Tàu lượn không động cơ phá kỷ lục bay cao 52,000 feet

PARIS (AFP) – Hôm Chủ Nhật, tàu lượn không có động cơ Perlan 2 của Airbus, cất cánh từ El Calafate đã lên tới độ cao 52,000 feet trong một phi vụ trên vùng Patagonia phía Nam Argentina.

Kỷ lục cũ do tàu lượn Perlan 1 thực hiện năm 2006 là 50,671 feet. Theo dự tính của các khoa học gia hàng không một tàu lượn có thể bay lên cao tới 90,000 feet, tuy nhiên Perlan 2 mới đây chỉ đạt tới cao độ 52,000 feet, nhưng đó đã là kỷ lục cho tất cả các loại máy bay có cánh không động cơ. Máy bay hàng không thương mại khổng lồ Airbus A 380 bay cao tối đa 43,000 feet nhưng không thể tới 50,000 feet.

Tàu lượn được máy bay kéo lên không rồi thả ra, sẽ bay được rất lâu nhờ những luồng gió và những khối không khí nóng bốc lên cao. Bình thường một tàu lượn chỉ bay trong tầng đối lưu (troposphere) nghĩa là tầng khí quyển từ mặt đất lên đến cao độ khoảng 30,000 feet.

Chỉ ở những vùng gần hai cực của Trái Đất, khí quyển mới có điều kiện thuận lợi cho tàu lượn bay được lên rất cao. Những luồng gió với vận tốc trên 15 gút (hải lý/giờ) đụng núi tạo ra những làn sóng không khí chuyển động lên cao và tàu lượn biết lợi dụng đúng những làn sóng này có thể bay lên rất cao tới tầng bình lưu của khí quyển (stratosphere, cao độ từ 30,000 feet đến 150,000 feet).

Mùa có điều kiện khí quyển thích hợp như vậy mỗi năm chỉ trong thời gian từ Tháng Tám đến Tháng Mười, do đó sau phi vụ hôm Chủ Nhật, Perlan 2 sẽ được đưa trở về Minden, Nevada để cải tiến và tăng cường khả năng phi hành, căn cứ theo những dữ kiện mới thu thập được.

Về mặt khoa học, thành tích của Perlan 2 rất có giá trị vì sẽ giúp người ta quan sát trực tiếp được tầng bình lưu mà tránh được ô nhiễm vì tàu lượn không có động cơ đốt. Kết quả là có thể hiểu rõ hơn về ảnh hưởng của khí nhà kiếng, và tầng ozone ở  thượng tầng khí quyển, từ đó sẽ biết thêm về sự biến chuyển của khí hậu và có thể dự đoán thời tiết chính xác hơn. (HC)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 13 tháng 9 năm 2017

FEMA: Thiệt hại vật chất do bão Irma có thể tới $9 tỷ

WASHINGTON (AP) – Bão Irma đi dọc suốt bán đảo Florida từ Nam lên Bắc để lại những cảnh tàn phá như bãi chiến trường tại nhiều nơi.

Ông Roy E. Wright, phó giám đốc FEMA đặc trách bảo hiểm và trợ giúp bồi thường nói rằng hãy còn quá sớm để có thể tổng kết tổn thất do bão gây ra tại Florida và các tiểu bang miền Đông Nam, nhưng ông ước lượng có thể lên tới $9 tỷ, ngang với ngân khoản mà FEMA phải chi trong vụ siêu bão Sandy năm 2012 nghĩa là sẽ chỉ kém $14 tỷ cho bão Katrina năm 2005 và $11 tỷ cho bão lụt Harvey ở Texas vừa qua.

Trong vòng 5 năm vừa qua con số nhà được bảo hiểm lụt của liên bang giảm bớt khoảng 10% còn 4.9 triệu căn, sau khi Quốc Hội đòi hỏi tăng lệ phí từ 2012. Do đó rất nhiều chủ nhân các nhà bị ngập do bão Harvey và Irma không được bồi thường đầy đủ bởi bảo hiểm liên bang và phải trông vào sự trợ giúp phần nào của FEMA. Theo lời ông Wright trên toàn quốc khoảng10 triệu căn nhà có thể bị đe dọa bởi lũ lụt nhưng chí có phân nửa đóng bảo hiểm liên bang.

Bão Irma cũng làm hàng triệu dân chúng bị mất điện và phải mất ít nhất 10 ngày mới hoàn thành công tác sửa chữa những đường dây. Hôm Thứ Tư, người ta được biết có 6 bệnh nhân chết tại một nhà an dưỡng ở Hollywood Hills vì cơ thể mất nước và những chứng bệnh khác do thời tiết nóng. Máy điều hòa không khí không chạy vì mất điện và các máy phát điện dự phòng hết nhiên liệu.

Trên toàn tiểu bang, 110,00 người phải lánh nạn trong các trung tâm tạm trú. Một số dân chúng di tản chưa trở về được vì những cầu đường bị hư hại. Căn cứ không gian Kennedy của NASA ở Florida chỉ bị thiệt hại nhẹ nhưng hôm Thứ Tư vẫn còn đóng cửa và 9,000 nhân viên làm việc ở đây, hầu hết là tư nhân ký hợp đồng, còn được nghỉ.

Nữ phát ngôn viên tòa Bạch Ốc, Sarah Huckabee Sanders, cho biết Tổng Thống Donald Trump dự tính sẽ đến thăm Naples, thành phố miền Tây Nam bán đảo trong ngày Thứ Năm. Cuối Tháng Tám, ông đã đến thăm Texas và Louisiana sau bão Harvey.

Các giới chức Tây Âu bị chỉ trích vì ít quan tâm đến những lãnh thổ hải ngoại trong vùng biển Caribbean, đầu tuần này đã đến thăm những nơi bị bão Irma tàn phá nặng nề để chỉ đạo công cuộc cứu trợ.

Tổng Thống Pháp Emmanuel Macron đến St. Martin hôm Thứ Ba và ngủ qua đêm tại một đồn cảnh sát. Quốc Vương Hòa Lan Willem-Alexander cũng đến St.Maarten ngày Thứ Hai, Ngoại Trưởng Anh Boris Johnson đến Virgin Islands và Anguilla. (HC)

Bão Irma gậy nhiều thiệt hại cho nông nghiệp Florida

Ôi tội hồng phúc! (Kỳ 13)

Lời gạ gẫm của Tuấn làm Hương bỗng nhớ lại bộ mặt hình sự đáng gườm của chàng lúc đụng độ Tùng vào buổi sáng nay. Nàng lấy tay che miệng, kín đáo mỉm cười đắc ý, lòng thầm cảm tạ sự an bài kỳ diệu của Thiên Chúa đầy lòng bao dung từ ái…

Một tuần sau…

Chạng vạng tối, Tuấn loay hoay bỏ lá đơn cuối cùng vào phong bì, cẩn thận dán lại. Mệt đừ sau một ngày mỏi mòn lê lết tìm việc và chỉnh sửa hồ sơ cá nhân, chàng đứng lên, vặn mình vài phát cho thư giãn gân cốt. Ánh mắt uể oải của chàng chợt dừng lại ở khung ảnh đặt trên bàn. Tay trong tay, một đôi nam nữ thong dong thả bộ trên con đường lất phất tuyết rơi, dưới những hàng cây trơ trụi đóng băng trong suốt tựa pha lê, lấp lánh kỳ ảo dưới ánh chiều tà. Những bông tuyết nõn nà, lững lờ buông mình vào khoảng không phủ lấp trong màu trắng tinh khiết. Xen kẽ đó đây là những lùm thông quanh năm xanh ngắt, e ấp che giấu sức sống mãnh liệt sau lớp tuyết nhấp nhô mượt mà.

Tuấn bất giác mỉm cười tâm đắc với vẻ tương xứng tuyệt vời của đôi tình nhân. Không được phú bẩm những đường nét thanh tú, sắc sảo, dưới cái nhìn tổng quát, Hương vẫn sở hữu một ngoại hình khá hài hòa với vóc dáng nhỏ nhắn, thân hình mảnh mai và khuôn mặt trái xoan thật hợp với mái tóc ngắn bồng bềnh luôn cúp gọn vào. Trái ngược hẳn là vóc hình dong dỏng của Tuấn, nét mặt già giặn sau gọng kính cận lụp xụp trước mũi, nhưng chính khuôn miệng rộng luôn hé mở nụ cười rạng rỡ đầy quyến rũ đã phản bội vẻ nghiêm nghị khó gần của chàng. Giữa khung cảnh thơ mộng hữu tình, họ quả là một đôi nam thanh nữ tú, rất đẹp đôi.

Bỗng có tiếng bước chân rón rén đi vào. Hương đứng khép nép sau lưng chàng, dịu dàng lên tiếng:

– Tuấn ơi! Có thư cho anh đây này! Hình như của công ty Roger ở Ottawa thì phải.

Tuấn quay phắt lại, hồi hộp xé toạc phong bì. Cố ghìm tiếng reo mừng hân hoan, chàng vờ vĩnh tạo bộ mặt phớt tỉnh:

– Ðố em, tin gì thế?

– Anh… anh… có việc làm hở?

Ðôi mắt chơm chớp long lanh, Hương chần chừ đoán mò. Tuấn im lặng mỉm cười gật đầu thay cho lời đáp. Nàng lập tức nhảy cẫng lên bá cổ chàng, vừa reo hò chúc mừng, vừa hôn chùn chụt vào hai bên má rồi đột nhiên im bặt, buông chàng ra. Nàng thẫn thờ ngồi phệt lên giường, nét mặt đang vui chợt nhuốm một nỗi buồn xa vắng, khó hiểu. Chàng lo lắng ngồi xuống bên cạnh, ngó nàng đăm đăm:

– Em sao thế?

– Anh sẽ dọn lên Ottawa ở trong nay mai à?

– Tất nhiên! Thời buổi khó khăn, mình đâu thể kén chọn được. Nơi nào gọi trước, mình nhận trước. Không thích thì từ từ đổi sau. Tốt nghiệp hai tháng đã được một công ty lớn như Roger thuê, kể như anh cũng may mắn lắm rồi.

Đoạn nhận ra vẻ trầm mặc tư lự của Hương, Tuấn ngạc nhiên, nhíu mày dò hỏi:

– Chả nhẽ em thấy có gì… không ổn à?

– Dạ không… Em chỉ… buồn vì sắp phải… xa anh…

(Còn tiếp)

Cán bộ thú y đâm trưởng thôn bằng ống chích cho súc vật

THANH HÓA, Việt Nam (NV) – Trong lúc cãi nhau, cán bộ thú y xã Thọ Xương, huyện Thọ Xuân, cầm ống chích đang tiêm thuốc cho trâu, bò đâm vào người ông trưởng thôn ba nhát khiến ông này phải nhập viện.

Theo báo Lao Động, ông Lê Đức Đệ, chủ tịch xã Thọ Xương, cho biết đã phúc trình huyện Thọ Xuân vụ việc ông Nguyễn Văn Phương, cán bộ thú y xã, dùng ống chích cho súc vật đâm vào người ông Nguyễn Xuân Yên, trưởng thôn Hữu Lễ 1, thuộc xã.

Tuy nhiên, ông Đệ lại cho rằng: “Vụ việc không có vấn đề gì lớn. Do sơ suất trong quá trình bắt chó tiêm phòng nên ông Phương quệt xi lanh trúng ông Yên.” Ông Đệ còn cho biết “hai bên đang dàn xếp.”

Theo tường thuật của báo Gia Đình & Xã Hội, sự việc xảy ra vào ngày 7 Tháng Chín, trong lúc đoàn cán bộ gồm bốn người của cả thôn và xã đi chích ngừa cho chó và trâu, bò cho các hộ dân trong thôn Hữu Lễ 1, xã Thọ Xương thì có một số người dân thắc mắc về việc ông Phương không trả biên lai và giấy chứng nhận tiêm phòng cho người dân trong lần chích ngừa cách đây sáu tháng.

Khi người dân phản ảnh sự việc nêu trên, với chức trưởng thôn, ông Yên cũng có ý kiến, khiến hai bên xảy ra to tiếng. Trong lúc lời qua tiếng lại, ông Phương bất ngờ cầm ống chích chứa đầy thuốc đang chích cho trâu bò đâm ông Yên ba mũi ở ngực và hông. Sự việc chỉ dừng lại khi những người đi cùng can ngăn.

Sau khi bị đâm, ông Yên thấy choáng váng, nên mọi người đưa ông đi bệnh viện đa khoa huyện Thường Xuân. Sau đó chuyển lên bệnh viện tỉnh Thanh Hóa, rồi đưa tiếp ra Khoa Chống Độc bệnh viện Bạch Mai Hà Nội điều trị.

Hai ngày sau khi được truyền dịch và tiêm chống phơi nhiễm, ông Yên xuất viện. Song các bác sĩ cho hay, hiện không thể đẩy số thuốc đó ra khỏi cơ thể và yêu cầu ông Yên tiếp tục theo dõi, một tháng sau sẽ kiểm tra lại.

Ông Yên cũng cho biết, từ ngày xảy ra sự việc đến nay, ông Phương không có một lời hỏi thăm hoặc xin lỗi. “Sức khỏe tôi đã bình phục nhưng còn mê sảng lúc ngủ, miệng thi thoảng có mùi kháng sinh và vị đắng,” ông Yên nói.

Hiện ông Yên đang đề nghị cơ quan chức năng làm rõ tội “Xâm hại sức khỏe và cố ý gây thương tích” của ông Phương. (Tr.N)

Việt Nam lo lắng đón bão Doksuri sẽ ập vào Bắc Trung Bộ

Vĩnh Phúc: Phụ huynh vây xe đưa rau quả thối vào trường học

VĨNH PHÚC, Việt Nam (NV) – Nghi ngờ con em bị cho ăn thực phẩm bẩn ở trường, sau một thời gian theo dõi, phụ huynh đã mật phục bắt quả tang xe chở nhiều rau quả thối rữa được chuyển tới trường tiểu học xã Lý Nhân, huyện Vĩnh Tường.

Theo báo Lao Động, ông Trần Hùng Mạnh, chủ tịch xã Lý Nhân, huyện Vĩnh Tường, xác nhận khoảng 4 giờ 30 phút chiều 12 Tháng Chín, người dân bắt quả tang một xe chở thực phẩm hư thối đến cung cấp cho bếp ăn Trường Tiểu Học Lý Nhân.

Thông tin từ người đăng tải clip cho biết, thời gian gần đây, nghi ngờ về việc trường học nhập thực phẩm hỏng, kém phẩm chất, không rõ nguồn gốc xuất xứ đem về chế biến cho học sinh bán trú ăn trưa nên người dân đã tổ chức “mai phục” để bắt quả tang.

Trong đoạn clip, có rất đông người, trong đó có cả lực lượng công an xã vây quanh một xe chở đầy rau quả, trứng… Một số người dùng tay kiểm tra những loại rau quả trong xe có biểu hiện thối rữa, thậm chí xuất hiện cả dòi bọ bên trong.

Cụ thể như quả bí xanh, đu đủ đã không còn tươi, su su mọc rễ, bí đỏ thối… Không những thế, có người đập thử một quả trứng, bằng mắt thường cũng có thể thấy quả trứng này rất loãng, lòng đỏ nát, dấu hiệu của việc trứng đã hỏng.

Theo ông Mạnh, ngay sau khi phát giác ra sự việc, người dân đã báo với chính quyền địa phương. “Xuống đến nơi, thấy bà con phản ảnh sự việc tương đối chính xác, rau quả chở đến không được tươi tốt, quả bí, quả bầu khi cắt ra thì bên trong đã chuyển sang màu vàng, úng thối khiến mọi người có mặt tức giận…,” ông nói.

Xã Lý Nhân đã lập biên bản, mời đại diện công ty cung cấp thực phẩm và người chở rau quả lên làm việc, đồng thời báo với công an huyện, các cơ quan chuyên môn khác.

“Số thực phẩm trên là do công ty ký hợp đồng với nhà trường nên không bắt giữ người vận chuyển, chỉ bắt viết bản tường trình, lập biển bản. Còn trách nhiệm của nhà trường cũng như các bên liên quan, các cơ quan chức năng vẫn đang tiến hành làm rõ. Hiện mẫu đem đi kiểm định, chưa có kết quả,” ông Mạnh cho biết thêm. (Tr.N)

Kiểm tra hàng ngàn bản án của nữ thẩm phán xài bằng giả

Pháp muốn cấm học sinh mang điện thoại vào lớp

PARIS, Pháp (NV) – Bộ Trưởng Giáo Dục Pháp Jean-Michel Blanquer vừa tạo ra cuộc tranh cãi lớn lao về việc cấm học sinh mang điện thoại vào trường, một điều từng được Tổng Thống Emmanuel Macron hứa hẹn trong thời gian tranh cử.

Trong cuộc phỏng vấn dành cho tờ tạp chí Express, ông Blanquer nói rằng các học sinh có thể sẽ bị yêu cầu cất điện thoại của mình vào hộp an toàn khi đến trường hoặc trước khi vào lớp, theo bản tin của hãng thông tấn AFP.

“Tại các cuộc họp nội các, chúng tôi cất điện thoại của mình vào các hộc riêng, trước khi ngồi xuống họp. Tôi thấy điều này cũng có thể thực hiện ở bất cứ nơi nào khác, kể cả lớp học,” ông cho hay trong cuộc phỏng vấn.

Trong thời gian tranh cử, ông Macron, 39 tuổi, hứa hẹn sẽ cấm học sinh trung và tiểu học mang điện thoại vào lớp.

Việc sử dụng điện thoại di động trong lớp học đã là điều bị cấm ở Pháp dù rằng các cuộc thăm dò cho thấy nhiều học sinh thú nhận là vẫn lén mang theo, bản tin AFP cho biết.

Một trong những nhóm đại diện phụ huynh học sinh lớn nhất nước Pháp, có tên là Peep, cho hay họ nghi ngờ việc thi hành được lệnh cấm này.

“Cứ tưởng tượng một trường trung học với 600 học sinh. Liệu chúng ta có buộc chúng phải bỏ tất cả các điện thoại vào cùng một hộp hay không? Làm sao giữ các điện thoại và sau đó trả lại cho từng người?” (V.Giang)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 13 tháng 9 năm 2017

Thụy Điển tập trận lớn nhất từ 20 năm vì đe dọa từ Nga

STOCKHOLM, Thụy Điển (NV) – Quốc gia trung lập Thụy Điển vừa mở cuộc tập trận lớn nhất từ hai thập niên nay, với khoảng 19,000 quân cùng sự tham dự của các quốc gia NATO. Sau nhiều năm cắt giảm ngân sách quốc phòng khiến tiềm năng quân sự xuống thấp, Stockholm nay phải lo sợ trước sự hung hăng của Moscow.

Trước cuộc tập trận của Nga ở Belarus, lớn nhất kể từ năm 2013, vốn theo NATO thì sẽ có đông đảo lính tham dự hơn là con số 13,000 Nga công bố, cuộc tập trận của Thụy Điển sẽ giả dụ là có tấn công từ phía Đông vào đảo Gotland ở biển Baltic, theo bản tin Reuters.

“Tình hình an ninh nay trở nên xấu đi,” theo ông Micael Byden, tư lệnh quân đội Thụy Điển, khi thuyết trình báo chí về cuộc tập trận kéo dài ba tuần.

Thụy Điển, cũng như các quốc gia vùng Baltic, Ba Lan và Tây Âu, hiện đang rất lo ngại sau khi xảy ra vụ Nga chiếm đóng và sát nhập bán đảo Crimea ở Hắc Hải năm 2014, cùng là việc hỗ trợ thành phần nổi dậy ở Đông Ukraine.

Khoảng 1,500 lính Mỹ, Pháp, Na Uy và các quốc gia khác trong khối NATO cùng tham dự cuộc tập trận mang tên Aurora này, theo Reuters.

Thụy Điển, không là thành viên NATO, quyết định tăng cường quân đội sau nhiều năm giảm chi quốc phòng và đưa lại chính sách quân dịch. (V.Giang)

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Tư, ngày 13 tháng 9 năm 2017

Cựu Dân Biểu Phan Thiệp

Cụ Ông Dược Sĩ Bùi Thiệp

Sống trong ‘mắt bão’ Irma

Irma, cái tên không phải riêng tôi mà hàng triệu người không thích! Cho dù người có đẹp tuyệt vời hay sexy cũng không mấy ai thèm nhìn cả! Do đó nếu ai mang cái tên nầy thì đành xin lỗi vậy!

“Mợ” Irma cứ lù lù tiến từng bước, mà Tổng Thống Trump ví von là con quái vật, đến từ ngoài biển khơi Caribe, sau khi hạ gục Keys West, vùng cực Nam của tiểu bang Florida, tiến vào nội địa Hoa Kỳ.

Hầu hết các dự báo thời tiết đều khá giống nhau. Là mắt “Mợ” Irma cấp 4 đang nhìn đau đáu khu vực Miami, Fort Lauderdale, rồi sẽ đi thẳng gần như 90 độ theo hướng Bắc, như vậy toàn tiểu bang Florida từ cực Nam đến cực Bắc sẽ hứng trọn, vì bão rộng 370 miles nên bao trùm hết cả chiều ngang. Như vậy thì người từ Keys West, Miami, Fort Lauderdale… chỉ còn cách duy nhất chạy trốn là trực chỉ hướng Bắc.

Người lũ lượt chạy phía trước còn Mợ Irma nhẩn nha đuổi theo sau lưng mà không thể né sang trái hay phải! Highway chỉ có I-95 đến Jacksonville và I-75 đến Tallahessee, là 2 thành phố cực Bắc của tiểu bang sau 8 tiếng lái xe nếu không bị kẹt. Đến được đó rồi mới có thể né bằng cách rẽ trái theo I-4 về hướng Tây, đến Panhandle, qua Louisiana hay Texas. Còn bên phải là hướng Đông bị Đại Tây dương án ngữ, đang chờ sóng dữ. Tuyệt lộ!

Con chúng tôi ở Fort Lauderdale, nằm ngay trong mắt “Mợ,” nên dù nhà đã gắn hệ thống chống bão kiên cố cũng đành bỏ chạy lên hướng Tây Bắc, đến nhà con gái chúng tôi, cách 4 tiếng lái xe trước đó 3 ngày. Phải phòng hờ vì có con nhỏ và sợ bị kẹt xe giữa đường, cho dù khu vực này theo dự báo cũng trên đường đi của mắt bão.

Còn H.H và tôi xuống hướng Đông Nam, phụ lo với gia đình con gái vì cháu có con dại và tuổi teen, cách 1 tiếng lái xe. 3 gia đình gom lại đây, dù nhà này chưa kịp làm hệ thống chống bão. Bên ngoài thì ba hồi nắng, ba hồi mưa lất phất từng cơn bão rớt. TV mở thường trực, nhưng iPhone cập nhật nhanh hơn nên dù mưa gió có gào thét trên TV cũng mặc. Cứ nhìn iPhone mà dự tính.

“Mợ” Irma vừa dẫm đạp xong Keys West dưới gót chân, đang tiến vô đất liền và hơi mất sức, xuống còn cấp 3. Chưa kịp vui thì vì gặp vùng khí hậu ấm hơn nên sức “Mợ” tăng trở lại cấp 4! Các thông tín viên căng thẳng, vất vả trực tiếp làm phóng sự. Vị thống đốc tiểu bang liên tục kêu gọi dân khẩn cấp di tản trước khi quá muộn. Tình hình đã vô cùng nguy hiểm! Ông vốn rất từ tốn hiền hòa bây giờ cũng không giấu được nỗi lo trong câu nói. Thế mới biết trách nhiệm của lãnh đạo.

Tôi một mình trở về nhà trong đêm vì H.H và các con phải ở lại lo cho các cháu nhỏ. Sáng dậy sớm đã bắt đầu gắn hệ thống chống bão. Cật lực hơn nửa ngày ngôi nhà đã như một pháo đài. Nhưng để tránh cảnh tối om, vài cái cửa tôi chỉ bọc 2/3 đợi khi bão đến gần mới đóng kín. Thế mới biết ánh sáng trời đáng quý đến như thế nào!

Tất cả đã sẵn sàng nhưng chưa biết “Mợ” Irma muốn viếng thăm ai?

Trời chập choạng tối, chắc lại một đêm khó ngủ. Đến lúc này con trai tôi quyết định về lại Fort Lauderdale với hy vọng thành phố sẽ không còn nằm trong mắt bão nữa, vì đang đi lệch về bờ biển phía Tây, tức nơi đang tạm trú, ngay trong tầm mắt bão. Tôi tức tốc ra xe, đem chiếc SUV mới đầy xăng xuống để gia đình cháu trở về được an toàn hơn. Tám giờ tối chia tay. HH và tôi theo hướng Bắc về lại nhà, còn chiếc SUV xuôi Nam đi về hướng bão đang đến, ngược dòng với người di tản.

Còn 24 tiếng nữa mới biết thật sự mắt bão đổ bộ vào đâu!

Thêm một đêm trôi qua và một ngày mới căng thẳng hơn. Tối nay bão sẽ đổ bộ. Mắt bão không còn nhìn đăm đăm Fort Lauderdale nhưng lại hướng về 2 thành phố chúng tôi và con gái đang sống. Ba giờ chiều gia đình cháu và thân nhân chạy lên nhà tôi cho dù vẫn không có gì chắc chắn bão sẽ trực tiếp gõ cửa nơi nào. Nhà đầy người nhưng vui. Trong hoàn cảnh nầy mới biết việc chơi đùa với trẻ thơ có tác dụng xả stress tuyệt vời. Gấp cả trăm lần hơn âm nhạc!

Hướng gió vẫn từ từ nhích về bờ biển phía Tây Bắc. Fort Lauderdale thoát ra vòng ngoài của mắt bão, dù vẫn ở cấp 3! Rồi bão đập vào Naples, lên Fort Myers. Mắt bão dọc theo bờ biển phía Tây và chỉ trong vòng 4, 5 tiếng nữa sẽ đến thành phố tôi đang ở! Mưa gió bắt đầu mạnh hơn, đập rào rào quanh cửa. Điện, nước chắc sẽ bị cúp nên mọi việc ăn uống tắm rửa phải xong sớm. Điện cúp thì đã có đèn và máy phát điện dự phòng nhưng nước cúp là tai họa cho việc ra vào toilet. Do đó 2 bồn tắm được hứng nước dự trữ.

Khuya nay sẽ là đêm mất ngủ vì khi mắt bão đi ngang qua sẽ nghe tiếng hú ghê rợn. Nếu qua nhanh còn đỡ nhưng chậm thì cây sẽ trốc gốc, nhà sẽ sụp, sẽ bay nóc và mạng người… Mọi hỗn loạn không thể lường trước.

Loay hoay trên ghế bỗng vướng vướng phía sau lưng, tôi quay lại mới hay HH đã đem 2 nhánh lan đang treo lơ lửng với 2 bông chớm nở. “Nụ cười” của hoa thật đáng yêu, làm dịu lại cơn lo!

Còn 3 tiếng nữa thì “Mợ” Irma mới chịu xuống nước, chỉ còn gió cấp 2 và chuyển hướng vào lại nội địa. Tất cả chúng tôi đều thở phào. Iphone chợt kêu lên một tràng dài. Mở nhìn, thì ra đó là còi báo động của County cho biết bão đang tiến vào trong khu vực. Rồi tin vui òa vỡ. Bão đã suy yếu, biến thành cơn bão nhiệt đới. Điện cúp. Nhà chìm trong bóng tối. Mưa gió rào rào bên ngoài. Tiếng mưa gió bây giờ không còn vẻ uy hiếp nữa nhưng là thứ âm điệu buồn buồn, trầm trầm, rạt rào dễ ru mình vào giấc ngủ.

Bão Irma gậy nhiều thiệt hại cho nông nghiệp Florida

Sáng dậy sớm, tôi hé mở cửa chính vì đây là cửa còn lại duy nhất để ra vào. Trời đang mưa, xám xịt. Gió vẫn thổi. Những cộng lá palm đang oằn mình chao lượn. Thảm cỏ trước sân và mặt đường đầy nhánh cây gãy. Nước lênh láng chảy mạnh dọc 2 bên đường. Bước ra ngoài, kính đeo mắt bị mờ đục. Một cảm giác mới lạ len lén vào tâm tư. “Sau cơn mưa trời lại sáng” còn sau cơn bão?

Tôi vuốt mặt vì nước mưa nhòe nhoẹt mới hay ra quanh miệng và cằm thật thô ráp. À, thì ra cái thằng râu đã lợi dụng thời cơ phát triển nhanh! Rồi nghĩ đến mấy cái text của bạn bè thăm hỏi. Một thằng xỉa xói: “Con nhà giàu đứt tay bằng ăn mày đổ ruột.” Tôi chửi lại, “Con nhà giàu đứt tay bằng ăn mày vô… toilet”! Thế mới biết tình bạn từ khắp nơi, kể cả từ Úc. Một hạnh phúc khó tả.

Buổi trưa chạy xe một vòng ra phố. Cây cối gãy đổ khắp nơi. Hệ thống đèn đường gần như tê liệt. Đến mỗi ngã tư đều tự động ngừng như 4 ways stop. Ai đến trước đi trước. Không chen lấn giành đường. Thoát cơn tai biến, dù đang ngỗn ngang mọi thứ nhưng con người vẫn tôn trọng trật tự chung. Một nét văn minh tiềm ẩn trong mỗi cá nhân mà chỉ những nước văn minh mới có được.

Trong đời sống hàng ngày ít ai nghĩ đến sự bé bỏng của thân phận người. Nhưng khi đối mặt với cuồng nộ của thiên tai mới thấy hết được. Cái còn lại là thương yêu. Harvey tàn phá Houston, Texas hay Irma tàn phá Florida rồi sẽ qua đi khi cùng nhau góp bàn tay để xây dựng lại. Nhưng khi thương yêu mất đi thì chỉ có đổ vỡ và chẳng còn lại gì.

Nghĩ về quê hương, vẫn không hiểu tại sao Cộng Sản cứ hủy hoại con người về mọi mặt? Đặc biệt về môi trường và nhân cách?

Cụ Ông Giuse Trần Văn Thức

Bão Doksuri tăng tốc hướng vào Bắc Trung Bộ Việt Nam

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chưa có dấu hiệu cho thấy cơn bão số 10, tên quốc tế là Doksuri, sẽ suy yếu. Dự báo, trong 36 giờ tới cơn bão này sẽ đổ bộ vào các tỉnh từ Nam Định đến Quảng Bình.

Theo báo Thanh Niên, tại cuộc họp Ban Chỉ Đạo Trung Ương Về Phòng Chống Thiên Tai (Ban Chỉ Đạo) hôm 13 Tháng Chín, ông Hoàng Đức Cường, giám đốc Trung Tâm Dự Báo Khí Tượng Thủy Văn Trung Ương, cho biết bão số 10 đang ở cuối cấp 8, đầu cấp 9 và giật cấp 11.

Dự báo, bão sẽ còn tăng lên cấp 10 đến cấp 11, tương đương tốc độ gió 90-115 km/giờ, giật cấp 14. Khi đi vào vịnh Bắc Bộ, bão sẽ có sức gió mạnh cấp 12, giật cấp 15.

Ông Cường dự báo, khoảng chiều tối 15 đến rạng sáng 16 Tháng Chín, bão số 10 sẽ đổ bộ vào đất liền Việt Nam từ Nam Định đến Quảng Bình, trọng tâm cơn bão đổ bộ là Nghệ An và Hà Tĩnh.

Ông cũng cảnh báo, do ảnh hưởng của bão số 10, vùng có gió mạnh từ cấp 6 trở lên kéo dài từ Quảng Ninh đến Thừa Thiên-Huế. Các tỉnh từ Nam Định đến Quảng Trị có gió cấp 8.

Các tỉnh từ Thanh Hóa đến Quảng Bình gió mạnh cấp 12. Nước biển dâng cao 2-3 mét, vùng bờ biển có sóng cao trên 5 mét. Đồng thời, đề nghị Ban Chỉ Đạo đưa ra mức cảnh báo nguy hiểm cấp độ 4 và đây là mức cảnh báo có cấp độ cao nhất từ trước đến nay.

Tại cuộc họp, ông Nguyễn Xuân Cường, bộ trưởng Bộ Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn, trưởng Ban Chỉ Đạo, lưu ý dự báo bão số 10 sẽ đổ bộ vào đất liền Việt Nam với phạm vi ảnh hưởng rất rộng, lên tới 500-600 km.

“Các trận bão gần đây ảnh hưởng đến Việt Nam đều gây ra những đợt mưa lớn. Hiện tại, các hồ lớn, nhỏ tại khu vực miền Bắc và Bắc Trung Bộ đã tích đầy nước. Các hồ thủy điện lớn khu vực phía Bắc cũng đang mở cửa xả đáy. Nếu mưa lớn tiếp tục xảy ra, hồ Hòa Bình phải mở năm cửa xả lũ và đây là vấn đề rất nguy hiểm cho toàn bộ vùng hạ du,” trưởng Ban Chỉ Đạo nói.

Bộ trưởng Bộ Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn cũng yêu cầu các tỉnh từ Quảng Ninh đến Khánh Hòa ban hành lệnh cấm biển và xem xét tình huống cho học sinh nghỉ học bắt đầu từ ngày 14 Tháng Chín. Việc dự báo bão phải cập nhật liên tục, có tham khảo từ các trung tâm quốc tế để thông tin kịp thời cho người dân chủ động ứng phó. (Tr.N)

Bắt quả tang thực phẩm bẩn được đưa vào bếp ăn trường học ở Vĩnh Phúc

Thái Nguyên kiểm tra lại các bản án của thẩm phán xài bằng giả

THÁI NGUYÊN, Việt Nam (NV) – Nữ thẩm phán tòa án thành phố Thái Nguyên bị tố sử dụng bằng giả đã bị cho “ngồi chơi xơi nước.” Hàng ngàn vụ án do bà này xét xử cũng đang được cho kiểm tra, rà soát lại.

Ngày 13 Tháng Chín, nói với báo Lao Động, ông Nguyễn Ngọc Ánh, chánh án tòa án thành phố Thái Nguyên, cho hay: “Sẽ rà soát toàn bộ bản án, quyết định do Thẩm Phán Nguyễn Thị Nga ban hành.”

Ông cho biết, việc Thẩm Phán Nguyễn Thị Nga (41 tuổi) sử dụng bằng trung học phổ thông giả để thi vào trường Đại Học Luật Hà Nội rồi ra làm nghề, được giới chuyên môn đánh giá là “đặc biệt nghiêm trọng, được dư luận quan tâm.” Chính vì lẽ đó, ngành tòa án tỉnh Thái Nguyên quyết định sẽ tiến hành rà soát toàn bộ bản án, quyết định do Thẩm Phán Nga ban hành, qua đó phúc trình lãnh đạo tỉnh để xem xét, đánh giá.

“Để tránh những sai phạm nghiêm trọng tương tự, tỉnh Thái Nguyên đã tiến hành rà soát toàn bộ hồ sơ cán bộ liên quan đến hai cấp tòa huyện và tỉnh. Sau khi xem xét, hiện tại chưa phát giác trường hợp nào tương tự như bà Nga,” ông nói.

Liên quan đến vụ việc, ngày 11 Tháng Chín, ông Lê Tiến Châu, hiệu trưởng Trường Đại Học Luật Hà Nội, đã ban bố quyết định thu hồi bằng tốt nghiệp đại học luật của bà Nguyễn Thị Nga, với lý do “bà Nga đã sử dụng bằng tốt nghiệp trung học phổ thông giả để thi vào trường.”

Trước đó, sau khi có đơn tố cao bà Nga sử dụng bằng giả, trả lời tòa án tỉnh Thái Nguyên về chuyện bà Nga đã tốt nghiệp trung học phổ thông hay chưa, Sở Giáo Dục tỉnh Thái Nguyên đã có văn bản khẳng định “bà Nguyễn Thị Nga đã thi trượt tại kỳ thi tốt nghiệp năm 1994.”

Chưa tin vội, tòa án tỉnh Thái Nguyên đã tiến hành xác minh tại trường cấp 3, nơi bà Nga đã học. Khi đối chiếu các thông tin trên văn bằng của bà Nga, cơ quan chức năng mới phát giác, số hiệu trên bằng tốt nghiệp trung học phổ thông mang tên một người khác.

Thế nhưng không thừa nhận sự dối trá của mình, bà Nga đã có văn bản biện minh rằng: “Sau khi có điểm thi tốt nghiệp, tôi đã làm đơn phúc khảo bài thi và được cấp giấy chứng nhận tốt nghiệp tạm thời. Tôi dùng giấy này để dự thi và trúng tuyển Trường Đại Học Luật Hà Nội. Đến năm 1999, thì được cấp bằng tốt nghiệp cử nhân Luật hệ chính quy.”

Tuy nhiên, theo ông Lê Tiến Châu, với việc sử dụng bằng giả nên “Từ ngày 7 Tháng Chín, 2017, toàn bộ kết quả học tập cũng như tấm bằng tốt nghiệp Đại Học Luật Hà Nội của bà Nga bị vô hiệu.” (Tr.N)

Bắt quả tang thực phẩm bẩn được đưa vào bếp ăn trường học ở Vĩnh Phúc

Hà Nội quyết xây bảo tàng vắng như… chùa Bà Đanh gần $490 triệu

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Một bảo tàng ở Hà Nội được báo chí mô tả là “vắng như… chùa Bà Đanh,” vẫn đòi 11,000 tỷ đồng (gần $490 triệu) xây mới.

Từ mấy năm nay, nhiều người Hà Nội biết đến Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia không phải vì những hiện vật thú vị, mà vì đây là nơi cho nhà hàng bia hơi Lan Chín… thuê mặt bằng.

Gần đây, bảo tàng này lại gây chú ý khi báo chí đăng tin Bộ Xây Dựng gửi công văn đến Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc về tình trạng thiếu vốn xây dựng.

Truyền thông Việt Nam ghi nhận Bảo Tàng Lịch Sử Quốc gia có tổng mức đầu tư 11,000 tỷ đồng, tọa lạc tại khu đô thị mới tây Hồ Tây, Hà Nội, với tổng diện tích gần 10 hécta.

Công trình được khởi động từ năm 2014 nhưng đến nay vẫn “dậm chân tại chỗ,” theo báo Tuổi Trẻ.

Báo này hôm 13 Tháng Chín dẫn lời ông Nguyễn Quang Nam, giám đốc Ban Quản Lý Dự Án Đầu Tư Xây Dựng Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia, cho biết Bộ Xây Dựng đề nghị chính phủ bỏ ra hơn 11,000 tỷ đồng để xây bảo tàng là vì “chủ trương của chính phủ nhiệm kỳ trước, được sự thống nhất của nhiều đơn vị, bộ ngành liên quan chứ không phải là ý kiến của riêng ai.”

Theo báo điện tử Zing, Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia “sớm nhất năm 2021 mới được khởi công” và “đưa vào sử dụng năm 2024.”

Một người dân Hà Nội, ông Nguyễn Bá Ngọc, chủ tịch công ty NBN Media, bình luận trên Facebook: “Mong là trong vòng 50-100 năm nữa, các ông các bà đừng xây cái Bảo Tàng Lịch Sử Quốc gia với chi phí 11,000 tỷ đồng kia cho chúng tôi nhờ. Với tài năng vô hạn của các ông các bà như đã làm cái Bảo Tàng Hà Nội này thì phần chắc sẽ vừa phí đất vừa phí tiền thôi.”

Từ một góc độ khác, Doanh Nhân Nguyễn Văn Đực viết: “Tôi phản đối vụ  xây bảo tàng 11,000 tỷ đồng. Dẹp ngay các ‘não tàn’ này đi, biết bao bảo tàng vắng lạnh vô dụng hao tốn tràn lan rồi, hãy gom các bảo tàng chung lại với nhau, giống như đi xe buýt, xe Grab chung. 11,000 tỷ đồng là con số quá lớn, trong lúc ngân sách khánh tận, phải tăng giá xăng lên hơn $1/lít và còn đề xuất thuế VAT lên 12%…”

Một bài trên báo Tuổi Trẻ ghi nhận hầu hết các bảo tàng ở Hà Nội hiện nay đều “nằm ở vị trí đắc địa,” và “gần như bảo tàng nào cũng cắt một phần đất cho tư nhân thuê để tăng nguồn thu” trong lúc lượng khách tham quan ít ỏi.

Một bảo tàng khác, Bảo Tàng Hà Nội có kinh phí 1,600 tỷ đồng (hơn $70 triệu) được báo điện tử VNExpress hôm 12 Tháng Chín ghi nhận đang trong tình trạng “tạm trưng bày sau bảy năm khánh thành.”

Bảo tàng này “có thời điểm lượng khách còn ít hơn số nhân viên bảo vệ trông coi hiện vật,” theo VNExpress.

Từ Ba Lan, nhà văn Trần Quốc Quân bình luận: “Với cùng một khoản tiền đầu tư, tôi chọn xây 2,000 trường Lũng Luông thay vì một Bảo Tàng Lịch Sử Quốc Gia lớn nhất Đông Nam Á.” (T.K.)

Cán bộ thú y dùng ống chích cho súc vật đâm trưởng thôn nhập viện

Florida: Năm người chết trong viện dưỡng lão vì quá nóng

HOLLYWOOD, Florida (AP) – Năm người cao niên trong một viện dưỡng lão nóng bức ở thành phố Hollywood, tiểu bang Florida đã chết sau bão Irma, trong lúc có thêm nhiều mối đe dọa sau bão, gồm cả tình trạng nóng bức, tai nạn khi dọn dẹp cây cối và khí độc từ các máy phát điện cá nhân.

Cảnh sát trưởng thành phố Hollywood, ông Tom Sanchez, cho hay các điều tra viên tin rằng năm cái chết ở khu Hollywood Hills đều liên quan đến tình trạng nóng bức, nói thêm rằng nơi này bị phong tỏa và cuộc điều tra hình sự đang tiếp tục.

Có khoảng 115 bệnh nhân được di tản khỏi nơi này, vốn bị mất điện trong thời gian có bão và máy điều hòa không khí không hoạt động.

Cũng ở Miami, một khu chung cư ở Coral Gables phải di tản sau khi giới hữu trách thấy rằng việc bị mất điện khiến nơi này không an toàn cho cư dân cao niên tại khu vực có tên Century Village vì hệ thống thang máy không hoạt động khiến người ở các tầng trên không thể nào xuống dưới.

Ngoài ra, cũng có ít nhất năm người chết và hơn một chục người khác phải vào bệnh viện điều trị vì  hít phải thán khí từ máy phát điện ở Orlando, Miami và Daytona Beach.

Ngoài các cái chết trong nhà dưỡng lão, có ít nhất 13 người khác ở Florida chết trong các trường hợp có liên hệ tới bão Irma, với nhiều vụ xảy ra sau khi bão đã đi qua. Một người đàn ông ở Tampa chết sau khi chiếc cưa máy ông đang sử dụng cắt cây đổ ngã, bật trở lại và cắt đứt động mạch cổ. (V.Giang)

TT Trump mời lãnh đạo Dân Chủ ăn tối bàn về DACA

Vu Lan báo hiếu tại Tổ đình Minh Đăng Quang

SANTA ANA, California (NV) – Tổ đình Minh Đăng Quang Santa Ana vừa cử hành đại lễ Vu Lan Báo Hiếu năm 2017 và lễ tưởng niệm Tôn Sư Đức Pháp Chủ Thích Giác Nhiên trong không khí trang nghiêm, thanh tịnh vào Chủ Nhật 10 Tháng Chín.

Buổi lễ có sự hiện diện của Hòa Thượng Thích Minh Tuyên, viện trưởng Viện Hành Đạo Giáo Hội Phật Giáo Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới, viện chủ tổ đình Minh Đăng Quang; Hòa Thượng Thích Minh Hồi, phó viện trưởng Viện Hành Đạo Giáo Hội Phật Giáo Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới; Hòa Thượng Thích Pháp Trí, trú trì tổ đình Minh Đăng Quang, Giáo Sư Lê Phước Sang, hội trưởng Hội Đồng Trung Ương Hội Phật Giáo Hòa Hảo; các thân hào nhân sĩ, cùng đông đảo đồng hương Phật tử.

Sau nghi thức khai mạc, Hòa Thượng Thích Minh Hồi đọc diễn văn nói về ý nghĩa Lễ Vu Lan.

Tiếp theo, Hòa Thượng Thích Minh Tuyên ban đạo từ, cầu nguyện thế giới hòa bình, nhân sinh an lạc, cầu nguyện quê hương Việt Nam sớm được hưởng thanh bình, nhân dân Việt Nam tại quốc nội, quốc ngoại và trên thế giới được thân tâm thường lạc, và cầu nguyện chư hương linh cữu huyền thất tổ cõi ta bà được siêu sanh tịnh độ, xin cầu nguyện cho các nạn nhân bão Harvey vừa qua.

Phật tử dâng y bát cúng dường lễ Vu Lan tại tổ đình Minh Đăng Quang. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Khói trầm cùng tiếng kinh cầu cúng dường tam bảo, trong thời kinh sám Vu Lan, hòa theo gió mang hương trầm lan tỏa khắp nơi.

Tiếp theo là nghi thức bông hồng cài áo cùng dâng quà cho các cụ cao niên, cũng là tấm lòng thành kính cảm niệm của hòa thượng viện chủ, kính dâng đến các bậc cha mẹ hiện tiền.

Phật tử Ngọc Duyên đến từ tịnh xá Ngọc Minh, San Diego, làm rơi lệ nhiều người tham dự khi đọc bài thơ ‘Con Hiểu’ để cảm niệm công đức cha mẹ, có đoạn nhắc đến ơn đức sinh thành: “Nếu một mai thấy cha già mẹ yếu. Hãy thương yêu và thấu hiểu song thân. Những lúc ăn mẹ thường hay vung vãi. Hay tự cha không mặc được áo quần. Hãy nhẫn nại nhớ lại thời thơ ấu. Mẹ đã chăm lo tã, áo, bế bồng. Mớm cho con từng miếng ăn hớp sữa. Cho con nằm trong nệm ấm chăn bông.”

Phật tử Đồng Bảo, cư dân Garden Grove, xúc động nói “hôm nay dự lễ mới biết chuyện vì sao Phật quỳ lạy đống xương khô bên đường. Vì theo sự sinh tử luân hồi, con người thay nhau làm cha mẹ, vợ chồng con cái lẫn nhau từ bao nhiêu kiếp, trong đống xương khô ấy có ông bà cha mẹ của Phật. Ngài cũng dạy rằng xương người đàn ông nặng và trắng, còn xương người đàn bà nhẹ và đen hơn, vì người mẹ mang thai chín tháng mười ngày, nuôi con cho bú 3 năm, bao nhiêu sinh lực tinh túy trong người mẹ đều hao mòn tiêu tán vì con.”

“Đã làm mẹ của bốn người con, tôi hiểu rất rõ điều này và cảm thấy nhớ thương mẹ tôi vô cùng, thế mới biết công ơn mẹ to lớn như thế nào!” bà xúc động nói.

Cô Lan Anh, cư dân Santa Barbara, cho biết dự lễ Vu Lan tại tổ đình Minh Đăng Quang từ ba năm qua. Cô phải thức từ 4 giờ sáng để lái xe đi dự lễ, thêm 3 tiếng kẹt xe mới đến được tổ đình.

“Mẹ tôi mất 20 năm rồi, chỉ còn cha 87 tuổi hiện đang sống ở Sóc Trăng, Việt Nam. Hàng tháng tôi thường xuyên gởi tiền, sữa và thuốc bổ về để phụng dưỡng cha già. Mỗi lần nhớ thương con, ông thường hay kéo đờn cò,” cô cho biết.

“Tổ đình Minh Đăng Quang rất chu đáo, thiết lễ thật trang nghiêm thanh tịnh, từ lễ dâng y bát cúng dường, lễ bông hồng cài áo tưởng nhớ công đức sinh thành của cha mẹ, nhất là lễ dâng quà cho các cụ cao niên, thật tôn kính và thân mật giống như ở quê nhà. Tôi rất kính trọng lễ Vu Lan, mình phải biết kính trọng cha mẹ hiện tiền cũng như quá cố, nhớ ơn cha mẹ để làm gương cho con cháu học theo đạo hiếu,”, cô nói thêm.

Hình ảnh bà Lê Thị Ánh Hồng, pháp danh Diệu Thanh, cư dân Santa Ana, người đưa mẹ ngồi xe lăn đến dự lễ từ thật sớm, trong suốt buổi lễ bà Hồng thường xuyên lau mặt và chăm bón thức ăn cho mẹ, đã gây xúc động cho mọi người tham dự.

Hòa Thượng viện chủ dâng quà các bậc cao niên. (Hình: Văn Lan/Người Việt)

Bà cho biết: “Cha mất rồi, nay còn mẹ già 83 tuổi. Mỗi mùa Vu Lan về, tôi thường đưa mẹ đến chùa dự lễ nghe kinh. Mỗi giờ phút trôi qua là biết mẹ càng lúc càng xa mình, đau buồn lắm nhưng không ai thoát khỏi cảnh đó cả, y như lời Phật dạy. Không có từ ngữ nào đủ để nói lên công đức sinh thành của cha mẹ cả.”

“Những khi đi qua các chùa, tôi thường hay ghé vô cầu nguyện cho cha mẹ, đồng thời coi có tượng Phật nào bị hư, sứt mẻ cần giúp phục chế lại, làm xong tôi thường cầu nguyện hồi hướng về tất cả các bậc cha mẹ ở khắp nơi, đó là việc làm công quả hiện nay, ngoài việc chăm sóc mẹ già bệnh tật,” bà chia sẻ.

Trong buổi lễ, Phật tử được thưởng thức chương trình văn nghệ do ban nhạc Hoàng Thanh, nhóm ca sĩ Ngọc Thiên Thanh và thân hữu tổ đình Minh Đăng Quang cúng duờng, cùng phần thọ trai do bếp chùa khoản đãi.

Mời độc giả xem phóng sự “Viet Love For Texas – Đại Nhạc Hội cứu trợ nạn nhân bão lụt Texas”

Truyện dịch và dịch giả

Vào lúc sáng sớm, một người bạn ghé nhà và trong câu chuyện, chúng tôi đã nhắc đến một số tác phẩm Việt Nam dịch ra ngoại ngữ, nhân đó, nhắc đến các dịch giả của ta, từ xưa đến 20 năm ở miền Nam Việt Nam.

Câu chuyện càng lúc càng dài ra, và tôi đứng dậy, tắt đèn lửa trong các phòng, ra khỏi nhà với người bạn. Kinh nghiệm cho biết sau khi chuyện trò với bạn trở về, có khi mình sẽ có đề tài cho bài viết hôm nay.

Đọc báo đâu đó, hay đọc hồi ký các nhà văn, người ta từng biết rời bỏ bàn giấy vào lúc chưa biết làm gì, khi trở về người ta có thể vội vàng hối hả viết, sợ không viết xuống ngay thì những gì đang có trong đầu sẽ tan biến mất. Đây là kinh nghiệm của tôi sáng hôm nay.

Trong khi uống cà phê, người bạn hỏi tôi đang viết gì. Câu trả lời là không có gì để viết. Tức là không biết viết gì. Bạn tôi không phải nhà văn chuyên nghiệp, song hằng năm đều có tác phẩm, đó là một tập đặc san mùa Xuân anh thực hiện mỗi năm ở hải ngoại. Trước di tản anh phục vụ trong ngành quân nhu, những năm gần đây năm nào anh cũng làm một tập san Xuân cho binh chủng của anh.

Những tập san của người Việt hải ngoại có một đặc điểm là tình cảm trong sáng: bài vở nội dung trình bày trong ngoài hầu như đều hướng về những cái đẹp, những gì đáng nhắc nhở – kỷ niệm ngày xưa con người thuở ấy và bây giờ, tất cả phải đẹp, vì người ta thường nói về những gì đáng nhớ, mà những gì còn nhở bây giờ vốn là những gì tốt đẹp của ngày xưa, nhất là tập san ấy làm vào dịp lễ Tết, quan trọng nhất là Tết Xuân Âm Lịch mỗi năm.

Và hôm nay chúng tôi nói đến những truyện hay đọc thời niên thiếu, nhất là những truyện hay ngoại quốc, và vì thế, tên tuổi các dịch giả hiện lên. Anh nói đến Nguyễn Hiến Lê, tôi nhắc đến Vũ Ngọc Phan, người đưa ra Nguyễn Văn Trung, kẻ nói đến Thạch Trung Giả.

Rồi lần lượt chúng tôi kể ra những tên dịch giả Việt Nam, nhân đó những gì dưới đây được ghi lại hầu những ai thấy cần hay muốn đi tìm những tác phẩm hay nước người đã dịch ra Việt Ngữ có thể có thêm ý kiến, hầu giúp trí nhớ chung một khi có thể cần đến, nhắc đến.

Mặt khác, quan trọng hơn: các tác phẩm cổ điển của văn học Việt Nam (trong vài thế kỷ trước) đã có những bản Anh ngữ nào, hầu chúng ta và các thế hệ sau, không rành chữ Hán và không rành cả chữ Pháp, có thể phải trông vào Anh ngữ để tìm hiểu?

Chúng ta nên bắt đầu bằng cách nhắc đến các tác phẩm cổ điển – các tác phẩm tạo dựng của nền văn hóa văn học các thế kỷ trước, rồi sẽ lần lượt đi xuống từ sâu xa tới hiện đại.

Đó là những bản dịch Đại Việt Sử Ký Toàn Thư, thơ Nam Quốc Sơn Hà Lý Thường Kiệt, Bình Ngô Đại Cáo của Nguyễn Trãi, Lĩnh Nam Chích Quái của Vũ Quỳnh, Việt Điện U Linh Tập của Lý Tế Xuyên… Những tác phẩm cổ đại trên hiện nay đã có các bản dịch Anh ngữ, hay Pháp ngữ.

Đến gần nữa là những Chinh Phụ Ngâm của Đặng Trần Côn, Đoàn Thị Điểm và cả một tản văn học Việt qua Pháp Ngữ đầu tiên ở “Nam Kỳ” – tức là thời người Pháp đến miền Nam và vài chục năm sau với những gì ta còn thấy bây giờ, qua các tên tuổi Trương Vĩnh Ký, Phạm Quỳnh, Nguyễn Hữu Đản…

Nhắc đến các vị này chúng ta sẽ nhớ đến những tờ báo quen thuộc trong các thư viện sau này: Đông Dương Tạp Chí, Phụ Nữ Tân Văn… Bài này không nhằm vào sự thẩm định văn chương của vấn đề, chỉ nhắc nhở tới những người và vài tờ báo từng nhằm phổ biến văn học việt Nam cho những người, những thế hệ không quen thuộc với các ngoại ngữ từng ngự trị trên đất nước ta trong các thời đại trước.

Các biến cố chính trị quân sự xảy ra trên đất nước từ thế kỷ 19 tới nay đã di hại không nhỏ cho sách vở, hàng trăm ngàn cuốn sách bị tiêu hủy, các dịch giả thời này có thể là nạn nhân của thời khác, biến cố gần nhất năm 1975 cho thấy thật là may mắn mà khoảng một triệu người Việt đã thoát ra khỏi biên giới đất nước.

Họ ra đi dù không mang theo gì nhiều, nhưng chính họ đã là vốn liếng làm sống lại một nền văn học bị kẻ thù mà đầu óc do ngoại bang chi phối, đã tiêu hủy hàng triệu cuốn sách. May thay, những người thoát khỏi tay giặc chính là những người từ hải ngoại làm sống dậy một nền văn học 20 năm mà nay đã sống tới gần một thế kỷ, và đang trở lại quê hương làm sống dậy tâm tư một dân tộc.

Ở đó, sách dịch đang còn đóng góp truyền đi tâm tư ấy, vừa cho nước ngoài, vừa cho các thế hệ sau ở hải ngoại – tầng lớp phải cần đến sách dịch để trở về một quê hương tinh thần của cha mẹ và tiền nhân họ. Đó là công việc của các thế hệ dịch giả hiện nay và trong tương lai.

Mời độc giả xem bình luận “Tình trạng chia rẽ trong cộng động người Việt trên đất Mỹ”(Phần 1)

Bài vọng cổ ‘Phàn Lê Huê’

Chiều Thứ Năm, 14 Tháng Chín, trong buổi sinh hoạt đờn ca tài tử thường lệ lúc 7 giờ tối tại phòng sinh hoạt nhật báo Người Việt, 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, sẽ có nhạc sĩ Văn Hoàng đờn lục huyền cầm, và vài cây đờn khác như đờn sến, đờn bầu, đờn tranh…

Ông Lê Quang Thế, trưởng ban tổ chức, cho biết các nhạc sĩ sẽ cùng hòa đờn cho các tài tử ca hát. Đây là một sinh hoạt hằng tuần của đờn ca tài tử hải ngoại.

Ngoài ra, buổi đờn ca tài tử sẽ có nhiều ca sĩ, tài tử cũng lần đầu tiên đến tham gia, và ca sĩ Triệu Mỹ Ngân điều khiển chương trình. Ban tổ chức mời tất cả tài tử giai nhân đến cùng sinh hoạt. Riêng những người yêu thích, chỉ muốn nghe đờn ca thì đến với tư cách khán giả. Vào cửa tự do, miễn phí. Liên lạc trưởng ban tổ chức, ông Lê Quang Thế (714) 454-7851.

Để giúp tài tử giai nhân có thêm bài ca xưa, chúng tôi xin đăng trọn bài vọng cổ sáu câu “Phàn Lê Huê” do nữ tài tử Kim Anh ca, được vô dĩa hát Asia thời đầu thập niên 1950.

1. Nhớ khi là thắm chỉ hồng, những tưởng là trọn đời em khắng khít giãi đồng tâm, nào hay đâu nay âm thầm mang số tàn hoa, cách cha xa chồng ôm lòng sầu oan gian nan về nơi cố thổ.

2. Mỗi phút ly tình em len lỏi ra đi là mỗi bước tình ly ghi dấu lên trên nẻo đoạn trường, Tiết Đinh San chàng ôi gánh cang thường đôi ta ấm êm thâm diệu, mà chàng bao nỡ dứt đoạn điệu sắt cầm để cho rả yến rời oanh, cho mảnh má hồng em cam mòn mỏi với chuỗi ngày xanh.

3. Cớ sự này mà xảy ra đây là, em tưởng chàng là trang mã thượng kiếm cung, đã thường lãnh ấn vàng nhị đệ nguyên nhung và đã từng day mũi để viễn chinh với quốc tặc, cho nên em mới thâu dụng Tiết Ứng Luông để cho chàng làm nha trão phòng lúc giang san điên đảo chàng có đủ cánh đủ vi mà ra bình định nơi biên thùy.

4. Ôi bất ngờ chỉ vì em thâu nạp một tùy tướng mà chàng nỡ đi hẹp lượng, hoài nghi bảo em rằng Tiết Ứng Luông là trang niên thiếu phương phi, dung nghi xuất chúng mà tại sao em lại đem lòng dung túng cho nó thì trông em chắc có chuyện thông gian, nên chàng bắt lỗi em chẳng trọn đạo tam cang, đoạn tay cắt đứt cuộc xướng tùy và lên án cho em là vô đạo với lỗi nghì.

5. Ôi ngước mặt kêu trời, trời cao có thấu bấm lá gan mà ôm ấp nỗi oan tình, ngỡ là mình làm cho chồng được rạng vẻ oai linh mà em cũng được mối tình đẹp phận, chớ biết đâu mình lo cho chồng nay phải thành ra đắc tội với chồng.

6. Ôi Hàn Giang ôi! Hàn Giang nơi đô thành buồn bực, chốn thị trấn quá não nề, cũng chính tại nơi Hàn Giang này mà xưa kia hớn hở theo chồng bỏ xứ ra đi, rồi nay khổ tâm xa chồng bỏ xứ trở về. Hàn Giang ôi! Hàn Giang còn y nguyên phong cảnh cũ mà sao phận mình cam chịu nỗi ngửa nghiêng.

Mời độc giả xem chương trình du lịch “Dân tộc Karen – Người cổ dài ở Thái Lan”(Phần 1)

Nguyễn Đức Cường – Nhịp tim lần về ngôi chùa nhỏ

Mùa Vu Lan. Mùa suối ngọt của tình mẫu tử. Mùa hoan hỷ của lòng biết ơn Cha Mẹ. Để nghe lòng mình được thấm đẫm niềm vui an lạc vị tha ấy. Để thấy lòng được ngân vang hạnh phúc trong những lời thơ…

Muốn mình mãi hạnh phúc để Thưa Mẹ như Nguyễn Lương Vỵ,.. Vâng thưa Mẹ!Con lần theo nếp áo / Áo sờn vai, hai bóng,một vuông chiều/Chiều rất thẳm chiều rất trầm yêu dấu/Như chưa từng. Thưa Mẹ!Biết bao nhiêu. Biết bao nhiêu, biết bao nhiêu, chỉ hạt lệ là đủ lượng để trả lời cho câu hỏi ấy. (Thơ NLV, Hòa Âm Âm Âm…)

Muốn mình đối diện được với Cao Xanh như TrangĐài Glassey Trầnguyễn khi ấp ưu núm ruột mình…khi yêu một người / là ta được chiêm ngắm dung nhan của Thượng Đế/ mẹ cũng vậy / trong phút đầu gặp con / con chào đời / trời đất thở ra tơ… (Thơ TGT, Mùa Yêu Con)

Với riêng tôi, mỗi khi chải đầu là tôi lại nhớ đến bàn tay mẹ, thuở bé mẹ hay chải đầu cho tôi, và bàn tay ấy là nguồn, mượt trên tóc tôi một dòng suối, gợn lên âm ba lục bát lời ru mềm đêm ngủ trẻ thơ. Ngẫm ra, ai cũng có một hình ảnh gần như là máu thịt, để khắc cốt ghi tâm, Tình Mẹ.

Tôi muốn bạn nghe thêm, một âm vang nữa của Mẹ, hiện thân cái đẹp vĩnh cửu,

Con ngồi đây lặng lẽ,
Thương nhớ hoài mùa Xuân.
Con ngồi đây quạnh quẽ,
Riêng Mẹ đã bao lần.

Mẹ là ngôi chùa nhỏ,
Ðón con về nương thân.
Mẹ là đôi mắt tỏ,
Tha cho con lỗi lầm.

Mẹ là Xuân bay qua,
Nuôi đời con khôn lớn.
Mẹ là hương sen ngát,
Về trong mộng hiền lành.

Như bầu trời lồng lộng,
Là mặt đất bao la,
Là mưa rào tuôn xuống,
Cho đường con thắm hoa.

Mẹ là nắng thênh thang,
Bình minh xưa chói rạng.
Là mây chiều lãng mạn,
Những ngày thơ huy hoàng.

Mẹ là đêm thức giấc,
Ðêm xanh biếc ngàn sao.
Là vô cùng đôi mắt,
Có sương mù trên cao.

Mẹ đi suốt mùa Hè,
Qua hối hả mùa Thu,
Và mùa Ðông tất tả,
Riêng cho con mùa Xuân.

Mời độc giả xem bình luận “Tình trạng chia rẽ trong cộng động người Việt trên đất Mỹ”(Phần 2)

Đây là toàn bài thơ Mẹ Là Ngôi Chùa Nhỏ của nhà thơ Nguyễn Ðức Cường. Gợi nơi tôi hình ảnh bước chân bé xíu lẫm chẫm xoắn xuýt bên chân mẹ, như hạt nước đang hối hả theo sông chạy ra biển để hòa vào bao la, như chiếc lá không ngần ngại bứt mình để yên ả bên cội ấm.

Và thơ ở đây, rất lạ, Mẹ, ngôi chùa nhỏ đang buông những nhịp chuông thiết tha, và có phải tiếng chuông tim mẹ là biểu tượng cho một tình yêu bất-khả-tư-nghì nên con, sau bao lỗi lầm vẫn còn niềm tin tìm về nương tựa để sống còn. Hình ảnh vừa thương yêu vừa kính ngưỡng khiến lòng người cảm động,được chuyên chở qua nhạc thơ 5 chữ nhịp nhàng, vừa vặn nhịp một câu nói ngắn, nên rất hợp với giọng tình tự kể chuyện. Chữ giản dị mà hàm súc ý nghĩa.

Mỗi một đoạn thơ là mỗi hình ảnh tỷ dụ sống động, gần gũi, về Mẹ. Con có thể ngủ yên và mộng hiền lành, vì mẹ là hương sen quanh nhà, ngoài vườn đêm. Con có thể bước đi và qua cơn nắng nỏ cuộc đời, ôi vì mẹ là hạt mưa rào, cho con thấy được bảy sắc cầu vồng chắp cánh con bay khi nắng mẹ chan hòa.

Và thơ kia, được cấy từ cảm xúc nào? Từ mái tóc mây mẹ êm như sóng vỗ mạn thuyền, từ ánh mắt dịu mỉm cười tỏa xuống mâm cơm chiều ấm áp, cho nên thơ con mới huy hoàng? Mẹ nuôi con ăn, nuôi thơ con lớn. Người thơ này quả đã tu từ kiếp nào. Giờ mới hiểu tại sao trời đêm lại nhiều sao đến thế,Mẹ là đêm thức giấc/Ðêm xanh biếc ngàn sao… Những vì sao không nói chỉ gửi vào lòng ta lấp lánh cho ta cùng lan tỏa ánh xanh. Hình ảnh này là một trong những lung linh nhất nói về Mẹ.

Và nữa, Mẹ Hiền, chắt chiu lòng Quán Thế Âm, Mẹ đi suốt mùa Hè/ Qua hối hả mùa Thu/ Và mùa Ðông tất tả/ Riêng cho con mùa Xuân. Tôi nhớ đến miếng xương Mẹ ăn, chỗ ướt Mẹ nằm. Ôi, Mẹ…

Và Cha Mẹ, đôi thanh âm hợp xướng ấy đã làm nốt nhạc con nở hoa…

Trong một bài phỏng vấn, nhà thơ Nguyễn Đức Cường đã nói, Mẹ lúc nào cũng muốn tôi quanh quẩn một bên, Cha bao giờ cũng vẽ cho tôi một lộ trình tít tắp. Mẹ là lưu luyến quê nhà, Cha là những cuộc đi xa. Ngày xưa, trong trí óc trẻ thơ của mình, tôi thường tự nghĩ, ai đó ví Mẹ là biển, Cha là núi, chắc hẳn cũng vì như thế. Vì Biển là nơi để mình tắm mát, Núi là nơi để vượt qua… chính mình…

…Chỉ khi xa rồi, tôi mới hiểu rằng cuộc đời Mẹ là một bài học về thương yêu và tha thứ, còn Cha là một vốn liếng để sinh thành và tồn tại. Giờ đây, tôi còn hiểu thêm được một điều, dù đã lặng lẽ khuất núi, âm thanh cùng bóng hình của Cha Mẹ vẫn hiện thân, không chỉ là ngọn hải đăng bên biển đời lồng lộng, mà còn là một nơi chốn rất yên và rất riêng để tôi, đôi khi thong thả tìm về…

Hết sức ý nghĩa và đủ để chúng ta được dừng lại, nghe rõ hơn nhịp tim mình nôn nao đón từng hạt máu của cha mẹ đang luân lưu trong cơ thể.

Fanny Fern đã nói, Từ “Cha” chỉ là một tên gọi khác của lòng yêu thương. nhà thơ Nguyễn Hồi Thủ có mấy câu viết về con với tấm lòng cha, nghe rưng rức… tôi bế nó lên ngực/ nó hay lấy tay chỉ vào chỗ quả tim tôi/gọi “bố.” Ôi, trái tim này là Cha.Với tôi, cha là vòng tay mở ra, là đôi đùi vững chãi cho tôi ngồi và cổ kia là vòng tròn nhỏ cho tôi vừa vặn một với tay ôm, cho mãi đến bây giờ, Cha ơi, là tiếng bật ra cùng với nước mắt trong nỗi đau đời.

Và đây, nhà thơ Nguyễn Đức Cường nói về Cha – Hình ảnh của một bậc trượng phu, qua bao lần sương muối ngân đọng, tóc đã trắng, hóa thành sóng bạc tung bờm biển cả, không biết có ai nhìn tóc Cha như vậy chưa?

Khi những làn sương muối,
Pha màu trên tóc Cha,
Như ngàn cơn sóng bạc,
Trườn lên miền biển cả.

Hình ảnh một bậc từ phụ, mỗi đường nhăn trên gương mặt người là mỗi con đường con đi qua, và khi con hằn những vết roi đời, mới hiểu đòn roi ngày xưa của Cha là lệ của dạy dỗ bao dung, để giờ mỗi qua nắng mưa lại vọng về lời cha rào chắn cho mình khi xưa. Ôi Cha, núi cao biển rộng. Và Vô Biên.

Khi thời gian đọng lại,
Nếp chùng gương mặt Cha,
Như nẻo đường thơ ấu,
Một thời con đi qua.…
Làm sao đau đòn roi,
Cha cho con tuổi nhỏ.
Làm sao buồn cơn giận,
Cha cho con ngày thơ.

Khi lưng con đã hằn,
ngọn roi đời khôn nguôi.
Và khi con mất hẳn,
lòng bao dung của người.

Ôi! Lời Cha sớm trưa,
vang lừng trong trí nhớ.
Xưa ghi vào trang vở,
nay ghi vào nắng mưa …

Dù thời gian qua mau,
con mãi là trẻ nhỏ,
con mãi là ngọn cỏ,
làm sao choàng núi cao.

Con mãi là chim non,
làm sao qua hết biển.
Con muôn đời bé mọn,
làm sao vào vô biên…
(Cha)

Nhà thơ cũng đã nói, Cha Mẹ là chân dung bất tử của đời mình, tôi nghĩ hai bài thơ trên anh đã phác họa đầy cảm động của lòng hiếu tử, trong muôn một, đáp lại duyên phước được làm con của Người.

Tôi cũng muốn qua ơn phước mà chúng ta được hưởng, tôi nguyện cầu, mỗi người con có được Cha Mẹ như là một thiện duyên,một phước lành, bảo bọc che chắn ta, sinh ra, lớn lên,cho ta biết rằng, có một kiếp sống hạnh phúc.

Nghe như tiếng chuông chùa vọng về từ miên viễn, ngân nga,… mang hết cả trầm lắng của đất trời lan tỏa, và, ôi, đó là nhịp tim của Mẹ…
(Santa Ana, Viết vào ngày giỗ cha, 29 tháng 9, 2016)



Ghi chú:

Nguyễn Đức Cường là tên thật của nhà thơ sinh năm 1952 tại Sài Gòn. Cựu học sinh Trung Học Mạc Đĩnh Chi, Sài Gòn. Cựu sinh viên Đại Học Chính Trị Kinh Doanh, Đà Lạt. Cựu sĩ quan QLVNCH. Hiện là bác sĩ Đông Y tại Miền Nam California, USA. Ông cho biết có 3 tập thơ viết đã lâu nhưng chưa xuất bản: Thiên Nhiên, Chân Dung và Ta Xa Nhau Thành Thơ. Hai bài thơ trên trích từ tập Chân Dung.
(Nguồn: Tác giả gửi qua sangtao@org)

Nhớ nhà

Nhớ Nhà
Pourquoi le prononcer ce nom de la patrie?
Dans son brillant exil mon coeur en a frémi
II résonne de loin dans mon âme attendrie,
Comme les pas connus ou la voix d’un ami.

Tôi muốn đổi chữ “brillant” thành “douloureux” vì trốn chui, trốn nhủi, vượt biên còn thua con chó đói, thì có gì là “brillant.” Sợ mang tội với Lamartine, lại thừa một “pied.”

Tôi là thằng “lăn chai,” lúc nhỏ suốt ngày ở ngoài đồng, lội hết mương nầy đến rạch kia. Tôi không phải đi chăn trâu, nhưng tôi cỡi trâu “nghề lắm.” Leo lên lưng trâu đâu có dễ. Tôi mới sáu, bảy tuổi, đứng vừa qua khỏi ngang nửa bụng trâu, mà trâu đâu có “mọp” xuống như voi cho mình leo lên. Vậy mà thằng tui phóng lên ngang hông trâu cũng được, kẹp “đầu gối” (trâu) trước cũng xong, phăng lên bằng đầu gối sau cũng “phẻ” mà kéo đuôi cũng yên. Trâu tốt hơn “người ta”: không khi nào “đá giò lái,” không “đá ngược” bạn bè.

Ðôi dòng về tác giả

Bác Sĩ Nguyễn Sơ Ðông là:

– Học sinh tại trường Chasseloup Laubat và trường Ðại Học Y Khoa ngày xưa.

– Ra trường và đi lính. Làm Y Sĩ Trưởng Sư Ðoàn 25.

– Sau 75, đi tù CS. Khi về cùng vợ con liều mạng vượt biên qua ngả Biển Ðông và định cư tại Mỹ.

– Con trai thứ của BS Ðông là Bác Sĩ Nguyễn Ðông Quan, giáo sư giải phẫu Nhãn Khoa Ðại Học John Hopkins, đã làm chủ tịch Y Sĩ Ðoàn Hoa Kỳ trong 2 nhiệm kỳ. Trong thời kỳ làm chủ tịch Y Sĩ Ðoàn, BS Ðông Quan – cùng với BS Jonathan Lâm – đã thành lập chương trình Ambassador Health mỗi năm về các vùng hẻo lánh của quê hương ta, giải phẫu, điều trị cho nhiều ngàn người bệnh thiếu phương tiện điều trị – hay không có tiền nong đút lót để được nhập viện điều trị tại Việt Nam. Thành quả nhân đạo BS Ðông Quan & Jonathan Lâm và bạn hữu đã gặt hái được, là một điểm son cho thế hệ thứ 2 của cộng đồng Việt Nam hải ngoại.

Nắng, mưa tôi có coi ra gì đâu? Mưa xối xả, mưa nặng hột,… tắm mưa càng vui. Tắm đến chừng da tái mét, run lập cập mới thôi. Một lát có khi cả giờ nữa, nắng lên, khô queo,… thì lội nữa.

Tụi chăn trâu “nhà nghề” chỉ tôi đủ thứ hết: làm sao “cột dàm” con nghé để nó khỏi ăn mạ. Người ta vác chổi chà mà đập mầy đó (không đập trâu đâu, vì chổi chà có thắm thía gì nó). Nhìn dấu ở cửa hang là biết có cua ở trỏng hay không, cua lớn hay cua “nghé” (cua con, kẹp đau lắm). Bắt cá bống kèo thì phải dùng một chân chận cái ngách nó lại, câu cá trê phải sửa soạn mồi trước: đập mấy con ốc bươu, để qua bữa sau có mùi hôi hôi là cá trê nó đớp nhanh lắm, xúc cá ròng ròng coi chừng bị cá mẹ táp cẳng, vì bênh con (ròng ròng là cá lóc con, cỡ 1/2 ngón tay út, kho tộ mặn mặn, cay cay… ngon hơn caviar nữa. Mà tôi có bao giờ được ăn caviar đâu mà xạo vậy!). Bọt trắng nhuyễn trên mặt “mương,” nhưng bọt nào là ổ cá chìa vôi, chả làm gì được hết, bọt nào là ổ cá “xiêm,” loại cá lia thia xanh mun, đá chết bỏ chứ nhứt định không chạy.

Lên Saigon, “lội” gần hết “hang cùng ngõ hẹp” của quận Tư (sau nầy là quận Năm, dành tên quận Tư cho bên Khánh Hội), chui vào Ðại Thế Giới coi hát “cọp,” băng cầu chữ Y, qua giang sơn của ông Bảy (Bảy Viễn), đi chen lấn giựt cái “lưỡi” ông Tiêu cúng rằm Tháng Bảy.

“Nắng Saigon, anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Ðông”

Tôi có biết lụa là gì đâu? Hà Ðông ở đâu? Thôi, tôi xin phép Nguyên Sa mà sửa lại:

“Nắng Saigon, tui đi mà chẳng ngán
Bởi vì da mốc thích “đui then” rồi.

Ra Chasseloup, đến mùa me chín, leo lên “rung” mạnh. Me rụng đầy đầu tụi ở dưới đất. Thằng nào ở “trển” vậy? Thằng Ðông chớ ai vô đây.

Trước Bộ Y Tế có hai cây gừa, trái tròn, ngọt, cây chót vót, lại cũng thằng Ðông leo. (Sau 75, tôi vẫn còn thấy hai cây nầy, già lão rồi, có ai để ý tới làm chi)

Vào lính, theo đơn vị hành quân, nhớ từng con suối nhỏ, từng gò mối, từng cây cầu khỉ,… nhứt là những nơi “đụng” nặng. Lính tử trận. Quan cũng đền nợ nước. Thứ Hai, người vợ trẻ đưa chồng lên Ðức Hòa. Thứ Bảy, đã chít khăn tang. Nhưng tôi vẫn thương vẫn nhớ cái quận “nắng bụi, mưa bùn”… nghèo xơ nghèo xác nhưng đầy ấp tình người. Hoàng hôn xuống, nghe ễnh ương, nhái bầu, nhái bén, cả bao nhiêu thứ côn trùng hòa tấu “symphonie pastorale” nghe mà rụng rún.

Giờ đây, lưu lạc xứ người, muốn nghe… có đâu mà nghe.

“Lòng quê đi một bước đường một đau” (Kiều)

Tâm trạng nhớ nhà là vậy

Tôi không dám “nghĩ” hoặc “đoán” tình cảm của ai khác. Riêng với tôi thì: tình đầu, tình đuôi, tình giữa… gì gì, thì với thời gian cũng sẽ khuây khỏa, rồi phai, rồi tàn và rồi thuộc về dĩ vãng, dù nó “apporte chaque jour tout le bien, tout le mal.”

Nhưng, nhớ nhà thì hoàn toàn khác, lạ. Như một định luật tự nhiên, “tên” nào “lội” nhiều, lăn lóc với “đất nước” nhiều,… khi về già, nhớ nhà càng ray rứt, càng nhức nhối.

Cái khổ là càng muốn quên, càng lại nhớ. Có những đêm thức giấc, nhớ quá, không tài nào ngủ lại được. Nhớ ai, ai đâu mà nhớ. Nhớ NHÀ!

Lúc ở Chasseloup, đọc sách tả Tour Eiffel, Montparnasse, Les Invalides, Chateaux de la Loire… náo nức muốn xem lắm. Giờ xem qua rồi thì “thôi.” Nó không “thấm” vào xương, vào tủy, vào tim, vào óc như cái nhớ nhà.

“…Quê tôi chìm chân trời mờ sương
Quê tôi là bao nguồn yêu thương
Quê tôi là bao nhớ nhung se buồn
Là bao vấn vương tâm hồn người bốn phương.
(Làng Tôi – Chung Quân)

Chắc tại tôi là đứa “chả giống ai.” Thôi đành chịu vậy.

Mấy trang viết nầy không đầu, không kết, ý tứ lung tung, “à bâtons rompus,” “du coq – à – l’âne.” Bà con có xem thì “xính xái,” từ bi hỉ xả giùm. Thiện tai, thiện tai.

Thôi thì cứ xem như “mémoires d’outre tombe” của tôi vậy.

Trước sau gì, cát bụi cũng sẽ về cát bụi

Quando Satis Dixisti, Peristi

(Quand tu auras dit assez, tu seras mort)

(St Augustin)

“Mai đây trong chuyến tàu vạn cổ
Nếu có người thương đến tiễn đưa
Xin hãy rắc thêm vào huyệt mộ
Chút tình hệ lụy núi sông xưa”

(Giang Hữu Tuyên)

Ðúng, hệ lụy núi sông xưa!

“Objets inanimés, avez vous donc une âme
Qui s’attache à notre âme et la force d’aimer“

Thôi đành

“Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng thử nhân sầu”

Thôi Hiệu

Vậy, tôi đã làm được gì?

*Gia Ðình: Trả hiếu?

– Má tôi mất sớm quá, tôi có nhớ gì đâu, nhứt là mấy tháng cuối cùng, mỗi lần tôi muốn tới gần Má tôi, thì các dì, cô, cậu… (đều ở nhà tôi để săn sóc má tôi) bảo: “Con ra ngoài chơi đi, để má con ngủ,” ngủ yên… Yên giấc ngàn thu.

– Tôi có làm được gì giúp Ba tôi đâu. Chưa xong Y khoa, niềm an ủi duy nhứt của tôi là: tôi đã cố hết sức nghe lời Ba tôi, dĩ nhiên, đôi lần chuyện nầy, chuyện nọ, chuyện “đâu đâu” làm Ba tôi không vui.

– Tôi rất mừng là đã cùng vợ tôi quyết định “sinh tử”: chết thì chết chung, không thể sống với VC được. Tụi nó không lương tâm, không tim, không óc, không cả tình người. Ít nhứt, dung thân ở xứ lạ, không ai ngăn cấm con tôi: “Mầy là con sĩ quan ngụy, không được lên cấp ba.” Ðó là nguyên văn của tên “giám hiệu” trường Petrus Ký (tôi không muốn nhắc tên mới của trường) khi đứa con trưởng của tôi học xong lớp 9 (classe de 3è) không được lên lớp 10 (classe de seconde). Ðuổi học.

*Tổ Quốc: xin cho tôi mượn hai câu thơ của một nhà văn “gốc lính”

“Cúi đầu tạ với quê hương
Tôi còn một nửa đoạn đường chiến binh.”

Tôi đã đội trên đầu sáu chữ: Danh Dự, Tổ Quốc, Trách Nhiệm. Ngày nào còn thở tôi còn tôn thờ. Chỉ khi nhắm mắt thì trách nhiệm của tôi với tổ quốc VNCH mới kể là hết.

Je ne fléchirai pas! Sans plainte dans la bouche,
Calme, le deuil au coeur, dédaignant le troupeau,
Je vous embrasserai dans mon exil farouche,
Patrie, ô mon autel! Liberté, mon drapeau!
Victor Hugo (ultima Verba)

Thay lời cuối

Những dòng sau đây, tôi:

– Kính dâng quý trưởng thượng, niên trưởng đã rời Việt Nam trước 30.04.1975

– Gởi đến thế hệ trẻ, những người chưa “nếm” mùi VC.

Mời độc giả xem Điểm tin buổi sáng Thứ Ba, ngày 12 tháng 9 năm 2017

Tôi dạy Vạn Vật ở Petrus Ký từ năm 1963. Lúc bấy giờ, thi Tú Tài 1 và 2 còn vấn đáp. Chưa khi nào tôi hỏi lý lịch thí sinh trước khi cho điểm. Nói chung, trong suốt lịch trình thi, tất cả giáo sư đều xử sự như thế.

Tết Mậu Thân, con đường tiếp liệu (y dược, y cụ…) của đơn vị tôi bị VC (đã chiếm Vinatexco, Vifon, và các hãng kế cận) đóng chốt. Tôi phải liên lạc với cố vấn đơn vị tôi, trình với cố vấn trưởng (cố vấn cho tư lệnh sư đoàn) cho phép tôi dùng trực thăng riêng của ông về căn cứ 73 tồn trữ y dược, nhứt là bông, băng, băng cá nhân, nước biển và trụ sinh.

Trớ trêu thay: người thương binh đầu tiên được truyền chai nước biển “nóng hổi” vừa được trực thăng mang về là một VC.

Trong hơn bốn năm trấn ở Ðức Hòa, tôi đã gọi tản thương bằng trực thăng về Tổng Y Viện Cộng Hòa ít nhứt là mười VC bị thương nặng. Không tản thương thì chắc chắn 100% chúng đi “chầu bác” rồi.

Dù mưa, dù nắng, một giờ khuya, hai giờ sáng,… chưa lần nào phi hành đoàn hỏi tôi tản thương lính nào vậy? QLVNCH hay VC. Tất cả đơn vị Quân Y QLVNCH đều làm như thế.

Tôi muốn viết thật rõ, hét thật to, ý nghĩ thật trong sáng: Tôn chỉ của dân VNCH, của QLVNCH, của chính phủ VNCH là Tôn Trọng Con Người, cách hành sự chứa đầy tình người.

Sau Tháng Tư 1975, bọn khát máu chóp bu VC đã ra lệnh phá tan nát xã hội miền Nam, mà nền tảng là gia đình. Bao nhiêu gia đình sĩ quan QLVNCH, viên chức VNCH bị gây áp lực đến đổ vỡ.

Bao nhiêu dân miền Nam bị lừa gạt, rồi bị ép tử, bỏ cho chết, chết đói, chết vì bệnh tật,… ở những khu gọi là kinh tế mới.

Bao nhiêu thanh thiếu niên “con ngụy” bị ép buộc qua Cambodia làm bia đỡ đạn cho VC.

Bao nhiêu trăm ngàn người VNCH đã thiệt mạng trên đường tìm tự do, thoát ách VC.

Trong mấy ngàn năm lịch sử dân tộc, có lần nào mà người dân Việt Nam, vốn rất gắn bó với “quê cha đất tổ,” với “mồ mả ông bà” liều chết, bỏ nước ra đi tìm tự do đông đến số triệu.

Tôi viết để quý vị trưởng thượng và thế hệ trẻ hiểu được mức độ khát máu, tàn ác, vô nhân đạo, đầy thú tính của VC.

Riêng cá nhân tôi, tôi không thù hằn VC vì:

1- Tôi đã hấp thụ nền giáo dục nhân bản miền Nam

2- VC không xứng đáng để tôi thù hằn, vì VC đã mất hẳn tính và tình người.

Tôi rất cám ơn, thương mến, kính yêu “bà xã” tôi đã chịu bao nhiêu cay đắng, cực khổ tảo tần giữ vững gia đình, lo cho bốn đứa con tôi.

Hiện giờ, chúng là công dân đơn thuần (simple citoyen) của quốc gia tạm cư, không là “quan to, quan bé” gì hết. Nhưng, người ta đã đối xử với chúng tôi rất ấm áp tình người.

Mời độc giả xem chương trình “Santorini – Đảo thiên đàng của du lịch”(Phần 2)

Tin mới cập nhật