩ, thậm chí tranh cãi với bác sĩ xung quanh ý niệm thế nào là sự vô nghĩa của việc chữa trị một khi y khoa đã phải bó tay và đành bỏ cuộc.

Mới đây, tạp chí The View số Tháng Bảy, 2014, có đăng tải một bài của nhà báo Alice Park, viết về chủ đề này.

Với cuộc sống chỉ mới vỏn vẹn 11 tháng, bé Charlie Gard đã huy động được cả một đội quân gồm hàng trăm ngàn người có lòng mẫn cảm, bao gồm cả giáo hoàng và tổng thống, đã ký một thỉnh nguyện thư trên mạng nhân danh bé nhằm hỗ trợ cha mẹ bé trong sứ mạng duy trì mạng sống của bé.

Phía kia, một nhóm nhỏ hơn nhưng không kém kiên định, bao gồm bệnh viện và tòa án, đã chống lại thỉnh nguyện trên để tranh đấu cho quyền định đoạt của y giới về phương cách điều trị thế nào là đủ, lúc nào nên ngừng lại để bé ra đi trong an bình và với toàn vẹn phẩm cách.

Đây là cuộc tranh luận giữa đạo đức và nhận thức của các bác sĩ khi họ đồng thuận chấm dứt mọi hình thức săn sóc bệnh nhân mà họ từng cam kết thực hiện với hết sức mình. Cho dẫu điều gì sẽ xảy ra với bé Charlie, các câu hỏi được nêu lên trong trường hợp của bé sẽ còn kéo dài.

Bé Charlie chào đời mùa Thu năm ngoái với chứng bệnh bẩm sinh khiến các tế bào không cung cấp được năng lượng cho cơ thể bé, đưa tới hệ quả làm hư hại một phần não bộ, bé không tự thở được và không nghe được.

Hầu hết thời gian trong cuộc sống ngắn ngủi của bé trải qua trong phòng săn sóc đặc biệt của bệnh viện Great Ormond Street ở London và bé phải thở bằng máy trợ sinh, tứ chi không cử động được. Bé thường xuyên lên cơn động kinh và phải dùng thuốc để chế ngự.

Mùa Xuân vừa qua, bệnh viện kết luận rằng không còn cách nào nữa để chữa trị bé và cuộc sống giữa dây nhợ/máy móc không xứng đáng cho một con người. Theo quan điểm này, tháo bỏ hệ thống trợ sinh cho bé là lựa chọn nhân bản nhất.

Tuy nhiên, cha mẹ của bé không đồng thuận với ý kiến của bệnh viện. Với họ, vẫn biết tình trạng sức khỏe của con trai họ là mong manh và bất định nhưng họ không thể không nuôi hy vọng để xin bệnh viện áp dụng cho Charlie phương pháp chữa trị thử nghiệm (có nghĩa là chưa được áp dụng qua con người). Theo họ, may ra bé sẽ khá hơn, ngay cả dù bé không hoàn toàn bình phục thì họ vẫn có quyền quyết định điều này.

Phát biểu trên truyền thông Anh Quốc, mẹ của bé Charlie nói: “Charlie là con của chúng tôi. Chúng tôi cảm thấy chúng tôi có quyền tìm kiếm cho con mình một cơ may được sống. Nếu không thực hiện thì sẽ không thể biết kết quả. Con chúng tôi vẫn còn phấn đấu nên chúng tôi vẫn còn phấn đấu.” Như vậy, tại sao bệnh viện lại đưa ra một luận cứ đạo đức để ngưng việc chữa trị và chống lại ước muốn của cha mẹ bệnh nhi?

Thật ra, trước khi đề nghị tháo bỏ hệ thống trợ sinh cho Charlie, các bác sĩ điều trị đã thấy trước cuộc sống nhiều khổ đau, buồn bã và nhọc nhằn của bé với bộ não bị thương tổn nặng nề cho dẫu phương pháp thực nghiệm có mang lại một kết quả khả quan hơn. Vấn đề là rồi đây, khi bé rời bệnh viện trong bất kỳ điều kiện nào, các bác sĩ đâu còn liên hệ gì với thảm trạng đời bé, tại sao họ phải ôm vào mình trách nhiệm giải quyết thay vì nhắm mắt chữa trị bằng chuyên môn của mình và nhường cho ông Trời đưa ra phán quyết cuối cùng?

Ở Hoa Kỳ, mâu thuẫn loại này thường được giải quyết theo nguyện vọng của cha mẹ. Một khi các bác sĩ điều trị cảm thấy mọi phương tiện chữa trị y khoa đã trở nên vô ích, xét về cả hai mặt đạo đức và y lý, họ đề nghị cha mẹ bệnh nhi hãy tìm một bệnh viện nào muốn tiếp tục. Mỹ có nền văn hóa cho phép mọi người lựa chọn dịch vụ y tế mà họ muốn. Bao lâu không có dấu hiệu lạm dụng hay bỏ bê, cha mẹ được trao quyền tự do ứng xử và làm mọi quyết định cho con cái họ.

Ở Anh Quốc thì không vậy. Phần lớn bởi y phí do chính phủ đài thọ, thông thường y giới và tòa án có thẩm quyền quyết định thế nào là mức độ chữa trị chấp nhận được, thế nào là quá đáng, thậm chí như trường hợp của bé Charlie, khi nào thì phải chấm dứt.

Nghĩ cho cùng, trong mọi vấn đề gây tranh cãi quanh sự sống/chết của một bệnh nhân, vấn đề quan trọng nhất như tôi biết, luôn là sự sống, thì rõ ràng con người không có thẩm quyền trọn vẹn.

Thơ Lan Thảo

Đêm mưa

Đêm trời Tháng Sáu
Nhiều mây ít sao
Sấm ran đầu ngõ
Sét nhoáng trời cao

Hạt mưa trèo xuống
Gió chạy phất qua
Ễnh ương vỗ trống
Đếm: “Một, hai, ba”

Tóc tách, tóc tách
Hoa ngủ say rồi
Mát quá, mát quá
Mầm non nẩy chồi

Lúa cha, lúa mẹ
Lúa vợ, lúa chồng
Bảo nhau cùng lớn
Trĩu hạt bềnh bồng

Dế so đàn hát:
“Mưa rào! Mưa rào!
Đừng mưa to quá
Kẻo tôi ướt nào”



Lỗi hẹn

Người đi chưa đến
Người chờ đã về
Một người thương nhớ
Một người ủ ê

Một người đi lính
Hẹn thề dở dang
Một người cắt bím
Cắt rồi sang ngang

Ngày anh ra lính
Hăm hở trở về
Chỉ còn bím tóc
Trách ai muộn về

Tình yêu như gió
Có bao giờ đầy
Tình yêu như khói
Luôn làm mắt cay

Tình yêu như nắng
Hay làm ai say
Tình yêu như nước
Chết mà không hay

Bím em xanh mãi
Tóc anh bạc rồi
Thề xưa ước cũ
Còn nghe bồi hồi.



Vân cẩu

Hãy cho anh một ngày
Của ngày xưa xa xôi
Ngày tình như hạt nắng
Trong trái tim tinh khôi
Ôi!

Hai mươi năm đã qua
Thật gần và thật xa
Tình thành già hay cũ
Phủ bụi hay đã xa?
A!

Trách gì chuyện đã qua
Chi bằng ta trách ta
Bể dâu không lạ nữa
Vân cẩu hằng thấy qua
Ha!



Vạn Sầu Đạo

Xin cho hỏi:
“Trên thế gian
Con đường nào
Gian nan nhất
Nhân thế vẫn
Chen nhau vào?”

Vạn Sầu Đạo
Nhiều nghiệp báo
Ít thiện duyên
Con đường tình
Chính là nó

Muôn ngàn khó
Vạn niềm đau
Nhiều bi sầu
Ít hạnh phúc

Đò từng chuyến
Rời bến Mơ
Xuôi suối Lệ
Đến thành Sầu
Nhiều mong cầu
Ít hỷ lạc

Từ vạn cổ
Mọi người qua
Vạn Sầu đạo
Nhiều người khóc
Ít người ca

Đức Phật ngắm
Vạn Sầu đạo
Lụy từ bi
Tình là chi.



Chiều mưa

Một chiều, gõ cửa ngày xưa…
Những ngày hoa mộng như vừa thoáng qua
Thỏi son hồng phớt mở ra,
Màu còn tươi thắm, người đà khác xưa…

Vẫn còn nhớ một chiều mưa
Áo dài sũng ướt, guốc vừa đứt quai
Một thời áo trắng mây bay,
Một thời vất vả đong đầy hai vai

Thoảng qua mấy chục năm dài,
Giật mình, thấy vẫn nhớ hoài chuyện xưa
Chiều nay trời lại đổ mưa….
Ta ngồi, lại nhớ ngày xưa… xa rồi

Cuộc đời ngắn ngủi mấy hồi,
Mấy chiều mưa nữa, hết rồi…phải chăng…

Mời độc giả xem bình luận “Lương y như ác mẫu”(Phần 2)

Thơ Trần Vấn Lệ

Đường Sách Sài Gòn

Em đi đâu vậy em? – Dạ, em ra đường sách!
Cô bé cười bằng mắt, đưa tay chỉ xa xa…

Cô em như cành hoa /bước đi trên lề phố.
Em làm tôi bỡ ngỡ: Đường Thi Sách chớ gì?
Trước mặt tôi, em đi. Sau chân em, tôi bước.
Tôi nhủ lòng mình được /thấy một con đường vui…

Tôi nhủ tôi,thế rồi /mình thấy con-đường-sách.
Sách chao ôi là sách /trưng bày như…chợ giời!
Tôi thốt giống như người.. sinh ra từ Hà Nội.
Kìa dòng người như suối/quanh co dưới hàng cây…

Nguyễn Văn Bình,ô hay!Không phải đường Thi Sách.
Đường… con đường bán sách. Đường.. con đường mới toanh!
Chuông nhà thờ vang vang.Giáo đường ở gần đó.
Bưu điện ngay đầu phố, ai gửi thư thì vào…

Con đường sách ồn ào/tiếng chào, lời cảm tạ.
Sách xếp chồng như lá /lá phẳng phiu, gọn gàng…
Có người rất vội vàng, mua sách rồi đi khuất.
Có nhiều em cười ngất/xem tranh trong sách, vui!

Cô em đâu mất rồi? Người càng đông,từng lúc.
Hôm nay là Chúa Nhật, lễ nhà thờ vừa tan…
Tôi nhìn sách xếp hàng.Tôi mua sách một cuốn.
Tôi nhập làn sóng lượn…tìm cô em cười duyên…



Khi Tôi Thức Dậy

Quê người cỏ lợt màu sương
Đường đi thêm một bước đường một đau!
Nguyễn Du

Khi tôi thức dậy, điều tôi nhớ/
là gửi về em: Chúc ngủ ngon!
Đây sáng, đó chiều, đêm sắp xuống;
tôi thì ngày mới… mặt trời lên!

Em trách sao tôi chẳng đổi lời,
lần đầu em nhận thì em vui.
Lần sau em nhận, lòng phơi phới;
nhận mãi… em nghe có ngậm ngùi!

Tôi nói gì hơn khi cuộc sống/
trầm ngâm-phẳng lặng, mỗi ngày qua?
Điều ta mong muốn đời thay đổi…
mà ước mơ nào cũng thật xa!

Phan Bội Châu xưa có nói rằng:
“Nước bốn ngàn năm chưa thức tỉnh,
dân bao nhiêu triệu vẫn còn mê!”
Vĩ nhân… xưa cũng hai chân bước,
cỏ lợt sương nhòa một cõi quê!

Hiếm có Bà Trưng hay Triệu Ẩu,
hiếm hoi Thường Kiệt, Tô Hiến Thành…
Những người đó đã thân tro bụi…
những kẻ sau còn đi kiếm danh!

Danh là hư ảo, thân hư ảo.
Một thế gian bay mấy sắc cờ?
Mình gọi năm châu đoàn kết lại…
ba ngàn biển một nguyệt bơ vơ!

Này em, ngủ nhé,đêm đang xuống,
anh một ngày thêm chỉ có lòng:
Lòng nhớ, lòng thương quê quán cũ.
Lòng như sương khói hiện trên sông!


Trái Tim Tôi Đang Đập

Trái tim tôi đang đang đập, tôi đang nhớ về em.
Tôi lắng nghe tiếng tim.Tôi lắng nghe em thở…

Em à, em kẻ ở, nghĩa là… anh-người-đi.
Chúng ta có còn chi ngoài những tiếng tim đập?
Có khi là dồn dập. Có khi như dập dồn.
Tiếng,không phải tiếng ồn của máy con tàu nổ…

Tiếng đập, ôi tiếng vỡ của núi sông một thời!
Tiếng,không phải tiếng cười, nhiều khi như tiếng khóc!
Em ơi,đời hạnh phúc chỉ là những trang thơ!
Sống, ai cũng ước mơ, chết là buông xuôi hết!

Ôi chao cái chữ chết khác nào lá vàng rơi?
Em ở đó,một nơi,anh người đi…mấy chỗ?
Chỗ nào duyên buộc nợ? Chỗ nào nợ buộc duyên?
Sống, sống để mà quên… nhiều khi mình buồn quá!

Em, em là tất cả yêu thương anh gửi về!
Em là suối là khe hoa vàng con bướm lượn…
Con người hay con bướm? Vỗ cánh bay mù sương…
Em ơi anh muốn hôn nụ hoa quỳ em hái!

Ai biểu em được sinh làm con gái
để anh thề chê hết thẩy giai nhân?
Năm, chỉ một mùa Xuân,
em là muôn Thế Kỷ!

Mời độc giả xem phóng sự “Họa sĩ Hồ Thành Đức – Bé Ký và những trăn trở hiện tại”

Tỉ lệ người nghèo ở ‘Tiểu Bang Vàng’ California cao nhất nước Mỹ

SACRAMENTO, California (NV) – Cứ năm người dân California thì có một người đang sống ở mức nghèo, tỉ lệ cao nhất trên nước Mỹ, theo dữ kiện mới công bố từ cơ quan kiểm tra dân số.

Dựa theo cách tính mang tên “Supplemental Poverty Measure” (SPM), vốn kể luôn chi phí vật giá đắt đỏ và các chương trình trợ giúp của chính quyền, thì con số có được cho thấy có nhiều người dân ở “tiểu bang hoàng kim” này đang trong cảnh nghèo, dù rằng mức độ của cả quốc gia có giảm đôi chút, bản tin của tờ Sacramento Bee cho hay.

Theo cách tính này, có khoảng 20.4% dân số California sống dưới mức được coi là nghèo trong trung bình SMP của ba năm 2014, 2015 và 2016. Con số này coi như không thay đổi so với con số 20.6% của thời gian 2013, 2014 và 2015, theo các con số công bố hôm Thứ Ba.

Trên toàn nước Mỹ, có 14.7% dân số sống trong mức nghèo, dựa theo cách tính “Supplemental Measure” trong trung bình của ba năm trở lại đây. Con số này giảm chút ít so với mức 15.1% của ba năm trước đó, theo tờ Sacramento Bee.

Các chuyên gia nói rằng mức độ nghèo của California phản ánh tình trạng giá nhà quá cao cũng như các chi phí khác của đời sống nơi này.

“Người dân California thường được thấy là nghèo hơn dân ở các tiểu bang khác,” theo lời Sara Kimberlin, phân tích gia về chính sách ở Trung Tâm Ngân Sách và Chính Sách California.

Trong khi đó, nếu đo lường mức nghèo theo phương cách bình thường, thì có 14.5% dân California sống trong cảnh nghèo, giảm so với con số trước đó là 15%. Con số này đưa California vào hàng 16 trong số các tiểu bang và cao hơn mức trung bình là 13.7% cho cả nước năm 2016.

Các dữ kiện khác được công bố hôm Thứ Ba cũng cho thấy số phần trăm dân California không có bảo hiểm y tế là 7.3% cho năm 2016, giảm nhiều so với mức 17.2% năm 2013. Con số này đưa California vào hàng 23 trên toàn quốc, cũng theo Sacramento Bee. (V.Giang)

TT Trump mời lãnh đạo Dân Chủ ăn tối bàn về DACA

Tưởng nhớ Bà Phạm Thị Tiên.

Hồi còn sinh tiền, Ba Má hay nói: “Đất là để cho người sống, còn chết rồi thì nên thiêu, và con cái có thương nhớ thì nên giữ trong lòng” Chúng con đã làm theo ý nguyện của Má. Ba Má đã đưa chúng con đi một quãng đường, nay chúng con khôn lớn, Ba Má xuôi tay, chúng con đi tiếp và nuôi dạy thế hệ con cháu như Ba Má đã từng nuôi dạy chúng con.

Từ tấm bé, hai anh em chúng con đã hấp thụ được giáo dục của gia đình nói chung và Má nói riêng. Chúng con học từ Má, sự cần mẫn trong công việc, hy sinh cho người thân, thương yêu chồng con, đùm bọc anh em, thân thiện với mọi người. Má chẳng bao giờ thuyết giảng những bài đạo đức khô khan với chúng con, mà từ mỗi hành động, cử chỉ của Má là một bài học sâu sắc ghi đậm trong tâm trí chúng con.

Ngày Ba bị tù cải tạo, một thân một mình Má ngược xuôi, nuôi hai con thơ, nuôi chồng trong tù ngục, sống lại không yên thân với cán bộ công an phường, tối ngày họ làm công tác tư tưởng bắt đi kinh tế mới. Họ hứa sẽ cho Ba về sớm đoàn tụ, nếu gia đình chịu đi kinh tế mới. Trước thúc bách của phường xã, Má đành bằng lòng. Má cũng hiểu lời hứa kia chỉ là lời hứa cuội, nên Má chỉ lánh xa bằng cách về quê với nội, rồi ngoại, sống lây lất với hai con, đứa lớn chỉ mới 6 tuổi và đứa nhỏ chỉ mới 4 tuổi.

1977 Ba ra tù, gia đình gom góp chút vốn liếng còn lại để Ba và anh Hai vượt biển. Chuyến đi không thành, Ba lại rơi vào lao tù, và Má lại tiếp tục một mình lo cho hai con và chồng trong tù. Mãi 5 năm sau, tức là năm 1982 Ba mới thành công trong chuyến vượt biển. 1987, một lần nữa Má gom những đồng tiền cuối cùng cho chuyến vượt biển của con. Không biết số con xui hay số Má suốt đời nuôi tù, mà con đã bị công an bắt giữ. Một lần nữa Má lại nuôi tù.

Dù bao lần thất bại nhưng Má không sờn bước, Má vẫn quyết tâm đạt cho được mục đích cuối cùng, là đưa được cả nhà thoát khỏi cảnh thống trị của Cộng Sản. Và cuối cùng Má đã tìm ra được nơi lo lót tiền bạc để có được tấm visa đi Mỹ trong tay. Tháng 3-1990, Má con mình đã đoàn tụ với Ba ở Hoa Kỳ.

Sang nước ngoài tưởng là được thảnh thơi, nhưng không, Má vẫn đầu tắt mặt tối kiếm tiền lo cho hai anh em con. Con nhớ lần đầu tiên nhà mình có một “tài sản” từ những đồng tiền ngồi may còng lưng của Má. $300 cho cái máy đánh chữ bằng điện. Cho đến nay chúng con vẫn còn gìn giữ cái máy nầy mặc dù không còn dùng nữa, vẫn cảm giác thích thú, vui mừng với món quà, quá sang trọng đối với hoàn cảnh gia đình của mình bấy giờ.

Có sinh thì có diệt, vẫn biết thế, nhưng chúng con vẫn đau lòng xót ruột. Những ngày đau ốm cuối đời của Má, đã khiến sức sống của gia đình mình chậm lại. Má yêu nhạc, rất thích giọng ca Trần Thái Hòa, bao nhiêu băng đĩa của người ca sĩ này, Má mua không thiếu. Những tháng cuối đời, chúng con thấy Má lơ là, thờ ơ với thần tượng âm nhạc của Má, là chúng con biết, Má sẽ không còn bao lâu bên chúng con.

Lúc 17 giờ 45 phút ngày 28 tháng 8 năm 2017, Má đã ra đi vĩnh viễn. Má đã rời xa chúng con và hai cháu nội. Chúng con đau xót lắm nhưng cũng nén lòng để nghĩ, Má xa mình nhưng lại đoàn tụ với Ba, cũng là một an ủi trong lúc gia đình đau buồn.

Các con cháu

Bị tố lạm dụng tính dục trẻ em, thị trưởng Seattle từ chức

SEATTLE, Washington (NV) – Thị trưởng thành phố Seattle ở tiểu bang Washington, ông Ed Murray, loan báo từ chức hôm Thứ Ba, chỉ ít giờ sau khi có thêm tố cáo lạm dụng tính dục nhắm vào chính trị gia này.

Ông Murray, thuộc đảng Dân Chủ và là thị trưởng Seattle đầu tiên công khai cho biết là người đồng tính, cho hay ông chính thức từ nhiệm vào 5 giờ chiều ngày Thứ Tư để vụ tai tiếng này không cản trở hoạt động của văn phòng thị trưởng thành phố, theo bản tin CNN.

Ông Murray loan báo từ chức sau khi người em họ của ông đưa ra cáo buộc trong cuộc phỏng vấn dành cho tờ báo địa phương Seattle Times. Ông này là người thứ năm lên tiếng công khai cho hay ông Murray có hành vi lạm dụng tính dục trẻ nhỏ kể từ khi có đơn kiện đầu tiên hồi Tháng Tư.

Ông Murray bác bỏ mọi cáo buộc. Trước đây, ông gọi đây là hành vi phá hoại chính trị nhằm ngăn cản chương trình cấp tiến của ông cũng như việc ông ủng hộ giới đồng tính, đổi giống cũng như người di dân bất hợp pháp.

“Tuy các cáo buộc nhắm vào tôi không đúng sự thật, điều quan trọng là những vấn đề của cá nhân tôi không nên để ảnh hưởng tới khả năng điều hành thành phố,” ông Murray cho hay trong bản thông cáo gửi tới báo chí. (V.Giang)

TT Trump mời lãnh đạo Dân Chủ ăn tối bàn về DACA

Bão Irma gây nhiều thiệt hại cho nông nghiệp Florida

Các chủ trại trái cây và các cơ quan nông nghiệp tại Florida bắt đầu xem xét các thiệt hại do bão Irma gây ra cho sản phẩm nông nghiệp như cam, đường mía và rau quả, với nhận định chung là mức thiệt hại vô cùng lớn. Trong tình trạng mất điện và liên lạc vẫn còn khó khăn ở phần lớn Florida, các giới chức tiểu bang hôm Thứ Ba nói rằng sẽ mất mấy tuần lễ để có đầy đủ chi tiết về mức độ thiệt hại.

Nghiên cứu y khoa: Chủng ngừa cúm có thể sẩy thai?

NEW YORK, New York (AP) – Kết quả khó hiểu có được từ một cuộc nghiên cứu liên quan đến các sản phụ Mỹ, đăng trên tạp chí Vaccine, cho thấy phụ nữ bị sẩy thai từ năm 2010 đến 2012 thường là những người liên tục được chủng ngừa cúm, trong đó  gồm cả thuốc chống vi khuẩn cúm A-H1N1, còn gọi là cúm heo.

Các chuyên gia về chủng ngừa bác bỏ kết luận này, nói rằng đây có thể liên quan đến tuổi tác cũng như những rủi ro khác đưa đến sẩy thai ở phụ nữ, chớ không phải là do chủng ngừa.

Các giới chức y tế nói không có lý do gì để thay đổi các khuyến cáo của chính phủ là mọi phụ nữ có thai phải được chủng ngừa cúm. Họ cho rằng bệnh cúm tự nó là mối đe dọa lớn hơn cho phụ nữ và bào thai.

Trung Tâm Kiểm Soát và Ngăn Ngừa Bệnh (CDC) của chính phủ liên bang Mỹ đã liên lạc với một tổ chức gồm các bác sĩ sản khoa và phụ khoa (ACOG), để thông báo cho họ biết là có cuộc nghiên cứu này và giúp họ chuẩn bị để trả lời các câu hỏi của các bà mẹ tương lai sẽ lo lắng khi biết về kết luận cuộc nghiên cứu, theo các giới chức CDC.

“Tôi muốn CDC và các nhà nghiên cứu tiếp tục điều tra về việc này,” theo Bác Sĩ Laura Riley, một bác sĩ sản khoa ở Boston, người đứng đầu một ủy ban về chủng ngừa phụ nữ có thai. “Nhưng, với tư cách là người lo lắng cho các sản phụ, điều tôi không muốn thấy xảy ra là người ta hốt hoảng và ngưng chích ngừa.”

Kết quả các cuộc nghiên cứu trước đây cho thấy chủng ngừa cúm an toàn trong thời gian phụ nữ mang thai, dù rằng có rất ít tin tức về ảnh hưởng của chủng ngừa trong ba tháng đầu tiên.

Bệnh cúm và các ảnh hưởng gây ra đã làm thiệt mạng hàng ngàn người Mỹ mỗi năm. Người cao niên, trẻ nhỏ và các sản phụ là những giới đặc biệt dễ gặp nguy hiểm hơn cả. Khi có loại virus cúm heo mới, xuất hiện năm 2009, khoảng 56 sản phụ Mỹ thiệt mạng trong năm đó, theo CDC.

Các tác giả cuộc nghiên cứu, trong số này có cả 2 người là nghiên cứu gia ở CDC, thấy có sự khác biệt rõ ràng khi nhìn vào con số các phụ nữ bị sẩy thai trong vòng 28 ngày sau khi được chủng ngừa cúm, gồm cả chống cúm heo, nhưng chỉ thấy ở các phụ nữ cũng từng được chủng ngừa năm trước đó.

Họ nhìn thấy có 17 trong số 485 trường hợp sẩy thai liên hệ tới các phụ nữ được chủng ngừa theo cung cách này. Trong khi đó, chỉ có 4 trong số 485 trường hợp mang thai đến ngày sinh nở từng được chủng ngừa theo cách nói trên.

Nhóm phụ nữ đầu tiên cũng được cho biết là gồm những người có rủi ro lớn hơn như tuổi cao hơn, hút thuốc hay bị bệnh tiểu đường.

Một số các chuyên gia nói rằng họ không tin chủng ngừa cúm có thể gây ra phản ứng của hệ miễn nhiễm trong cơ thể, mạnh đến nỗi làm sẩy thai. Và các tác giả cuộc nghiên cứu cho hay họ không thể loại bỏ giả thuyết bị cúm là một trong yếu tố gây sẩy thai. (V.Giang)

Mời độc giả xem bình luận “Lương y như ác mẫu”(Phần 1)

Việt Nam lo lắng đón bão Doksuri sẽ ập vào Bắc Trung Bộ

Chưa có dấu hiệu cho thấy cơn bão số 10 với tên gọi quốc tế là Doksuri sắp ập vào vùng Bắc Bộ tại Việt Nam sẽ suy yếu. Dự báo, trong 36 giờ tới cơn bão này sẽ đổ bộ vào các tỉnh từ Nam Định đến Quảng Bình.

Bắt quả tang thực phẩm bẩn được đưa vào bếp ăn trường học

Nghi ngờ trường học cho con em ăn thức ăn bẩn, sau một thời gian theo dõi, phụ huynh đã mật phục và bắt quả tang xe chở nhiều rau quả thối được chuyển tới Trường Tiểu học xã Lý Nhân, huyện Vĩnh Tường. Ngày 13 Tháng Chín, ông Trần Hùng Mạnh là chủ tịch của xã Lý Nhân, huyện Vĩnh Tường, xác nhận với Báo Lao Động rằng người dân phát hiện và bắt quả tang một xe chở thực phẩm hư thối đến cung cấp cho bếp ăn Trường Tiểu học Lý Nhân.

TT Trump mời lãnh đạo Dân Chủ ăn tối, bàn về DACA

WASHINGTON, DC (NV) – Hai nhà lãnh đạo phía đảng Dân Chủ tại Quốc Hội Mỹ sẽ cùng dự bữa ăn tối Thứ Tư với Tổng Thống Donald Trump tại Tòa Bạch Ốc, sự kiện mới nhất trong một loạt các cử chỉ thân thiện ông Trump đối với phía Dân Chủ kể từ tuần qua.

Lãnh tụ khối thiểu số Dân Chủ tại Thượng Viện, ông Chuck Schumer, và lãnh tụ khối thiểu số Dân Chủ tại Hạ Viện, bà Nancy Pelosi, dự trù sẽ thảo luận việc bảo vệ thành phần di dân trẻ, đến Mỹ bất hợp pháp khi còn nhỏ tuổi, cùng là vấn đề ổn định thị trường bảo hiểm y tế và các vấn đề khác liên quan tới nghị trình quốc hội, theo các nguồn tin thông thạo cho CNN hay.

Một giới chức khác cũng cho CNN biết rằng buổi ăn tối này được chuẩn bị theo lời yêu cầu của ông Trump.

Nữ phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc, Lindsay Walters, xác nhận việc có bữa ăn tối này.

Cuộc gặp gỡ diễn ra một tuần sau khi ông Trump đồng ý với ông Schumer và bà Pelosi về kế hoạch do phía Dân Chủ đưa ra, theo đó sẽ gia hạn mức trần nợ thêm ba tháng, mặc cho sự phản đối của Bộ Trưởng Tài Chánh Steve Mnuchin và thành phần lãnh đạo Cộng Hòa tại Quốc Hội.

Chính phủ Trump tuần qua cũng chính thức loan báo chấm dứt chương trình DACA, bảo vệ gần 800,000 di dân bất hợp pháp đến Mỹ khi còn nhỏ, để không bị trục xuất. Nhưng Tổng Thống Donald Trump cho hay ông chờ đợi có sự cộng tác của Quốc Hội để có một giải pháp.

“Tôi mở rộng tấm lòng đối với những người chúng ta đang bàn tới đây. Tôi rất yêu thương họ và người ta thường nghĩ đây là con nít, nhưng thật sự họ là những người trẻ. Tôi yêu thương những người này và hy vọng nay Quốc Hội có thể giúp họ và làm điều này hợp pháp,” ông Trump cho hay trước cuộc họp tuần qua về cải cách thuế khóa. (V.Giang)

Bão Irma gậy nhiều thiệt hại cho nông nghiệp Florida

Bò lúc lắc

Bò lúc lắc ăn nóng cùng với nước tương, tương ớt hoặc muối tiêu chanh. Có thể thay nui bằng khoai tây chiên giòn hoặc cơm đỏ đều ngon.

Nguyên liệu:
-1 pound thịt bò mềm (thịt thăn)
-1/2 củ hành tây lớn xắt miếng vuông chừng 1 inch
-2 muỗng canh dầu hào (oyster sauce)
-1 muỗng cà phê nước tương Maggi
-1/2 muỗng cà phê tiêu xay
-6 tép tỏi tăm nhuyễn
-1 gói nui ống hoặc nui hình xoắn
-Cà chua, xà lách, ngò rí
-Dầu ăn hoặc bơ (butter
Mọi thắc mắc liên lạc phóng viên Ngọc Lan qua email [email protected]

Bão Irma gây thiệt hại nặng nề nông nghiệp Florida

MIAMI, Florida (AP) – Các chủ trại trái cây và các sản phẩm nông nghiệp khác ở Florida chỉ mới bắt đầu xem xét các thiệt hại do bão Irma gây ra cho cam, đường mía và rau quả, nhưng ước lượng chung là sẽ rất lớn lao.

Trong tình trạng điện và liên lạc điện thoại vẫn chưa tái lập đầy đủ ở phần lớn Florida, các giới chức tiểu bang hôm Thứ Ba nói rằng sẽ mất mấy tuần lễ để có đầy đủ chi tiết về mức độ thiệt hại.

Hiện chưa ai biết rõ là mùa màng bị thiệt hại trầm trọng như thế nào, số tiền bồi thường từ bảo hiểm sẽ được bao nhiêu và giá nông phẩm trong thời gian tới sẽ tăng cao cỡ nào.

“Irma đi ngay vào chính giữa. Dù bạn ở đâu cũng vậy thôi vì tầm ảnh hưởng của Irma rất rộng,” theo lời Mark Hudson, chuyên gia thống kê tại cơ quan thống kê nông nghiệp của tiểu bang Florida. Các chuyên viên của cơ quan này chỉ mới khởi sự lượng định mức thiệt hại mùa màng, theo ông Hudson.

Mùa thu hoạch cam của Florida thường khởi sự gần thời gian Lễ Tạ Ơn, và khoảng 90% số lượng cam gặt hái được biến chế thành nước cam vắt.

Các ước tính cho vụ mùa 2016-2017 là 68.5 triệu thùng cam và 7.8 triệu thùng bưởi. Chỉ riêng vụ mùa cam đã có trị giá khoảng hơn $886 triệu, theo các con số của Bộ Nông Nghiệp Mỹ (USDA), trong khi mùa bưởi vào khoảng gần $110 triệu.

“Trước khi bão Irma kéo tới, chúng tôi ước tính là sẽ có hơn 75 triệu thùng cam cho mùa này, nay chúng tôi có ít hơn nhiều,” the Shannon Stepp, người đứng đầu cơ quan đặc trách về cam của Bộ Nông Nghiệp Florida. Các báo cáo sơ khởi cho thấy có nhiều trái cam bị gió thổi rụng xuống đất nhưng số cây bị trốc gốc không nhiều, một điều sẽ giúp nông gia trên đường dài.

Bà Lisa Lochridge, phát ngôn viên Hiệp Hội Trái Cây và Rau Quả Florida, cho hay ở vùng South Florida mức thiệt hại mùa màng có thể lên tới từ 50% đến 70%. Các ước tính khác cho thấy nói chung vụ mùa cam sẽ mất vào khoảng 10%, bưởi vào khoảng 20% đến 30% và mía làm đường vào khoảng 10%.

Florida là một nguồn cung cấp chính về rau quả và trái cây tươi cho cả nước Mỹ vào mùa Đông. Các chủ trại sẽ phải sửa sang lại các thửa đất của họ bị bão làm hư hại nên việc gieo trồng cho vụ mùa cuối năm lúc đầu sẽ chậm chạp.

Các chuyên gia cũng cho hay nhân lực là một yếu tố quan trọng khác vì hiện nay nguồn nhân công ngành nông ở Florida đang rất thiếu. (V.Giang)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 13 tháng 9 năm 2017

Tin mới cập nhật